Skip navigation.

STICKY POST

Số lượt truy cập

Bạn là vị khách thứ:
free hit counters








Em Thỏ tròn 9 tháng

,



Tháng thứ 9 này con có thật nhiều tiến bộ.

Đầu tiên là chuyện răng lợi. Chỉ trong 2 tuần đầu tháng thứ 9, con mọc liên tục 3 cái răng. Đuổi kịp tốc độ mọc răng của anh Sóc.

Thứ hai là các kỹ năng sử dụng tay. Con biết vỗ tay, biết cầm những thứ bé tí bỏ vào miệng (dù là tiến bộ nhưng cũng thật nguy hiểm khi để con ngồi dưới đất). Con biết vẫy tay bye bye (ngày 9/11/2000) và rất thích làm, mẹ bảo bye bye là vung vẩy cái tay ngay, mặt cười rất sung sướng vì được mẹ khen giỏi.





Thứ ba là trườn bò. Con chưa bò bằng bốn cẳng như các bạn nhưng đã chịu trườn tiến lên phía trước, kết thúc giai đoạn trườn lùi.

Thứ tư là làm xấu. Hồi trước con chỉ hay phun mưa thôi, bây giờ thì thêm cái kiểu nhăn mũi rất ghét, mẹ kêu “xấu xấu” là chun cái mũi vào.





Cuối cùng là thơm. Chỉ mấy lần dạy em thơm má mẹ, em đã biết làm khi mẹ yêu cầu. Mẹ bây giờ là người hạnh phúc nhất khi có hai cái miệng dớt dãi dí vào má thơm chùn chụt(anh Sóc thì hết rồi, nhưng thỉnh thoảng cũng ướt át lắm).





Chuyện tập đi thì em cũng tiến bộ. Em có thể bám cái xe tập đi mà đi theo nó rất hùng dũng, nhưng mẹ vẫn phải kèm cặp vì bỏ ra là em sẽ ngã vẹo sang bên. Em thích đi lắm ấy, bế lâu là em tụt xuống đất, nắm lấy hai bàn tay mẹ rồi kéo đi. Cho em đi em cười khanh khách, rẽ vào tất cả các phòng. Khi nào em biết đi chắc phải thường xuyên đóng cửa một số nơi cấm đoán. Mẹ thấy em Thỏ bạo dạn hơn anh Sóc rất nhiều, không biết sợ như anh Sóc, thế nên em sẽ gặp nhiều nguy hiểm hơn anh Sóc đấy. Mẹ phải luôn cẩn thận với em.

Hai em bé của mẹ đã được tiêm phòng cúm H1N1 từ hôm thứ 4 (1/2 liều của người lớn, 3 tuần nữa sẽ phải tiêm nốt mũi còn lại). Sóc kêu đau tay suốt cả ngày hôm đó, đến hôm sau ngủ dậy thì anh chàng quên tiệt, chẳng thấy kêu gì nữa. Thỏ đến đêm mới ngây ngấy sốt (37.3 độ), quấy mẹ cả đêm luôn. Sáng ra em hết, nhưng cứ làm nũng mẹ suốt ngày, đặt xuống đất ngồi là không chịu, đòi bế, làm mẹ vẹo cả sườn.

Dạy con - Phần 14 (hết)

15. Giải quyết những vấn đề thông thường

Tật ăn vạ

Nếu con tôi bực mình hoặc không được điều gì theo ý nó là nó lên cơn giận dỗi.

Tại sao trẻ có tật ăn vạ?
Đây là một cách để cho trẻ thỏa mãn cơn giận. Trẻ thường ăn vạ vào khoảng 2 tuổi. Trẻ trở nên giận dữ hay bực bội khi không được như điều nó muốn hay phải làm điều gì nó không muốn. Những thái độ giận dữ xảy ra khi chúng mệt mỏi hay bị hối thúc.

Ta phải làm gì?
- Giữ bình tĩnh và đừng để trẻ gây thương tích cho bản thân hay người khác. Nên giữ yên lặng gần bên nó và chờ nó nguôi giận trở lại.
- Đừng chịu thua và chiều theo ý nó. Tránh tranh luận với nó. Nên làm ngơ và đừng để ý nhiều tới nó.
- Nếu trẻ ăn vạ nơi đông người thì đưa nó ra chỗ vắng và chờ cho đến khi nó nguôi giận.





Tật quấy khóc, nhõng nhẽo

Con tôi lúc nào cũng quấy khóc, nhõng nhẽo làm tôi phát điên.

Tại sao trẻ quấy khóc, nhõng nhẽo?
- Vì em cảm thấy lo lắng, không an tâm
- Vì em bị mệt mỏi
- Vì em biết rằng đó là cách tốt nhất để được cha mẹ để ý tới

Ta cần làm gì?
- Cho trẻ nghỉ ngơi đầy đủ
- Làm ngơ khi trẻ quấy khóc, nhõng nhẽo. Khi nào không quấy nữa thì hãy chú ý tới em
- Bày cho trẻ những cách tốt hơn khi em muốn được cha mẹ chú ý



16. Có lúc tôi giận hết sức

Cha mẹ cũng có lúc nổi giận. Chúng ta cũng chỉ là con người và có lúc khó có thể chịu đựng nổi cách cư xử cúa trẻ.

Hãy hướng sự giận dữ của mình vào hành động của trẻ chứ không phải bản thân trẻ. Bạn cần phải để cho trẻ hiểu rằng bạn không thích việc làm sai trái của nó chứ không phải bạn không thích bản thân nó.



Nếu bạn mất bình tĩnh và nổi giận với con mình thì sau đó bạn nên nói cho chúng biết là bạn đã hối hận. Trẻ em cũng biết cảm nhận.



Không phải lúc nào bạn cũng tự chế được cảm xúc của mình.
Nhưng bạn có thể kìm chế được hành động của mình.


17. Có đáng công không?



Bạn phải tốn nhiều công sức và sự suy nghĩ để trở thành những người cha mẹ tốt. Làm cha mẹ khó hơn người ta thường nghĩ. Trẻ em học hỏi bằng cách làm đi làm lại, và cha mẹ cũng vậy.

Chẳng có ai là hoàn hảo.

Hãy tin vào sự phán đoán của bản thân và tin rằng mình sẽ trở thành người cha mẹ tốt. Khi bạn bằng lòng với bản thân và tin vào chính mình, bạn sẽ dễ dàng bằng lòng và tự tin vào bản thân chúng - thời tạo điều kiện dễ dàng trong việc dạy trẻ cũng như để trẻ học ở bạn.

Làm cha mẹ thật là đáng công. Bạn càng bỏ nhiều công sức trong việc dạy dỗ con cái thì càng được nhiều sự bù đắp - bằng tình yêu và sự hài lòng về thành quả của công việc mình làm.


Dạy con - Phần 13

15. Giải quyết những vấn đề thông thường

Tật nói dối

Con tôi có vẻ như không phân biệt được giữa nói dối và nói thật. Tôi không thể tin được lời nó nói.

Tại sao trẻ nói dối?
- Trẻ thường hay bày chuyện để nói. Chúng không cố ý nói dối.
- Có khi nói dối về việc mình làm sai trái vì sợ bị phạt.

Tôi có thể làm gì?
- Khi trẻ bày vẽ chuyện về người làm bể đồ của bạn, hãy làm như đang thưởng thức trí óc tưởng tượng của em, nhưng hỏi thêm: “Chuyện đó thực sự xảy ra như thế nào?”
- Giúp cho trẻ dễ nói thật. Đừng quát tháo giận dữ. Khi trẻ em nhận lỗi vì làm sai, khen em vì em đã nói thật.




Tật ăn cắp vặt

Con tôi nó lấy đồ vật không phải của nó.

Tại sao trẻ có tật ăn cắp vặt?
Trẻ cần có thời gian để biết đồ vật nào thuộc quyền sở hữu của ai và đồ vật gì được phép lấy. Bạn sẽ không quan tâm nếu trẻ lấy cây bút chì từ trong túi của bạn, nhưng nếu trẻ lấy 25 xu, bạn sẽ bực bội. Đối với trẻ, hai điều này không có gì khác nhau.

Tôi có thể làm gì?
- Đừng bực bội. Khi trẻ lần đầu tiên làm điều này thì xem như lầm lỡ.
- Dạy cho trẻ biết không được lấy đồ gì nếu chưa hỏi.
- Nếu trẻ đã lấy mà không xin phép, bắt nó phải trả lại hoặc bù lại bằng cái khác.
- Đừng bao che cho trẻ và đừng coi đó như một trò đùa. Giải thích cho trẻ tại sao lấy cắp như vậy là không được.


Dạy con - Phần 12

15. Giải quyết những vấn đề thông thường

Tật lười ăn

Con tôi không chịu ăn! Tới bữa ăn là nó chỉ chơi với thức ăn hay vung vãi đồ ăn xuống đất. Mỗi bữa ăn là một bãi chiến trường.

Tại sao trẻ lười ăn?
- Trẻ từ 1 – 2 tuổi ăn ít hơn khi chúng còn nhỏ.
- Trẻ ở lứa tuổi mới biết đi thích cầm nắm, vầy nghịch đồ ăn và quan sát những gì xảy ra khi chúng làm như vậy. Chơi với đồ ăn là một thú vui của trẻ.

Tôi phải làm gì?
- Bình tĩnh, đừng lo trẻ đói vì đói trẻ sẽ ăn.
- Khuyến khích trẻ tự ăn một mình dù có vung vãi
- Để trẻ tự quyết định khi nào thì thôi ăn
- Đừng dùng đồ ăn làm phần thưởng hoặc phương cách trừng phạt. Lời khen có hiệu quả hơn
- Cho trẻ ăn mỗi lần một ít và cắt nhỏ ra

Nếu thấy trẻ sụt cân, mệt nhọc, kém phát triển thì đưa đi bác sĩ.





Đánh nhau

Con tôi cứ đánh lộn với nhau và bạn bè nó hoài

Tại sao trẻ đánh nhau?
Chia sẻ, nhường nhịn, hợp tác và chờ đến phiên là những điều khó học và cần nhiều thời gian để làm quen.

Ta phải làm gì?
- Nếu trẻ cãi nhau mà không đánh nhau, cứ để chúng tự nhiên
- Nếu chúng đánh nhau, tách rời chúng ra và nói: “Mẹ không thể để cho các con đánh nhau làm đau lẫn nhau được.” Bắt chúng phải ngồi yên lặng cho tới khi bình tĩnh trở lại
- Khi trẻ làm lành với nhau, giúp cho trẻ giải quyết vấn đề của chúng.



Nếu không đạt kết quả thì sao?
Giữ bình tĩnh. Quan trọng là dạy cho trẻ biết sống hòa hợp và giữ cho chúng không đánh nhau để khỏi làm đau chính mình hay kẻ khác.

H1N1

Hôm nay nhà mình mới thực sự bị cảm giác lo lắng xâm chiếm về dịch cúm H1N1 khi mà ba nhận được tin giáo sư phụ trách ba sẽ không quay lại Canada trong vòng ít nhất là 1 tuần nữa vì dịch cúm đang hoành hành. Nhà mình ở vùng Ontario này đang là điểm dịch nóng bỏng. Ấy vậy mà, tuần trước mẹ đã hẹn bác sỹ cho hai con đi tiêm vắc xin mà ba còn bảo chưa vội, hẹn tới cuối tuần sau hẵng đi. Bây giờ ba lại lo rồi, bảo mẹ mai hẹn bác sỹ luôn, chẳng biết có được không. Hiện giờ vẫn đang thiếu vắc xin, chỉ có trẻ con dưới 6 tuổi mới được tiêm, mà phải tiêm hai lần, mỗi lần nửa liều của người lớn. Thương hai em bé quá thôi, tiêm vắc xin H1N1 này đau lắm đấy. Tuần vừa rồi đi trung tâm chơi, có cô khoe là mới tiêm hai hôm trước mà đau hết cả cánh tay, đêm không ngủ được. Bây giờ trung tâm cũng vắng hoe vì ai cũng sợ dịch. Tuần tới cả nhà mình ở nhà với nhau thôi, không đi đâu hết cho lành.

Tối thứ bảy, đến nhà bạn Emily cắt bánh sinh nhật cô Hoài (10/11/2009) sớm mấy hôm vì chú Ánh còn phải quay lại Windsor vào thứ hai. Sóc với Emily đã có một buổi trò chuyện thảo luận rôm rả về một chủ đề mà không ai hiểu được (trông cứ như hai chính trị gia bàn chuyện lập trường quan điểm ấy). Mỗi đứa nói một thứ tiếng mà cứ như là hiểu nhau. Sau một hồi biện luận tranh cãi, Sóc thấy mình thua nên đã hét toáng lên và đứng dậy bỏ đi. Các bên bố mẹ chỉ biết ngồi bấm bụng cười, nghe các con nói chuyện thấy yêu quá mất thôi.



November 2009
S M T W T F S
October 2009December 2009
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30