Saturday, 24. January 2009, 05:50:45
Đôi khi mẹ chợt mỉm cười khi nhìn con. Con có biết vì sao không? Dễ thương ơi, đã 2 tuổi rồi đấy. Nhanh quá, yêu thương à! Mẹ đã kịp quên gần hết những ngày đầu nuôi con, may mà có blog để giữ lại những thời khắc ấy. Con trong mắt ba mẹ lúc nào cũng bé bỏng. Chỉ đến khi nhìn những em bé khác, ba mẹ mới nhận ra con đã lớn thế nào.
Yêu thương của mẹ tròn 2 tuổi thì cũng sắp có em rồi đấy. Phải ra dáng anh lớn khi chưa biết mình có em liệu có quá sức của con không? Thời gian mẹ dành cho con sẽ không được nhiều như trước, nhưng ba vẫn "an ủi" mẹ là niềm vui nhân đôi. Thương con lắm ấy chứ! Nhưng con sẽ học cách chia sẻ mẹ với em, con nhỉ! Con sẽ trở thành một anh trai rất ra dáng, biết thương mẹ thương em. Mẹ mong là như vậy!
Tròn 2 tuổi, con có thể nói theo những từ ba mẹ nói khá gãy gọn, ít ngọng nhưng con chưa hiểu nhiều lắm. Chỉ biết nhắc theo như con vẹt thôi. Con bắt đầu tập nói 2 từ liền nhau. Con thích bắt chước những tiếng kêu của nhân vật trong phim (trước đây là phim Cars, bây giờ là Kungfu Panda). Con cũng biết nói lên những điều mình muốn (ăn, uống, ngủ, xem phim, bế). Tuy rằng con vẫn lười nói lắm, ba mẹ phải ép con mới chịu nói nhưng mẹ thấy con đã có cố gắng nhiều. Sang tuổi mới chắc con sẽ nói được nhiều hơn và biết được nhiều hơn nữa. Mẹ nghĩ vậy!
Hơn 1 tháng nay, mẹ cho con uống vitamin bổ sung (A, C, D) mẹ thấy con có khác trước. Nhưng cụ thể cân nặng và chiều cao thế nào thì phải chờ thứ 2 tới đi bác sỹ nhi rồi mẹ sẽ ghi lại cho con. Con không thích uống vitamin D không, mà phải loại có 3 vitamin thì con mới chịu uống. Mỗi khi bảo uống thuốc là con há miệng rất ngoan.
Mỗi khi thay bỉm cho con, mẹ đều hỏi xem con có muốn thay bỉm hay chưa (rất là tôn trọng ý kiến của em Sóc đấy). Nếu con đồng ý thì con sẽ ngoan ngoãn theo mẹ ra nhà tắm, cầm theo một chiếc ô tô để chơi trong lúc mẹ rửa và thay bỉm. Nếu con không thích thì mẹ cứ chờ thôi, lâu lâu lại hỏi ý kiến. Hihi! Bây giờ Sóc rất hay có ý kiến riêng, và mẹ tôn trọng điều đó. Nhiều khi cũng làm ba mẹ bực mình nhưng cách giải quyết của mẹ không phải là trấn áp hay áp đặt con, mẹ chỉ đưa ra lựa chọn khác. Đôi khi chỉ là chuyện mặc áo quần. Có những chiếc quần áo con không thích mặc, mặc vào là khóc, giãy lên đòi cởi ra, mẹ cũng không hiểu sao con không thích, nhưng mẹ đưa con ra tủ quần áo và lấy chiếc khác, hỏi xem con có thích mặc không, con để yên cho mẹ mặc, thế là xong. Cũng có thể con ưa những bộ quần áo con đã mặc quen, không thích quần áo lạ, hoặc chất vải lạ (mẹ toàn chọn đồ cotton cho con thôi mà, chỉ có vài chiếc là nhiều nylon, có thể con khó chịu với chất liệu đó nên không cho mẹ mặc). Con trai mẹ cũng rắc rối thật đấy nhỉ!
Từ lúc sinh ra tới giờ, con bị sốt 2 lần, bị sái tay 1 lần. Thỉnh thoảng bị táo bón thành đợt dài, vẫn đi ị hàng ngày nhưng phân cứng. Mỗi đợt như thế mẹ thấy con chẳng lớn lên chút nào, thương thế! Bây giờ, mẹ cố gắng đa dạng thực phẩm cho con, từ thức ăn tới các loại hoa quả. Dù răng đã mọc đủ rồi nhưng con không chịu nhai thịt miếng to, thích lắm thì nhai thành bã rồi nhè ra thôi. Thế nên mỗi bữa mẹ lại phải băm thịt và rau rồi trộn với cơm cho con ăn. Con ghét ăn cháo, thỉnh thoảng mẹ có nấu cháo thì con chỉ ăn đúng 2 thìa rồi quay đi, chạy trốn. Nhưng con thích bún, miến, phở, đồ nếp, bánh mỳ... Bữa sáng của con được thay đổi bằng các loại cereal và bánh quy rau, đôi khi mẹ cũng cho con ăn bỏng ngô. Trong ngày con hay ăn vặt ô mai và mơ khô, phomai. Thời gian gần đây con không chịu uống sữa tươi. Chỉ thích uống sữa chua. Mẹ phải bổ sung thêm cho con bằng phomai bò cười. Cũng chỉ vì tròn 2 tuổi, con đã mọc xong 18 cái răng, mà việc ăn uống của con thật là chán, con cũng không nặng thêm được mấy vì răng. Mong là sang tuổi mới, con sẽ ăn uống tốt hơn và phát triển nhanh hơn. Ba mẹ yêu con nhiều nhiều!
Hôm nay cho con đi chơi siêu thị. Con được ngồi xe ô tô nhún, thích lắm ấy nhưng chỉ được 1 lần thôi. Rồi ba mua cho con thêm 2 cái ô tô bé tí nữa. Nhà mình có không biết bao nhiêu là ô tô rồi. Đúng là con trai, cứ nhìn thấy ô tô là mê tít lên, lại còn khen "đẹp" nữa. Bây giờ đi ngủ hôm nào cũng phải có một cái ô tô cầm tay. Sáng mở mắt ra là quờ quạng tìm ô tô. Mẹ chưa dậy, nằm im, thì con ngồi bên cạnh cầm ô tô chơi, nhìn ba nhìn mẹ. Đến khi nào mẹ chịu lên tiếng thì lúc đó con mới ghé đầu vào mẹ nói "dậy". Yêu lắm ấy!
Tổng kết thế thôi nhỉ! Con càng lớn càng nhiều điều dễ thương mà mẹ không thể viết thành câu, cứ lẳng lặng nhìn con và ghi nhớ vào tim mình. Yêu thương ơi, sang tuổi mới ngoan nhé!