Anen's Blog

I Longed 4u

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Có Thể chat với Tôi ở đây

Vầng Trăng Khóc Các loại ngôn ngữ

Hôm nay vào Zing, bắt gặp bài Vầng Trăng Khóc của Nguyễn Văn Chung được hát bằng tiếng Hoa, thấy vừa lạ, vừa vui vui. Vì thế mình đã search qua google và kết quả thật đáng ngạc nhiên, bài hát này đã từng nổi đình nổi đám ở Kampuchia, Laos và cả H'Mong nữa bigsmile Mọi người cùng coi nha
1. Đầu tiên là sự láng mịn của anh China :


2. Hoành tráng kiểu Kampuchia:


3. Anh Lào không mấy sáng tạo và quê mùa khi nhái y chang NTA và KN


4. Anh Hờ Mông cũng không khác anh Lào là mấy:


5. Cuối cùng là Made in Việt Nam (hàng chính hãng)


Anh chị em cứ từ từ mà thưởng thức thì sẽ thấy cái thi vị "mắm tôm" của nó. Đôi khi có một vài bài thế này, âu cũng là cái gì đó để tự hào chút. smile)

Who’s the hero of the entire world?

Clip này chỉ mang tính giải trí, cười cho vui. Bà con đừng có mà shock nhé !!!

=> He he, vé rỳ gút gút ... bị gút luôn bigsmile bigsmile yes

Độc Ẩm Đêm


Ta ngồi uống rượu với đêm
nghe hoang vu rớt bên thềm tử sinh
ngất nga ngất ngưởng chén tình
cụng vào hoang mạc giật mình cô đơn

Ta ngồi uống giữa trống trơn
thằng vui uống ít, ít hơn thằng buồn
tựa vào đêm tối vô ngôn
màn đen ụp xuống… thằng buồn, thằng vui

Ta ngồi uống cháy bờ môi
vẫn nghe khát đắng nửa lời thân thương
(trắng - đen vốn dĩ vô thường)
cần chi gẫm chuyện khói sương bên đời…

Ta ngồi ta uống ta chơi
mặc cho nhân thế đầy vơi vơi đầy
ta ngồi ta uống ta say
nhắm con mắt - thấy cả ngày lẫn đêm!

Đi tắt đón đầu

Chúng tôi cũng sản xuất được điện thoại !!!!


- Anh áo xanh: devil Đây là điện thoại 99 % Made in China, 01 % là nhãn của F-Mobile. (FPT Việt nam)
- Anh áo đen: cool Đây là điện thoại 99 % công nghệ Apple, 01 % còn lại được mua đứt.


Cuộc vận động " Người Việt Nam dùng hàng Việt Nam" quả thật là khó khăn phải không các bạn. Cứ cái đà này chúng ta ăn rồi đi làm thuê cho pác Hujintao không biết đên bao giờ cry cry cry

SMS


+849856606xx: A dao nay e thay cu sao sao a? a co chuyen j hok?
+84977210819: Anh van la a. Co j dac biet dau.
+849856606xx: Uh, chac do e nhay cam wa, E thay met moi wa a oi, duog nhu bon chen k pai so truog of e thi pai.
+84977210819: A k biet.
+849856606xx: A hok thix nc voi e nua dug hok? day e hok bi jo noi nua dau. E hok bi jo mun lam ng khac kho chiu ca.
+84977210819: A chang the nao hieu noi em.
+849856606xx: E don jan chi mun lam ban voi a. Nhg neu a cam thay dieu j do k thoai mai thi si top. E k thix nhan nhg cau tra loi nhu vay.
+84977210819: Neu e thich. Hay lam theo y em. A dau co quyen lua chon. Nhug k hieu sao a lai thay dau. Em a.
+849856606xx: Du sao cg da co mot tg em da rat vui khi wen bt a. E k thix mot cai j do ho hung, du la pan pe. Vi vay neu a thay k con mun nc voi e thi coi nhu mih chua he wen.
+84977210819: Co le nhu vay se tot hon chang?
+849856606xx: E k bit, thoi cu vay di. Co le se tot hon cho a.
+84977210819: A da suy nghi ve nhieu thu lam, va trong nhieu thu ay k the k co em. A chi bt trach cai dau a dot nat thoi e a.
+849856606xx: A noi j ma nag loi wa, mih wen nhau cg lau lau rui, tg do e cg da rat vui va cam on a vi nhiu thu. Neu pai trach ai do thi ng do cg k pai la e hay a.
+84977210819: Dung bat a phai nghi ve e nua. A so a se k khon ngoan de ma doi xu voi e nhu mot nguoi ban. Roi a se lam e mat long do.
+849856606xx: A mun wen e dug hok? vay e se jup, tu nay e se k lien lac j nua dau. Van chua gap nhau mot lan, do la dieu e thay tiec nhat.
+84977210819: Dung. Vi neu lam ban, a lai doi hoi nhieu hon the o e ma thoi
+849856606xx: E k thuoc kiu ng mi an lien, du sao van rat vui vi.. da tung dc wen bt a.

Nỗi Buồn

Buồn. Cảm giác như ta đang có một vật gì đó rất sắc bén len vào cơ thể và chạy với vận tốc một trăm kilometres trên giờ. Bạn sẽ bắt gặp nó trong một chốc lát hay lâu dài thì còn tùy vào “liều lượng buồn” và vận tốc xua đuổi nỗi buồn của bạn đi nữa. Nhưng có lẽ khi nỗi buồn đã xâm nhập vào cơ thể thì cảm giác đau đớn là không thể nào tránh khỏi. Cho dù buồn chỉ ghé thăm trong khoảng của một phần mười giây thôi thì cũng đủ để bạn phải ôm lấy con tim rồi.

Có một ngày tôi bắt gặp: Một đứa trẻ mới buổi đầu tiên bước vào trường mẫu giáo cảm thấy buồn vì trong lớp toàn là người lạ. Một thiếu nữ buồn vì nhan sắc không được xinh đẹp như người ta. Một chàng trai buồn vì cô gái anh yêu đã theo người khác. Một thương gia giàu có buồn vì ông ta rất sợ mất tiền. Bác chạy xe ôm buồn vì từ sáng sớm đến trưa không có khách. Một ông lão buồn vì bà lão – vợ của ông mới qua đời. Và có rất nhiều người, nhiều người buồn vì sự thiếu công bằng trong cuộc sống vẫn hằng ngày cứ liên tiếp diễn ra. Vậy nỗi buồn có phải là kẻ thù của chúng ta? Bạn sẽ phản ứng ngay rằng – đó chính là kẻ thù. Vì nó làm cho chúng ta đau đớn, dù nó chỉ thoáng qua một chốc lát hay tồn tại dài lâu trong tâm trạng của con người. Đứa trẻ phải khóc vì nó chẳng biết lấy một ai. Cô gái phải mặc cảm trước mọi người với nhan sắc không thật sắc sảo. Chàng trai thất tình cảm thấy mình bị lừa dối. Người thương gia giàu có luôn luôn nghi kỵ và thiếu tin tưởng ở mọi người. Bác chạy xe ôm hàng ngày ế khách nên chuyển sang làm công việc khác. Còn ông lão đã mất đi người bạn đời đã bao năm gắn bó để bây giờ sống cô đơn. Rất, rất nhiều sự mất mát khác mà con người phải trải qua khi một nỗi buồn đi qua ký ức của họ. Muôn màu nỗi buồn và hiện diện trong bất kỳ tình huống nào có thể. Buồn cho chúng ta thấy rằng không có gì ngăn cản được tính quy luật của nó. Đó chính là quy luật hỉ, nộ, ái, ố của con người mà tổ tiên ta đã đúc kết từ ngàn xưa để lại. Vậy chúng ta phải làm gì để quy luật ấy vẫn cứ diễn ra nhưng không ảnh hưởng tới tính bi quan của con người?

Theo tôi nỗi buồn không hoàn toàn là kẻ thù của con người mà đúng hơn thì nó là bạn của con người. Bởi vì con người có trước nỗi buồn và luôn là như vậy. Từ mỗi hoàn cảnh khác nhau, mỗi người đều có nỗi buồn khác nhau, cách xử lý và cách đối diện với nó cũng khác nhau nữa. Đứa trẻ sau khi làm quen được với bạn bè và môi trường mới thì nó cảm thấy rất thích. Tình bạn bè, tình thương yêu mà cô giáo giành cho mỗi ngày đã làm cho nó bắt đầu quen với việc học tập, nó không cảm thấy xa nhà và những người thân là nỗi buồn nữa. Cô gái vì thiếu nhan sắc nên cô giành phần lớn thời gian cho công việc, sự cố gắng của cô đã đem lại cho cô trình độ và thăng tiến rõ rệt. Chàng trai thất tình đã chín chắn và xác định rõ hơn trong quan hệ tình cảm hôn nhân. Người thương gia đã tạo ra một tài sản lớn khi giành phần lớn cuộc đời mình cho việc kinh doanh, nhưng khi nhìn nhận lại thì thấy mình ngoài tiền bạc ra thì những thứ khác còn thua người khác rất nhiều.Cuối cùng ông giành tất cả cho việc làm từ thiện. Bác chạy xe ôm chuyển sang làm việc khác đã thấy rằng năng lực của mình đã được đặt đúng chỗ, bác làm tốt công việc của mình và không thấy phải vất vả lo bữa đói bữa no. Ông lão sau một thời gian buồn vì mất bà lão thì nhận ra rằng nếu ông đi trước còn bà lão gánh nỗi buồn như chính ông bây giờ thì điều đó còn đáng sợ hơn là cái chết. Vì cái chết sẽ giành cho tất cả mọi người và duy nhất có một lần. Vì điều đó mà ông đã thấy mình luôn cao thượng trước người phụ nữ mà mình yêu quý. Gánh chịu nỗi buồn lớn nhất lần cuối cùng cho tình yêu nơi dương thế của họ.
Buồn tuy đau thật nhưng chính từ những nỗi buồn nào đó lại đem cho ta niềm vui và hạnh phúc. Những ví dụ nêu trên vẫn đang hiện diện và tồn tại bên cạnh cuộc sống của chúng ta. Ai cũng phải có nỗi buồn và chẳng ai giám khẳng định rằng nổi buồn không phải là rắc rối. Nhưng một điều tôi chắc chắn mọi người sẽ đồng ý rằng sau một nỗi buồn thì ý chí và nghị lực của mỗi người sẽ cứng rắn hơn rất nhiều. Tôi tin vào điều đó và đó là niềm tin để tôi đối diện với những khó khăn của chính bản thân mình./.

Ngôi Nhà Xưa

Một sáng tác của tác giả trẻ Đào Trọng Thịnh và tiếng hát du dương của Lam Trường. Bài hát gây sự chú ý và xúc cảm cho những ai đang có bầu tâm sự. Nào hãy relax một tí nhé! Mỗi khi về lại nhìn qua kia Ngôi nhà ngày xưa luôn vang tiếng dương cầm Ở đó đôi khi anh về thấy em Ngàn nụ cười xinh khó quên Những khi buồn em ngồi đàn anh nghe Dịu dàng xua tan đi bao nỗi u buồn Ngày đó đã qua rồi Và rồi em ở nơi quá xa Ngày anh mơ thấy anh đang hạnh phúc Là khi anh có em bên đời anh Niềm hạnh phúc khi anh nhận ra đã quá muộn màng Vì em đã xa Làm sao để trái tim thôi thổn thức Nhiều đêm khi nhớ phút giây gần nhau Vì anh quá vô tâm để tình yêu Vụt bay qua tầm tay Phía bên kia căn nhà xưa Ngọn đèn nơi căn phòng em đã tắt bao lâu Có đôi khi ở nơi đâu chợt nghe tiếng dương cầm thấy nhớ em.

Song For A Stormy Night


The rain beats hard at my window
While you, so softly do sleep
And you can’t hear the cold wind blow
You are sleeping so deep

Outside its dark, the moon hiding
By starlight only I see
The hosts of the night-time go riding
But you are safe here with me

So, while the world out there is sleeping
And everyone wrapped up so tight
Oh, I am a vigil here keeping
On this stormy night
I promised I always would love you
If skies would be grey or be blue
I whisper the prayer now above you
That there will always be you

Sometimes, we're just like the weather
Changing by day after day
As long as we'll be together
Storms will pass away

I said I would guard and protect you
Keep you free from all harm
And if life should ever reject you
That love would weather each storm

So, while the world out there is sleeping
And everyone wrapped up so tight
Oh, I am a vigil here keeping
On this stormy night
I promised I always would love you
If skies would be grey or be blue
I whisper the prayer now above you
That there will always be you

Soon, I know you'll be waking,
Ask did I sleep- did I write?
And I'll just say I was making
A song... for a stormy night.

Chuyện Tình Tôi Ngày Ấy

Mùa thi đến rồi đi, cứ như vậy tôi đã chứng kiến qua sáu mùa thi kể từ mùa thi đầu tiên tôi rời ghế nhà trường, sáu năm trôi qua mà tôi chỉ nghĩ rằng nó mới vừa diễn ra hôm qua, hôm kia mà thôi…

Trước mắt tôi đó là cả một vùng quê đẹp đẽ, nơi mà có những người bạn phải đạp xe cả chục cây số đi học, những đứa học trọ như tôi kể ra cũng may mắn hơn những bạn ấy rất nhiều. Ở nơi ấy cứ mỗi buổi sáng sân trường lại rộn rã, với tiếng nô đùa của những cậu trai, những cô bạn gái trong tà áo trắng thướt tha. Trong sân trường rộng rãi ấy, ngoài sự chăm chỉ học hành cũng như sự tinh nghịch hồn nhiên của lứa tuổi học trò thì cũng đã có những cặp đôi nảy sinh tình cảm. Có người gọi thứ tình cảm đó là tình yêu, thầy cô thì gọi đó là tình bạn thân, còn đối với tôi, tôi gọi đó là tình yêu tuổi hồng, bởi lẽ nó gắn với tuổi học trò, và đa số nó sẽ kết thúc khi tuổi học trò qua đi.

Tôi vẫn thầm theo bước chân em[/IMG]

Ngày đó chưa có điện thoại di động, internet là một thứ gì xa xỉ đối với dân học sinh quê mùa như chúng tôi, hộc bàn được coi là một inbox của những mail spam bằng giấy nháp.Và như vậy, trong tình bạn chúng tôi không có được một mạng lưới bạn bè khắp nơi như bây giờ, nhưng chúng tôi cũng tạo cho mình được những quan hệ bạn bè với những lớp học khác, tình bạn bắc cầu, lúc đầu chỉ bố cục trong khoảng sân trường và nơi địa phương của mình sinh sống, nhưng sau một thời gian, chúng tôi cũng có được một mạng lưới bạn bè ở các địa phương khác nữa. Ngày đó cũng chưa xuất hiện từ teen thay vào đó là tuổi hồng, hoặc tuổi tím, chưa ai biết blog, gessbook là cái gì cả, mà họ chỉ rành viết lưu bút bằng sổ tay, trao nhau những cánh hoa thơm ép trong những trang giấy trắng, chứ chẳng phải như e-card lung linh multimedia như ngày nay. Trong chút tình bạn đầy chất mộc mạc và đơn sơ như vậy, đã có những cặp đôi “bồ kết” với nhau bằng tình cảm hết sức chân thành và trong sáng. Tôi cũng đã được trải qua được cảm giác của mối tình đầu tiên trong hoàn cảnh như vậy, có lẽ vì thế mà mỗi mùa hè trôi qua, Tôi lại thấy mình như được sống lại với chính không khí của ngày ấy, những ngày tuổi hồng và những kỷ niệm khó quên.

Ngày vào lớp 10 tôi phải chuyển sang một địa phương khác để học, vì ngay tại địa phương tôi không có trường cấp 3. Vào ngôi trường mới, ác mộng của những bạn ở các địa phương khác là tình trạng “ma cũ bắt nạt ma mới”, chính vì vậy mà giải pháp tôi định hướng cho mình là chơi thân với các bạn nữ trước, như vậy sẽ được các bạn nữ “bảo kê” mà không sợ bị “hỏi thăm sức khỏe” của các “ma cũ”. Đúng như những toan tính ban đầu, bước vào lớp, tôi đã đảo mắt thăm dò chỗ ngồi, cuối cùng thì cũng chọn được một chỗ ngồi ưng ý, đó là chỗ ngồi thứ 2 của dãy bàn thứ 4, bên cạnh cô gái có đôi mắt đen nhánh, khuôn mặt bầu bĩnh và khá dễ thương. tôi đã bị đứng kim từ cái nhìn đầu tiên ấy (hu hu hồi đó học lớp 10 mà có thái độ vậy là người ta nói yêu sớm đó). Và dĩ nhiên, sau một vài câu xã giao, chúng tôi đã là bạn. Tất cả đã đúng như dự định, thành công đã được hơn nửa của kế hoạch, tôi có một chỗ ngồi tốt và một bạn gái kế bên như ý. Nhưng sự rắc rối cũng chính từ lý do này chứ không phải từ lý do này để tôi tránh rắc rối. Một buổi chiều đẹp trời, tôi và Nhẽm (tôi gọi theo biệt danh mà tôi đặt cho cô bạn tôi đấy) chọn một góc sân để nói chuyện thì có một đám dân “anh chị” tới, mấy cậu học trên tôi một lớp, đúng như tên gọi “ma cũ” mà tôi vẫn hay nói về những cậu này. Mấy “anh” bảo tôi đi ra phía sân sau nói chuyện, điều gì tới thì các bạn cũng biết rồi đấy hôm đó tôi bị te tua, còn mất thêm 5.000 đ cho mấy anh ăn kem. Họ buộc tôi vào các điều luật nếu tôi còn muốn chơi với Nhẽm (vì nó là gái của làng anh!) thì hàng tuần cho các anh 10.000 đ còn nếu không, thì bị đánh vẫn hoàn bị đánh, và không được đi với gái làng anh, vẫn không được đi với gái làng anh. Dĩ nhiên, tôi chọn phương án đầu tư không hoàn lại để mọi việc êm ã chứ.

Hoa phượng ngày hè[/IMG]

Thời gian trôi đi, tình bạn của tôi và Nhẽm ngày càng thân thiết trong sự “hy sinh” thầm lặng của tôi với đám “đàn anh”. Tôi đã thích Nhẽm tự bao giờ, nhưng tôi biết rằng, ngày đó tôi cứ trông tới mỗi buổi sáng để được đi học cùng Nhẽm. Được trò chuyện, được bàn tới việc học hành, và để đọc những lời nhắn của Nhẽm ở trong hộc bàn nữa. Nhưng tôi chưa khi nào dám viết những tin nhắn như “tớ thích cậu lắm”. Câu ấy trong lớp tôi có đầy đứa biết viết và đã viết cho bạn của họ. Còn tôi, tôi sợ khi nói với Nhẽm câu nói ấy, Nhẽm lại giận tôi, Nhẽm không thèm chơi với tôi nữa, thì biết đâu rằng, ngay cả tình bạn bình thường của tôi đối với Nhẽm cũng mất thì tôi biết làm sao được. Thời gian học phổ thông 3 năm rồi cũng trôi đi, tôi giữ kín điều ấy cho đến khi…

Ngày lớp tôi làm lễ chia tay, đó là một bữa tiệc nhẹ được toàn thể các bạn trong lớp tổ chức, có mời thầy cô cùng đến dự. Hôm nay, tôi thấy Nhẽm buồn hơn mọi khi, tôi cũng vậy, dường như có cái gì đó làm cho tất cả chúng tôi cảm thấy buồn. Đó là cả một tập thể đã gắn bó với nhau, nay sắp phải xa cách, đó là phải xa mái trường thân yêu với bao kỷ niệm đã gắn bó nhiều năm, đó là những tình cảm trong sáng. Đó là tình bạn của tôi và Nhẽm. Có lẽ thời tiết cũng biết được điều đó, nên đã sai ông trời đổ mưa nhẹ vào chính cái ngày mà tất cả chúng tôi đều buồn. Bữa tiệc đang được các bạn chuẩn bị thì tôi kéo tay Nhẽm ra ngoài, Nhẽm chưa biết điều gì thì tôi đã giải thích “mình cùng đi chụp tấm hình làm kỷ niệm nhé” và Nhẽm đã đồng ý. Tấm hình tụi tôi trốn bạn bè đi chụp riêng, vòng tay tôi đặt hờ lên vai Nhẽm đầy thẹn thùng, tôi vẫn muốn đó là một vòng tay ôm chặt lấy vai Nhẽm chứ không phải chỉ là sự đặt lên một cách nhẹ nhàng như vậy. Chiều đó tôi đã chở Nhẽm về trong mưa, tôi rất sợ phải đi trong mưa lạnh, nhưng Nhẽm nói rằng, Nhẽm muốn được đi như vậy, Nhẽm muốn ngồi sau xe tôi và cảm giác rằng tôi và Nhẽm là một đôi tình nhân chứ không chỉ là một đôi bạn bình thường. Trời ạ, tôi thật ngốc, Nhẽm cũng thích tôi, vậy sao tôi lại không nói ra điều đó trước cơ chứ, đến đây thì tôi mới biết mình chưa thực sự hiểu hết những gì thầm kín trong suy nghĩ của Nhẽm, tôi chỉ biết im lặng, đạp xe đi trong mưa, trong lòng ấm ức đầy tiếc nuối.

Chiều. Khi mọi người đã chia tay nhau và ra về, chỉ có tôi và Nhẽm còn nán lại bên nhau. Tôi dự định sẽ nói với Nhẽm rằng “tớ thích ấy lắm”. Nhưng tôi chẳng còn có cơ hội ấy nữa, khi Nhẽm đã mở lời trước, “Loe ạ, Nhẽm biết, Nhẽm biết điều này lâu rồi, Loe thích Nhẽm phải không? Nhẽm cũng thế, nhưng Nhẽm sẽ chỉ để điều đó trong nhật ký của mình, cả trong lưu bút mà Nhẽm vừa mới viết cho Loe nữa. Hãy để tất cả tình cảm tốt đẹp của chúng ta ở trong những trang sách, sau này chúng ta vẫn là bạn tốt nhé, còn bây giờ Loe đừng nói gì nữa, và hãy chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới thật tốt đi, tặng Loe này…”. Món quà mà Nhẽm nói tặng tôi, đó thật ra mà nụ hôn lần đầu tiên tôi được đón nhận từ người bạn khác giới, nó làm cho tôi nóng khắp toàn thân, và quên đi tất cả những gì đang xảy ra quanh mình. Tôi chỉ kịp thoáng nghe tiếng Nhẽm từ xa nói lại rằng chúc tôi thi tốt, nhà Nhẽm khó khăn, có lẽ Nhẽm chỉ thi xong tốt nghiệp chứ không thi đại học đâu, Nhẽm đạp xe lao về phía trước, bóng Nhẽm rồi cũng xa dần.

Mới buổi sáng tôi còn nghĩ mình thật ngốc, còn bây giờ tôi lại nghĩ mình còn đại ngốc hơn thế nữa. Tôi không gặp Nhẽm kể từ ngày ấy, nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn cứ có cảm giác rằng, đôi chân tôi vẫn cứ muốn chạy về phía trước, chạy theo những bước chân của Nhẽm.

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29