Skip navigation.

Hell World and Sunset Dream

Love U

Darren Shan - The Vampire Prince - in Cirque Du Freak

Truyện hay nhưng quá nhảm. Qủa thật, bạn Emm say đắm và đam mê Darren Shan trừ sáu chương cuối, thật hết sức lố bịch, đáng cười cợt và nhục nhã cho cả người viết lẫn người đọc. Vậy là sao nhỉ? Tức là Darren Shan đã ly khai khỏi thế giới ma cà rồng và những gì đã biết, thế giới của bóng đêm suốt 18 năm cậu đã trải qua? Cậu sẽ trở thành một người bình thường, viết nên cuốn sách Darren Shan làm cho những đứa trẻ nhỏ nghi hoặc về một thế giới của ma cà rồng và ma cà chớp há? Thật không công bằng, quá không công bằng với những con người (hay những sinh vật của bóng đêm cũng được, nếu mọi người thik) đã bảo vệ, thương yêu và hi sinh về cậu. Làm sao đây, làm sao mà bạn Emm và thậm chí là cậu có thể để lỡ Gavner Purl, Arra Sails, cụ Paris Skyle, ông hoàng Mika Ver Leth, ông hoàng Arrows, Vancha March, Debbie, Sam Grest,… những con người đã được định mệnh sắp xếp để cậu gặp gỡ, để cùng chiến đấu và thương yêu họ, để khóc và cầu nguyện vinh quang cho họ ở bất kì không gian nào, ở bất kì thời gian nào. Thật là một sự phản bội nhục nhã đáng thất vọng khi cậu lấy lí do làm trật bánh xe định mệnh để làm cái hành động ghê tởm đó: làm cho Darren Shan chưa từng liên quan tới đến thế giới của bóng đêm. Bạn Emm bất mãn và ghê tởm điều đó, thật khủng khiếp, thật nhục nhã và ko chút nào xứng đáng để đến cõi bồng lai. Mà nghe thế này nhá, cậu lên cõi bồng lai ư ? Vậy cậu đã chết trước khi cậu biết về những con người thân quen đó, cậu sẽ phải chờ đợi để gặp họ, và để rồi nhận ra là mr.Crepsley, lúc chết, chưa từng biết cậu, cả bà Arra, Sam, cụ Paris, Gannen, Vancha hay một ai đó cậu biết và thân yêu ? Vui mừng hoan hỉ quá nhỉ, hành động kinh tởm đó đã được trả giá bằng sự không còn thân quen với những ai cậu biết với 18 năm cậu là ma cà rồng, hơn cả quãng đời cậu là con người =)) =)) Và với cái chết đó, cậu có từng nghĩ là Darren bé bỏng của cậu vẫn mê mẩn quý bà Octa? Desmond Tiny và Evanna đã nói, định mệnh là ko thể thay đổi, có thể định mệnh sẽ tạo ra một người khác thay thế cho Darren, cũng có thể Darren bé bỏng của chúng ta vẫn quyết định ăn cắp quý bà Octa, rồi nó sẽ cắn Steve rồi vân vân và vân vân, cuối cùng điều duy nhất thay đổi là cậu biết mr.Crepsley là một ma cà rồng chậm hơn vài tuần thôi, sau khi nó cắn Steve và Steve sắp chết. Màn kịch của định mệnh là thế chứ, ko thay đổi, ko vui vẻ, ko có gì quá đáng để bất mãn, còn nếu tác giả thân yêu muốn tự nhận mình là Darren Shan, thì đó là một sự thất bại thảm hại cho ngài ấy, Emm ko muốn ngài ấy có mặt, dù đau đớn trước cái chết của mọi ngừi, nhưng đó là những cái chết vinh quanh và đẹp, rất đẹp, Emm không muốn nó chỉ là những dòng hồi kí của một người chưa từng là ma cà rồng.

Tạm tách khỏi cái kết thúc nhảm nhí nếu theo ý của tác giả mà ko theo ý nghĩ của bạn Emm. Darren Shan quả thật rất hay, và bạn Emm cũng hiểu vì sao trong những cuốn cuối không có nhận xét của Ms J.K.Rowling roài *cười đểu ớn* Ma cà rồng và ma cà chớp được tạo nên từ những tính cách làm người ta ngưỡng mộ: giàu lòng đạo, yêu thích vinh quang và căm ghét sự nhục nhã, phản bội. Nhưng gác lại luôn những chuyện đó đi, thì những chuyến phiêu lưu của Darren quả quá hoàn hảo và xinh đẹp. Bạn Emm thik tất cả, kể cả lúc Darren giết chết Steve hay hai thằng đâm nhau rồi té xuống suối, quả thật chả vui vẻ lúc nào khi thấy sự đổ máu và cái chết, nhưng nếu sợ hãi và quay đầu với cái chết, bạn Emm cũng đã chẳng thik được FMA, bạn Emm chỉ căm ghét là những nhân vật chết sau cái chết của Larten Crepsley, đều bị tác giả cho rằng là định mệnh, bạn Emm thật sự nóng lòng muốn biết Vancha – người được số mệnh định đoạt đã chết như thế nào – nhưng tình hình là 2 năm sau ngài vẫn chưa chết ( mà mèo ơi, vụ Evanna có thai với Gannen và cả Vancha làm mình cười ko dứt mất). Chẹp nghe bài opening theme của FMA mà viết bài này đau lòng như bị xé, nhưng thôi, phải chịu chứ biết sao bây giờ, bạn Emm ít khi có vai trò nào khác ngoài việc ngắm và nhìn những con người làm những việc ngu ngốc, rồi linh hồn họ chết đi với một công việc “yêu thik” là nguyền rủa số phận của mình, đâu khác được, việc ấy ko vui vẻ vì đau tim lắm, nhưng thú vị. Chết thì phải đẹp, như cái chết của Mr.Crepsley hay Sam Grest hay cụ Paris, dũng mãnh như của Arra Sails, hay tệ nhất cũng phải dấy lên một điều gì đó như Shancus, Ok? Bạn Emm ko đồng ý mọi việc đi quá xa để rồi trở về nơi đầu tiên xuất phát, rồi phủi tay bảo là: Oh, tôi đã xóa bỏ mọi chuyện rồi, bạn thấy đó, tôi là tác giả tiểu thuyết hóa cuốn nhật kí của “tôi”, nên tôi…chả có gì xảy ra với tôi cả. *Đập bàn* Mơ thì cũng vừa vừa thôi, làm một việc đê hèn và nhục nhã, rồi bảo đó là sự đánh lừa định mệnh. Ko ko, từ lúc Darren sinh ra, Mr.Crepsley đã được định là 18 năm sau người sẽ chết, ko ai có thể vượt khỏi vòng thời gian, ko một ai. Và *nhoẻn miệng cười* thời đại con người biến mất có gì là lạ, hợp rồi tan, gắn kết rồi rời rã, có gì là lạ, một thời đại của rồng, của những con cóc khổng lồ, của những con khỉ có móng dài, có gì là lạ? Có gì đáng để gọi đó là khủng khiếp mà cần né tránh, hỡi con người, hỡi Darren Shan- ông hoàng ma cà rồng trẻ tuổi nhất trong lịch sử?
Lord of Shadow sẽ xuất hiện, đó là kết quả của vòng xoay định mệnh, bạn Darren làm thế cũng chẳng thể thay đổi được gì đâu. Nhưng quả thật, bạn Emm công nhận, những chuyến phiêu lưu của cậu rất tuyệt, và đặc biệt hơn là quý bà Octa và giống nhện Ba’Halen, oh, chắc ai đã đọc cũng sẽ biết ở tương lai sẽ có giống nhện Ba’Shan chứ nhỉ? Vậy bạn đã hiểu chứ? Darren Shan vẫn tiếp tục bị cuốn vào lịch sử, hay một ai khác, sẽ làm như điều cậu đã làm, để cho quý bà Octa ở lại với đám nhện Ba’Halen và ngắn gọn xinh đẹp hơn, hồ Linh Hồn, đang nằm ở nơi trước đó là núi Ma cà rồng =)) =)) =))

Một khía cạnh nhỏ khác, Evanna và ông Cao đúng khi nói rằng dù Steve hay Darren thắng, thì Lord of Shadow cũng sẽ xuất hiện và phá hủy thế giới. Ko phải ma cà rồng nào cũng tốt và thik nghe lời những ông hoàng, ko nhiều ma cà chớp sẽ ko nghe lời Steve, ko một ma mới nào sẽ ngừng giết chóc. Dù bên nào thắng, bên ấy cũng sẽ vin vào đó mà giết toàn bộ thị tộc còn lại, với sự đau khổ khi giết đi ý nghĩa sống của mình –Darren Shan- và bị Desmond Tiny xui khiến bằng những lời “tiên tri” Steve sẽ ko ngừng ra lệnh ma cà chớp giết chóc và bành trướng thị tộc => giết vài ngàn người ko là chuyện nhỏ hay chuyện khó, còn Darren, với sự đau đớn khi chứng kiến cái chết của Shancus, Steve –thằng bạn chí thân- Mr.Crepsley và ông Cao, sự đau thương đồng cảm với Erva và những nhân viên của Cirque du Freak, Emm ko nghĩ rằng cậu sẽ ko hóa điên với sự chiến thắng điên rồ đó và ko còn đủ tỉnh táo để vun trồng sự hòa bình khi đã mất đi những người có thể giúp cậu bình tĩnh và ép được cậu bình tĩnh: Mr.Crepsley và ông hoàng già Paris Skyle, sẽ chẳng ai cả kể cả Debbie, Harkat, Vancha,… có thể ngừng được cậu. Nhưng Chiến Tranh Của Những Vết Thẹo, nhảm nhỉ, khi lẽ ra đã chẳng có bất kì cuộc chiến hay thương vong nào, nếu cả hai bên đừng sợ và tin những lời của Des Tiny, tự mình hại mình, rõ nhảm…làm cho đau khổ triền miên thôi.

Mà sau khoảng 2h, sau khi viết xong cái entry này, thì lại nghĩ lại, quả cái kết là một bất công cho Darren và để lại cả đàn cả lô cả lốc cả tỉ tỉ câu hỏi được đặt ra. Darren đã phải từ bỏ cuộc sống của một con người, giờ thì từ bỏ cả cuộc sống của ma cà rồng: chết, chỉ vì để bảo vệ cái tương lai ko chắc chắn, muốn lôi mình ra khỏi định mệnh (dù sao thì cái ý tưởng lôi mình ra khỏi định mệnh của Darren làm Emm thấy buồn và cảm thấy cậu thật hèn nhát, đáng trách, nhục nhã, phản bội). Nhưng đào sâu với góc cạnh của Darren, có quá bất công không khi cậu phải nhận một cái chết kì lạ như vậy vì định mệnh sắp xếp để cậu sinh ra như thế? Cậu chả còn gì khi tiến lên thiên đàng, ko một ai quen biết, ko là ông hoàng ma cà rồng, và cậu vẫn nhớ họ trong sâu thẳm trái tim và trí nhớ, ko quên được, một sự cô độc trống trải, dày vò và đau đớn mà tốt hơn ta nên nhìn về góc sáng của vấn đề thì sẽ cảm thấy nhẹ lòng hơn. Cậu chấp nhận cái chết cùng Steve để hai tương lai đen tối bị bỏ lại, bị đè bẹp với trăm ngàn tương lai mới mở ra. Vậy nhưng cậu lại bị quăng xuống hồ Linh Hồn, trải qua sự đau đớn trong trí nhớ và tinh thần. Được vớt lên, trở thành một Tí hon, cậu vừa được “nhận” phần đau đớn thể xác buốt thấu xương tủy, vừa lãnh thêm cái đau đớn khi đối mặt với mình thời xưa. Darren Shan – ông hoàng Ma cà rồng đã chết, đưa ta về lại thời khắc trước khi ngài trở thành ông hoàng. Ko, cám ơn, bạn Emm vẫn thik thế, Desmond Tiny ko buông tha cho Steve, ko cho Mr.Crepsley sự sáng suốt khi quyết định truyền máu cho Darren, thì lão đương nhiên cũng ko thể ngoảnh mặt làm ngơ để mặc cho cậu ko lấy cắp Qúy bà Octa, kịch đã được viết ra, dù theo cách này hay cách khác, mọi thứ sẽ theo đúng trật tự đó.

Gọn lại một chút, gồm những ý sau:
+ Bạn Emm ngưỡng mộ và say mê những cuộc phiêu lưu của Darren
+ Bạn Emm ghét những lúc bạn Darren suy nghĩ quá nhiều và dằn vặt quá nhiều,
+ Bạn Emm thích đoạn cao trào tập 2 và tập 6,
+ Bạn Emm yêu những cái chết trong Saga of Darren Shan,
+ Bạn Emm ghét sự đau khổ và thể hiện đau khổ trong Saga of Darren Shan,
+Bạn Emm cực kì căm thù cái kiểu “đánh lừa định mệnh” của Darren và cam đoan nó sẽ chẳng đi đến đâu,
+Bạn Emm thik Mr.Crepsley, Vanez, Arra lúc ở trên núi Ma cà rồng và kha khá thik Vancha,
+Bạn Emm thấy rằng Desmond Tiny chả làm được gì ai, ngoài cái trò phá rối kha khá
+ Khi trở thành một thứ gì khác với bản thân từ khi sinh ra hay nhận ra một điều gì đó, bạn sẽ có và mất đi vài thứ gì đó, hãy tin tưởng và chấp nhận điều đó, rồi một ngày bạn sẽ nhận ra ko có nó là một điều khó chịu và ko có nó cuộc đời bạn đã ko đổi khác cho lắm
+ The town- Where the legend begin.
+ Ít nhất thì, sư phụ Crepsley của Darren ko chết để thế mạng cho gái: cho lady Debbie của chúng ta.
+Thêm ít nữa, cái sự sau chết của Darren quá đau đớn, trống trải, mất mát và kinh khủng nhưng phải nói rằng – dừng lại một chút, bạn Emm đưa ngón tay giữa lên trán và hai ngón tay hai bên lên mắt, hai ngón còn lại xòe rộng ra: dấu ấn tử thần – :” Dù ở bất kì đâu, thời đại hay không gian nào, Darren Shan –ông hoàng Ma cà rồng – đã sống và chết trong sự vinh quang”
-Bạn Emm thật sự yêu mến Darren Shan –ông hoàng Ma cà rồng, còn hậu kiếp của cậu –hay ngài- bạn Emm thật sự cảm thấy khinh bỉ và chán nản nó : một kẻ quay lưng lại với thị tộc ma rồng và định mệnh. Chấm hết.

P/s: lúc viết cái nì, bỗng có FMA và I am legend, trùng hợp ghê, nhưng tuyệt vời, phải ko :smile:?
Lúc sau lại nghe được bài Arigatou của God!Save our king. Qủa thật là có một sự xúc động mãnh liệt và thấy được cái in common của cả hai: là những thiếu niên được định mệnh sắp đặt trở thành người lãnh đạo và lãnh đạo một thị tộc khỏi sự diệt vong, cả hai đều chịu nỗi đau của chiến tranh, cũng đã từng nghĩ là sẽ thoát khỏi thị tộc nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận ràng buộc cuộc sống của mình với những “con người” đáng yêu tuyệt vời ấy, ko phải lúc nào cả hai cũng tuyệt vời xuất chúng nhưng là những cậu bé đáng yêu, tốt bụng và ấm áp và đương nhiên cũng có lúc cả hai để cho hắc ám xâm chiếm, nhiêu đó đủ gọi là common rồi chứ :smile:)
Hell World, 27 Sep 2009
Emma Ai
~Kaminari

Izura Itana


P/s 2:trong tương lai gần sẽ review cho Cirque Du Freak, còn đây là review cho tập cuối của saga: Sons of Destiny nên ngừng rủa là bạn Emm bảo hay mà cứ blame nó hoài như thế.

Yakumotatsu

Yakumotatsu - tanka về xứ Izumo, một xứ sở xinh đẹp bao quanh bởi muôn trùng mây

Read more...

Where's their father?



Kharn, à, theo như bản dịch là thế, còn theo bản gốc là Hoheinhem là cha của Edward và Alphonse, và câu hỏi mà Emm đặt ra là: Ông ta có từng yêu Tulisha và chúng không? Qủa thật, con người khi lao vào nghiên cứu một cái gì đó thì rất kinh khủng (mà bản thân Emm là một điển hình rip ) nhưng như thế thì có cần phải vậy không? A à, trong những tấm hình, trông ông ta cười rất tươi, rất hạnh phúc, ông ta cũng rất vui khi gặp Edward, và cũng rất trân trọng tấm hình cả gia đình chụp chung đó (giời ơi, sao nói đến đây lại muốn khóc nhỉ). Nhưng liệu ông ta có phải kẻ là tạo ra các homunculus hay không? Có phải là kẻ đã tạo ra cuộc nội chiến để thu thập "nguyên liệu" cho hòn đá vạn năng? Ông ta, theo như những dòng cảm giác sau của Emm, thì là một kẻ rất quan tâm tới hai từ gọi là "Gia đình", có dáng vẻ khù khờ thật thà dễ gần nhưng quan trọng là ai mà bik được điều ấy chứ =.=, ông ta là một nhà giả kim thuật rất giỏi (cái này thì phải cúi đầu công nhận) và chắc chắn gặp không ít sự thất bại. Nhưng vấn đề quan trọng là ông là một "quái vật" hay ít nhất là cũng gần giống với các homunculus. Tạm gác vấn đề này lại, vì đọc truyện từ từ đi rồi biết, nhưng mà .. .. vì sao ông ta không ở bên gia đình của mình? Ông có thể giúp Edward nhận ra một điểm sai rõ ràng trong cuộc biến đổi đó, vậy lúc cả hai quyết định "biến đổi" ông đã và đang ở đâu? Ông di truyền cho chúng một trí thông minh và sự yêu thích giả kim thuật, và Tulisha của ông đã thay ông dạy dỗ chúng trở thành những đứa trẻ ngoan, hạnh phúc và đáng yêu, và chúng yêu mẹ chúng, và đương nhiên là sự hoang tưởng vô giới hạn của trẻ con làm chúng có thể tưởng tượng và đặt hi vọng sẽ "tạo" lại được mẹ .. Mustang cũng đã muốn "tạo" lại Hughes, nhưng người đã chết (mà còn chết lâu như thế) thì bằng cách nào mà làm sống lại được. Nếu có, thì khi mới chết, chỉ lấy được linh hồn và một ít ý thức và nhét vào thân thể cũ chưa mục rữa, nhưng ở đây Tulisha chết vì bệnh nên cho vào lại chỉ tổ chết lần 2, còn một thân thể khác thì sẽ xảy ra phản ứng "đào thải" cực mạnh mà chết rip Kiểu nào cũng chết, mà chết 1 lần ít ra nhẹ nhàng hơn chết 2 lần ^^ Nếu lúc đó ông ở đó, có phải chăng ông đã ngăn được chúng?



Nhưng thôi, giá có đắt, bài học mới khắc sâu được (nghe tàn nhẫn thật, nhưng đấy là chân lý đấy cưng ạ =)), ông cũng chẳng thể dạy chúng giả kim thuật được, điều đó là đương nhiên, tốt hơn hết là mọi chuyện cứ xảy ra như định mệnh đã thế. Và "cánh cổng", đương nhiên là ko thuộc phạm trù của cái chết (bởi vì Emm chưa từng 1 lần thấy nó), nó là cánh cổng của thời gian và định mệnh, lưu trữ dưới dạng thông tin phân giải (ẹc, nhắc đến phân giải là nghĩ ngay đến hóa, oải quá >>.<<) Vậy thì đành vậy thôi, định mệnh đã quyết, chả thay đổi được.


Nhưng Emm chỉ muốn trách ông đã bỏ mặc chúng, và cả hành động bí ẩn của ông, làm emm ghét điên lên đi được. Ông là cha của chúng đó. Thế ông đã ở đâu mà cứ để mặc chúng không nhà cửa như thế? Và khi chúng gặp nguy hiểm, ông có bảo vệ chúng chăng? Hay chỉ giãn mặt ra mà nói: "Các con của tôi chết rồi à?"

Bực bội thấy sợ
Hell World, 1 Aug 2009
Emma Ai

I change -You change - and the world change

Mọi thứ thay đổi là vì tôi thay đổi hay là vì bạn đã đổi thay ?

Read more...

What's this? Is it water ?

Vừa muốn khóc vừa viết cái này. Không muốn viết bên twitter vì đứt đoạn quá và đoán nó cũng dài, cũng chẳng thích vik trên doc vì nhàm chán quá, ờ thì dù sao, blog 360 cũ kĩ cũng đã chẳng còn *vừa cười vừa thở dài*



Mình đã thất bại, nhấn cực mạnh là mình đã thất bại, mình đã không làm hết sức, đã không ôn bài, đã chơi nhong nhỏng, đã bỏ quên kiến thức lớp 7 như trút bỏ một lớp áo nặng nề khỏi người và bỏ vào máy giặt với chút omo tẩy "trắng sạch như mới". Vì thế mà mình mới thất bại, mà mình mới rớt. Mà nghe cái từ rớt đau lòng khiếp, TC2 đấy, uổng cho cái từ C phết phệt =)) mà 60 à, ừm ừm, thế thì 120 đứa ở TC và TC1 chả phải đã đậu hết với những đứa giỏi rồi à, đâu đến lượt tép mắm của hàng C như mình. Mà thôi, mưa 2 ngày liên tiếp bên mình rồi (đã thế còn phải mưa nhỏ để mình còn về được nhà nữa :smile: iu ghê :X) Cố bù vào kì tổng khóa vậy, mà thế nên hạnh phúc thiệt :jester: khi blog đây là cõi riêng một mình ta :coffee: thik viết gì thì viết, có ai coi cũng chỉ là kẻ qua đường :wink:)

À, lí do mà vừa muốn khóc vừa viết cái này là sau khi đọc nam-man, đọc, rồi nghe, rồi ngửi thấy đâu đó cái sự sành sỏi kèm chua chát miệt thị bản thân trong lời nói. Mình thích ủng hộ họ, ừ, nhưng cái từ "tình yêu" trong thế giới đó và thế giới này thật khó kiếm. Một cái true love như trong fic của các ss, các bro từng viết nên, có được cái kết "màu hồng" ngọt ngào hay cuối cùng có một kẻ chết vì tình thì cũng đã là xuất hiện tình yêu hay một thứ gần gần như thế. Nhưng đời thực thì khác, chả có gì lãng mạn, và những kẻ không thể giải tỏa theo cách thông thường đó lại càng có (hay càng phải) thì đi chơi "tình một đêm" nhiều hơn. Họ chả cần gì ở nhau, một kẻ đem thể xác ra đáp ứng nhu cầu, một kẻ ném tiền vào mặt kẻ kia để được thỏa mãn. Đó là "trao đổi đồng giá" - một quy tắc mà giả kim thuật nào cũng biết và ai trên thế giới cũng biết trừ những kẻ theo chủ nghĩa roman

Mà, Alphonse và Edward (mình ghét trong ngoặc kép tất cả những ai tên Edward P:) chỉ là những đứa trẻ, có cần tàn nhẫn đến thế không, có cần phải để cho họ trải qua những nỗi đau đến tận cùng vậy không? "Đó là cái giá phải trả - Đó là qui luật" bạn có thể lạnh lùng nói vậy và bản thân Emm cũng sẽ lạnh lùng nói vậy với họ với cái ý tưởng đảo ngược qui luật tuần hoàn và ý định kéo một linh hồn đã về địa ngục 1 năm trở lại thế giới, nhưng....nhưng....HỌ KHÔNG ĐÁNG BỊ NHƯ VẬY, HỌ KHÔNG HỀ XỨNG ĐÁNG VỚI CÁI GIÁ ĐÓ, họ chỉ là TRẺ CON và còn là NHỮNG ĐỨA TRẺ THÔNG MINH RẤT CẦN TÌNH YÊU THƯƠNG HƠN BẤT CỨ AI, trong khi bạn Emm với sinh mạng này đang được chăn ấm nệm êm thì họ đã mất gần như tất cả,HỌ CHỈ MỚI 10 TUỔI KHI LÀM ĐIỀU ĐÓ, TẠI SAO LẠI LÀM THẾ VỚI HỌ - bạn Emm muốn gào lên như thế với dòng nước chảy từ mắt. Họ không thể khóc, nên những người thương yêu họ sẽ khóc vì họ, vì sẽ đau lòng lắm, sẽ cảm thấy mất mát lắm.


...Những người yêu của Emm ơi, hãy cười nhé, hãy luôn nở nụ cười xinh đẹp của bạn trên môi, vì Emm yêu những nụ cười tràn ngập ánh nắng đó, yêu vô cùng. Nụ cười đó thật đẹp và như ánh nắng sưởi ấm cho tâm hồn. Xin hãy cười và đừng nhìn bằng ánh mắt xa xăm vô định, điều đó giống như chất độc vậy, không hay đâu.

Emma Ai
Hell World, 28 Jul 2009
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31