Skip navigation.

Log in | Sign up

Posts tagged with "Những tháng năm để nhớ...!"

Những tháng năm để nhớ...!

'Lòng xao xuyến mỗi khi hoa phượng rơi
Nhắc lại câu chuyện buồn
Trường còn kia ôi mái đổ tường rêu
Nơi kỷ niệm êm ái...'
Trích Lưu Bút Ngày Xanh của Nhạc sĩ Thanh Sơn


Vô tình lại nghe được bài hất này trên mạng,làm dâng trào trong lòng tôi bao nhiêu cảm xúc.Đã 7 năm rời khỏi mái trường PTTH rồi nhưng sao cứ cảm thấy lâng lâng trong tâm tưởng như mới ngày hôm qua.Biết bao nhiêu năm tháng ngồi dưới ngôi trường,dưới bục giảng của mái trường PTTH Đồng Xoài thân thương và trong bao nhiêu năm tháng đó cũng cho ta có được những người Thầy người Cô luôn dìu dắt ta theo nhửng tháng ngày đến lớp,nhớ đến cô Ngọc chủ nhiệm lớp 12 rất khắc khe,rất khó tính nhưng thương yêu ta vô cùng,nhớ đến cô Hà chủ nhiệm lớp 10,cô hiền,dịu dàng và luôn lo lắng cho đám quỷ quậy chúng tôi trong lớp,có những ngày đi picnic cùng Cô và cả lớp,cả đám quậy tưng bừng và Cô chỉ ngồi nhìn và mỉm cười mà thôi.Tôi nhớ và tôi luôn vẫn nhớ,nhớ mãi những tháng ngày đầy hoài niệm đó,thời tuổi mộng,cắp sách đến trường cùng với bao hờn giận yêu thương cùng bạn bè thân thương.



Khi tôi biết rằng 1 mai ai cũng sẽ lớn và cũng phải rời xa thời tuổi mộng của mình,và sẽ phải rời xa mái trường thân thương cùng bao bạn bè yêu quý,tôi thì chỉ học lớp B mà toàn đi giao du với lớp A ko,ở lớp B thì tham gia quậy phá tưng cả lên nhưng qua lớp A thì theo học nhóm vì thế trong suốt 3 năm PTTH tôi có những người bạn mà tôi ko bao giờ quên được,người còn người mất,giờ ngồi đây tôi chỉ còn gọi tên để nhớ :Thằng Vũ,con Phương,con Huy,thằng Thành,thằng Đạt,thằng Long,con Trang...Và còn ai thằng Hùng đã mất,con Phượng đã mất và cả con Phương nữa,khi tụi mày ra đi tao đến thắp nén nhang mà đọng mãi trong lòng,ra đi khi tuổi còn quá trẻ...!



Bao nhiêu năm tháng dưới mái Trường,và bao mùa Hạ cũng qua,nhớ thời đi học cứ mỗi lần Hè đến là tụi bay nhốn nháo cả lên nào là đưa Nhật Ký nào là viết Lưu Bút rồi bắt tụi con trai chúng tao leo lên cây Phượng trong sân Trường để bẻ những nhành hoa Phượng đỏ rực trong sân cho bọn con gái tụi mày làm Bướm để ép vào vở.Rùi còn bỏ cả vào vỏ xe đẹp để chúng mày đem về làm tụi con trai tụi tao bị bác Bảo Vệ trường bắt làm kiểm điểm hoài nhưng tụi tao lại ko thấy giận hay hờn gì mà chỉ thay vào đó là niềm vui khi tụi tao làm cho bạn con gái tụi mày.Hai tiếng MÀY TAO và TAO MÀY nghe nó xa lạ lắm nhưng lại rất thân thương.Thời tuổi trẻ ai mà không có lúc bồng bột,nông nổi phải không?Vì quậy quá mà có đứa bị kỷ luật,đứa thì bị mời phụ huynh,đứa thì bị cho nghĩ những lúc đó đám con gái tụi mày khóc lóc xin Thầy Cô tha cho tụi tao,tụi tao nhớ lắm chứ,đã 7 năm trôi qua,trôi qua 1 cách lặng lẽ âm thanh,7 năm cũng là 1 quãng đường đời cho 1 con người nhưng đối với tôi sao nó giống như ngày hôm qua,người ta nói Tuổi học trò là khoảng thời gian đẹp nhất của đời Người và tôi thấy điều đó chính xác,nó đã qua đi thì không bao giờ trở lại...!



Tôi cũng đã nghe bài Nỗi Buồn Hoa Phượng của Nhạc sĩ Thanh Sơn,ông là một Nhạc sĩ của tình yêu Học trò,hoa Phượng và mái Trường và ông đã nói khi ông mất đi chỉ mong người yêu nhạc của ông hãy nhớ 1 bài và chỉ 1 bài là ông cũng đã yên lòng đó chính là bài Nỗi Buồn Hoa Phượng :

'Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn,
Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương
Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi,
Phút gần gủi nhau mất rồi...'
Trích trong bài Nỗi Buồn Hoa Phượng của Nhạc sĩ Thanh Sơn



Hoa Phượng và Mùa Hè luôn là những đề tài muôn thuở cho Nhà văn,nhà thơ và Nhạc sĩ,còn đối với tôi thì nó in dấu bao kỷ niệm trong tôi,dẫu vẫn biết rằng Hè qua sẽ hết,Phượng nở lại tàn nhưng cái thời học trò chúng tôi mổi lần như thế là chúng tôi có biết bao nhiều Hoài Niệm cả vui lẫn buồn,cứ mỗi lần Phượng nở là báo cho chúng tôi biết 1 năm học đã sắp qua,và chúng tôi lại chia tay nhau trong 3 tháng Hè rộn rã mà dài như cả thế kỷ,cứ thế và cứ thế đến khi năm học 12 là năm cuối cùng của tôi ngồi dưới mái trường PTTH thân thương,cũng là năm quậy nhất của lớp chúng tôi,quậy để có được 1 thời tuổi mộng,quậy để khi ra đi còn mãi nhớ,quậy để không bao giờ quên đi những tháng ngày mơ mộng,quậy cũng nhiều mà lo học cũng nhiều vì là năm cuối cùng để gom lại tất cả những gì chúng tôi đã có được qua bao năm tháng cắp sách dưới mái trường PTTH mà làm hành trang cho chúng tôi bước vào giảng đường Đại Học,tổng kết cuối năm chúng tôi có 1 ngày liên hoan tưng bừng tại nhà cô Chủ nhiệm,đám con gái ôm nhau khóc nhiều quá,đám con trai chúng tôi thì ngồi nhậu nhưng ánh mắt đứa nào cũng buồn hoe,rùi kí tên lên nhau trên những màu áo trắng,áo đứa nào cũng chi chít chữ kí của nhau,sao tôi yêu quá,nhớ quá và thương quá khoảng thời gian ngắn ngủi đó,học chung bao nhiêu năm mà chúng tôi chỉ có 1 ngày tụ lại rồi chia tay..!

Gìơ đây,ai còn nhớ hay ai đã quên,bạn bè đứa còn đứa ra đi,đứa có gia đình,đứa thành đạt trong cuộc sống nhưng những gì tôi đã có trong suốt thời tuổi mộng,khi ra đi tôi mãi mãi không bao giờ quên,tôi thích mãi 1 câu : Đây khung trời nhỏ,kỷ niệm của những tháng năm đẹp nhất của đời người...!

Thành Phố HCM 16/05/2008 : viết cho những người bạn mãi mãi ko bao giờ quên...!
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31