Sunday, September 4, 2011 10:07:25 PM
Thơ Sưu Tầm
Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc
Mẹ đã thành hiển nhiên như Trời – Đất
Như cuộc đời không thể thiếu trong con
Nếu có đi vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn chắc không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đã cho con cái tên riêng
Trước cả khi con bật nên tiếng “Mẹ”
Mẹ!
Cái tiếng gọi mà từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
Mẹ!
Có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu, hạnh phúc
Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời
Một mặt đất
Một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát
Chỉ có một lần mẹ không ngăn con khóc
Là khi mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng…
Rồi những đứa bé lại chào đời và lớn lên theo năm tháng
Biết bao người được làm mẹ trong ngày
Tiếng trẻ con gọi mẹ ngân nga trên trái đất này
Thành âm thanh không bao giờ vắng lặng
Mẹ!
Có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Cái đóm lửa thiêng liêng
Cháy trong bão bùng, cháy trong đêm tối
Mẹ!
Có nghĩa là mãi mãi
Là cho – đi – không – đòi – lại – bao – giờ
Cổ tích thường bắt đầu từ : “Ngày xưa có một công chúa…” hay “Ngày xưa có một vị vua…”
Cổ tích còn bắt đầu từ: “Ngày xưa có mẹ… ”Tác giả: Thanh Nguyên
Sunday, September 4, 2011 9:42:03 PM
Thơ Sưu Tầm
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy ngẩn ngơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
( ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên... )
Hôm nay
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới!
Tác giả : Đỗ Trung Quân
Saturday, August 27, 2011 3:12:21 AM
Thơ Sưu Tầm
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng có thể thành thơRead more...
Sunday, July 31, 2011 5:39:41 AM
Thơ Sưu Tầm
Hạnh phúc chỉ là
lời nói dối
thôi Anh
Bởi nếu không thì
làm sao
em phải khóc
Bởi nếu hạnh phúc
là..
Hạnh Phúc
Thì những lời hứa của Anh phải trở thành sự thật
Sao lại trở thành hư vô... Read more...
Saturday, June 4, 2011 11:27:39 PM
Thơ Sưu Tầm
Tác Giả : Nguyễn Nhật Ánh Khi em nói không còn yêu Anh nữa
Anh không tin em đã nói thật lòng
Cuộc sống vốn có lắm điều bực bội
Nên giận hờn ...buột miệng... cứ như không
Và cả khi Anh bảo hết yêu em
Xin em hãy đừng tin lời Anh nói
Anh cũng giống mọi người thôi em ạ !
Lúc mộn phiền , miệng lưỡi dễ chua cay !
Saturday, June 4, 2011 6:12:03 PM
Thơ Sưu Tầm
Tác giả : LÂM TẺN CUÔI ( Cảm ơn Chú Lâm Tẻn Cuôi về bài thơ rất hay và hình ảnh ) Sắc tím hôn hoàng ai nhớ quanh
Dấu cũ hồn ngây bước độc hành
Đưa tay muốn níu tình xa lại
Không bóng mây chiều đâu tóc em...Read more...
Saturday, June 4, 2011 3:19:49 AM
Thơ Sưu Tầm
Tác giả : Đặng Nguyệt AnhBao giờ lại đến ngày xưa
Để cho người ấy đón đưa tôi về
Cơn mưa run run rẩy mùa hè
Đan thành kỷ niệm chở che hai người...
Thế rồi năm tháng dần trôi
Và tôi cứ lớn bên người ... hồn nhiên
Biết đâu là nợ _ là duyên
Nào ai có dám hẹn nguyền gì đâu
Vậy mà lại dỡ dang nhau
Để heo mây thổi bạc đầu mùa Thu
Người về ôm kỷ niệm xưa
Lục bình ai thả _ bơ vơ giữa dòng
Thế rồi chết một mùa Đông
Tôi đi lấy chồng...
Người ấy ngẩn ngơ !
Bao giờ lại đến ngày xưa ... !