Đêm nay nhặt được con bửi củi (ba tôi gọi nó vậy) ........ Tôi nhớ....nhớ những ngày bé thơ....những ngày rong ruỗi hết chỗ này đến chỗ kia với những trò chơi của mình, những ngày được bên ba, được đi theo ba .... Ba đã dẫn tôi đi tập bơi, chỉ cho tôi về những con côn trùng, tôi thích nhất là con bửa củi (Bửa : Chẻ,chặt Củi : Gỗ, những nhánh gỗ bé) Cái đầu của nó cứ đập lên đập xuống…tôi nhớ, có một lần ba bắt được nó và gọi tôi , rồi chỉ , giải thích cho tôi về con bửa củi, tôi và ba đã cùng chơi nó trong một khoảng thời gian lâu, ba bảo, mỗi lần chơi với nó con cứ đè lên cái đuôi của nó là đầu nó cứ đập lên đập xuống lia lịa xuống đất…đã có nhiều lần tôi bắt được nó, thế là chạy nhanh đi kiếm mảnh thép mỏng mỏng nào đó để cho nó đập đầu vào..nghe tiếng nó đập đen đét vào mảnh thép..tiếng vang vang..thích lắm..Ngây ngô cái tuổi con nít, nhưng thích lắm, yêu lắm những trò ấy…vào những ngày ấy điện vẫn chưa đến cái làng bé nhỏ của tôi, đêm trời trăng sáng mà bắt được con bửa củi ấy là như bắt được những trò chơi hiện đại của các cô các cậu con nhà khá giả, chơi nó suốt đêm…còn hỏi ba rằng: “cái con bửa củi sao ngốc thế nhỉ, suốt ngày đập đầu thế, không biết đau hay sao? “ tôi thấy ba ậm ừ...là nó ..nó...nó khác với các con khác, nó có cái đầu cứng, nó thích đập......nghĩ lại mà thương ba quá,thương vô cùng hết lòng con ba à.. Chắc có lẽ không khi nào Ba còn có thể trả lời được câu nói ngây ngô ấy...lúc này đây, nếu đặt mình vào vị trí của ba lúc ấy mình còn bí tịt hơn cả ba ấy chứ lị…một người nông dân, một người chài lưới sao mà có thể giải thích cặn kẽ hơn cho con trẻ những điều ấy đươc chứ… chừ mà được gặp ba tôi sẽ nói cho ba biết hơn về con bửa củi, sẽ kể cho ba nghe về những điều tôi biết về nó..Nếu thời gian quay trở lại,tôi sẽ chạy tìm ba và kể cái này đầu tiên cho ba. ... Đêm nay lại nhặt được nó, bao ký ức như cùng nhau chảy về tâm, ước gì có “Vé đi tuổi thơ” như Nguyễn Nhật Ánh…chắc có lẽ đắt bao nhiêu tôi cũng mua..tôi sẽ được gặp lại ba, gặp lại con bửa củi ngày nào…gặp lại cái tuổi thơ ba đã dành cho tôi, ba đã chỉ cho tôi biết...biết về sự cố gắng, biết về sự chăm chỉ của mỗi con côn trùng...cho tôi biết “ đói cho sạch rách cho thơm” ....Tôi nhớ ba quá…nhớ quê quá “Quê hương bước ra từ câu thơ...đẹp như lời mẹ ru......” Câu hát trong bài hát “Quê tôi” lúc này mình chỉ muốn chạy về với mẹ, chạy về với một bên là hương bùn một bên là tiếng sóng vỗ...với con đò ngày nào vẫn đưa người qua sông.
Xaông thế là 4 năm rồi…ông ơi, cháu nhớ ông lắm, ông là người đàn ông lý tưởng nhất mà cháu được gặp, cháu được biết và cháu là cháu của ông. Bao nhiêu người họ chọn thần tượng cho họ, chọn ca sỹ, chọn diễn viên, nhưng tất cả tâm và suy nghĩ của cháu tôn trọng ông hết mức, ông sống vô vị lợi, ông không hại người ta, ông không vì mục đích rằng vì bản than tất cả, trong ông không tồn tại sự ích kỷ, không tồn cái cái bản than..chỉ có bản thân mà thôi, khi cháu sinh ra bệnh tật, không biết bao nhiêu vấn đề đến với cháu, ông đã bồng cháu, ông đã ru cháu ngủ, cháu thật bình yên khi nằm trọn trong vòng tay của ông…...cháu thích được ông vuốt tóc, sờ đầu lắm ông à… Những khi cháu nấu ăn không ngon, mặn một chút, nhạt một chút ông đều khen ngon, những lúc cháu làm sai cái gì, mẹ cháu mắng ông lại là người bên cháu mọi thứ, bị mẹ đánh cháu chỉ biết chạy vào kiếm ông thôi, bởi bên ông cháu mới có sự an toàn…lúc ấy cháu nghĩ thế, nhưng đến bây giờ cháu đã trưởng thành cháu mới biết mình đã có bao nhiêu là lỗi…ông đã tha thứ ông đã ôm cháu vào lòng. Rồi những đêm trăng sang, ông kể cháu nghe những thời gian đặc biệt trong cuộc đời ông, ông kể ông đã gặp ai, ông đã học được những gì, cuộc đời ông chỉ biết hy sinh cho những người mà ông yêu thương…Những ngày theo ông, ông đi chữa bệnh mắc xương cho người ta, cháu cứ nhìn nhìn ngó ngó ông làm, thấy buồn cười lắm ông à, nhưng làm sao ông có thể lấy được cái xương to đùng nằm chặn ngay trong cổ người ta được vậy nhỉ, cháu cũng không hiểu…cháu bảo dạy cháu với, ông nói: “cháu quá bé để học những điều này”. Đến bây giờ cháu lớn rồi…không có ông để còn học nữa ông à… Rồi những buổi ông đi chơi về, hình như ông uống chút rượu…thế là ông múa võ cháu coi. Cháu không coi ông cũng bắt coi…hì hì…cháu thật hạnh phúc khi được ở bên cạnh ông, nhưng lúc cháu bị bạn bắt nạt, rồi cháu chỉ biết chạy về khóc với ông, ông gọi mấy đứa ấy vào, cháu cứ tưởng rằng ông sẽ mắng, sẽ đánh mấy đứa ấy chứ, nhưng không..ông còn mua kẹo cho chúng ăn, rồi ông giải thích cho mấy đứa hiểu…rồi ông dạy cháu phải biết chơi với bạn…nguyên nhân cũng 1 phần do bản thân mình đấy cháu ạ….? Cháu hiểu và cháu nghe ông, cháu nghe ông đến bây giờ ông à. Bây giờ không con ông nữa, cháu nhớ ông lắm, cháu muốn nói rằng cháu yêu ông rất nhiều và cháu xin lỗi ông….cháu xin lỗi khi cháu đã chăm sóc ông không cẩn thận khi ông bệnh, cháu xin lỗi vì đã có lúc cháu nổi nóng với ông, cháu đã không luôn ở bên ông để giúp đỡ ông, mấy lần cháu phải lừa ông đi lễ để ông đi tắm… “đi tắm để đi lễ ông à…không thì họ không cho đi lễ đâu”….cháu không biết sau này cháu già rồi cháu có được như ông không? Sống vì con vì cháu, vì người đời cho đến những giây phút : ông chỉ còn là một đứa trẻ. Chắc có lẽ ông biết tính tình của từng người con người cháu, nhưng ông chỉ im lặng, ông cười để cho qua đi mọi chuyện, tấm lòng của ông thật tuyệt vời, bây giờ cháu nhớ ông lắm…cháu sẽ cố gắng hơn để đúng là một người cháu của ông, để là một “bản sao” dẫu không đúng gốc, dẫu thiếu KEY cho mọi hành động, cho mọi suy nghĩ…nhưng cháu hứa với ông rằng, cháu sẽ cố gắng ông à, cháu sẽ cố gắng thật nhiều thật nhiều…bởi vì CHÁU YÊU ÔNG và CHÁU LÀ CHÁU CỦA ÔNG.
Bạn chính là người bạn thân nhất của tôi và bạn cũng chính là người cùng tôi sớt chia muộn phiền ,cùng chung bao ước muốn cho ngày mai, Tôi cảm tạ đấng trên cao đã mang bạn đến với tôi và tôi được là bạn của bạn, ban là người cho tôi những kỷ niệm khó quên, bạn là người cho tôi bao câu ca tuyệt vời và bạn cũng chính là người cho tôi tình bạn cao quý, Tình bạn ta mãi mãi không hề phai, chúng ta cùng bước trên con đường mà chúng ta đã chọn, sẽ cùng chung giấc mơ cho tương lai.. T nhé. Cám ơn trời, người ban cho tình thân khó phai, Bạn và tôi,trong buồn vui ta đã cho nhau niềm tin. và ngày đêm ta ca hát cho vơi nỗi buồn trong cuộc sống Và ta sẽ mãi nhớ nhau ,dẫu xa cách muôn trùng, phải không T? Tình bạn thân thiết không bao giờ phai trong cuộc đời hai chúng ta, và chúng ta luôn hướng về phía mặt trời mọc, cùng hứa T nhé ?
Một bài làm của mình nhưng vẫn chưa xong...đều cũng cố gắng Post lên chia sẻ mọi người cùng biết.. ...đây chỉ là một ví dụ chưa được đẹp , xin mọi người thông cảm và góp ý dùm mình. Xin cám ơn rất nhiều
Người ta gọi Quả Thận, Quả Tim, hay là TRái Tim, Trái Thận...còn Mật..Trái Mật hay Túi Mật... Hôm nay tôi mới phát hiện ra được một điều rằng Tình yêu nó cũng như là Mật vậy... Tôi thấy nhiều người âu yếm bên nhau, thấy cãi vã vì tình, thấy đau khổ mất nước mắt vì tình và những cái chết vì tình... Há tình yêu giống với Mật chăng? Mật nó ngọt ư...khi ai ai nhắc đến nó, ngay cả tôi cũng có cảm giác là ngọt ngào...như mật ong, mật mía.. y như những tình yêu đằm thắm bên nhau vậy, tình yêu chính là mật của con ong lúc này, nó ngọt ngào, ru con tim trong những điều mộng tưởng, họ ước họ nguyện bên nhau... Rồi có ai nghĩ đến rằng mật nó đắng, một tình yêu tan vỡ, đắng cay, chua chát rồi nước mắt cho nhau... há chẳng giống vị mật của con Gấu sao...? vị nó đắng lắm nhưng thuốc đắng giã tật, mật gấu giúp chữa bệnh và sau một tình yêu đại dột bông đùa ta sẽ có cách nhận thức chính chắc hơn về tình yêu, những suy nghĩ về một tình yêu cho những điều đáng vươn lên, cho những cái đẹp ..tình yêu giúp ta tiến hơn trên bước đường thành công. Rồi văng vẳng tin đồn có ai đó điên, tự tử, chết vì tình yêu.....có ai biết con cá Nóc không nhỉ, nó đã làm cho bao nhiêu người chết vì cái mật bị vỡ và lây ra cả phần thịt...Tình yêu có khi nào như thế không? Nó bị vỡ tan, là lây ra cả hồn lẫn xác, nó làm cho con tim yếu đuối nó làm suy nghĩ chín chắn tiêu tan..và lúc này chỉ có cái chết mới xóa dịu tất cả... Hỡi những ai đang còn giữ một phần mật...xin hãy nâng niu, đừng để nó bị vỡ, đừng cho nó có cơ hội lây lan, hay nâng nó lên làm mục đích để ta cố gắng, để ta kiếm tìm đâu là đích thực của đời ta...tỉnh yêu
Lời đầu tiên con gửi đến cô lời chúc vui vẻ, con chúc cô luôn có niềm vui trong nghề "cha mẹ thứ 2" của tất cả học sinh viên viên chúng con....thời gian con trở về nhà, đã quá ít thời gian con ở bên cô, nói chuyện với cô, tâm sự những niềm vui nỗi buồn của con với cô. Cô yêu quý của con, con đã học được ở cô tính kiên trì, chịu vượt qua mình trong mọi hoàn cảnh, ngày xưa con được ở bên cô, được cô giảng dạy, con như được "thêm chất dinh dưỡng cho cây lúa mới". Con đã luôn nghĩ rằng, nếu không có cô, rồi cuộc sống hiện tại của con sẽ như thế nào? có luôn đi theo chiều hướng như thế này không? con có là con của hiện tại, hay chỉ đam mê theo thói bạn bè, hoặc chỉ biết chơi bời không có sự suy nghĩ cho tương lai. Cô đáng mến của con, cô đã thổi vào con tình thương yêu con người, biết giúp đỡ và quan tâm đến những người khác, hơn thế nữa..cô còn dạy cho con biết luôn luôn tôn kính người đã khuất. Cô dạy cho con biết : Nhặt chi con ốc vàng Sóng xô vào tận bãi Những cái gì dễ dãi Chẳng bao giờ bền lâu cô đã dạy cho con biết những điều nên gìn giữ, nên phải như thế nào? phải luôn vui vẻ năng động nhưng không sỗ sàng.. Con thiết nghĩ rằng, nếu con không được sinh ra trong gia đình này thì con như thế nào nhỉ? cuộc đời con sẽ là một sinh linh khác, một con người khác và một cuộc đời khác...may mắn cho con thay, con đã có được một người Bác, một cô giáo và là một người bạn.... Bấy lâu nay, cô là một người bạn của con, con có thể nói chuyện với “bạn” trong niềm vui, sự thoải mái đó được "một người bạn" mang lại cho con, mang cho con sự an ủi trong cuộc sống khi con gặp khó khăn, luôn chia sẽ niềm vui mừng khi con có được... Con không mong gì hơn thế Con có được một cô giáo, người luôn chia sẽ với con những kinh nghiệm, người luôn mang đến nhưng điều mới mẻ trong cuộc sống để dạy cho con , chỉ bảo cho con biết sự tự tin, chỉ cho con biết “lịch sự” mà con đã được dạy rất ít, cô dạy cho con biết sự nghiêm khắc với bản thân và sự tự nhận xét đánh giá bản thân mình, may mắn thay...con có được một cô giáo như thế Con có được một người Bác thật tuyệt vời, bác cho con biết con nên sống thế nào cho phải nghĩa, cho đúng với lương tâm. Và con dám chắc rằng, những gì con có được không hẳn ai ai cũng có được như con, một người bác , một cô giáo và là một người bạn. Ngày 20/11/08 con xin được gửi lời chúc mạnh khỏe, yêu đời tới cô giáo yêu quý của con. Con yêu và nhớ cô nhiều. Cháu, học trò của cô: Nguyễn Thị Xuân Xanh (^_^)
Je t'aime - I Love You Par la fenêtre, Je regarde seule, La pluie qui tombe encore Mais rien ne me touche Je n'ai sur ma bouche Que ton prénom qui m'obsède
Philadelphie, cette ville où tu vis C'est si loin de chez moi On s'écrit souvent Mais à quoi tu penses vraiment ?
Tu ne sais pas me "je t'aime" Moi je te l'écrirais quand même Tu ne sais que me dire sans cesse "Girl I miss you" Tu ne sais pas me "je t'aime" Moi j'essaierais quand même "I love you"... Et toi ? Do you love me too ?
Sur mon e-mail, j'ai souligné ton nom Brandon@love.com Est-ce que tu souris ? Quand tu me lis ? J'aimerais tant qu'on se revoit
La prochaine fois Que tu viens ici Je serais toute à toi
Je te donnerais Ce que tu voulais parfois
Tu ne sais pas me dire "je t'aime" Moi je te l'écrirais quand même Tu ne sais que me dire sans cesse "Girl I miss you" Tu ne sais pas me "je t'aime" C'est mon doux théorème: "I love you"... Et toi . Do you care ? Do you love me too ?
Tu ne sais pas me dire "je t'aime" Moi je te l'écrirais quand même Tu ne sais que me dire sans cesse "Girl I miss you" Tu ne sais pas me "je t'aime" C'est mon doux théorème: "I love you"... Et toi . Do you love me too ?
... Je t'aime...
Em yêu anh
Qua cánh cửa sổ Một mình em đứng ngóng trông Mưa vẫn rơi hoài Mưa chẳng ướt mình em Trên môi em chỉ tên anh âu yếm
Philadelphie, thành phố nơi anh đang sống Với em là khoảng cách ngàn trùng Những bức mail luôn qua lại tâm tình Nhưng thực ra anh nghĩ gì đây?
Anh chẳng hề nói với em rằng:" Anh yêu em" Vậy em sẽ viết điều ấy cho anh nhé? Anh chỉ biết nói không ngừng:" Bé ơi, anh nhớ em" Anh chẳng chịu nói với em rằng: " Anh yêu em" Dù vậy em cũng sẽ thử " I love you"...Còn anh? Anh cũng yêu em chứ?
Trong email của mình, em gạch đậm tên anh Brandon@love.com Liệu anh có cười khi đọc những dòng ấy? Ước gì chúng ta gặp nhau...
Rồi sẽ có lúc anh đến với em Tất cả những gì của em đều thuộc về anh (nghe hơi chuối một tí nhưng đúng nghĩa nó là như thế!) Và em sẽ trao cho anh Những gì anh muốn thời gian qua
Anh chẳng biết nói:" Anh yêu em" Thế thì em sẽ viết nó cho anh vậy Anh chỉ biết nói liên tục:" Bé con, anh nhớ em" Anh chẳng hề nói : " Anh yêu em" Vậy mà đó là định lý ngọt ngào của em đấy " I love you"...Còn anh? Anh yêu em chứ?
Anh chẳng hề nói với em rằng:" Anh yêu em" Vậy em sẽ viết điều ấy cho anh nhé? Anh chỉ biết nói không ngừng:" Bé ơi, anh nhớ em" Anh chẳng chịu nói với em rằng: " Anh yêu em" Dù vậy em cũng sẽ thử " I love you"...Còn anh? Anh cũng yêu em chứ?