Monday, 26. January 2009, 07:40:00
Entry khai bút là entry con viết về ba mẹ.
Nhà có 4 người, mẹ là người xinh đẹp nhất. vì thế cho nên 20/10 và 8/3 ba và con đều có hoa tặng cho mẹ. Mẹ không những là người xinh đẹp nhất mà còn là người đảm đang nhất nhà. Một tay mẹ quán xuyến tất cả.Con chẳng thể tưởng tượng được 3 bố con và nhà cửa, chăn gối, mền mùng sẽ ra sao nếu thiếu bàn tay mẹ, dù chỉ là một ngày. Có mẹ mà căn nhà có sức sống. Con đi học về thấy phòng ốc gọn gàng, mẹ thay drap nệm, thay bao bọc gối, con nhớ lần đi nhậu về nôn mửa trong phòng. Mẹ lại dọn dẹp, nước lau phòng thơm ngát. Lúc đó con nhận ra rằng phụ nữ quả là quá quan trọng với đàn ông. Nhờ mẹ, con nhận ra rằng cuộc sống chẳng là gì cả nếu thiếu phụ nữ. Nhờ mẹ, con nhận ra được vai trò cực to lớn của người phụ nữ và con thà chết còn hơn nếu cuộc sống này không có phụ nữ, và người phụ nữ hoàn hảo nhất chính là mẹ của con. Mẹ nấu ăn cực ngon, ăn cơm mẹ nấu mà con đâm ghét ăn hàng quán ở ngoài. Đi tận đâu con cũng chỉ mong về nhà ăn cơm mẹ nấu. mẹ là phụ nữ nhưng mẹ lại cương trực, nói thẳng nói thật hơn cả một người đàn ông. Mẹ thích nghe nhạc Thái Thanh và Khánh Ly. Từ nhỏ mẹ đã cho con nghe và con đã lớn lên cùng những giai điệu trữ tình như vậy. Năm nay tết đến mẹ lại trang trí nhà cửa, nhà mình là cả một vườn hoa, con thật sự thấy oải khi mẹ bảo dọn dẹp nhà cửa, lau cửa sổ, cửa gương. Nhưng giờ nhìn lại căn nhà mới thấy mẹ quả là chu đáo. Mẹ chính là sức sống, là nguồn năng lượng cho cả gia đình. Năm mới, con chúc mẹ luôn khỏe mạnh và luôn xinh đẹp, luôn đồng hành bên con.
Mọi người bảo con giống mẹ. Con cũng nhận thấy mình giống mẹ thật, nhưng mà về tính cách con lại thấy hưởng “gen” của ba. Ba là người tâm lý nhất nhà. Ba là người nghiêm khắc nhưng mềm mỏng. Con nhớ mãi năm lớp 11, con đi chơi tết đến 3h sáng mới về, ba đứng trước cửa chờ đến lúc con về. Con về nhà, ba không la con một tiếng, bảo con vào nhà ngủ đi. Ba không la mắng con một tiếng nào cả nhưng từ lúc đó con không đi chơi về trễ nữa. Lên đại học, có những khi con đi nhậu nhẹt bù khú qua đêm, nhưng thật sự lúc nào con cũng muốn về nhà vì con sợ ba lại đứng trước cửa chờ con. Ba là người truyền cho con niềm đam mê đọc sách. Tuy gu đọc sách của ba khác gu con. Ba thích truyện ngắn, ba mua nào là truyện ngắn Nam Cao, Nguyễn Minh Châu, Nguyễn Ngọc Tư, Nguyên Hương…(trong đó chỉ Nam Cao và Nguyễn Ngọc Tư lọt được vào mắt con). Con lại thích tiểu thuyết, con tha về nhà tiểu thuyết của Trần Thu Trang, Banana, Murakami, Marc Levy(những cuốn đó ba chẳng liếc qua cuốn nào). Con với ba có lẽ giống nhau ở cái ghiền thơ. Nhưng gu thơ của ba cũng chẳng giống gu thơ của con. ba thích cái nhẹ nhàng, sâu lắng và một chút trải nghiệm của Xuân Diệu và Nguyên Sa, con lại thích cái chất “điên điên khùng khùng” và mang tính xuất thần của Bùi Giáng và Hàn Mạc Tử. ba thích thơ trữ tình như thế nên ba làm thơ cũng hay tuyệt:
Ba làm thơ lục bát không thua gì Nguyễn Bính
"Em về thăm viếng mấy mùa
Cùng thu trò chuyện bên bờ rào thưa
Cùng hè chạy dưới cơn mưa
Cùng đông thắp nến tiễn đưa lá vàng"
Con kết nhất bài “đôi mắt viễn” của ba
Anh nhìn em
Qua đôi mắt viễn
Tuổi gần 50
Mắt em vẫn biếc
Làn da mịn màng
Cái thưở mười lăm
Trời vào xuân
Như có sương rơi
Đôi kính viễn
Anh bỏ quên đâu đấy
Trước mắt anh
Một màn sương bát ngát
Vạn vật diệu kỳ, mờ ảo, lung linh..
Anh nhìn em
Bằng ánh sáng trái tim
Nên em vẫn trẻ trung như hai mươi năm trước
Hai mươi mấy mùa xuân
Chúng minh chung bước
Và sẽ còn nhiều nhiều lắm những mùa xuân
Xin cảm ơn đời, xin cảm ơn em
Xin cảm ơn thời gian đã cho anh đôi mắt viễn
Để mỗi khi anh bỏ quên đôi kính
Lại thấy em tươi trẻ lạ lùng
Cuối thơ ba đề lời tựa “tặng vợ yêu”. Năm nay ba đã gần 50, mẹ chỉ kém ba có 2 tuổi thôi. Ba không còn trẻ nữa nhưng tình yêu của ba dành cho mẹ vẫn còn tươi trẻ lạ lùng. Trải qua hai mươi mấy năm, tình yêu ấy không già đi mà dường như vẫn đang trưởng thành nhưng ba đã qua tuổi trưởng thành rồi còn đâu. Đối với con, tình yêu của ba mẹ thật là thiêng liêng. Ba thích văn thơ, ba thích đọc cho mẹ nghe những bài thơ ba làm. Con cũng làm thơ, thơ con cũng nhận được nhiều lời khen, nhưng con lại thích văn nghệ hơn. Con thích hát cho người mình yêu những bài hát con viết. Nhưng ba đã có mẹ để ba che chở, chăm sóc và đọc những lời thơ trữ tình, còn con vẫn đang đi tìm người con gái ấy…
Tóc ba bắt đầu điểm bạc, trước tết mẹ bảo ba đi nhuộm đen tóc. Ba cười bảo sợ mình đẹp trai nhiều cô trẻ đẹp theo tán tỉnh.
Năm mới con chúc cho ba luôn khỏe mạnh và đặc biệt tình yêu cả ba đối với mẹ luôn sống mãi theo năm tháng như những bài thơ của ba.