Wednesday, September 30, 2009 12:47:56 PM
Anh / chị có nhu cầu hỗ trợ về mặt tài chính xin vui lòng liên hệ NGỌC TRÂM 01223938933
Monday, July 27, 2009 5:29:31 AM
Stories

Cô bé vẫn mải mê gấp những ngôi sao bé nhỏ vì cô tin vào truyền thuyết cổ khi gấp đủ một trăm ngôi sao nhỏ đem tặng cho người mình yêu quý thì một điều ước của người đó thành sự thật. Cô bé muốn bạn trai của mình được vui vẻ, cô bé không muốn người bạn trai đó mãi mãi im lặng cô muốn thấy những nụ cười thật sự những niềm vui trong ánh mắt của bạn trai.
Thời gian trôi đi cô bé vẫn luôn luôn là người đứng đầu lớp và nhóm bạn thân của cô về hầu hết mọi mặt. Túi sao nhỏ của cô càng ngày càng nhiều.
Cho đến một ngày kia, cô phải xa rời các bạn xa rời quê hương để đến một nơi mà bố mẹ cô cho là tốt cho bản thân cô, cho tương lai rực rỡ, và cô gái quyết định mang những túi sao đủ màu sắc đến cho bạn cô với lý do món quà trước khi rời xa.
Cô bé: “Tối nay nhiều sao quá".
Mắt cô sáng ngời: “ấy hãy ước điều gì đó đi”, giọng nói thật nhẹ nhàng như chờ đợi.
Cậu bạn trai khẽ mỉm cười mở gói quà và nói: "Chúc những điều hạnh phúc nhất sẽ đến với ấy, bạn thân”.
Cô bé giật mình đôi mắt nhoà đi, giọng như bật khóc: “Tớ muốn nghe điều ước dành cho ấy”…
Bỗng cô nhận ra trong ánh mắt kia đã lâu lắm rồi như đang thật sự cười và phản chiếu một bầu trời sao đang dành cho cô những điều tốt đẹp nhất. Cô vội vàng thầm ước… đôi mắt đó, nụ cười đó mãi mãi theo cô. Những mong ước đôi khi không vĩ đại, nó thật nhỏ bé chân thành và nó thật giản dị, đôi khi niềm hạnh phúc của người khác là nụ cười của bao người, bất chợt đến và sẽ không phai... [/ALIGN]
Saturday, July 25, 2009 7:54:30 AM
Life
Ngày hôm nay, tôi sẽ tin rằng mình là người đặc biệt, một người quan trọng. Tôi sẽ yêu quý bản thân tôi với chính những gì tôi có và không so sánh mình với những người khác.
Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình.
Ngày hôm nay, tôi sẽ học cách tha thứ những gì người khác đã gây ra cho tôi, bởi tôi luôn nhìn vào hướng tốt và tin vào sự công bằng của cuộc sống.
Ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất.
Ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cách sẻ chia với những người bạn quanh tôi khi cần thiết, bởi tôi biết điều quý nhất đối với con người là sự quan tâm lẫn nhau.
Ngày hôm nay, trong cách ứng xử, tôi sẽ đặt mình vào vị trí của người đối diện để lắng nghe những cảm xúc của họ, để hiểu rằng những điều làm tôi tổn thương cũng có thể làm tổn thương đến họ.
Ngày hôm nay, tôi sẽ an ủi và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp.
Ngày hôm nay, tôi sẽ dành một chút thời gian để quan tâm đến bản thân mình. Tôi sẽ làm tâm hồn và trí óc mình phong phú, mạnh mẽ hơn bằng cách học một cái gì đó có ích, đọc một cuốn sách hay, vận động cơ thể và ăn mặc ưa nhìn hơn.
Ngày hôm nay, tôi sẽ có một danh sách những việc cần làm. Tôi sẽ nỗ lực nhất để thực hiện chúng và tránh đưa ra những quyết định vội vã hay thiếu kiên quyết
Ngày hôm nay, tôi sẽ bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại, khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ.
Ngày hôm nay, tôi sẽ thách thức mọi trở ngại trên con đường mà tôi lựa chọn và đặt niềm tin. Tôi hiểu rằng, khó khăn là một phần của cuộc sống và chúng tồn tại là để tôi chinh phục và vượt qua
Ngày hôm nay, tôi sẽ sống hạnh phúc. Tôi sẽ trải rộng lòng để cảm nhận cái đẹp trong cuộc sống, để yêu thương và tin tưởng những người tôi yêu quý, và những người thương yêu tôi. Tôi sẽ làm những việc khiến tôi cảm thấy hạnh phúc: xem một bộ phim hài, làm một việc tử tế, giúp đỡ một ai đó, gửi một chiếc thiệp điện tử, nghe một bản nhạc yêu thích...
Và hôm nay, ngay bây giờ, tôi cảm nhận được hạnh phúc và sức sống mới để bắt đầu một ngày mới thật có ích - bất kể ngày hôm qua như thế nào.
Bạn cũng vậy nhé!
Saturday, July 25, 2009 7:47:16 AM
Life
Một ngày kia em bất chợt hỏi anh:“Thế nào là hạnh phúc?”
Anh trả lời rằng: hạnh phúc chắt lọc từ nỗi đau
Như hạt cát trong trái tim con trai biển
Vết thương lòng qua năm tháng hóa ngọc châu.
Sao cứ mãi đi tìm hạnh phúc tận nơi đâu?
Khi hạnh phúc ở bên ta mọi lúc
Hãy sống hết mình từng giây phút
Sẽ thấy trời xanh hơn và mặt đất nở hoa
Hạnh phúc trong tim mình chứ chẳng trốn đâu xa
Nhưng không phải ai cũng tìm thấy được
Đời lắm đắng cay, lọc lừa, giả dối…
Phải biết đứng vững vàng trước bão tố phong ba
Anh giữ trong tay hạnh phúc của đôi ta
Đừng vì phút xao lòng mà buông rơi anh nhé!
Em cũng thế sẽ nâng niu ấp ủ
Giữ một niềm tin trong sáng giữa cuộc đời
Hạnh phúc là bên nhau dù nắng cháy, mưa rơi
Hạnh phúc là khổ đau, ngọt ngào cùng san sẻ
Hạnh phúc là vững tâm vượt qua bao gian khó
Thiên đường nào có sẵn giữa nhân gian?
Hạnh phúc là không lùi bước trước gian nan
Bài học vỡ lòng ấy anh ơi em đã thuộc
Đời dài lắm, em sẽ cùng anh bước
Hạnh phúc ngọt ngào sẽ mãi mãi bên ta !
Saturday, July 25, 2009 7:30:42 AM
Stories
Một thương nhân giàu có đi dạo trên bờ sông và gặp một ông lão đang ngồi câu cá, thấy ông lão cứ ung dung kiên nhẫn đợi chờ từng con cá cắn câu. Vốn là một thương nhân thành đạt nên ông đã đến gần ông lão câu cá và hỏi.
Thương nhân: ông ơi, sao ông dùng lưỡi câu có nhiều móc như vậy ông sẽ câu được cả dễ hơn.
Ông lão: Làm như vậy để làm gì?
Thương nhân: thì để ông câu cá nhanh hơn và như thế ông sẽ có tiền mua thêm nhiều cần câu hơn. Ông sẽ đặt được ở nhiều nơi hơn.
Ông lão: Làm như vậy để làm gì?
Thương nhân có vẻ hơi suốt ruột vì sự chậm hiểu của ông lão, nhưng vẫn kiên nhân trả lời: Như thế ông sẽ có nhiều cá hơn nữa, và ông sẽ có thuyền mua một con thuyền để ra ngoài khơi kia đánh bắt cá.
Ông lão trả lời: Làm như vậy để làm gì?
Thương nhân bắt đầu nóng lên và nói như quát: Thì ông sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nữa, ông sẽ mua tàu to hơn ông sẽ đi ra khơi xa hơn và đắt bắt ngày càng nhiều hơn.
Ông lão vẫn bình tĩnh: Làm như vậy để làm gì?
Đợt này hết chịu nổi, thương nhân phải gào lên: thì để ông có thật nhiều tiền và để ông có thể sống sung sướng, và có thể ngồi cả ngày câu cá mình thích mà không phải suy nghĩ gì.
Đến bây giờ ông lão vẫn bình thản trả lời: vậy anh thấy tôi đang làm gì, không phải là ngồi ung dung cả ngày câu cá mà không phải lo nghĩ gì sao?