Thursday, April 28, 2011 3:31:00 AM
Thứ năm 28-4-2011
Tự nhiên thấy buồn, chán và rất thất vọng.
Bây giờ thật sự chỉ cần tiền mà thôi, hồi xưa mình ko thik nói đến vấn đề này nhưng bây giờ nó chính là căn bản để có thể tiếp tục tồn tại và phát triển.
Tình cảm bây giờ chỉ là ảo, là hư vô, mình hối hận vì đã quyết định như vâỵ. Cuộc đời mìh là một chuỗi hốn hận, một chuỗi sai lầm, cứ làm là hối hận, là giá như,...
Quyết định sẽ ko nghĩ đến để khỏi đau khổ nữa, cứ coi như mọi việc ko liên quan, chỉ là bằng mặt nhưng không bằng lòng mà thôi. D(iều quan trọng là phải có tiền để giải quyết những việc mà do quyết định cuả mình làm phát sinh ra đó mà thôi.
Cuộc sống luôn có khó khăn, vượt qua khó khăn này mình sẽ vững chãi hơn, sẽ cứng cáp hơn để có nghị lực thật nhiều vượt qua muôn ngàn khó khăn sau này. Chắc chăn1 sẽ có lúc mình tưởng như ngã quỵ, mình tưởng như sẽ không còn gì cứu vãn được nữa nhưng Chuá vẫn mở một con đường cho mình, mở một cánh cưả khác tuyệt vời hơn cho mình.
Đừng tuyệt vọng tôi ơi!
Xin dâng tất cả cho Chuá và Đức Mẹ.
Friday, January 7, 2011 9:55:22 AM
Mệt mỏi quá, ước gì thời gian trở lại như xưa nhỉ? Đó là điều ước của mình bây giờ
Thursday, July 22, 2010 2:43:52 AM
Nhật ký yêu,
Hôm nay sẽ nhiều điều lan man mình muốn ghi, có thể sẽ không có liên quan gì đến nhau cả, chỉ nhớ thì ghi ra mà thôi.
Hôm qua phòng họp, nhưng vì mình đi học nên ko nắm thông tin đó, chỉ nghe là có những chiều hướng thay đổi tốt hơn, tránh được sự lạm dụng, độc quyền trong phòng của mình. Các quyền lợi sẽ được chia đều cho mỗi người trong phòng chứ ko tập trung cho vài người như trước đây nữa. Để như vậy thì người đứng đầu phải sáng suốt và minh bạch, chứ gom về một mối người đứng đầu mà người ấy có ý thủ lợi thì cũng như không. Nhưng mình tin chú trưởng phòng rất tốt, rất công bằng. Có thể chú ko thik mình bằng những người khác nhưng chú ko có vẻ trù dập mình. Chú chỉ ko thik nói chuyện với mình nhưng quyền lợi của mình vẫn được đảm bảo công bằng với mọi người, hihi. Cảm ơn Chúa và Đức Mẹ đã quan phòng cho con, cảm ơn Bố đã giúp con phần thiêng liêng.
Vừa ăn xong một bánh giò, coi như là ăn sáng đó, hơi trễ nhưng như vậy là tốt rồi. Dạo này ở nhà một mình hoài nên hơi buồn, những người xung quanh mình được đi du lịch quá trời. Mình là một đứa rất thik đi mà lại bị chôn chân thật là khó chịu quá đi. Từ 2 năm nay, mình đã dự tính sẽ lên Đà Lạt một mình để tự suy nghĩ, tự thư giãn. Sao mỗi lần nghĩ tới, mình lại thích đi ĐL quá. Mình đã đi Đà Lạt rất nhiều lần rồi, nên đến đó ko còn du lịch mà chỉ là thư giãn mà thôi. Kinh tế mình mà ổn định, mình sure sẽ mua một căn nhà ở đó để về đó sống. Không khí yên tĩnh, trong lành, không kẹt xe, không náo nhiệt và ồn ào như ở Sài Gòn hoa lệ này. Đà Lạt giống cô gái quê, nhẹ nhàng, đằm thắm và dịu dàng, lúc nào cũng nghĩ mình nhỏ bé, cần chỗ che chở. Ai nhìn thấy cô ấy cũng thấy bình yên đến lạ. Mình đã phải lòng Đà Lạt rồi. Sao mình yêu Đà Lạt quá đi, yêu như có người yêu ở đó vậy. Những chỗ khác mình đi thì đi cho biết nhưng nếu quay lại mình chỉ muốn quay lại Đà Lạt thôi.
Hết biết dziết gì ròai, ec ec...
Thursday, July 8, 2010 9:31:56 AM
Gởi anh yêu!
Em biết là anh lúc nào cũng đi làm vất vả vì em và vì bé con sắp chào đời của chúng ta. Em cũng biết rằng anh chẳng có thời gian, và nếu có, anh cũng chẳng bao giờ quan tâm tới blog em viết vì anh ko thik công nghệ, ko thik máy tính, ko thik các trang xã hội và hầu như ko biết và cũng ko có ý định tìm hiểu về chúng. Em cũng đỡ lo khi thấy anh it chat chit và online như thế! Vì thế, có những điều em có thể tự do viết mà ko sợ anh đọc được, những bài viết trong blog này đều là những suy nghĩ thật của em.
Anh chưa, đang và sẽ ko bao giờ biết là ngòai anh ra, em còn yêu một người khác, dù người đó là quá khứ, người đó em biết rất lâu rồi nhưng em chỉ đứng bên lề cuộc sống của anh ta mà thôi. So với anh ta, em chỉ là một con vịt con xấu xí mà mơ ước được đi chung với chàng hòang tử lộng lẫy ấy. Từ giây phút đầu tiên em biết và đem lòng cảm mến anh ta, đến giờ đã hơn mười năm rồi nhưng chắc anh ta cũng chẳng biết em là ai, cùng lắm, anh ta biết tên em, biết em đang sinh họat chung một đòan thể với anh ta, thế là hết.
Sau đó, anh đến với em khi chúng ta còn học đại học. Lúc anh đến với em, tình cảm em dành cho anh ta còn nhiều nhưng em vẫn đón nhận một tình yêu mới, tình yêu xuất phát cả từ hai phía, từ anh và từ em. Đôi khi, em thấy sao bất công quá khi trong blog của em chỉ có hình bóng anh ta xuất hiện, còn hình ảnh anh thì rất ít, đôi khi không có.
Chúng ta quen nhau, tìm hiểu được bốn năm, sau khi tốt nghiệp có việc làm, chúng ta đã là của nhau mãi mãi với sự chúc phúc của cả hai gia đình. Em được gia đình anh rất yêu mến và dĩ nhiên, gia đình em cũng rất mến anh. Em thật sự đã có những gì em chọn, có tất cả những gì em nghĩ là hạnh phúc cho đến bây giờ.
Lúc chúng ta quen nhau, em vẫn còn mộng tưởng nhiều về tình yêu, em nghĩ người nam sẽ làm tất cả những gì cho người nữ, em hay tưởng tượng ra những cảnh lãng mạn như trong các phim tình cảm sướt mướt và nghĩ anh cũng sẽ làm như thế. Nhưng không, anh tỏ ra là một người thực tế, thik thì nói thik, ko thì nói ko, đôi khi làm em đau lòng, nhưng em lại thik như thế và dần dần em chấp nhận những cái ban đầu em chưa thich ở anh, vì em thật sự yêu anh.
Khi chúng ta trao nhau nụ hôn, em thik hôn vào má anh hơn là những nụ hôn truyền thống. Em cảm tưởng anh như là một chú bé con của em vậy.
Phần anh, anh đã thương em, và theo như em biết, em là mối tình đầu của anh, trước đó anh cũng chưa có ý nghĩ thương ai hết. Em không đẹp, em không xinh, em chỉ có chăm học một chút, năng nổ một chút, từ những điểm đó, anh đã thương và đến với em, anh chấp nhận hết những điểm chưa tốt và những điểm anh ko thik ở em. Em cảm thấy em rất may mắn và hạnh phúc khi có anh, khi được anh chọn.
Em yêu anh...
Công việc đòi hỏi anh phải đi công tác xa rất nhiều, nhưng khi về nhà anh chẳng thích đi đâu, anh chỉ ở nhà với em, trong khi em lại là một đứa năng động, thích đi đây đi đó, thích hẹn hò đám bạn đi phá phách, anh vẫn chiều em, nhưng khi có anh, em đã hy sinh bớt những thú vui cá nhân đó.
Càng ngày, em càng cảm thấy hạnh phúc hơn vì những gì em đã chọn, em đã quyết định. Cảm ơn anh vì những điều anh đã dành cho em. Em yêu anh!
Em cảm thấy bất công khi em cứ mãi dành tình cảm và suy nghĩ nhiều về hình bóng mà em ko thể nào chạm tới được, trong khi anh ở bên em và lo cho em rất nhiều. Nhưng anh hãy để cho suy nghĩ của em tự do một ít nhé. Em không thể nào hết yêu anh đâu nhưng đâu đó trong em vẫn còn góc nhỏ, rất nhỏ cho anh ta, đôi khi, những suy nghĩ, nhớ nhung đó lại ùa về khiến em không thể không viết ra được.
Dù gì, em vẫn rất yêu anh, chồng của em...
Wednesday, July 7, 2010 12:40:14 PM
Buổi tối,
Lại điệp khúc ở nhà một mình, đi hết, nhà trống vắng, vừa online vừa nhai trèo trẹo bánh pizza dai như nhai giẻ rách. Ăn xong vẫn đói như con heo! Nhưng lười nên ko mua gì ăn thêm, chỉ ngồi nhà chờ thời mà thôi! Đôi khi nghĩ ở nhà vắng người thik thì thik thật nhưng đôi khi cảm thấy trống trải quá. Nhất là khi có những vấn đề muốn quên đi nhưng khi đối mặt với sự tĩnh lặng thì những suy nghĩ về các vấn đề đó ùa về.
Trên facebook bạn bè nó khuyên nhủ mình ko nên cứ ưu sầu mãi về những suy nghĩ lẩn quẩn (mặc dù chẳng ai biết mình suy nghĩ gì cả!) Trên face, tức là trước mắt mọi người mình luôn là người lạc quan, yêu đời. NGay cả ở chỗ làm việc, mình cũng lại vô tư ít suy nghĩ và cố gắng ít dụng chạm với phòng càng nhiều càng tốt!
Bài báo bây giờ thấy hay nói nhiều đến sống "thật". Biết là như vậy nhưng cái gì cũng có mức độ của nó. Bất cập đều ko hay và thái quá cũng ko tốt! Chẳng lẽ mình cãi nhau với bạn thân, lại mang cái mặt cau có bực dọc về nhà làm khổ mẹ và em mình? Chẳng lẽ mình bị mẹ la ở nhà lại mang cái mặt chằm dằm lên cơ quan (có khi bị đuổi sớm). Tính mình thik nói đùa bông đùa nhưng phòng mình ở nơi làm việc lại hầu hết là các chú, các cô, làm sao mà mình có thể thể hiện tính con nít hay chọc giỡn cà rỡn ra được? Mình thiết nghĩ, việc gì cũng có giới hạn mà thôi...
Thôi, back to work thôi, mình sẽ viết tiếp ở những threat tiếp theo! Chỉ thấy là có chuyện buồn cười. Hồi 1.30 tối vừa rồi đội Đức yêu quý của mình đá với Tây Ban Nha, gần đây có con bạch tuộc của Đức được mệnh danh là nhà tiên tri khi nó bò qua cờ nước nào là nước đó thắng trận. Và lần này nó đã bò qua cờ of TBN thế là TBN có vẻ thắng thật! Người dân Đức bắt đầu la ó đòi "mần thịt" con bạch tuộc đó làm mình thấy tội nó mà cũng mắc cười hehee!
[/SIZE]
Saturday, June 26, 2010 1:22:17 PM
Nhật ký ơi,
Dường như ngày càng ít cười hơn, đó là mình đó, có phải ko? Sao tìm niềm vui khó quá nhỉ? Mình thik ai làm cho mình cười một cách thật sảng khóai, thật hết mình luôn, vậy mới là sống nhưng cũng khó quá.
Sáng ăn sáng, đi học đàn, về nhà lại ngủ trưa, đang ngủ thì trời đổ mưa. Mưa dai dẳng, mưa rào rạt,...mình chìm vào giấc ngủ say nhưng cũng vẫn đủ ý thức biết là trời đang mưa, ko thể đi metro được, ko thể đi đâu được, chỉ có là ở nhà từ trưa đến tối thôi.
Bây giờ lại đang ở nhà một mình, buồn, chán và suy nghĩ nhiều, nhiều thứ trộn lẫn lại thành ra chẳng ra đâu vào đâu. Việc muốn suy nghĩ thì lại ko dám nghĩ tới, việc ko muốn nghĩ thì lại tới và chẳng rời, cứ lẩn quẩn như thế mãi.
Vừa nhận được tin nhắn "Anh nhớ em quá"! Lòng hạnh phúc, bâng khuâng và cũng nhớ anh nhiều lắm. Đôi khi mình thấy bất công khi đã chọn anh nhưng vẫn cứ níu giữ hình bóng cũ, về "anh", người mà mình đã không thể có được tình cảm. Anh bây giờ đối với mình vẫn là thương yêu, cũng là cha của đứa nhỏ sắp chào đời của mình, mình hạnh phúc nhưng vẫn day dứt ở một góc sâu nào đó, và nỗi niềm này ko thể nào nói cùng ai được, ko thể chia sẻ cùng ai. Vì là do mình chọn do mình quyết định mà.
Dù sao, ta vẫn hạnh phúc...!
[/SIZE][/COLOR]
Friday, June 25, 2010 9:58:51 AM
Gởi anh,
Bây giờ em đã ko còn là em như ngày xưa nữa. Cũng như bao nhiêu entry em đã viết cho anh, em vẫn luôn là người yêu anh đơn phương.
Nay em đã ko còn như xưa nữa.
Nhưng sao kỷ niệm về anh vẫn mãi day dứt trong lòng em, trong tâm trí em, trong một góc trái tim em? Em đã cố chôn vào một chỗ nào đó sâu kín trong em để mong là mình ko còn chạm tới nữa, chỉ khi nào già rồi, lớn rồi con cháu đầy đàn rồi mới nhìn lại và tự cười sao em ngây thơ thế? Đó chỉ là em tưởng, hình ảnh của anh lại đi vào trong giấc mơ của em trong những ngày gần đây, những ngày em sắp đón nhận niệm vui mới, tưởng rằng kỷ niệm ấy sẽ nhạt nhòa mãi mãi...
Khung cảnh vẫn là nơi quen thuộc ngay từ đầu em gặp anh và bắt đầu thương nhớ anh. Là khung trời bát ngát và khoảng sân rộng của nhà thờ giáo xứ của chúng ta. NGay bậc thềm em hay ngồi ngẫm nghĩ vu vơ sau mỗi giờ học giáo lý chuẩn bị đi lễ. Tất cả những hình ảnh ấy, những thứ ấy đều rất quen thuộc với em, chỉ có việc em và anh ngồi bên nhau nói chuyện với nhau thật thân thiết như hai người bạn, là điều chưa bao giờ xảy ra với em và sẽ ko bao giờ xảy ra nữa. Giấc mơ, bầu trời thật ảm đạm, trời như đang mưa giông, cái lạnh buốt, cái tối cứ quyện lấy nhau làm cho cảm giác vừa sợ, vừa buồn và một chút nôn nao chẳng biết là vì cái gì. Bên trong nhà thờ thật ấm cúng, nghi lễ vẫn diễn ra bình thường, trang trọng. Chỉ có anh và em lại ngồi ngoài buổi lễ ấy, nói chuyện thật thân thiện, em dám nhìn thẳng vào mắt anh để nói vài câu bông đùa. Em tràn ngập hạnh phúc, nghẹt thở vì niềm vui. EM ko tin đó là giấc mơ,ko thể nào tin được và cũng ko mong là giấc mơ. Anh cũng quay sang em, nhận những lời nói của em và cười nhẹ nhàng. Anh có biết, khoảnh khắc ấy em đã, đang và sẽ mơ. Em đã mơ ước được nói chuyện với anh lâu lắm rồi từ ngày còn bé xíu cho đến trưởng thành, ra đời đi làm, gần mười mấy năm nhưng vẫn ko thực hiện được... vì sao, vì em chỉ là con vịt con xấu xí đứng đằng xa mơ tưởng đến chàng hoàng tử lộng lẫy mà thôi.
Giấc mơ thứ hai, anh đến nhà em cùng vài người bạn để làm máy vi tính. Em tuy ko giỏi giang nhưng cũng biết chút ít về máy tính, chắc là anh đến để hỏi em vài điều anh vướng mắc. Anh làm xong công việc, anh ra về và chào tạm biệt em... Những việc đơn giản ấy cũng đủ làm em hạnh phúc biết bao... nhưng sao khó quá vậy? Vì em biết, anh ko phải là của em, anh ở quá xa tầm với của em. Và vì em yêu anh.
Em tỉnh giấc, trở mình, nhìn quanh và thực tại phũ phàng hiện ra. Em vẫn mãi như thế, mãi ấp ủ giấc mơ về anh ở trong lòng...
Thì thầm, em nói khẽ, em yêu anh!
[/COLOR]
Tuesday, July 21, 2009 5:16:06 AM
Thứ ba, ngày 21/07/2009
Bây giờ là buổi trưa, trời đang mưa tầm tã, mình thì đang đói bụng ghê luôn! HIện đang ở office. Đi làm cũng thấy được nhều điều, nhều thứ và quan trọng là không bị lạc hậu với tình hình thực tế. Sợ nhất là bị lạc hậu lắm.
Ngủ trưa nha, chiều vít típ, hí hí! Đói quá là đói thôi!
Friday, August 17, 2007 4:22:30 AM
Thật sự là mình thấy use cái blog này thật bất tiện. No`i đến cái dễ nhất là làm màu cho chữ thôi cũng khó, chẳng biết làm sao. tự nhiên khi viết xong, muốn cho blog màu xanh thì cilck vào font màu xanh, tự nhiên nó hiện lê cái ô nhỏ nhỏ kêu mình post những chữ cần màu xanh vào đó. Bó tay, mình post cả bài luôn thì nó lại chỉ làm màu xanh được cái câu cuối, ặk ặk
Thứ 2, mình chẳng biết đổi theme như thế nào hết!!
Rồi còn tùm lum hết, làm cái gì cũng khó! Mò cả mấy ngày chẳng ra được cái gì hết, nản wá đi thôi, huhuuu!!!
mà hình như icon cũng ko được đẹp bằng bên Yahoo sao đó nhỉ? Lạ wá!!!
Nói chung bên này khó use cực kỳ!! Chắc tại có lẽ mình dốt nát wá nên ko use được Opera rồi, hix hix!!
Friday, August 10, 2007 3:39:47 AM
Mình chưa biết là mình quyết định đúng hay không nữa! Mình đã chán chừơng và ỏai lắm rồi. Chẳng lẽ vì tiền mà mình vẫn ở lại sao?
Mình muốn ra đi ngay wá, mình vẫn còn lưỡng lự nhiều lắm, tiền thì sao? Nhà mình đang rất là khó khăn, mình chẳng biết phải làm sao lúc này nữa, mình ko muốn còn là con rối nữa. Mình vì vậy là một con rối sao? Sao chán thế?
Sự việc nó thế hay mình tự tưởng tượng ra như thế? Chẳng hiểu!!!!Mình chưa biết là mình quyết định đúng hay không nữa! Mình đã chán chừơng và ỏai lắm rồi. Chẳng lẽ vì tiền mà mình vẫn ở lại sao?
Mình mệt mỏi và chán chường quá đi thôi
Mình muốn tỏ ra là người có trách nhiệm
Phải quyết định nhanh thôi!!
1 2 Next »