Skip navigation.

STICKY POST

Người dân ba hoa đa- bức tường

STICKY POST

ĐÔI KHI.....

Đôi khi... bạn phải bị người ta cho leo cây, đợi chờ vài lần để thấm cái cảm giá bực mình, lo lắng và hiểu rằng đừng nên dùng giờ dây chun với người khác...

* Đôi khi... ai đó làm bạn tổn thương, phản bội hay lợi dụng bạn để bạn có thể nhận ra ý nghia của sự thật, lòng chân thành và hiểu rằng tha thứ ko fải là điều gì quá khó...

* Đôi khi... bạn cũng phải bị sụt sịt, hắt xì vài cái. Tự dưng điều đó sẽ giúp bạn biết lo cho sức khoẻ mình hơn, biết ăn uống tập luyện điều độ hơn...

* Đôi khi... cũng phải mạo hiểm để biết rằng đích đến chẳng còn xa. Rút lui ngần ngại ngay từ phút đầu tiên là bạn đang đánh mất đi cơ hội khám phá ra khả năng tiềm ẩn của chính bản thân mình...

* Đôi khi... bạn cũng phải mất đi những đồ vật bình thường để hiểu được chúng ko đơn thuần chỉ là những vật vô tri vô giác. Mà đó là kỷ niệm, là tình cảm của người tặng gửi gắm, là nhân chứng của sự yêu thương; để biết trân trọng và gìn giữ những thứ mà chỉ khi mất đi mới thấy quý giá...

* Đôi khi... bạn phải bù đầu bù cổ vào công việc, ko kiếm ra được 1 chút thời giờ rảnh rỗi; để bạn nhận ra ko nên lãng phí thời gian. Vì nó là 1 trong những thứ hiếm hoi duy nhất ko trở lại bao giờ...

* Đôi khi... bạn cũng phải bị vấp té vài lần để có thể tự dặn mình phải cẩn thận hơn trong tất cả mọi chuyện, để tránh ko phạm phải sai lầm như thế 1 lần nữa. Và quan trọng hơn, là để biết rằng mình còn đủ bản lĩnh đứng lên...

* Đôi khi... bạn phải bị một điểm 3 để biết chủ quan và lười biếng luôn trực chờ lôi tuột ta xuống dốc, và để dặn mình ko bao giờ được ngừng cố gắng dù chỉ trong ý nghĩ...

* Đôi khi... người ta ghét bạn, quay lưng lại với bạn để chợt nhận ra rằng, thương một người không phải là dễ. Vì vậy, hãy để trái tim lên tiếng nếu bạn yêu thương ai đó...

* Đôi khi... bạn phải chấp nhận và đối đầu với tất cả những cái đôi khi để tạo được bản lĩnh của mình trong cuộc sống...
Chúc bạn thành công !!

STICKY POST

những pha bóng đẹp ///

STICKY POST

....Anh....Yêu....Em

...Tôi có một người bạn trai.Tên anh ấy là Jin. Tôi luôn coi anh như một người bạn cho đến năm ngoái, khi chúng tôi cùng tham gia buổi đi chơi của câu lạc bộ, tôi nhận ra mình đã yêu anh.

Trước khi buổi đi chơi kết thúc, tôi thú thật tình yêu của mình. Chẳng bao lâu sau, chúng tôi thành một đôi.

Đối với tôi, anh là duy nhất. Còn đối với anh, có lẽ tôi chỉ như một trong số các cô gái kia thôi.

“Anh muốn đi xem phim không?” - Tôi hỏi. “Anh không thể”. “Tại sao? Anh cần học bài hả?” - Nỗi thất vọng đang làm trái tim tôi quặn lại. “Không… Anh phải đi gặp một người bạn”.

Anh luôn như thế. Anh gặp gỡ các cô gái trước mặt tôi, như thể chẳng có gì. Đối với anh, tôi chỉ là một người bạn gái. Từ “yêu” chỉ được nói ra từ miệng tôi. Từ khi biết anh, tôi chưa bao giờ được nghe anh nói “anh yêu em” trước.
Với chúng tôi, chẳng có ngày lễ kỷ niệm nào. Từ ngày đầu tiên anh đã không nói điều gì, rồi cứ thế 100 ngày, 200 ngày... Hàng ngày, trước khi tạm biệt, anh chỉ đưa cho tôi một con búp bê, hàng ngày, chắc chắn thế. Tôi không biết tại sao.

Rồi một ngày…

“Jin, em…” - Tôi ngập ngừng.

- “ Sao? Em cứ nói đi…”

- “Em yêu anh”

- “Em… Ừm, thôi cầm lấy con búp bê này và về nhà đi”.

Đó là cách anh ấy lờ đi “ba từ” của tôi và đưa cho tôi con búp bê. Rồi anh biến mất. Những con búp bê tôi nhận được từ anh hàng ngày đã đầy ắp căn phòng.

Rồi đến sinh nhật của tôi. Sáng sớm tỉnh dậy, tôi hình dung tới một bữa tiệc với anh, và chỉ ngồi trong phòng chờ anh gọi điện. Nhưng bữa trưa trôi qua, bữa tối trôi qua, rồi bầu trời tối đen… Anh vẫn không gọi.

Tôi quá mệt mỏi, không còn có thể chờ đợi điện thoại thêm được nữa. Rồi khoảng 2 giờ sáng, bất chợt anh gọi điện cho tôi và đánh thức tôi dậy. Anh nói tôi ra khỏi nhà. Tôi cảm thấy thật vui và chạy ra ngoài đầy hạnh phúc.

- “Jin!”

- “Đây… Em cầm lấy đi…” - Lại nữa, lại một con búp bê nhỏ.

- “Thế này là thế nào?”

- “Hôm qua anh chưa đưa nó cho em, nên giờ anh đưa. Anh về đây, chào em”.

- “Chờ đã! Chờ đã! Anh có biết hôm nay là ngày gì không?”

- “Hôm nay?”

Tôi cảm thấy rất buồn, tôi nghĩ rằng anh sẽ nhớ ngày sinh nhật của tôi. Anh quay người đi tiếp như thể không có gì xảy ra. Rồi tôi hét lên: “Chờ đã!”

- “Em muốn nói gì sao?” - Jin hỏi.

- “Hãy nói với em, nói với em anh yêu em…”

- “Gì cơ?”

- “Hãy nói cho em nghe” - Tôi giữ chặt lấy anh.

Nhưng anh chỉ nói những lời lạnh lùng: “Anh không muốn nói những lời đó một cách quá dễ dàng, nếu em khát khao muốn nghe, hãy tìm người khác”.

Rồi anh đi. Đôi chân tôi tê cóng. Tôi quỵ xuống đường. Anh không muốn nói yêu tôi dễ dàng. Có lẽ anh không phải là người phù hợp với tôi…

Một tháng sau…

Tôi đã lấy lại được tinh thần và đi học. Nhưng vết thương lòng tưởng sắp lắng xuống lại bị khơi lên. Tôi nhìn thấy anh trên phố, với cô gái khác. Trên khuôn mặt anh là nụ cười, cái mà anh chưa bao giờ cho tôi thấy, khi anh chạm vào con búp bê…

Tôi chạy thẳng về nhà và nhìn vào những con búp bê trong phòng. Những giọt nước mắt rơi xuống. Tại sao anh lại đưa chúng cho tôi?

Những con búp bê đó có lẽ là do những cô gái khác chọn. Cơn tức giận bùng lên, tôi ném chúng ra khắp nơi.

Chợt điện thoại reo. Đó là anh. Anh nói tôi đi tới bến xe buýt gần nhà. Tôi cố gắng bình tĩnh và bước tới điểm hẹn. Tôi không ngừng nhắc nhở bản thân mình hãy quên anh ta đi, rằng tất cả rồi sẽ chấm dứt. Và anh xuất hiện trong tầm mắt tôi, hai tay đang ôm một con búp bê lớn.

Jin nói: “Jo, anh nghĩ em đã tức giận, em vẫn đến sao?”.

Tôi không thể ngăn mình ghét anh, ghét cái thái độ như không có chuyện gì xảy ra và còn trêu đùa nữa. Rồi, anh lại đưa con búp bê ra như vẫn làm.

“ Em không cần nó” - Tôi lạnh lùng.

- “Gì cơ? Tại sao?”.

Tôi giật lấy con búp bê từ tay anh và ném xuống đường. “Em không cần con búp bê này, em không cần nó nữa. Em không muốn gặp lại một người như anh!”.

Tất cả những lời từ sâu trong tôi cứ thế tuôn ra. Nhưng không như những lần khác, đôi mắt anh run run. “Anh xin lỗi” - Anh nói rất nhỏ. Rồi anh bước ra đường để nhặt con búp bê lên.

- “Anh thật ngốc! Sao anh lại nhặt nó? Ném đi!”. Nhưng anh lờ tôi và đi tới chỗ con búp bê. Rồi tiếng còi inh ỏi, một chiếc xe tải lớn đang lao về phía anh.

“Jin! Tránh ra! Tránh ra mau!” - Tôi hét lên. Nhưng anh không nghe thấy tôi, anh cúi xuống nhặt con búp bê. “Rầm!” - âm thanh thật khủng khiếp.

Đó là cách anh ấy chia xa tôi. Đó là cách anh ấy ra đi mà thậm chí không mở mắt để nói với tôi một lời. Tôi đã sống từng ngày, từng ngày với cảm giác tội lỗi và nỗi buồn thắt ruột vì mất anh.

2 tháng sau…

Khi đã tạm lấy lại cân bằng, tôi bắt đầu để ý đến những con búp bê - món quà duy nhất anh để lại cho tôi kể từ ngày hai đứa bắt đầu hò hẹn. Tôi nhớ những ngày bên anh và bắt đầu đếm “một…hai…ba…” lần lượt từng con búp bê.

“… Bốn trăm tám mươi tư, bốn trăm tám mươi lăm... ” Ấy là con số kết thúc. Tôi lại bắt đầu khóc, với một con búp bê trong tay tôi. Tôi ôm nó thật chặt, rồi bất ngờ…

- “Anh yêu em, anh yêu em!” - Tôi giật mình, đánh rơi con búp bê xuống.

- “Anh yêu em?” - Tôi nhặt con búp bê lên và ấn tay vào bụng nó.

- “Anh yêu em, anh yêu em!” - Không thể nào! Tôi ấn vào bụng tất cả các con búp bê.

- “Anh yêu em!”

- “Anh yêu em!”

- “Anh yêu em!”

Những lời nói đó cứ phát ra không ngừng. Tại sao trước đây tôi không nhận ra? Rằng trái tim anh ấy luôn ở bên cạnh tôi, che chở tôi. Tại sao tôi đã không nhận ra anh yêu tôi nhiều như thế này!

Tôi nhặt con búp bê ở dưới gầm giường và ấn tay vào bụng nó, đó là con búp bê cuối cùng, con búp bê đã bị rơi xuống đường. Máu của anh thấm lên nó. Giọng nói lại phát ra, giọng nói mà tôi nhớ da diết:

“Jo, em biết hôm nay là ngày gì không? Mình đã yêu nhau 486 ngày. Em biết 486 là gì không? Anh không thể nói anh yêu em, bởi… bởi vì anh quá nhút nhát. Nếu em tha thứ và nhận lấy con búp bê này, anh sẽ nói rằng anh yêu em, mỗi ngày, cho tới khi anh chết. Jo, anh yêu em…”

Những giọt nước mắt lại trào ra. Tại sao? Tôi hỏi trời, tại sao chỉ đến lúc này tôi mới nhận ra điều đó? Anh đã không thể ở bên tôi, nhưng anh đã yêu tôi cho tới phút cuối cùng....

St...

STICKY POST

TRUNG THU LA GI CHU ?????????????

biet noi gi day nhi ?moi nguoi tu lon den nho ai cung tay trong tay di dao trung thu .hanh phuc that do .con toi ?toi chi biet len mang de ma noi chuyen voi trang blog cua chung toi .noi do toi co the co bao nhieu dieu muon noi cung ban toi va moi nguoi .chac co le gio day toi moi that su nghi rang trung thu chi gianh rieng cho cac em thieu nhi ma thoi .con chung toi .ko nho nhung cung chua phai la lon .nhung co le dieu ma chung toi can bay gio ko phai la choi trung thu ma la nghi ve tuong lai cua minh .nen co le sebuon trong nhung nam thang xa nha .song do se la dong luc de toi co gang hon trong hoc tap cung nhu trong cuoc song cua minh .va gio day la luc ma toi nhan ra loi me toi noi luon la mot cai gi do detoi tu nhu toi phai co gang hon nua .me bao rang :30 tuoi van con choi duoc .tu nhien toi thay dieu do gio day sao ma hop li va dung dan den the co chu .toi se co gang hoc that tot de cho me vui va moi nguoi cung vui vi dieu do .dieu ma toi co the lam duoc khi con la mot hoc sinh .mong rang moi nguoiluon ung ho toi trong con duong ma toi se di .cam on tatca

STICKY POST

goi nguoi toi yeu..........!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ttttttttttttttttttttttttttttttt

T co biet ko? that su a ko biet phai noi ji khi gap e.E co biet la anh da yeu e tu lan dau gap em! nhung a ko the nao noi len duoc.boi j a phan van day co phai la tinh yeu that su cua a k hay chi la nhung tc thoang qua.nhung that ki la tim anh cam thay dap nhanh khi gap em.khi ko gap em thi anh cam thay nho!!! nho that nhieu e co biet ko.bay jio trai tim a nhu co mot soi day rang buot cang ngay cang siet chat.anh muon nget tho vi ko the nao kiem che tc cua minh duoc.bay jio con tim ko con nghe loi anh roi.hinh bong em cu an hien truoc mat anh du bat cu noi dau.t oi hay hieu cho anh. a ko biet minh se ra sao khi ko co e ben can.tu luc co em anh cam thay cuoc sng that dep va that tuyet voi.va a biet minh phai lam ji va nen lam ji!neu em doc duoc nhung jong ts nay cua anh thi a chi biet noi voi em mot cau thoi cuoc song anh rat can co em va anh ko the nao song thieu em anh yeu em tttttttttttttttt..... oiiiiiii.cam on em tat ca!!!!!!!!!

STICKY POST

hổng bít đặt là gì nữa

Cô giáo bảo các em đã lớn
Nhưng không được dính đến tình yêu
Bởi thứ đó ảnh hưởng đến nhiều
Đến tâm lý và trái tim trẻ nhỏ

Nhưng cô bảo ngày cô 18 tuổi
Cô đã yêu anh hàng xóm cạnh nhà
Nay em cũng đã 18 tuổi
Có được yêu cô hàng xóm không cô?

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~

Đã bao lần tự nhủ phải quên em
Đã bao lần tôi nhắc mình đừng nhớ
Tôi gạt em ra khỏi niềm trăn trở
Nỗi nhớ chẳng vâng lời nỗi nhớ cứ tìm em

STICKY POST

Đừng tin cổ tích

Cổ tích đấy mà, đừng tin em nhé
Lọ lem bây giờ không còn nữa khổ đâu
Lọ lem hôm xưa có còn đến mai sau
Ba điều ước có còn thành sự thật

Giữa đời thường lo toan tất bật
Còn ai tin ba hạt dẻ đâu em
Thôi, lúc buồn mình cứ thử ước xem
Biết đâu gió ngày xưa đang thổi

Ánh mắt em đừng làm tôi bối rối
Cô nhóc ơi, đừng hỏi tại vì sao
Tôi làm sao mà biết được lúc nào
Lọ lem khóc, rồi lại cười ngay đó

Mắt đen ơi, mong sao em còn nhớ
Chuyện cổ tích đời, không có hậu lắm đâu
Nhưng ngày sau còn dài lắm, còn lâu
Em cứ chờ, nhưng đừng tin! Em nhé!

STICKY POST

CHO MỘT NGƯỜI !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1

Anh có khóc đâu em,
Đó là nụ cười tan ra đấy chứ.
Một nụ cười quay quắt nỗi nhớ,
Một nụ cười dai dẳng niềm đau.

Đừng trách anh khi mình chẳng đến được với nhau,
Tình yêu có thật nhưng mong manh quá.
Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố,
Trái tim anh không đủ sức đợi đâu.

Rồi thời gian sẽ qua đi rất nhanh,
Em sẽ có những mối tình nồng nàn khác.
Chỉ có anh khi thu về man mác,
Phút cô đơn anh lặng lẽ mỉm cười !

STICKY POST

CON GÁI CẤM VÀO

Viết trên quan điểm là một nam nhân, viết để bảo vệ cho đàn ông.

Im lặng nghe hắn nói, khoan phản bác, đả kích đã!

Đầu tiên, có đồng ý với hắn là 50% dân số thế giới này là phụ nữ không?! Nếu đồng ý thì đọc tiếp!

Rồi, đã đồng ý 50% dân số thế giới là phụ nữ, vậy 50% còn lại là les, gay, con nít, người già và đàn ông. Suy ra số lượng đàn ông trên thế giới luôn nhỏ hơn số lượng của phụ nữ.

Nếu xét theo pháp luật hiện hành - một đàn ông chỉ được kết hôn với một phụ nữ - thì sẽ xảy ra tình trạng người có người không và những người phải hứng chịu cảnh cô đơn trống vắng đó chính là những người phụ nữ.
Đấy là nói về vấn đề kết hôn, còn trước kết hôn thì sao?! Xét đến khoảng thời gian nam nữ - trai gái còn đang tìm hiểu nhau [nói trắng ra là đang cặp kè, bồ bịch]. Nếu một nam chỉ cặp kè với một nữ thì cũng sẽ xảy ra tình trạng người có người không và kẻ phải chịu cảnh cô đơn trống vắng cũng chính là chị em phụ nữ.

Trên thực tế, có những người đàn ông đã có vợ rồi nhưng vẫn lang thang bồ bịch với những cô gái khác ở bên ngoài [điển hình là những chú cầu đường]; và có những nam cặp kè không phải một nữ mà nhiều nữ cùng một lúc [điển hình là những chú đào hoa, có sẵn trong người một chút nhan sắc và tài lẻ]. Những người đó được (bị) người đời (đặc biệt là chị em phụ nữ) gọi là lăng nhăng, bắt cá hai tay, kẻ hai lòng… vân vân và vân vân các tính từ khác (có tính chất không tốt). Nếu xét một cách khách quan thì những người đàn ông, con trai như vậy không phải là người xấu mà hoàn toàn ngược lại - là những người tốt, biết nghĩ cho người khác.

Tại sao? Xem lại phía trên! Hắn đã nói nếu cứ theo đúng quy luật một - một thì sẽ xảy ra tình trạng kẻ có người không ~> sẽ có những người phụ nữ “chỉ có một mình” ~> không tốt, rất không tốt! Vậy nên để giải quyết tình trạng này thì cần phải có một cơ số đàn ông (con trai) cùng một lúc “kham” nhiều hơn một người phụ nữ [trong khi mỗi chị em chỉ phải kham một người đàn ông]. Mỗi người đàn ông như vậy luôn phải chịu áp lực tâm lý đè nặng hơn những người đàn ông khác và phụ nữ nói chung. “Trái tim” bị chia thành nhiều ngăn hơn bình thường nên rất dễ bị chứng nhồi máu cơ tim, cao huyết áp… (và vô số bệnh về tim khác).

Với lý luận như trên, ta có thể kết luận một điều như sau: Đàn ông con trai lăng nhăng, bắt cá hai (ba, bốn…) tay không phải là một điều xấu mà thực chất là một điều tốt, rất tốt - làm giảm bớt số lượng chị em phụ nữ “một mình”. Và những con người này không phải là những người xấu mà là những con người dũng cảm dám bất chấp dư luận, bất chấp bệnh tật đứng ra “cứu giúp” chị em. Cần phải phát huy‼!

--------
Tuy nhiên, hiện nay trong chuyện tình cảm chị em phụ nữ vẫn là người cầm chuôi. Tính cách của người phụ nữ là “khá” ích kỷ. Vì thế nên việc anh em lăng nhăng vẫn “được” chị em coi là một vấn đề bất cập cần phải xử lý để tạo nên sự công bằng trong tình cảm - điều này lại làm mất cân bằng xã hội. Nhưng ngẫm thử xem xã hội và đôi lứa cái gì lớn hơn!

~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~~~~~~~~~~~~


Mưa lâm thâm, thủng mái tôn. Gió hiu hiu, đổ cột đèn.Tráng sĩ trẻ râu dài tới rốn, cưỡi con ngựa bạch đen tuyền, phi trên con đường ngoằn ngoèo thẳng tắp , Bỗng dừng lại một gốc đa cổ thụ mới mọc mầm, cúi chào một bà già ba tuổi, bế đứa cháu bảy mươi đang khóc ngặt nghẽo.

_____________________________________