Vân Anh hơi khùng

và Vân Anh thích ngắm Chó Mèo

Subscribe to RSS feed

Ngày có 5 đợt xui xẻo

GRIGHT=http://files.myopera.com/babii_heo/blog/honey%20suki.jpg] Ngày 20/5/10

1. Sáng sớm, em thức dậy sớm, 7giờ 30 gọi đằng ấy dậy đánh xe qua chở em đi ăn sáng, ăn bún mộc ngon lắm cơ (về là đau bụng), rồi ấy chở qua Mobi làm cái sim 80ngàn/tháng gọi cho Mobi và Vina miễn phí. Ngồi chờ 13phút để được gặp mặt chị tiếp viên không còn trẻ, em háo hức hỏi về gói cước đó, chị ấy làm hụt hẫng, chị ấy chẳng biết gì, mà cuối cùng biết được cái gói đó gọi được có dưới 10phút thoy, pó tay, vậy thôi, qua sài Vina gọi cho Vina miễn phí và thoải mái luôn. Mất hết 30 phút công cốc, mình ngồi trong máy lạnh còn ấy đứng ngoài trời nắng vắt chân lên cổ mà chờ, cảm thấy tội lỗi quá sad(

2. Nó không ngừng lại, còn chụp đầu mình thêm cái nữa: đau bụng, mặt xanh xao vàng vọt nhăn nhó, chán.

3. 2giờ làm bài tập AV chiều nay nộp, không nộp là khỏi thi, làm xong bài 16 mừng quá chạy lên trường nộp mà bà chủ nhiệm nói còn thiếu bài luện 2 tờ A4, mình nói "em bận quá chị ơi, mai em nộp luôn nha", chị nói trời ơi sao mà thầy chấm kịp, mai em thi ròy mà? Mình lại xanh xao, nhăn nhó và vàng vọt, bả nói 9h30 sáng mai phải lên nộp, không là khỏi cho thi luôn, mà giờ đang hồi tưởng lại mấy đợt xui xẻo trong ngày nè, có làm gì đâu sad ... Mà lạ lắm, mình mà không thích môn gì thì môn đó toàn dưới trung bình, bởi vậy, Mac lê nin được 2đ thì cũng vui bà cố, tối cái hôm biết tin được 2đ, cười thầm vì "mắc cười quá, tự nhiên mình được 2đ, hehe" mới đau, ngộ ghê, chán, rớt môn này là 1tr8 trời ơi. Mình mail hỏi thầy "thầy ơi làm gì để em làm tốt việc em không thích giờ thầy", thầy nói "bạn xem pp tự kỉ ám thị trên mạng có nhiều á", mình đọc pp đó, nhận thấy là, trước đây, mình toàn tự sài pp đó mà không biết....Ví dụ như có lần phaỉ dậy sớm đi học Tin, bò dậy không nỏi, nghe nhạc để dậy cũng không nổi, tự nhiên mình la lên to thấu tai mắt mũi miệng: DẬY, DẬY ĐÊ, DẬY NÀ.. Xong, vậy là dậy luôn. Chán như khi chưa biết tình yêu là giè, nè, giờ có làm anh văn đâu, phải bảo lưu chờ tới khóa sau, nộp bài luận rồi mới được thi, thi xong phải rớt để được học lại lớp 5 av, vì nhiều từ quá, không đủ tgian học sad , sao google không có biểu tượng cảm xúc vậy trời....

4. Hôm nay sinh nhật mẹ người ta, 4h thay đồ, 4h30 lên nộp vở av, 5h tới trường cs1 họp tn, vậy mà 5h30 nhóm mới bắt đầu họp, mang giày cao gót mệt gần chết. Hay quá, định họp xong lúc 6h30 chạy qua coi hướng dẫn thực tập tích lũy, hết chỗ, xui, tự nhiên bò lên cs1 họp xong cái về, đúng nhảm, chạy qua học bù av ở NTMK (vì nghỉ av để coi hội thảo), tự nhiên làm biếng, cúp luôn, chạy về lấy từ đằng ấy: 1 bịch phở đà điểu+sương sa mít, về nhà quốc láng tô phở beo béo thơm mùi đà điểu và 1 ít sươn sa, còn lại nhiều sương sa, mẹ quốc láng hết luôn sad . Tại mẹ bị say nắng khi chở ông ngoại đi bệnh viện Bình Dân chữa bệnh, ông ngoại bị bệnh nhiềng lắm, quá trời, phải mổ luôn. Xin Bồ Tát phù hộ cho ông ngoại sớm khỏe mạnh, bà ngoại có linh thiên phù hộ cho ông ngọa luôn nha bà ngoại!

Đang viết bài mà cứ thấy buồn, đôi mắt của mình quan sát rất kĩ, thấy được hiện tượng mà người khác thường không để ý, cục óc của mình suy nghĩ từng giây, có ngày mình cảm thầy rất hừng khởi, ngày lại chán nản, thay phiên nhau tuần tự, buồn zạ, sao mình không thấy vui vẻ suốt đời luôn đi, sao cứ chán hoài là sao vậy hả. Cuộc đời mà, vậy đó, không chán như chị bán bánh tráng thì đâu phải là cuộc đời, cứ sống tứ từ, đừng có vội, giả dụ mình còn sống 2 năm nữa thoy (do bị siđa), thì vẫn còn lâu mà, mình còn thoải mái ăn gà rán, hay mua 1 con chó về mà chọc cho vui nhà vui sân, hằng ngày trêu mẹ trêu em, vậy cũng thỏa mãn đó chứ. Có phải nhà bự cửa to là hạnh phúc, có phải chồng xinh con giỏi là hạnh phúc đâu; chỉ cần có chó để chọc, có cá để hù, có em có mẹ để trêu, có ba để sợ, có bồ để chờ đi ăn là vui rồi nhẻ, hẹhẹ.

Công nhận mình có thể tự kỉ ám thị, nhưng rốt cuộc vận chưa thực hiện được cái mình không thích, vụ này phải chờ đến thứ 2 tuần sau, gặp thầy để nhờ tư vấn tâm lý thoy, mong là mình không bị điên nặng, điên nhẹ thôi, mình còn nhỏ dại, điên nặng sau này lấy ai, điên nhẹ còn có người thích chứ bigsmile

Giờ mình cần đi đánh răng rồi, miệng mình bắt đầu hôi, mình ghét phải nói chuyện với ai với cái miệng hôi lắm, gớm, nói mà chỉ cần 1 giọt văng ra thôi, hình ảnh của mình sẽ bị đè bẹp, thậm chí là rớt xuống sông Cần Thơ luôn. Phải nhe răng trước gương để kiểm tra xem có mảng nào không, còn cười được nữa chứ. À đúng, mình thích cười lắm, khi cười mình trông xinh hơn hẳn, không cười mình cũng xinh, thôi, nói chung là cười hay không cười, mình đều xấu, xong.

Mình ngồi nhiều quá, sợ sad , ngồi nhiều máu không lưu thông, tích tụ mỡ khiến mông to và chảy xệ, ít vận động sau này chết sớm, thôi không kể nữa....ngồi học, ngồi ăn, ngồi tivi, ngồ laptop, ngồi ngủ...cái gì cũng ngồi, tự nhiên cái ông nào phát minh ra cái ghế, ngồi cho đau bệnh thế này?? Ông này, tiện gì chẳng thấy, thấy toàn bệnh, đúng nhảm, không ngồi ghế nữa, đứng lên cái, 3phút sau ngồi lại có sao đâu, tại sao? Tại người ta phát minh cái ghế để mình ngồi chứ làm gì.....Mua tốn tiền rồi không ngồi sao được, nhưng nó làm mình bệnh đủ thứ, cho nên mình mới đứng lên 3 phút!

Mình buồn ngủ rồi, ngủ đê, mai đối mặt với ngàn thử thách, vui ghê, vậy mới là cuộc đời, haha

00:13

Từng giây trôi qua là từng phút ta cảm nhận cuộc sống

, , , ...

Từng giây trôi qua mỗi ngày là từng phút ta cảm nhận cuộc sống bigsmile Dẫu ta hay nghĩ rằng, cuộc đời là màu hồng tươi roi rói, nhưng lâu lâu, hiếm hiếm, ta lại bị lọt hố gà một cách đau đớn và cảm thấy toàn thân lụn bại, nửa thân người dưới chìm xuống hố, chỉ còn cái mũi thoi thóp hít hà, vì cái miệng đã đang ngặm bùn rồi. Hồi nhỏ không phải đối mặt với bất cứ lo lắng nào, để bây giờ lớn, mỗi lần sắp bị thằng XUI cho ăn tát, là cõi lòng tan nát, sợ sệt, muốn khóc, nước mắt không lết ra, vì nó bận ăn đám giỗ, tỉ tê với nhau trong hốc mắt rồi, lúc đó mắt ta cay cay, bít mà, tụi nước mắt ăn ớt nên mắt ta cay cay.....
19 tuổi ta cả thấy khác biệt, 19 tuổi, ta gặp ai cũng muốn mình là người bề trên, dù ai lớn hơn, ta vẫn muốn xưng CHỊ, cái từ ấy cho ta thấy ta cao hơn, lớn hơn, bự hơn, đô hơn, quyền qúy hơn; đâu có như hồi 18 tuổi, gặp ai ta cũng muốn người đó gọi ta bằng EM, bằng BÉ, bằng CƯNG, mặc dù cái mặt thì thấy gớm và chẳng muốn cưng chút nào, huhuhu, đây nè, đây là cái Blog thời con nít tè dầm nè, thời còn nhõng nhẽo á http://my.opera.com/babii_heo/blog . Nghĩ lại ta thật mắc cười smile Còn giờ nèy, ta muốn là người lớn, muốn được gọi bằng CHỊ dù người ta có 25 tuổi đi chăng nữa, hihihi bigsmile

Nhật ký không bao giờ rách- nó sẽ mãi là của ta vì, ta có cho ai pass đâu, HAHAHAHA bigsmile

Vân Anh yêu đời

, , ,

Chỉ có mình ta trên trang này, nơi đây là nơi ta vẽ đầy tâm sự, vì ta chưa có bạn, với lại trút tâm sự với đằng ấy nhiều quá, khiến đằng ấy lâu lâu cũng tưng tửng như ta, ta đành tìm thêm 1 cái hố để kể lể nỗi niềm, ta sung sướng biết mấy khi tìm được 1 cái HỐ vừa dễ thương, đơn giản, vừa đen thùi lùi như Google site.....

Nhiều khi ước mơ chỉ là mơ ước, nhiều lần ta chỉ muốn bay lên trời, ta sẽ ngồi may vài chiếc áo dài, và vài cái váy để tặng bà ngoại. Ta thích tóc dài và thắt bím, tóc sắp dài rồi, ngang lưng rồi nè....
Tự nhiên thíh tóc quăn, đùng đùng đi làm tóc, giờ hư hại 35% rồi sad Mốt không thèm tự ý đi làm nữa đâu...


Hi, chỉ mình ta dưới cái hố này (có nhiều người đào hố google site đâu) nên cứ việc thích gì vẽ đó đi, khỏi sợ ai, viết đi, tới khi già, sắp chết rồi thì đào lên xem lại, vui đó chứ, khụkhụ bigsmile


Chà tấm hình chụp trong nhà tắm cùa Dì Út ở Củ Chi, nhìn ta trông đen phết, cũng đỡ hơn bây giờ. Chà, tóc ngắn nhìn dễ thương quá, ta mà con trai, là ta cua ta rồi, đâu như bây giờ, tóc vừa dài vừa rối đến ngang lưng, mặt đen hơn, mũi tẹt hơn, miệng to cũng như lỗ chân lông to hơn, huhu càng ngày ta càng xấu, vui quá!

Không dám dán hình mới nhất lên, vì sợ comment tăng vù vù, HAHAHAHA, giỡn thôi chị 2, hình của người ta riêng tư, lỡ vài năm nữa có 1 người đầu tiên vào cái hố này, thấy hình người ta ròi sao, cho người ta chút riêng tư chứ, hihihi.

ALO, ALO nghe rõ không? VÂN ANH YÊU ĐỜI nè! bigsmile

TA ĐÃ TRỞ THÀNH CHỦ NHÂN CỦA CÁI LG GT505 KIKIKIKKI

7hpm ngày 6/12/2009 Vân anh dễ thương nhưng cực kì xấu xí đã sở hữu cái GT505 trị giá gần 10tr - vâng, em mua với giá 4tr hehehe

12 năm đèn điện + sách vở đã qua !Bây h là xinh đẹp ,hehehe

Em đậu đại học rồi, em mừng quá, mừng đến nỗi buồn luôn huhu no

18 t rồi đó anh em, 18 t nhưng sao lạ quá, thật là lạ, ngộ đến nỗi em nghĩ mình mới có 14t, nghĩ mình còn ngây thơ đáng yêu lắm cơ(nhưng đúng thật là vậy mà) .Nói ra thành lời thì bị mẹ chửi:" mày già rồi con" irked ....



Anh em ơi, em mới 14 t và em tên thật là Babii Heo, tên giả là Vân Anh, tên bạn bè thường gọi là Vân Anh, tên cún cơm là Vân Anh, tên người yêu gọi là Vân Anh, và các bạn trên Net gọi là...Pé Heo smile. Trời đất, quỷ thần ơi, em nhìu tên quá đến nỗi em nhớ hết mấy cái tên đó luôn, ghê chưa yes . Em hơi xấu, em tự hào và đắc ý nói rằng em hơi xấu happy , vì em đẹp thật mà hahahahahaha banana

Eh, em yêu nhất, mọi người biết em yêu nhất là con gì hok? Em yêu con monkey vì con monkey nó cũng yêu em đó, nó thương em lắm cơ, mọi người biết con monkey này là ai hok. hihi? Em se nói cho mọi người biết nó là ai, 1 người rất quan trọng đối với em, em yêu nó, và nó cũng rất thương em, em sẽ nói ngay con monkey chính là ai !
Con monkey chính là con monkey mà em hằng yêu thương, là con monkey mà em nói với anh em rằng em yêu quý nó đó, đó, đó chính là con monkey đó mọi người ! idea
Hihihi, em yêu anh em nhiều lắm, yêu nhất là con monkey , áo khoác mới mua trong chợ 60ngan có in hình con monkey lun đó, hay chưa nè, vì thích nên em mới mua đó, chứ không thích thì em đâu có mua đâu, đúng hong? bigsmile


Trùi , em không đụng đến blog này cũng 2 năm rồi nhỉ, em post bài Thoáng Qua của em lên cách đây 2 năm rồi, em thu năm lớp 10, h là năm 1 đại học rùi, nhanh quá trời ơi, mới đó đã mấy năm rồi, mà giờ em cứ nghĩ mình mới 14 t, 14t thôi, hehe , vui quá vui quá vì em mới 14t thôi đó (thật ra em 18t già khú rùi). Vui hong mọi người, vui thì cười "Hé hé" một phát nhé cool, hé hé

2 năm qua, thật là nhiều chuyện xảy ra, nhiều lắm đến nỗi em không nhớ gì để kể bigsmile
Anh em có gì vui kể em nghe với? Kể cho em nghe đi rổi em kể lại cho, em sẽ kể là em rất thương con monkey và con monkey rất thich ăn Gà Rán, Gà Rán giòn béo ngậy, thật là đã, đã đời, ăn vào thật là sung sướng, cảm giác như lên tiên ấy, hóa điên luôn đó chứ, miếng da giòn kêu rôm rốp thật là hứng, ăn béo ngậy thật thỏa thích và sung sướng làm sao, ngon quá, hôm nào em và con monkey yêu dấu lại đi ăn gà thôi hihihi

Yêu và bái bai mọi người- Vân Anh dễ thương nhưng cực kì xấu xí lol
[/COLOR]

--------- Pe' Heo Music ---------

Thoáng Qua - Vân Anh
Nhạc Hàn lời Việt : Siro

Bài "Thoáng Qua" VA thu ở nhà lun ne`...Anh Hoàng Tôn mix cho VA a' ^^....
***Bài nì nói về cảm xúc của 1 cô gái khi người yêu của mình đi theo em khac' monkey
Cô rất buồn và hình ảnh người kon trai đó cứ hiện ra xung quanh mình.......vụt tay với nhưng đó chỉ là mây khói.... faint

thoang wa_va..mp3
Lyric:

Read more...

Yêu thật chân thành, tha thứ thật nhanh

Cuộc sống quá ngắn cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt và những màn kịch tính, nên hãy hôn thật chậm, cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha thứ thật nhanh...



Có ai đó đã nói một câu rất đúng: "Cuộc sống quá ngắn cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt và những màn kịch tính, nên hãy hôn thật chậm, cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha thứ thật nhanh". Đó rõ ràng là một cách sống thông minh - nhưng không dễ thực hiện.

Thực tế, ai cũng có thể thực hiện được phần… hôn thật lâu và cười thật tươi. Ngay cả "yêu thật chân thành" là một điều khó hơn nhưng vẫn khả thi. Chỉ có cái ý tưởng về "tha thứ thật nhanh" thì… thật khó.

Chúng ta thường thích đánh giá và phán xét một cách chủ quan, rồi kết luận nhanh chóng. Khi thấy mình đúng đắn, chúng ta thích trừng phạt hơn là tha thứ. Tha thứ khiến chúng ta cảm thấy như phải thoả hiệp, phải… hạ mình.

Khi cơn tức giận đang choán chỗ mà bảo phải tha thứ thì giống như bắt chúng ta phải uống một loại thuốc đắng, ép mình phải nuốt, dù chỉ một giọt cũng vẫn thấy vô cùng khó chịu.



Jimmy và Rosalynn yêu nhau say đắm, và họ quyết định kết hôn. Phải nói là yêu thì yêu, nhưng cả hai đều là những người "cứng cỏi" và… cứng đầu. Cả Jimmy và Rosalynn đều thấy rất khó để thừa nhận rằng mình đã sai, trong mọi trường hợp.

Và khi hai người bướng bỉnh sống với nhau thì tất nhiên, những cãi vã là điều khó tránh khỏi. Một hôm, sau một trận cãi nhau rất ầm ỹ nữa, Jimmy thấy rất mệt mỏi và quyết định rằng anh sẽ không để thêm một ngày nào nữa kết thúc trong tình trạng một trong hai vợ chồng còn cáu kỉnh với nhau.

Nên anh vào xưởng mộc của mình, cắt một mảnh gỗ mỏng và nhỏ. Trên đó, anh cẩn thận khắc dòng chữ: "Kể từ giờ em nhé, vào mỗi buổi tối, mảnh gỗ nhỏ này là để thay cho một lời xin lỗi, hoặc một lần tha thứ của anh."


Ngay hôm đó, anh đưa mảnh gỗ cho Rosalynn. Và từ đó, anh đều biết kiềm chế mình mỗi lần nổi cáu khi Rosalynn đưa mảnh gỗ cho anh xem. Anh sẽ thừa nhận mình sai lầm - nếu đúng như thế, hoặc lắng dịu xuống, nếu là anh đang tức giận với một sai lầm của vợ.

Với mảnh gỗ nhỏ đó, Jimmy đã giúp cho cả anh và người anh yêu nhất là Rosalynn học cách tha thứ thật nhanh. Họ tạo ra một không khí ấm áp trong gia đình, nơi cả hai có thể thừa nhận những sai lầm của mình và biết rằng sẽ được tha thứ.



Và tôi cho rằng nếu chúng ta có thể tha thứ thật nhanh, thì chúng ta sẽ không gặp khó khăn gì trong những việc ôm hôn, vui cười và yêu thương. Mà có thể bằng cách tha thứ, chúng ta sẽ còn thực hiện nhiều hơn những điều còn lại.

Steve Goodie
Thục Hân (dịch)

Để trở nên nổi tiếng và giàu có..........

Điều quan trọng là bạn phải tập trung phát huy những điểm mạnh - tài sản quý giá nhất của bạn.


1. Tách biệt những khả năng nổi trội nhất của bạn

Quên đi những điểm yếu. Tận dụng nguồn sinh lực quý báu để làm chủ một kỹ năng đặc biệt.

2. Dám mơ ước lớn

Tại sao phải giữ mãi những ước mơ "còm"? Những giấc mơ thỏa hiệp không bao giờ tiếp thêm sức mạnh cho bạn hay thúc giục bạn hành động. Cố gắng tham gia cuộc chơi một cách an toàn chính là lời tuyên bố thất bại của bạn.

Ngay cả khi bạn không thể định ra được một mức tiêu chuẩn rõ ràng, hãy vươn tới những nơi đòi hỏi sự liều lĩnh.

3. Phân chia kế hoạch lớn của bạn thành những mục tiêu nhỏ hơn, những phần có tính khả thi

Nhìn vào bức tranh tổng thể và ghép lại mảnh vừa tách rời với nhau.

4. Giữ liên lạc với thế giới bên ngoài

Luôn cập nhật những xu hướng mới nhất và tận dụng chúng trong kế hoạch dài hơi của bạn.

Chỉ học những điều tương xứng và có lợi cho con đường thực hiện ước mơ.

Tránh những kỹ thuật lạc hậu.

Luôn quan sát thị trường và ghi chú lại cái cách mọi việc chuyển động và định hướng sự thay đổi bản thân.

5. Đứng bên ngoài bóng râm

Hãy tạo ra âm thanh, gây nên sự náo nhiệt. Tìm cách để được chú ý.

Frank Sinatra khởi nghiệp trong ngành công nghiệp giải trí bằng cách đứng lên bàn và cất tiếng ca. Ông là một nhân viên phục vụ bàn và đã hát cho nhà sản xuất địa phương.

Giống như các sa sỹ, vũ công, diễn viên nổi tiếng gửi hồ sơ cho những người thậm chí không biết, không quan tâm đến họ là ai. Và cuối cùng, với tài năng thực sự họ đã được chú ý.

6. Học hỏi về thị trường của bạn

Tách biệt đối tượng khách hàng trọng tâm.

Nghiên cứu xem bạn hứng thú với những điều gì và luôn giữ cho những đam mê đó nồng cháy.

7. Từ chối tin vào những giới hạn

Những suy nghĩ hạn chế tạo ra những người nông cạn. "Bầu trời" theo cách Wayne Dyer gợi nhắc chúng ta "là một giới hạn." Napoleon từng nói: "Bất cứ điều gì trí tuệ con người có thể nhận thức và có thể tin đều có thể đạt được."

Khi bạn nghi ngờ về khả năng của mình và đặt dấu hỏi cho những gì bạn đã lựa chọn, bạn đã đánh mất nguồn năng lượng quan trọng của mình. Trong khi đó, bạn rất cần nguồn năng lượng này để hiện thực hóa mục tiêu.

Đừng bao giờ để sự ì trệ cản bước bạn và đưa bạn vào danh sách "người thất bại".

8. Trên tất cả, hãy lên kế hoạch chu đáo, hãy mạnh dạn ước mơ và kiên trì hành động.

9. Và khi bạn thất bại, hãy học lấy kinh nghiệm và tiếp tục bước tới.

Hạ Trâm...........

Clip Nụ Hôn GOONG - Sweet cực kì

Tình cờ chộp được trên Thehe8x kool quá bà con ơi . Hix, nhìn dễ thương ghê bigsmile .Đến một lúc nào đó mọi người cũng thế mà phải ko o