Skip navigation.

Baby_Kún

i'm missing u...Where r u going?

STICKY POST

WC to Blog bé Kun :X

À nố

Blog này của bé Kún đơn giản chỉ để ghi lại những gì xảy ra trong cuộc sống của Kún ^^

Kún tên thật là : Cẩm Ly
Năm nay học lớp 10 trường THPT Chu Văn An - Thái Nguyên ^^
YM: baby_dog_Tn


Theo nhận xét của bạn bè thì Kún là cái "cỗ máy nói" luôn hoạt động hết công suất Vui tính, nhiệt tình < ở mức có thể>

mới tham gia vào cộng đồng Blog việt chưa lâu nhưng thấy các anh chị ở opera rất là hay, rất pro và rất cá tính

Những ai ghé qua Blog Kún xin giới thiệu đôi chút về mình tại entry này nha ^^

iu mọi người lắm

Đây là photo của em Nhìn hơi giống ảnh để bàn thờ





Feeling...[Song From A Secret Garden]


Giá như tình yêu đơn thuần chỉ là những nét bút chì nguệch ngoạc của mấy bé mẫu giáo viết lên nháp hai cái tên đặt cạnh nhau và bao bọc lấy nó là một hình trái tim méo mó . Giá như hết yêu đơn giản chỉ là xoá đi tên một trong hai người trên nháp kia.
Và giá như quên đơn giản chỉ là ko nhớ đến....

-----------------------------------

Đưa tay chạm nhẹ lên mặt những em gấu bông mà đáng lí tôi nên cất vào tủ từ lâu. Cổ họng nghẹn ngào một dòng cảm xúc ko thể nói thành lời.Khẽ liếc đôi mắt vô hồn ra ngoài ô cửa sổ, ngao ngán nhìn trời mưa....

Có ai đó từng ví những cơn mưa mùa hạ giống như những bản nhạc Rock gào thét xé rách cả từng mảng trời lớn.Hôm nay Thái Nguyên mưa cũng gào thét dữ dội như thế đấy. Bên ngoài cửa sổ tôi xin dành cho thiên nhiên vũ khúc mang tên " Mưa ". Nhưng bên trong không gian này, xin hãy để cho tôi đc tắm mình trong " Từng giọt nhạc " của Song From A Secret Garden.

Tôi ko nhớ nổi mình đã nghe thể loại nhạc này từ bao giờ, tôi cũng chưa bao giờ định nghĩa đc thứ âm nhạc đầy ma lực và có sức quyến rũ tâm hồn tôi ngay từ lần đầu tiên tôi nghe là gì. Tôi chỉ biết đó là 1 cái tên, 1 cái tên rất ít khi xuất hiện trong menu những thể loại nhạc đc giới trẻ yêu thích. Vâng! Ko phải nhạc cổ điển, cũng chẳng phải nhạc Jazz _ Đó là NewAge.

Chúng ta sẽ bàn về thể loại âm nhạc này vào 1 dịp khác, 1 ngày mà tiết trời đẹp hơn hôm nay chứ nhỉ? Xin quay lại với không gian bên 4 bức tường sừng sững nhưng cô độc và để cho Song From A secret garden đc toả sáng nơi đây.

Lặng lẽ để ở chế độ Repeat, đã từ rất lâu tôi có thói quen mỗi ngày chỉ nghe đi nghe lại 1 bản nhạc. Thói quen kì lạ này phải chăng vì người con trai đưa tôi đến với thế giới của NewAge ngọt ngào và dịu dàng này đã từng nói với tôi " Em hãy nghe nó nhiều lần vào, bởi nếu chỉ nghe qua vài lần thì em sẽ ko nhận ra nó hay ở chỗ nào đâu. Muốn biết 1 bản nhạc nói lên điều gì, trc tiên em phải thuộc giai điệu của nó. "

Trong cuộc sống, đôi khi con người cứ phải lặp đi lặp lại một hành động,một công việc. Lúc đó con người ta đã vô tình thành người máy do chính bản thân họ lập trình ra. Và việc lặp lại đó đã khiến cuộc sống trở nên nhàm và chán.

Trong tình yêu, họ yêu nhau tha thiết. Mỗi ngày họ đều trao cho nhau những lời mặn nồng và những cử chỉ âu yếm. Đến một khoảng thời gian nhất định, những lời có cánh, những nụ hôn sâu và cả sự quan tâm lại đơn thuần trở thành một thói quen chứ ko còn là tình yêu nữa....

Vậy mà trong âm nhạc lại có sự khác biệt lớn với cuộc sống, đó là ko bao giờ có định nghĩa " chán " và Song From A Secret Garden cũng ko phải ngoại lệ.
Suốt mấy ngày hôm nay, tôi nghe nó với một cái đầu trống rỗng. Tôi ko dám đối diện với những sự thật bày ra trc mắt. Tôi sợ và tôi thu mình lại trong gian phòng kín như bưng này. Đôi khi thật khó có thể phủ nhận bản thân mình chỉ là một khối thịt sống mà ko hề có tí xúc cảm.

Hình như đâu đó câu nói của Rolf Lovland văng vẳng bên tai " Ở đâu đó trong tâm hồn mỗi chúng ta đều có một Khu vườn bí ẩn". Khu vườn bí ẩn của tôi chính là âm nhạc và cũng chính là pianist Rolf Lovland cùng nàng violinist Fionnuala Sherry.

Tôi nghĩ rằng mình đã đúng khi chọn lựa Secret Garden làm phần hồn cho cuộc sống tẻ nhạt của bản thân. Mỗi khi oằn mình với cuộc sống hiện tại, mỗi khi trái tim thốt lên những tiếng đớn đau. Và mỗi khi những ý nghĩ tiêu cực đang loang lổ trong trái tim non nớt của tôi. Secret Garden lại nhẹ nhàng lôi tôi ra khỏi vũng bùn đó. Tiếng piano hoà cùng violin của Rolf và Sherry êm dịu quá, cảm giác như một miếng vải nhung mượt mà đang mơn trớn lấy khuôn mặt tôi, dịu dàng lau từng giọt nước mắt đã rơi từ khi nào mà ko hề biết.

Đã bao lần tôi sống với ý nghĩ phải thay đổi bản thân, phải sửa đổi chính mình nhưng dường như cứ tách ra khỏi không gian của Song From A Secret Garden là tôi lại quên đi mục đích mình đã hứa. Đôi lúc thèm đến cháy lòng một bờ vai, một người để yêu thương và đc yêu thương, tôi chỉ lặng lẽ đặt tay lên ngực cười chua chát.

Tôi thần tượng tiếng piano của Rolf Lovland ngay từ khi ông vẫn còn độc tấu bản nhạc này. Nhưng khi đó nó mang 1 cái tên mà ít người biết đến, bản nhạc mang tên "Piano piece in C Minor". Ngưỡng mộ hơn nữa khi Rolf đã ko còn cô đơn khi cùng nàng Fionnuala Sherry xinh đẹp phối lại bản Piano piece in C Minor với 1 cái tên mà mỗi khi người ta nhắc đến SG là nghĩ ngay đến nó " Song From A Secret Garden ".

Từ hôm nay, tôi sẽ ko lừa dối và guợng ép bản thân nữa. SG đã cho tôi nhiều bài học, và bài học tôi cần làm ngay lúc này chính là nói với anh những gì trái tim tôi đang nghĩ. Tôi sẽ nói, nói hết và cũng sẽ dùng Song From A Secret Garden để vá lại khoảng trống và để đối diện với thực tại. Anh đã xa tôi...

Đêm... là 1 tiếng thở dài
Ko! Đêm... là 1 tiếng thở ... rất khẽ


Written By Mun





!


Kì lạ quá,lâu ko dùng opera, chẳng nhớ code post nhạc thế nào, hình như sai nên ko nghe đc
Mọi người download về nghe nhé
DOWNLOAD NOW

Bonus
Mọi người còn nhận ra em là ai ko :D

Ly

New pic






Nghich ti' :|

heh Blog 360 cua Kun len Blogviet :D

ai dat ten gium` em voi ^^

Tôi là 1 cô gái luôn thất bại trong tình yêu, tôi yêu nhiều và cũng bị đá nhiều.Dần dần tôi hầu như chai sạn với cái thứ mà người ta vẫn gọi là tình yêu.Trên sách báo, Blog bạn bè, tình yêu là 1 thứ gì đó đẹp lắm. Nhưng với tôi, tình yêu chỉ là thứ làm tôi đau khổ. Tôi căm ghét lũ con trai...Căm ghét

Cho đến 1 ngày, tôi chứng kiến toàn bộ câu chuyện tình yêu của chị gái tôi. Chị là cô gái câm bẩm sinh, chị ko nói đc. Dường như ai cũng nghĩ người câm như chị tôi sẽ chẳng có ai yêu huống chi nghĩ đến chuyện có chồng. Chị tôi câm, chị tôi ko xinh xắn, chị tôi ko ưa nhìn. Nhưng chị tôi có 1 tấm lòng nhân hậu và trái tim cũng biết yêu thương.

Anh ấy là kĩ sư xây dựng, anh ấy đẹp trai, điều kiện, công việc ổn định. 2 người họ ở 2 thế giới hoàn toàn khác nhau. Nhưng lại yêu nhau, họ đến với nhau bất chấp sự ngăn cản của gia đình, bạn bè. Chị gái tôi ko nói đc 1 tiếng yêu anh ấy lần nào, và vĩnh viễn anh sẽ chẳng đc nghe chị ấy nói 1 tiếng yêu. Nhưng anh chấp nhận. Chị cũng biết cách nói lên tình yêu của mình, chị cũng yêu mãnh liệt, yêu tha thiết lắm chứ. Ánh mắt của chị nói lên tất cả .

chị sống hạnh phúc bên anh, song sinh 2 bé gái dễ thương. Tôi khâm phục chị, khâm phục anh, khâm phục tình yêu của 2 người. Liệu người như anh rể rồi cũng sẽ đến bên tôi chứ?

Cuối cùng 1 người tuyệt vời như anh rể cũng xuất hiện, anh ko như những người con trai đã đến với tôi. Cả 1 thời gian dài yêu nhau, anh nói yêu tôi 2 lần. Nhưng tôi biết anh yêu tôi nhiều hơn thế ^^ Anh ko sáo rỗng như những chàng trai khác. Anh ít biểu lộ cảm xúc, nhưng anh luôn thầm lặng quan tâm tôi. Tôi yêu anh hơn cả bản thân mình.

Mỗi sáng khi thức dậy tôi đều nhắn 1 tin nhắn " Dậy nào anh yêu! chúc anh 1 ngày mới tốt lành . Hôm nay hãy yêu em nhiều hơn hôm qua nhé" ^^ Anh ko nhắn lại, nhưng mỗi lần kiểm tra máy anh tôi đều thấy anh cẩn thận save lưu lại từng tin của tôi. Khi tôi nhắn đến tin thứ 999 anh đã nhắn lại cho tôi, lần đầu tiên anh nhắn lại " Ngày mai sẽ là tin nhắn thứ 1000, anh sẽ ....."

Tin nhắn có 3 dấu chấm lửng, 1 câu hỏi bỏ ngỏ. Nhưng tôi vẫn vui, tôi vẫn biết anh chẳng hề lạnh lùng như vẻ bên ngoài của anh, tôi vẫn biết anh luôn trân trọng những tin nhắn của tôi. Nhưng khi nhận đc tin nhắn duy nhất của anh trong suốt 1 thời gian yêu nhau, tôi hạnh phúc đến ngập chàn.

Sáng hôm sau tôi dậy rất sớm, cầm máy định nhắn tin cho anh.Nhưng tôi sợ anh vẫn đang ngủ vì đêm qua anh làm việc rất muộn. Tin nhắn thứ 1000 phải thật đặc biệt, tôi bước ra cửa với nụ cười rạng rỡ và ý suy nghĩ về tin nhắn thứ 1000.

" Anh yêu! em hạnh phúc khi có anh, em biết anh sẽ chẳng bao giờ xa em đâu ^^ Đừng bao giờ buông tay em nhé"

Soạn xong tin nhắn thứ 1000, hồi hộp làm nốt thao tác gửi tin.

...K...e....t chiếc xe tải từ xa lao tới tôi, tôi đã ko thể gửi đc tin nhắn thứ 1000 cho anh.

... Tôi vĩnh viên sẽ ko thấy ánh sáng nữa, tôi ko còn thấy gương mặt của anh nữa. Tôi sẽ ko thể nhắn tin cho anh vào mỗi sáng thức dậy nữa. Tôi gần như tuyệt vọng và ko thiết sống.Sẽ chẳng có ai dám yêu 1 cô gái mù lòa cả, nếu có thì chắc chỉ có trong chuyện cổ tích mà thôi.

Ngày thứ nhất khi tôi ra viện trở về căn phòng quen thuộc. Tôi nhận đc 1 SMS của ai đó, tôi khóc vì bất lực ko thể đọc đc. Thậm chí tôi ko bấm nổi số máy của anh. Nhưng tôi cũng ko muốn nhờ ai khác đọc hay làm hộ.

Ngày thứ 2 khi chiếc đồng hồ báo thức vang lên cũng là tiếng chuông điện thoại báo có SMS mới.

Ngày thứ 3,thứ 4... và ngày nào cũng như ngày nào. Khi tôi thức dậy đều nhận đc 1 SMS mà tôi chẳng hề đọc đc. Tôi cười chua chát...

1 tháng sau khi rời bệnh viện, tôi bắt đầu ý thức đc và có suy nghĩ tích cực hơn.Anh rể tôi đã giúp tôi có 1 việc làm phù hợp với đôi mắt ko còn thấy gì nữa.Tôi quen dần với những lời nói thương hại và những ánh mắt tò mò mỗi khi ra đường phố. Công việc rất tốt và mọi người trong công ty đều rất hòa nhã và quý mến tôi. Chỉ có ở công ty tôi mới ko có cảm giác cô đơn và nhớ.

Nhưng mỗi lần bước chân vào nhà, tôi đều đau thắt lòng vì nhớ anh, vì cô đơn... Anh ko đến thăm tôi lấy 1 lần, ko gọi điện hỏi thăm. Cuối cùng anh cũng vẫn chỉ là 1 gã vô tình. Nhưng sao tôi có thể trách anh đc, anh có quyền nghĩ về hạnh phúc cho bản thân chứ. Sao có thể yêu 1 cô gái mù lòa, cứ nghĩ đến đó lòng tôi cảm thấy trống trải và.... òa khóc.

Gần 3 năm sau...

Vẫn vậy, mỗi sáng tôi đều nhận đc SMS mà vĩnh viễn tôi ko biết nội dung. Có những hôm trời mưa rất to tôi rất ít khi chuẩn bị áo mưa,nhưng ko hiểu người lạ mặt nào gửi bác bảo vệ công ty cho tôi 1 cái ô, 1 cái áo khoác cho tôi. Những chuyến xe buyt từ cơ quan về nhà, mỗi lần xuống xe đều có 1 bàn tay của ai đó đỡ tôi...Tôi nghĩ đó là bác thu vé xe buyt, tôi cảm ơn nhưng ko nghe thấy tiếng đáp lại .


Hôm đó trên chuyến xe từ công ty về nhà. Tôi bước xuống xe ngõ,vẫn bàn tay mọi ngày đỡ lấy tôi.Bất giác đỏ mặt, mặc dù tôi ko nhìn thấy gì.Nhưng tôi biết đó là bàn tay của 1 người con trai. Cảm ơn anh và bước về nhà. Đi đc 5 bước chân, tôi giật bắn mình khi cái cảm giác quen thuộc khi xưa xuất hiện. Anh ôm lấy tôi từ sau lưng thì thầm nói...

- Làm vợ anh em nhé!

Ko thể nhầm lẫn đc,bàn tay này, hơi ấm này, giọng nói này ko ai khác ngoài anh. Tôi òa khóc như 1 đứa trẻ con, tại sao bao năm tôi cố gắng quên anh, cố gắng áp đặt những suy nghĩ xấu xa về anh. Giờ anh lại quay lại????

- Hôm nay là tin nhắn thứ 1000 anh gửi cho em. Em còn nhớ khi em nhắn tin nhắn thứ 999 anh hứa sẽ nói gì với em ko? Đó là lời cầu hôn. Làm vợ anh em nhé!

Giờ thi tôi đã biết,SMS mỗi sáng tôi nhận đc trong suốt 3 năm qua là ai? người con trai luôn đỡ tôi và dõi mắt nhìn theo tôi cho đến khi tôi mất hút vào nhà là ai. Những ngày mưa ai là người đem ô và áo khoác.... Là anh.

Anh ko vô tình, anh ko lạnh lùng. Anh vẫn luôn lo lắng và luôn đi bên tôi. Anh chưa bao giờ bỏ rơi tôi mặc dù tin nhắn thứ 1000 chưa kịp gửi. Anh vẫn luôn nắm tay tôi. Nhưng sao tôi thấy tự ti thế này.

Sau hôm đó tôi suy nghĩ nhiều hơn về lời câu hôn của anh. Tôi bắt đầu tò mò về những tin nhắn mỗi sáng của anh. Tôi nhờ mẹ đọc cho tôi tin nhắn gần nhất, tin nhắn thứ 1000

" Em yêu! đây là tin nhắn thứ 1000, là 1000 yêu thương, 1000 nỗi nhớ. Mai anh sẽ cầu hôn em, hãy chấp nhận anh nhé. Em đừng lo lắng hay suy nghĩ gì cả.Em ko thể nhìn đc gương mặt anh. Nhưng em còn có bàn tay, em sẽ nhận ra anh. Em ko thể nhắn tin cho anh vào mỗi sáng sớm, nhưng em có thể hôn tạm biệt anh trc khi đi làm. Và anh tin anh có thể làm đc nhiều hơn thế nữa... Anh hứa đấy, lời hứa của 1 thằng đàn ông"

Tình yêu ko hề mong manh như tôi nghĩ....

Written by Baby Dog

dung` noi anh thich em ma` hay~ noi' anh yeu em!


Gặp và quen anh trong 1 lần đi offline diễn đàn. Ấn tượng ko thể lớn nhất của anh trong em là đôi mắt,đôi mắt hút hồn. Em cố gắng làm mọi thứ để đc anh chú ý nhiều hơn. Nói to hơn, đi nhẹ nhàng và khiêm tốn hơn,luôn cười nói vui vẻ. Thỉnh thoảng liếc nhìn trộm anh, anh vẫn ko hề để ý hay ra bắt chuyện với em. Thất vọng .... Lúc đó em chỉ biết anh liếc nhìn và cười với em 1 cái thôi, chắc chắn nó cũng đủ làm em nhảy cẫng lên vì sung sướng

Từ hôm đi off về em luôn tìm kiếm ánh mắt của anh ở đâu đó trên con tất cả những con đường em đi qua.Với ý nghĩ, lần này nếu gặp lại anh chắc chắn sẽ phải làm anh chú ý đến em bằng đc. Tất cả những lần offline sau đó em đều tham gia với gi vọng gặp lại anh, chí ít em cũng phải biết đc tên anh chứ.Nhưng anh chẳng hề tham gia lần offline nào nữa, vì anh đâu phải là thành viên chính thức, anh chỉ đi với bạn anh thôi, bạn nào thì em cũng chẳng nhớ rõ .

.....


1 năm sau tim em muốn vỡ òa ra khi người gia sư cho em lại chính là anh, anh chẳng còn nhớ em là ai nữa. Anh chỉ biết em là 1 đứa học rất ngu toán nên mẹ em mới thuê anh làm gia sư cho em. Suốt quãng thời gian anh làm gia sư, ngày ngày em đc gặp anh, đc a-lô cho anh với lí do hỏi bài, thực chất là muốn nghe giọng anh. Thời điểm này em đã biết đc tên của anh, tên anh đẹp thật, hay là vì em yêu anh nên em mới thấy cái tên mà nhiều người cho là xấu xí ấy đẹp - anh tên Toàn đầu to

Thời gian bên anh ngày càng nhiều, và hình bóng anh trong em ngày càng to lớn,to lớn đến mức em ko thể tưởng tượng đc nếu như anh ko yêu em thì em sẽ ra sao nữa. Giá như anh thích em bằng 1 phần em thích anh ....Hix Hix

1 ngày 2 anh em cùng ngồi nghe chương trình radio, có 1 bức thư của 1 bạn gái tâm sự về tình yêu đơn phương của mình. Em đỏ mặt vì bức thư đó nói đúng tâm trạng em quá. Nhưng anh..... Phá lên cười, cười 1 cách khó hiểu.Em hỏi vì sao anh cười trc 1 bức thư cảm động về tình yêu đơn phương đến vậy? Yêu đơn phương là 1 cái tội à?

- Ko! anh chỉ nghĩ yêu thì nói ra, sao phải đơn phương - anh tiếp tục cười cái điệu cười ... khó chịu

- Em yêu anh

-Hả?

- Em yêu anh?

-What ?

- Em yêu anh

- Cái j cơ?

Nói đến lần thứ 3 em ko còn đủ bình tĩnh nữa, ngay lập tức bước vội khỏi phòng và khóc nức nở khi thấy mình quá ngu

3 ngày sau anh ko đến dạy em như trc, ko điện thoại, ko nhắn tin. Em hối hận vô cùng khi đã nói ra cái điều đó

Ngày thứ 4, trên đường đi học về. Anh đã chờ em o? ngõ...

- Anh thích em

- Hả

- Anh thích em

- What?

- Anh thích em

- cái gì cơ?

Từ ngày hôm ấy, anh đưa em học vào mỗi buổi sáng, đưa em đi ăn kem mỗi khi em học xong bài. Anh sẵn sàng ngồi nghe em kể lể và càn nhằn cả ngày mỗi khi em khó chịu

Nhưng từng ấy vẫn chưa đủ để em cảm thấy hài lòng với tình cảm em dành cho anh. Anh chưa nói yêu em

Có lẽ anh thấy em chưa đủ lớn, chưa đủ hiểu chuyện tình cảm. Hay là vì anh chưa yêu em? Bao nhiêu câu hỏi cứ lởn vởn ở đầu em .

Mới đầu em chỉ mong hỏi đc tên anh , mong anh chú ý đến em, rồi đến mong anh thích em, rồi thích hơn chút nữa, và rồi ko phải thích nữa, em ghét cái từ thích, em ko còn cần từ thích nữa. Hãy nói yêu em đi anh, đừng kèm theo từ nào khác ngoài 3 từ " Anh yêu em"


Bởi vì cứ mỗi 1 ngày, hình dung của anh trong em càng ngày càng lớn. Hãy nói rằng " Anh yêu em " Anh nhé!


( Truyện bịa mà như thật í )

nay` thi Tag

7 su. that. phu~ phang` ve` Dog =((


Bị em ^^Rim^^em ấy dọa sẽ lên 9X kiện vụ Kún bị tag mà ko thèm viết ( mặc dù đã hứa ) . Sợ quá nên hôm nay cũng dành 1 chút time viết mấy sự thật đau nòng về Kún Tiện thể trả Tag cho bạn Chanh,chị Diệp ,em Ko_Chan , Be' O^c' de~ thuong cua? chi.và banj Rain-Drop o Opera
Luật chơi chắc mọi người biết rồi Tớ sẽ kể 7 sự thật phũ phàng về tớ sau đó sẽ bắt thêm 7 người nữa và 7 người ấy cũng sẽ phải làm như những j tớ đã làm

1/ tớ chỉ cao có 1m49 và nặng 38kg Thấp bé nhẹ cân. Khiêm tốn chiều cao và tự hào chiều rộng p:

2/ Mẹ tớ bảo hồi bé.... Tớ ị đùn, chưa kịp thay quần áo cho tớ.... tớ đã bốc lên và đút vào mồm ( Nguyên văn câu mẹ tớ nói ) :cry:

3/ Tớ lười đọc sách nhưng lại thích đọc truyện tranh :ko:

4/ Tớ rất ưa nịnh bạn nào muốn nhờ vả tớ việc j cứ nịnh tớ vài câu là tớ sắn sàng liền :cat:

5/ Tớ rất được lòng mấy ông,cụ già hàng xóm ( ông chứ ko phải bà ):lol:

6/ Tớ vào Audition với phương châm " nghe nhạc là chính, đong zdai là chủ yếu" :zzz:

7/ tớ thù rất dai bạn nào cứ thử chọc tớ xem, tớ thù cho phải biết :irked:


7 victim tiếp theo sẽ là....

1/ ur4ever (Hong` Anh )
2/bluestar
3/ Be Chau
4/Pandora , Cu' :happy:
5/guppiz ( viet nhanh )
6/ starinmylife_2005
7/Slim Boy =))
Lời nguyền

Ai bị Tag mà ko viết sẽ bị chó dại cắn vào mông

memory^^U and I

Trong cái cuộc sống hối hả đầy bận rộn này nhiều lúc ta cảm thấy mệt mỏi và chán nản vì nghĩ ngợi quá nhiều... Người lớn thì nghĩ đến cách bon chen trong thế giới làm ăn buôn bán, còn trẻ con chúng mình thì lúc nào cũng bài vở, trường lớp...Bạn bè... cứ rối tung cả lên

Vậy tại sao chúng mình ko cho chúng nghỉ 1 tý nhỉ Đôi lúc ngồi miên man 1 mình thì lại thấy mình quá nhỏ bé, quá lạc lõng trong cái thế giới vô vàn màu sắc và vô cùng phức tạp này. Tự nhiên cứ thích nghĩ lung tung

Nhận ra nhiều điều mà từ lâu lắm rồi, rất lâu rồi mà chúng mình đã lãng quên ...Đó chính là kỉ niệm...

Tại sao chúng mình lại ko cùng nhớ lại và cùng sưu tập những kỉ niệm hồi bé nhỉ


Nhớ lần đầu tiên nấu cơm, đúng rồi! lúc đó mới 5t đang học mẫu giáo nhớn Mẹ đi làm, anh trai đi học chưa về. Hì hục vo gạo đổ vào nồi nấu ( lúc đó có nồi cơm điện rồi ) Thấy mọi lần mẹ nấu cái j cũng cho 1 thìa mì chính, 1 ít súp , 1 ít tương ớt nữa. Cơm sôi, hí hoáy cho đúng 3 thìa gia vị vào .... Nóng lòng ngồi đợi mẹ về khen Có ai ngờ.... bị mắng té tát và cấm ko cho đụng vào điện nữa chứ Hồi bé thấy nấu cơm là cả 1 vấn đề to tát, lớn lao...Gio` đây chỉ cần 3 phút là xong hí hí

Nhớ lại những lần tắm chung với thằng bạn thân(tắm trong chậu nhá) , 1 vài lần cắn vào ...mông nó, khi đi tắm ai bảo nó cứ chổng mông lên làm chi Nhớ những buổi trưa hè toàn trốn ngủ trưa đi câu chuồn chuồn..Thế cho nên da mình nó mới có màu cafe như bây giờ...hiihhii... Thành ơi tao nhớ mày quá


Nhớ lần đầu tiên chơi điện tử 4 nút, chẳngbiết chơi gì cả. Chỉ nghe anh trai chỉ đạo
-Mày giữ nguyên nút ấy... đừng đạp lại tao, để tao đạp mày, chỉ có tao đc đạp mày thôi
-Ớ! ấn nút này nó đạp vào mặt anh này...
- Con hâm này, đã bảo chỉ có tao đánh mày thôi. Mày ngồi yên đấy để tao đánh ko thì bảo?

Nhớ lần đầu tiên đi nhà trẻ đã khóc òa vì sợ mẹ đi mất . Bị bác bảo vệ dọa vứt vào chuồng lợn, vậy là im thin thít

... Còn nhiều lắm, nhưng thôi để dành cho mọi người kể tiếp đấy hihih ^^

Ko cần hiểu đâu....

3 Năm trc

- Sao bà nói nhiều thế? sắp xuống lỗ rồi còn lắm mồm

....

- Anh xem mẹ anh thế nào đi, cứ thế này con nào chịu nổi. Ai mà phục vụ mãi đc

....

- Chú là trưởng họ thì chú phải chịu trách nhiệm nuôi mẹ, chúng tôi là phận gái theo chồng sao có thể chăm sóc mẹ đc

....

- Cái nhà này mẹ phải để di chúc cho vợ chồng chúng con, sao mẹ lại để cho thằng Oanh đc? Mẹ nó đâu còn là dâu nhà này? Thật đúng là lẩm cẩm...
ngày mẹ mất...


- Ôí mẹ ơi! sao mẹ nỡ bỏ chúng con mà đi... Ông trời ơi! sao nỡ bắt mẹ con đi...Chúng con còn chưa báo hiếu đc gì...


3 ngày sau...

- số tiền phúng viếng con trai trưởng sẽ cầm cả, vì còn phải mồ mà cho mẹ sau này

- Chú nói gì mà vô lí.Số tiền đó phải đc chia đều..
...........

1 lũ giả tạo

Người yêu anh nhất....

Em chờ chút nắng hửng sau cơn mưa

Em chờ cầu vồng xuyên qua nắng

Em chờ cho gió ôm trọn mây trắng

Em chờ anh ở nơi đầu ngõ thân quen


tin em đi, ko có ai chịu ngồi chờ anh lâu như em đâu
Tin em đi, ko có người con gái nào nhớ anh nhiều như em đang nhớ về anh lúc này đâu
Tin em đi, người yêu anh nhiều nhất trên thế giới này...
chỉ có em mà thôi


++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

Con Dog nó bốc phét đấy, tin đc chết liền à
July 2009
M T W T F S S
June 2009August 2009
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31