Sunday, 4. January 2009, 10:16:02
The world of tomorrow will not be a dangerous world if we show each other more love than today!
Thế giới ngày mai sẽ không trở nên đáng sợ nếu chúng ta biết san sẻ tình yêu nhiều hơn ngày hôm nay! 

Trường tớ ở sát làng trẻ em SOS nên tụi tớ thường xuyên có các hoạt động qua thăm hỏi và chăm sóc các em, thường thì mỗi chiều thứ 7, tớ đều sang bên đó dạy học cho các em, nói là các em nhưng chỉ được một nhóm thôi, tớ muốn dạy nhiều, thật nhiều em nữa kia

...
Sang thường xuyên như thế nên dần dần mấy em ở bên đó đã nhớ được tên tớ, mặt tớ, mỗi sáng đi học gặp mấy nhóc dọc đường là mấy nhóc cứ vẫy tay chào, rồi hét to, làm tớ có cảm giác thật giàu có!
Nói chuyện nhiều với mấy nhóc, thấy mấy nhóc thiếu nhiều lắm, một mái nhà để trú mưa nắng không phải là tất cả đối với các em, mà cái các em cần là một mái nhà thực sự, bởi vì mới dạo chơi cuộc đời này được mấy năm mà các em đã chịu nhiều điều mà một người lớn (như tớ) chưa chắc đã vượt qua được! Thương các em quá!

Theo tớ biết thì Ngôi làng là kết quả hợp tác, kêu gọi của Hội Giúp đỡ trẻ em VN và vợ chồng giáo sư Trần Thanh Vân, Lê Thị Kim Ngọc.
Đặc biệt đây là làng trẻ em SOS duy nhất trên thế giới được các nhà bác học trong cộng đồng khoa học quốc tế (trong đó có ba nhà vật lý đoạt giải thưởng Nobel là N. Ramsey, J. Friedman và J. Cronin) nhận làm người bảo trợ danh dự cho làng.
Mỗi dịp Trung Thu, Tết, Noel hay các ngày lễ lớn của dân tộc thì có rất nhiều các tổ chức đến thăm và tặng quà, các em được sống với nhau, được sống với các
mẹ, nhưng mỗi khi tớ hỏi:
Sống ở đây có vui không mấy đứa?! Đứa nào cũng bảo vui, nhưng mà mặt thì không có gì có thể gọi là vui được,
hình như là chúng được dạy dỗ phải trả lời như thế mỗi khi được hỏi! 
...

31-12-2008 vừa rồi trường tớ có tổ chức Noel và Chào đón năm mới cho các em, nếu như là một vị quan khách ngồi trên bàn đại biểu thì chắc chắn bạn sẽ nhận xét đây là một chương trình đầm ấm, tràn đầy tình yêu thương cho các em, như bạn có biết, các em cần nhiều hơn thế?!

Các em không cần những món quà thật là lớn, không cần những lời tung hô, mà cái các em cười là sự quan tâm thực sự!
Tớ khác với các bạn khác, tớ thik ngồi một chỗ và quan sát, tớ ngồi một góc và nhìn tất cả, thật bất ngờ vì trong đêm đó, có một ku tớ gặp cách đây 3 năm giờ vẫn còn nhớ tớ!
Tớ bắt đầu sang thăm và tham gia các hoạt động của trường hướng về Làng trẻ em SOS năm lớp 10, năm nay tớ đã học 12 rồi! 
Thằng Ku tên là Linh, học lớp 8 rồi đấy! Khác với những đứa khác, Linh lại ngồi một chỗ và nhìn, mới học lớp 8 thôi mà sao em có cái nhìn xa xăm thế, nhìn mà tớ cũng cảm thấy buồn nữa, đêm đó tớ ngồi với em đến hết chương trình, tặng em cái khăn len mà tớ đeo... Em hẹn tớ ngày hôm sau đến thăm, nhưng mà do bận nên không đi được! Hôm nay là ngày đầy nắng, tớ quyết định đi thăm em! Rủ thêm An đi cùng, tớ với An lượn ra hiệu sách để kiếm vài đồ dùng học tập cần thiết cho em! Chuẩn bị nhiều lắm!

Đến khi vào Làng trẻ em SOS, sau khi được bác bảo vệ tận tình chỉ nhà, tụi tớ bắt đầu vào Làng thì bị một chị, hình như là quản lý ở đây chặn lại và không cho vào, và giới thiệu một bà cô đứng cạnh bên: "
Đây là một bà mẹ trẻ của làng!" Tớ với An cứ thắc mắc, đó làm sao có thể là một bà mẹ
trẻ được!? Chị í nói chuyện với một giọng mà tớ tin chắc rằng nếu các bạn nghe được sẽ... rất rất ghét chị đó! Khi tớ nói lý do sang thăm vì mấy em bảo rãnh thì qua chơi với mấy em thì chị í: "
Chắc là lại thằng Linh với con Diệu rồi đây!" Tớ không hiểu được, một người chăm lo cho các em mà lại gọi các em là
thằng, là
con rồi cười nói với bọn tớ rằng: "
Bọn nớ là con nít í mà, biết chi mô, hắn nói rứa đó chơ không phải mô!" Chị í còn nói thêm, muốn qua thăm hay chơi với các em thì phải đi với nhiều người, hoặc có dịp j` đó mới được vào thăm! Tớ nghĩ đây là làng trẻ em SOS thì sự chăm lo và quan tâm tới các em là cần thiết chứ!? Sao lại cấm như vậy?!

Tớ luôn muốn thấy mấy em cười, và năm nay đề ra cho mình thêm một mục tiêu nữa là làm cho các em cười nhiều hơn, cười thực sự! Một buổi chiều làm tớ với An thực sự buồn và chán nản...
Có thể đọc những dòng ở trên bạn thấy lan man, không có nội dung gì cả nhưng tất cả là những gì tớ nghĩ, tớ nghe và tớ thấy, hy vọng các bạn hiểu! 