Skip navigation.

Log in | Sign up

Hoàng tử bé

:) Đôi khi thật buồn cười, người ta chia tay một mối tình trước khi nhận ra mình đã yêu...

Share skin Notebook

Skin Name: Notebook
Designed by Creek
Edited by: Babylove_die - http://my.opera.com/babylove_die
Date: 27/01/2009
Best view: 1024x768

Mồng 2 Tết, sau hai ngày nằm vật vã ở nhà mà chẳng để làm gì ngoài việc ôm cái TV thì chiều nay tớ trốn ra được khỏi nhà, lang thang một lúc thì thấy cái temp này của Wordpress hay hay nên bưng về trưng lên Opera thay đổi không khí một tí! P:
Skin này tớ giữ nguyên tên gốc của nó là Notebook, không quá màu mè mà là những gam màu trầm với những họa tiết hoa chìm nho nhỏ, mang lại một cái j` đó khác so với những skin trước kia mà tớ từng design, hình như có cái j` đó người lớn hơn thì phải! :D
Tổng thể skin thì nó nhìn như này:

và chính xác hơn là chính cái skin mà tớ đang dùng! P:

Để thay đổi giao diện của bạn thành giao diện này thì các bạn làm như sau:

1. Đăng nhập vào blog Opera của bạn.
2. Vào mục My Account (ở phía trên cùng của blog)
3. Vào mục Design
4. Chọn skin Flower Explosion.
5. Kéo chuột lên trên tìm dòng chữ "Select a design for your page from the list below, or add your own custom style sheet" và nhấn vào link custom style sheet.
6. Download file Notepad.txt bằng cách nhấn chuột phải và chọn save target as
7. Mở file Notepad.txt copy toàn bộ nội dung và paste vào ô Enter Css trong cửa sổ custom style sheet của blog
8. Kéo thanh cuộn xuống đánh dấu chọn vào ô Only use my custom style sheet
9. Save lại rồi nhấn F5 để xem kết quả.

Để skin được hiển thị hoàn chỉnh và không có lỗi nào thì mỗi bài viết các bạn nên thêm Tags, vừa có thể phân loại được bài viết, lại vừa đẹp blog nhà mình! P:

------- Cập nhật -------
Ngày: 02/02/2009 - Download file Notepad_chuan.txt
Danh mục sửa:
+ Sửa kích thước cột bên phải
+ Sửa lỗi tràn bài viết sang cột bên phải

Tại tớ không quen viết bài hướng dẫn nên đã copy bài viết hướng dẫn này của bác Phạm LâmP:...
Tội lỗi quá, hy vọng bác í không thèm chấp vặt con nít!


Thời gian trôi qua kẽ tay

Ngày cuối năm...

21 giờ 10 phút

Tóc ngắn cộc lốc, tai đeo phone, chân xếp bằng co ro trên ghế hẹp, em ngồi nghe "Thời gian" của Thủy Triều Đỏ và miệng lầm nhẩm hát đi hát lại không biết bao nhiêu lần: "Thời gian trôi qua kẽ tay...". Giơ bàn tay soi ánh đèn tìm ra những kẽ hở được ánh sáng chiếu qua giữa những ngón tay, em lặng lẽ nhìn, lặng lẽ đếm 1..2..3. Nhanh quá thời gian ơi, những con số buột ra khỏi miệng em dường như không kịp níu lại thời gian.

21 giờ 15 phút

Em đếm.

165 phút nữa em và những người xung quanh sẽ bước lên một bậc thang mới của chuỗi dài những năm và tháng. Chỉ từng ấy phút nữa thôi, số 8 kia sẽ được thay bằng một số cao hơn nó, để chứng minh thời gian của loài người đang tiến chứ không phải lùi. Trước thời khắc là quan trọng ấy, con người chờ đợi để được cảm thấy rõ nhất thời gian đang trôi.

Con người sáng chế ra những vật dụng dành cho thời gian để chứng minh thời gian đang trôi nhưng thực chất con người muốn níu giữ lại thời gian mà thôi. Thời gian trôi nhanh hơn cả giây, trôi nhanh hơn cả tích tắc, trôi nhanh hơn bất kì một đơn vị nhỏ li ti nào đo nó. Nó thách thức với tất cả.

Câu nói trong đề thi học sinh của tỉnh em: "Tất cả ý nghĩa cuộc sống của chúng ta là chúng ta luôn thấy thiếu một cái gì đó và chúng ta mong muốn làm tất cả để bù đắp điều đó" (Alfred Ardler) khiến em nhận ra cái mà loài người thấy thiếu thốn nhất đó là thời gian, và dù con người có cố làm tất cả để bù đắp đến đâu, thời gian vẫn lấy đi của con người nhiều thứ: Một cơ hội, một tình yêu, thậm chí một cuộc đời. Bởi vậy, em sợ thời gian, con người sợ thời gian.

Sang năm mới, người ta mong chờ nhiều thứ, họ hân hoan, họ hào hứng đón chờ những mới mẻ và may mắn đến với mình. Riêng em, em có hân hoan, em có vui mừng, nhưng em vẫn sợ, vẫn bất an, vẫn bị hẫng vì sự trôi chảy của thời gian. Ám ảnh về thời gian ăn sâu vào tiềm thức của em. Em thích tốc độ, em thích leo lên cầu rồi thả phanh cho xe trượt xuống thật nhanh, gió ùa vào tóc, vào mắt, dễ chịu. Nhưng em ghét tốc độ của thời gian. Và em cũng ghét tất cả những gì đến với em quá nhanh chóng. Nó khiến em hoài nghi và lo sợ.

Em thích tốc độ, em thích leo lên cầu rồi thả phanh cho xe trượt xuống thật nhanh, gió ùa vào tóc, vào mắt, dễ chịu.

Thời gian trôi nhanh nhất vào lúc giao thừa, khoảnh khắc chỉ giây trước giây sau là cả một năm mới và cũ. Nhớ mãi ngày bé, tối 30 cứ dặn đi dặn lại mẹ là đến giao thừa phải gọi con dậy. Vậy mà chỉ nằm ườn một chút thôi, đã qua mất giao thừa. Những giây phút đầu tiên của năm mới lại khóc nhè vì không được xem giao thừa nó ra làm sao. Vận tốc nhanh hơn cả vận tốc ánh sáng của thời gian nó đã cướp đi niềm vui thơ trẻ của em một cách phũ phàng như vậy.

Ghét thế thôi nhưng em và những người sống quanh em cần thời gian lắm chứ. Và thời gian cũng tinh quái ở chỗ bình thường nó để người ta ghét nó nhưng thời gian sẽ chọn một thời điểm, một giờ, một phút, một giây, một tích tắc để biến lòng thù ghét thành trân trọng, thành nâng niu. Đó là khi con người ở lằn ranh giữa sự sống và cái chết, giữa tái hợp và chia ly, giữa mất và còn.

Liệu có nực cười khi em và những người sống quanh em sẽ hát mãi câu hát: "Xin cho tôi thời gian...". Điều này có nên gọi ghét của nào mong trời trao của đấy. Nhưng khó lắm, vì đâu phải cứ ước muốn là được toại nguyện. Cảm giác của em khi nhìn vào đồng hồ không kim giây là gì? Trống trải, nôn nao khi nhìn thấy thời gian như dừng lại? Hay là bình yên, nhẹ nhõm khi thấy mọi thứ đang trôi chậm dần đợi cho trái tim và khối óc tạm nghỉ?

Một năm sắp qua, năm mới của cuộc đời em có rất nhiều điều trọng đại đang đợi. Em phải chấp nhận bị cuốn vào cuộc đua tốc độ cao với thời gian, để đạt được những ước mơ của mình. Thắng được thời gian em sẽ đến được đích tạm thời mà cuộc đời em đặt ra. Nhưng thời gian ơi, cũng xin một lần ngừng trôi để em được tạo ra và lưu giữ những kỉ niệm, những yêu thương của những người sống quanh em của một thời cắp sách.

SOS


The world of tomorrow will not be a dangerous world if we show each other more love than today!
Thế giới ngày mai sẽ không trở nên đáng sợ nếu chúng ta biết san sẻ tình yêu nhiều hơn ngày hôm nay! :smile:

Trường tớ ở sát làng trẻ em SOS nên tụi tớ thường xuyên có các hoạt động qua thăm hỏi và chăm sóc các em, thường thì mỗi chiều thứ 7, tớ đều sang bên đó dạy học cho các em, nói là các em nhưng chỉ được một nhóm thôi, tớ muốn dạy nhiều, thật nhiều em nữa kia P:...
Sang thường xuyên như thế nên dần dần mấy em ở bên đó đã nhớ được tên tớ, mặt tớ, mỗi sáng đi học gặp mấy nhóc dọc đường là mấy nhóc cứ vẫy tay chào, rồi hét to, làm tớ có cảm giác thật giàu có! :happy:
Nói chuyện nhiều với mấy nhóc, thấy mấy nhóc thiếu nhiều lắm, một mái nhà để trú mưa nắng không phải là tất cả đối với các em, mà cái các em cần là một mái nhà thực sự, bởi vì mới dạo chơi cuộc đời này được mấy năm mà các em đã chịu nhiều điều mà một người lớn (như tớ) chưa chắc đã vượt qua được! Thương các em quá! :worried:
Theo tớ biết thì Ngôi làng là kết quả hợp tác, kêu gọi của Hội Giúp đỡ trẻ em VN và vợ chồng giáo sư Trần Thanh Vân, Lê Thị Kim Ngọc.
Đặc biệt đây là làng trẻ em SOS duy nhất trên thế giới được các nhà bác học trong cộng đồng khoa học quốc tế (trong đó có ba nhà vật lý đoạt giải thưởng Nobel là N. Ramsey, J. Friedman và J. Cronin) nhận làm người bảo trợ danh dự cho làng.
Mỗi dịp Trung Thu, Tết, Noel hay các ngày lễ lớn của dân tộc thì có rất nhiều các tổ chức đến thăm và tặng quà, các em được sống với nhau, được sống với các mẹ, nhưng mỗi khi tớ hỏi: Sống ở đây có vui không mấy đứa?! Đứa nào cũng bảo vui, nhưng mà mặt thì không có gì có thể gọi là vui được, hình như là chúng được dạy dỗ phải trả lời như thế mỗi khi được hỏi! :left: ...
31-12-2008 vừa rồi trường tớ có tổ chức Noel và Chào đón năm mới cho các em, nếu như là một vị quan khách ngồi trên bàn đại biểu thì chắc chắn bạn sẽ nhận xét đây là một chương trình đầm ấm, tràn đầy tình yêu thương cho các em, như bạn có biết, các em cần nhiều hơn thế?! :left: Các em không cần những món quà thật là lớn, không cần những lời tung hô, mà cái các em cười là sự quan tâm thực sự!
Tớ khác với các bạn khác, tớ thik ngồi một chỗ và quan sát, tớ ngồi một góc và nhìn tất cả, thật bất ngờ vì trong đêm đó, có một ku tớ gặp cách đây 3 năm giờ vẫn còn nhớ tớ!

Tớ bắt đầu sang thăm và tham gia các hoạt động của trường hướng về Làng trẻ em SOS năm lớp 10, năm nay tớ đã học 12 rồi! :smile:

Thằng Ku tên là Linh, học lớp 8 rồi đấy! Khác với những đứa khác, Linh lại ngồi một chỗ và nhìn, mới học lớp 8 thôi mà sao em có cái nhìn xa xăm thế, nhìn mà tớ cũng cảm thấy buồn nữa, đêm đó tớ ngồi với em đến hết chương trình, tặng em cái khăn len mà tớ đeo... Em hẹn tớ ngày hôm sau đến thăm, nhưng mà do bận nên không đi được! Hôm nay là ngày đầy nắng, tớ quyết định đi thăm em! Rủ thêm An đi cùng, tớ với An lượn ra hiệu sách để kiếm vài đồ dùng học tập cần thiết cho em! Chuẩn bị nhiều lắm! :smile:
Đến khi vào Làng trẻ em SOS, sau khi được bác bảo vệ tận tình chỉ nhà, tụi tớ bắt đầu vào Làng thì bị một chị, hình như là quản lý ở đây chặn lại và không cho vào, và giới thiệu một bà cô đứng cạnh bên: "Đây là một bà mẹ trẻ của làng!" Tớ với An cứ thắc mắc, đó làm sao có thể là một bà mẹ trẻ được!? Chị í nói chuyện với một giọng mà tớ tin chắc rằng nếu các bạn nghe được sẽ... rất rất ghét chị đó! Khi tớ nói lý do sang thăm vì mấy em bảo rãnh thì qua chơi với mấy em thì chị í: "Chắc là lại thằng Linh với con Diệu rồi đây!" Tớ không hiểu được, một người chăm lo cho các em mà lại gọi các em là thằng, là con rồi cười nói với bọn tớ rằng: "Bọn nớ là con nít í mà, biết chi mô, hắn nói rứa đó chơ không phải mô!" Chị í còn nói thêm, muốn qua thăm hay chơi với các em thì phải đi với nhiều người, hoặc có dịp j` đó mới được vào thăm! Tớ nghĩ đây là làng trẻ em SOS thì sự chăm lo và quan tâm tới các em là cần thiết chứ!? Sao lại cấm như vậy?!

Tớ luôn muốn thấy mấy em cười, và năm nay đề ra cho mình thêm một mục tiêu nữa là làm cho các em cười nhiều hơn, cười thực sự! Một buổi chiều làm tớ với An thực sự buồn và chán nản...

Có thể đọc những dòng ở trên bạn thấy lan man, không có nội dung gì cả nhưng tất cả là những gì tớ nghĩ, tớ nghe và tớ thấy, hy vọng các bạn hiểu! :smile:


Happy Birthday 2 MyKhoanhKhac!

Tình hình là mai mới là 1-1, nhưng mà mai tớ bận mất tiêu roài, thế nên mừng MyKhoanhKhac sinh nhật sớm cũng được nhé! :wink:
Lời chúc thì có nhiều lắm nhưng mà nghĩ mãi không ra p: ... Ngại thế! :o:
MyKhoanhKhach đâu rồi í nhĩ!? Ra nhận quà đê!!!!
:lol:



:D Tèn ten...


Tính đến thời điểm hiện tại thì còn 1... 2... chính xác là 3 ngày nữa mới đến Tết dương, Tết dương đc nghỉ có mỗi một ngày nên cũng chẳng tung tẩy j` được nhiều, với cả cái tình trạng mưa dầm dề suốt ngày như này thì biết chui đi đâu?! Chán cho cái thời tiết nhà mình! :left: ...

Thi học kỳ đã xong, tình hình làm bài cũng tàm tạm, nhìn mấy cái đứa làm bài ngon sao mà ghét thế awww , mặt mày cứ cong tớn lên, học kỳ II ta quyết phục thù! :happy:

Đang thời gian rãnh rỗi thì có Tuấn Bro PM làm skin, thik nhất là làm skin, skin lần nì là skin Tết, năm nì là năm con trâu nên trên skin tất nhiên là phải có hình con trâu, thế là vào một ngày mưa gió, tớ đã phải lặn lội qua nhà ông thầy đồ bon chen nhờ ông í vẽ một con trâu mà theo lời của Tuấn Bro thì "Đôi mắt nó hơi buồn chút" :lol: , buồn đâu?! Nhìn thế cho nó lạnh lùng! :cool: Có tò mò về skin lần nì hem!? Bí mật tí nhá, lúc nào xong tớ cho xem DEMO! :D

Học hành là thế, công việc là thế, còn chuyện :heart: thì... í ẹ... thôi không bàn đến cái này nữa... lúc nào cũng như thằng zở hơi í! :clown:

10h18, đi ngủ được rồi! Phải ăn ngủ thiệt là nhiều bù cho mấy hôm thức khuya tu bài...

Ăn được ngủ được là tiên - Chắc mình sắp thành tiên mất rồi! :angel:
Download Opera, the fastest and most secure browser
January 2010
S M T W T F S
December 2009February 2010
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30