Skip navigation.

Log in | Sign up

Hoàng tử bé

:) Đôi khi thật buồn cười, người ta chia tay một mối tình trước khi nhận ra mình đã yêu...

Bạn bè

Bạn bè là người giúp chúng ta tập đi những bước đi đầu tiên khi ta đặt chân lên một mảnh đất xa lạ mà không-hề-tính-toán! Nhưng đừng nhầm tưởng cái sự không-hề-tính-toán ấy tạo nên một người bạn tốt, ẩn đằng sau đó là tất cả những cái gì mà ta không thể nào biết trước được, người ta có thể đá đít ta ra khỏi nhà khi ta không còn khả năng lợi-dụng, người ta có thể ôm một đống tiền lớn của mình và lặn mất, thay sim, chuyển nhà, lúc ta tìm thấy họ, họ chỉ cần tròn xoe mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên, và vì ta không thể làm gì đc họ, nên, tiền bạc, đồ đạc của ta đã gửi-gió-theo-bay-ngàn-xa! Bạn bè là thế đấy! :smile:

Bạn bè là những người cùng học một lớp với ta ba năm cấp 3 đấy, tuy không nói chuyện với nhau nhiều lắm nhưng cũng đc coi là bạn! Thế rồi lên ĐH, hoàn cảnh thay đổi, tan tác mỗi đứa một nơi, không hiểu thế nào bạn ấy lại ở gần với ta! Ta xem đó là người bạn duy nhất của ta ở cái mảnh đất này, cố làm mọi cái để bạn ấy vui, vì bạn ấy vui, ta cũng vui! Nhưng bạn ấy đâu coi ta là bạn, ta chỉ là một đồ chơi, một món đồ chơi lúc nào buồn thì đem ra ngắm một tí, chán chê thì thôi, bỏ đi là vừa! Bạn bè là thế đấy! :smile:

Bạn bè là người sống cùng nhà với ta đấy, hơn ta một tuổi, bạn ấy ít nói thôi nhưng ta học ở bạn ấy rất nhiều điều, và hơn hết bạn ấy là người giúp ta vượt qua những rào cản đầu tiên để làm quen với cuộc sống mới! Bạn bè phải là như thế đấy! :smile:

Bạn bè là người luôn khoe với mọi người rằng ta là người bạn thân nhất của nó, nhưng bây giờ thì sao?! Thân ai nấy lo, nhưng lúc vui vẻ thì không thấy mặt mũi mình đâu, đến lúc mình gặp khó khăn nhất thì cứ bám cứ như là đỉa ấy! Bạn bè là thế đấy! :smile:

Bạn bè là người mà ta luôn không nghĩ tới, nhưng chỉ một tin nhắn thôi, ta biết rằng bạn ấy vẫn dõi theo ta mặc dù trên chặng đường của ta đã bỏ qua bạn ấy tự lúc nào, thấy mình có lỗi, thấy người ta sao tốt quá! Bạn bè là phải như thế đấy! :smile:

...

Bạn bè càng lúc càng đông
Thạch Sanh thì ít Lý Thông thì nhiều...

Thế đấy, ta có thật là nhiều bạn tốt! Và người ta có "tốt" với mình thế nào thì mình sẽ "tốt" với người ta thế đấy, chứ không có cái kiểu ngu ngơ cho đi mà không cần nhận lại như bây giờ đâu!
Cố lên ta ơi, phải lấy lại cho bằng được những gì ta đã mất và phải cho bạn-bè biết rằng ta không phải là một thằng ngốc để muốn gọi lúc nào thì gọi, không phải lúc nào ta cũng phải tò tò đi theo bạn-bè đâu!
Và ta nhá, đã viết được cái entry này thì cố gắng mà nhớ lấy, ở đây khác ở nhà nhiều lắm, kể từ giờ không được tin tưởng một ai hết, chỉ tin tưởng vào bản thân mình thôi!
Nhớ đấy, chỉ được tin tưởng vào mình thôi!
Và... đáng chán một cái là... sao giờ Lý Thông nó nhiều thế?! :smile:

^^ Hì, lạnh quá!

Đúng như từng ao ước thì giờ đã được hưởng cái lạnh của Hà Nội rồi nhá! Nhưng mà hơn cả sự mong đợi, gió mùa đông bắc tràn về nhanh quá làm mình không kịp chuẩn bị, lạnh quá, mới đầu đông thôi mà, kiểu này chắc không sống sót qua mùa đông năm nay mất thôi! :faint:

Trong bốn mùa, mùa đông là cái ít nói nhưng nghĩ nhiều và yêu nhiều, mùa đông - mùa của giá rét, của cô đơn trong cảnh vật và cả lòng người. Nhưng mùa đông, cũng là mùa của lãng quên! Quên những tia nắng ấm áp, quên những cơn mưa dịu mát, quên cả những con gió thoảng bình yên. Đó cũng là mùa những hàng cây bên phố vẽ lên nền trời xám những khẳng khiu, tội nghiệp của những chiếc cành không lá. Trước khung cảnh đấy, khiến cho lòng người mang nhiều cảm xúc và nghĩ suy. Thế nhưng, mùa đông - mùa lãng quên mà nó bắt con tim ta phải nhớ rằng, vẫn có thật nhiều điều không thể nào quên.

Vấn đề vẫn lại là nằm ở mình thôi, lại cho đi nhiều hơn mức cần thiết, cho mà không suy nghĩ gì cả, vẫn biết là thế rồi mà vẫn cứ đâm đầu vào, mặc dù sự thật nó thật sự phũ phàng... :worried: Cậu có phải là dành cho tớ đâu?! Có thích gì tớ đâu?! Tớ cứ như là một vật thế chỗ cho cái người mà cậu đang chờ đợi ấy, nhiều lúc tớ tự hỏi lắm rồi ấy, là trong cậu, tớ có vị trí như thế nào, hay là không hề có vị trí nào?! monkey Thôi nhé, dừng ở đây thôi, tớ đã dành suốt mấy ngày cuối tuần cho cậu, tránh xa cái xô bồ của thành phố, tớ về cùng cậu ở cái chốn này để làm một bài test cho cậu và cho cả tớ! Kết quả là chỉ có tớ tự xây cho mình cái mộng tưởng ấy thôi! Cậu khác tớ, cậu chẳng phải là của tớ, cậu chẳng cần tớ... Còn đối với cậu ấy à?! Có tớ thì tốt mà không có cũng chẳng sao! :smile:

Thế là một mùa đông nữa lại đến, cái rét lùng nhùng trong khăn len, tất len và cả mái tóc đang ngày một bạc thêm của con người. Mùa đông có một cảm giác bạc phơ và buồn chán, đôi lúc lại có cảm giác run rẩy nhưng nồng ấm khi ôm lấy một trái tim, một đôi bàn tay và chìm trong hơi thở của anh, hoặc mùa đông, đơn giản là thờ ơ với những gì bay ngang cửa, lạnh lùng với gió, chậm chạp với mây và thẫn thờ với chính mình. Mùa đông, có chút nắng vàng len lỏi nhưng đâu đủ để sưởi ấm con người vì mùa đông lạnh, thật lạnh và đêm đông yên ắng hơn tất cả nhường chỗ cho suy tư, ngẫm nghĩ, ta nghĩ về gì nhỉ?! Về ai đó, về ta... Đôi khi là quá khứ hay lại nghĩ cho câu chuyện ngày mai. Con người cũng giống như một cành cây vậy, khi thì rực rỡ, lúc lại khẳng khiu, có khi nhìn đầy cảm xúc, có khi lại vô hồn...

Tớ sẽ dừng mọi chuyện ở đây, chào cậu nhé, tớ đi tìm một nụ cười khác, một bàn tay khác, một nụ cười dành riêng cho tớ và bàn tay ấy cũng chỉ dành riêng cho tớ thôi! Ích kỷ nhỉ!? P: Nhưng mà làm thế nào để tớ vượt quá cái mùa đông lạnh đầu tiên ở nơi đất khách quê người thế này?! :smile: Tớ lạnh lắm! Chào cậu! Yêu cậu...

Read more...

Chuyển nhà...


Phù, vậy là mình đã chuyển đến nhà thứ tư trong vòng chưa đầy 3 tháng rồi đấy, cuối tháng này sẽ chuyển sang ở khu chung cư và hy vọng là cái hành trình chuyển nhà của mình sẽ dừng lại ở đấy luôn! :smile:
Cả nhà ai cũng lo cho mình, tuy không nói ra nhưng mình biết mẹ là người lo cho mình nhiều nhất, một tuần về nhà sao mà ngắn thế, chắc giờ cho đến Tết thì mới được về nhà tiếp! :smile:
Công việc bây giờ là phải cố gắng sống tốt, vui vẻ với mọi người, làm việc chăm chỉ, học hành cứ thế mà tiến! :smile:

Bỏ những ngày buồn chán sang một bên, cầm Laptop và tiến lên thôi! :D

Read more...

Sống?!

Chưa một mảnh tình vắt vai...
Chưa làm được cái gì to tát để gia đình tự hào... mà còn trái lại...
Bạn bè thân thiết thì ko, chết vì bạn lại có...
Tiền bạc dù chẳng tiêu gì nhưng vẫn mất vì những lý do vớ vẩn...
Công việc bấp bênh, không biết có thể tiếp tục đến bao giờ...
Học hành tuần ba buổi, chán chẳng muốn đến lớp...
Nơi ở cũ thì không thể ở được nữa, chỗ ở mới thì chưa biết thế nào, họ hàng người thân đã không giúp đc gì lại còn hay ý kiến!
$$$ thì chưa thấy kiếm ra đâu mà ngày qua ngày lại càng cạn...
Chẳng biết sống theo cái kiểu như thế nào nữa, không nơi chốn, không mục đích, không dự định!

Sống vất vưởng, sống đếm từng ngày, cố sống cho hết những ngày mà trời bắt sống!

Cô đơn

... Đi làm về, nhìn tới nhìn lui chỉ có bốn bức tường làm bạn...
Cái máy radio cứ ong ỏng...
Ngoài trời mưa rơi nặng hạt...
Nhìn ra cửa sổ chỉ thấy con người ta hối hả đi lại, cuộc sống quay cuồng xung quanh...

Ngày mai, mặt trời vẫn mọc... mưa rồi sẽ tạnh... nhưng cái cảm giác buồn buồn ngày chia tay với người thân ở sân ga vẫn còn đó...

Ai cũng nói được đi học HN là niềm hãnh diện của gia đình... nhưng... không biết mình có vượt qua được bản thân hay không nữa...
Cái đáng sợ nhất trong đời người cuối cùng cũng đến... Sự cô đơn...

Nhưng thật may, vẫn còn blog làm bạn này... Cái radio đáng ghét kia cũng là bạn tốt... Merci mes petits amis...

Điểm số trên trường không làm nguôi đi được nỗi nhớ nhà... Có nhiều lúc suy nghĩ không biết học cho giỏi để sau này làm gì... Có nhiều lúc lại nghĩ chỉ cần học là đủ rồi... Tất cả đều rối tung lên khi phải giải quyết vấn đề một mình hay sao?... Ngày trước bản lĩnh bao nhiều, thì bây giờ yếu đuối bấy nhiêu... Có đêm nằm nhớ nhà, lấy hình cả nhà ra xem rồi khóc như con nít... Đây có phải lần đầu tiên xa nhà đâu cơ chứ...

Nhận được mail của em... vui lắm... nhưng đọc xong, rồi lại... hai năm trời, vậy mà bây giờ... Người ta nói xa mặt, cách lòng hình như cũng đúng... Thôi, không được yêu thì chấp nhận hiện tại vậy... Nhận được phone của boss nghĩ là có lương tháng... Ai ngờ đâu bị failed out! Vậy là phải đi tìm việc khác...

Nấu mì gói ăn tạm vậy, tiết kiệm lúc nào hay lúc đó...

..Xa nhà là vậy đó, vui vui buồn buồn.. Nhiều khi tự hỏi: Mình là ai?...

Read more...

You And I - Park Bom

Ôi, đám cưới! Nhìn người ta yêu nhau mà thèm!...
MUỐN CÓ NGƯỜI YÊU LẮM RỒI! :frown:

Butterfly - G-Dragon ft. Jin Jung

Thích con người Hàn, thích văn hóa Hàn, thích film Hàn, thích nhạc Hàn, nói chung là thích tất tần tật những gì thuộc về Hàn Quốc và mong muốn được một lần đặt chân lên cái xứ sở đẹp đẽ ấy! P:
Không chú ý nhiều lắm về G-Dragon nhưng mà xem clip này thấy đẹp quá, post lên cho cả nhà cùng xem nhé! :wink:


Nỗi nhớ

, ,

Chợt nhận ra...

Lạ lùng thế đấy, ta cứ nghênh ngang đi lại trong cuộc sống tưởng chừng chẳng có gì là quan trọng nhưng rồi chợt sững lại khi bắt gặp một hình ảnh, một âm thanh, một hình bóng nào đó dường như những gì ta vẫn nhìn trong ký ức, nỗi nhớ tràn ngập tâm hồn, và ta lại lang thang trong miền quá vãng, khao khát đc gặp lại một lần những gì mình vẫn mong nhớ!

Ngày hôm nay em nhớ...

Em nhớ bầu ký ức đầy những ngọt ngào và quyến rũ...
Em nhớ tuổi thơ với những kỷ niệm đẹp nhất, em nhớ cả vị ngọt của cái kẹo lần đầu tiên em ăn, nhớ cả vị đắng của tách cà phê lần đầu tiên em uống.
Lần đầu tiên uống cà phê, em đã chọn cà phê đen, em muốn thử cái vị đắng thực sự của nó, chẳng phải là cái vị đắng đã được làm nhạt đi bởi sữa.
Em muốn đc ngửi mùi của cà phê, đắng và ấm sực không phải là mùi của sữa, điều kỳ lạ là em thấy nó ngon, ngon một cách lạ kỳ.
Em là một đứa không thích vị đắng, em ngồi pha trà cho bà, có bao h em uống hết một tách đâu. em thấy trà thật là chát, chỉ có lúc thật là thoải mái, khi thấy suy nghĩ trong đầu biến mất, em mới có thể ngồi uống trà.
Có người nói thưởng thức trà là một cách thưởng thức cuộc sống, có chát chúa mới có ngọt ngào, phải nếm vị chát của trà, để trà vào đến cổ họng mới thấy ngọt biết bao. vậy mà có ai biết, bao lần em ực hết cả cốc, em ko muốn biết thế nào là bị chát nên cũng ko biết thế nào là vị ngọt. cho đến khi em muốn uống thử, em đã thử và và em nhớ cả cái vị chát của trà, và em nhớ cả mùi hương của nó nữa.
Buồn cưởi là em hay nhớ đến những cái gì thật chua chát đầu tiên. những ký ức tuổi thơ hay đc cất giữ để thương, để nhớ, để tự hào.

Em nhớ những gì bạt ngàn lúa, n làn gió trên đồng, n gốc cây trong vườn, em nhớ làng quê với những con sóng bạc đầu, nhớ n ng dân đen vì gió biển, nhớ cả những người nông dân đang làm việc dưới đồng.
Em nhớ quê em với các ao nhỏ xinh đầy những cá, những cây mít đầy những quả, nhớ cả những cách nói chuyện mộc mạc chân tình. em nhớ quê bằng cả những cơn gió, có những cơn gió đem theo vị mặn của biển, những cơn gió lại có vị ngọt thơm của lúa gạo.
Em nhớ lũ bạn hồn nhiên và trẻ con của em, cái lũ em có thể ở bên để sẻ chia mọi thứ, không phải e dè, không phải ngần ngại.
Có những lúc nỗi nhớ làm em buồn, có những lúc nỗi nhớ làm em vui và hạnh phúc, em chẳng hiểu tại sao lại nhớ.

Có bao h bạn thử nhắm mắt lại và thử xem mình đang nhớ những gì?

Read more...

Lời thú tội ngọt ngào - Đông Nhi

V-pop nhà mình bây giờ nhiều xì-ta quá, mà ai cũng xinh lung linh hết á! Đặc biệt là clip của mấy ông bà í càng ngày càng ngon lành chứ ko thiếu muối như ngày xưa! :D
Đêm rồi xem đc cái clip này trên TV, thấy hay hay nên bứng lên blog thôi!


Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31