Skip navigation.

Log in | Sign up

Sign up | Lost password? | Help

Hoàng tử bé

:) Một chặng đường mới lại mở ra, tiến lên thôi!

Posts tagged with "Cảm nhận"

Nỗi nhớ

, ,

Chợt nhận ra...

Lạ lùng thế đấy, ta cứ nghênh ngang đi lại trong cuộc sống tưởng chừng chẳng có gì là quan trọng nhưng rồi chợt sững lại khi bắt gặp một hình ảnh, một âm thanh, một hình bóng nào đó dường như những gì ta vẫn nhìn trong ký ức, nỗi nhớ tràn ngập tâm hồn, và ta lại lang thang trong miền quá vãng, khao khát đc gặp lại một lần những gì mình vẫn mong nhớ!

Ngày hôm nay em nhớ...

Em nhớ bầu ký ức đầy những ngọt ngào và quyến rũ...
Em nhớ tuổi thơ với những kỷ niệm đẹp nhất, em nhớ cả vị ngọt của cái kẹo lần đầu tiên em ăn, nhớ cả vị đắng của tách cà phê lần đầu tiên em uống.
Lần đầu tiên uống cà phê, em đã chọn cà phê đen, em muốn thử cái vị đắng thực sự của nó, chẳng phải là cái vị đắng đã được làm nhạt đi bởi sữa.
Em muốn đc ngửi mùi của cà phê, đắng và ấm sực không phải là mùi của sữa, điều kỳ lạ là em thấy nó ngon, ngon một cách lạ kỳ.
Em là một đứa không thích vị đắng, em ngồi pha trà cho bà, có bao h em uống hết một tách đâu. em thấy trà thật là chát, chỉ có lúc thật là thoải mái, khi thấy suy nghĩ trong đầu biến mất, em mới có thể ngồi uống trà.
Có người nói thưởng thức trà là một cách thưởng thức cuộc sống, có chát chúa mới có ngọt ngào, phải nếm vị chát của trà, để trà vào đến cổ họng mới thấy ngọt biết bao. vậy mà có ai biết, bao lần em ực hết cả cốc, em ko muốn biết thế nào là bị chát nên cũng ko biết thế nào là vị ngọt. cho đến khi em muốn uống thử, em đã thử và và em nhớ cả cái vị chát của trà, và em nhớ cả mùi hương của nó nữa.
Buồn cưởi là em hay nhớ đến những cái gì thật chua chát đầu tiên. những ký ức tuổi thơ hay đc cất giữ để thương, để nhớ, để tự hào.

Em nhớ những gì bạt ngàn lúa, n làn gió trên đồng, n gốc cây trong vườn, em nhớ làng quê với những con sóng bạc đầu, nhớ n ng dân đen vì gió biển, nhớ cả những người nông dân đang làm việc dưới đồng.
Em nhớ quê em với các ao nhỏ xinh đầy những cá, những cây mít đầy những quả, nhớ cả những cách nói chuyện mộc mạc chân tình. em nhớ quê bằng cả những cơn gió, có những cơn gió đem theo vị mặn của biển, những cơn gió lại có vị ngọt thơm của lúa gạo.
Em nhớ lũ bạn hồn nhiên và trẻ con của em, cái lũ em có thể ở bên để sẻ chia mọi thứ, không phải e dè, không phải ngần ngại.
Có những lúc nỗi nhớ làm em buồn, có những lúc nỗi nhớ làm em vui và hạnh phúc, em chẳng hiểu tại sao lại nhớ.

Có bao h bạn thử nhắm mắt lại và thử xem mình đang nhớ những gì?

Read more...

Hãy coi mình như một chuyến tàu lao về ga cuối

, ,


Dường như càng lớn người ta càng muốn bé lại, càng gần với tới những ước mơ thì người ta càng muốn bước lùi quãng đường để có thể đi thêm lần nữa, tận hưởng những cảm giác hạnh phúc và cả khổ đau thêm lần nữa. Tôi nhìn hoàng hôn buông xuống con phố này, nơi tôi sống một phần đời của mình, và sắp sửa chào tạm biệt những con đường, hàng cây và mái nhà thân quen nhất.

Đã bao lần tôi muốn chối bỏ nơi đây, muốn rời xa gia đình chỉ vì những cảm xúc của một thời nông nổi, và rồi tôi cũng hiểu ra điều mà chưa bao giờ tôi cảm nhận được rằng gia đình là nơi bình yên nhất.

Chỉ một thời gian ngắn ngủi nữa thôi là con đường tôi đi sẽ bước sang một ngã rẽ khác. Những người sắp đi xa bao giờ cũng muốn lưu giữ tất cả những gì đã có và muốn ôm trọn lấy quê hương để mang theo bên mình trên những hành trình mới.

Có một câu nói tôi rất thích, rằng "Tất cả những gì đẹp nhất của cuộc đời chính là khoảnh khắc cuối cùng...

Có thể là khoảnh khắc ngày tàn, hoàng hôn với những sắc màu u buồn trải dài khắp ngõ...

Có thể là khoảnh khắc một chiếc lá rụng, đó là lúc mà chiếc lá kết thúc cuộc đời của nó, nương mình theo làn gió lìa xa cây và chao nghiêng, khẽ khàng về với đất mẹ...

Và cũng có thể là khoảnh khắc một con người sắp ra đi...

Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó, rằng ở trường Y người ta thường dạy rằng các bác sĩ là những người vô cùng đặc biệt, bởi gương mặt họ là hình ảnh cuối cùng mà mỗi người bệnh ghi nhớ trước khi đến một nơi nào đó mà tất cả chúng ta chưa hề biết tới…

Trước lúc chết, có lẽ tất cả những đúng sai, tốt xấu, xứng đáng hay không xứng đáng rồi cũng chỉ còn là những vệt màu mờ nhòe qua thời gian, người ta chỉ muốn mãi mãi mở to đôi mắt để lưu lại tất cả những gì thân quen và ý nghĩa nhất.

Sẽ thật đáng tiếc nếu chúng ta trải qua những khoảnh khắc cuối cùng tuyệt đẹp ấy khi vẫn còn những điều chưa thực hiện được, những ước mơ dang dở và những phần đời tội lỗi.

Nhưng dù muốn bước lùi đến thế nào đi chăng nữa, chắc chắn tôi sẽ ko bao giờ có thể quay lại. Quá khứ như những trang giấy đã viết rồi ko thể sửa chữa, quá khứ là những ngày tươi đẹp trong kí ức, bởi ta biết rằng kí ức về những gì đã khuất bao giờ cũng đẹp.

Tôi phải đi thôi, cảm ơn phần đời gần 18 năm qua đã vẫy tay chào tạm biệt tôi trong khoảnh khắc chia ly một cách ý nghĩa nhất, tôi sẽ ghi nhớ những bước chân mình đã đi qua để hướng về tương lai phía trước.

Sẽ phải hết mình như một chuyến tàu đang lao về ga cuối bạn nhỉ, tình yêu của tôi, đam mê của tôi, và tất cả những gì quan trọng nhất, có một ngày sẽ chỉ còn lại những gì không còn nữa, …

Tôi rất thích một câu nói rằng...

Vậy là cuộc đời mộng mị này sẽ xuất hiện một lần duy nhất để rồi một ngày nào đó không báo trước, tất cả sẽ tan biến như ánh mặt trời một buổi chiều mùa đông tàn úa, tan biến như bong bóng mưa vỡ tan khi chạm thân vào mặt đất, như tất cả những gì mong manh mà quý giá vẫn ở xung quanh chúng ta...

Hãy coi mình như một chuyến tàu đang lao về ga cuối, những gương mặt yêu thương ngày hôm nay, những cuộc gặp gỡ tuyệt vời ngày hôm nay, những ước mơ chưa thành của ngày hôm nay, không chừng chỉ là lần này, có khi cả cuộc đời không còn gặp lại...

Read more...

Untitled...

,





... cho những ngày tưng tửng...


Vào giữa lúc chuyển mùa, tôi tự nhiên cảm nhận được một ngày thật là dài.
Vào giữa một ngày bận rộn, tôi và bạn cùng nhau vui vẻ bên mơ ước của chúng ta.
Gửi gắm ước mơ cùng làn gió heo may...

Một cánh hoa nào mới hé nụ sẽ tự tin bước vào mùa hè.
Những tia sáng nhỏ bé đang sưởi ấm cho bình minh tươi đẹp.
Luôn ở bên bạn những lúc bạn cảm thấy xấu hổ sau cái ngáp dài.

Chúng ta đang đứng ở ngưỡng cửa bước vào một thế giới mới,
điều mà tôi tin chắc rằng tôi sẽ không đơn độc.

Khi tôi nhắm mắt người đầu tiên tôi thấy là bạn.
Bạn đã giúp tôi trở nên mạnh mẽ hơn không phải sao!?
Tôi cũng muốn làm được như thế cho bạn...










Read more...

Vì mưa cũng lớn lên...

Thursday August 16, 2007 - 07:23pm
8 Comments

Trời lại mưa... mưa nhỏ... nhẹ... mưa cuối mùa không đủ làm ướt áo nhưng cũng đủ làm ướt những tâm hồn vốn đã ướt lạnh vì mưa...

Vì sao mưa lại buồn? Vì sao các bài hát về mưa đều buồn? Vì sao mưa lại làm ta nhớ tới 1 người , 1 người thật xa, xa ta mãi , 1 người mà ta biết không bao giờ quay trở lại... Không hiểu tại sao lòng cứ mãi vấn vương, cứ mãi thương nhớ về mưa ...

Rào... rào... Mưa về...

Mưa đẹp lắm và ý nghĩa với tớ! Tớ thích mưa. Yêu mưa. Say ngây ngất mọi cung điệu của mưa... mưa phùn mùa xuân, mưa rào mùa hạ, mưa bay mùa thu, cả cái buốt giá của cơn mưa mùa đông... tất cả, tất cả... tớ đều yêu...
Những trưa hè nóng bức, rào....rào... mưa... Lăn lộn cả ngày mệt lử, chiều đến cũng ngồi ngóng mưa.
Mưa - về... bắt nạt mẹ "con ốm"...
Mưa - xoá dấu trộm khoai ngoài đồng...
Mưa - ngồi trên lan can nhà mình đếm bong bóng mưa...
Ôi! Những cơn mưa tuổi thơ!
Mưa tiểu học gắn liền với những mảnh áo mưa vuông, nhỏ mẹ vá vội lại ngày hôm trước...
Mưa trung học gim dấu chân trên con đường đi học lầy đất, con ngõ nhỏ ngập tràn những hoa dâm bụt, những hoa...
Lớn hơn nữa, những cơn mưa được giấu e thẹn trong cánh ô đủ màu... Mưa bấy giờ gắn với 1 tình bạn đẹp. Ngày nào mưa hai đứa lui cui trong cái áo mưa hai mảnh, đường như rất ngắn nhờ những câu chuyện trong mưa... Giờ - mỗi lần kể lại những ngày mưa đến lớp - hai đứa lại cười, chỉ cười... vì nhớ, vì hạnh phúc...
Mưa cấp 3, mưa một mình... mưa buồn... Sáng dậy... trời lại mưa... ngồi nhỏm dậy... quấn chặt chăn ấm... ngồi nhìn mưa rơi... nghĩ về...
Ừa thì lúc bé, mưa vô tư, mưa theo suốt bao nhiêu chuyện vui...
Ừa thì bây giờ đã lớn, mưa đem về bao nhiều kỷ niệm, bao nhiêu gắn bó...
Vì sao lúc bé mưa thì lại vui mà bây giờ cứ mưa lại buồn?

... bởi vì...

... mưa cũng lớn lên...

Lá và Cây

, ,

Cứ nghĩ đến việc Cây xem Lá như một ..... xa lạ sao thật khó khăn! Có lẽ Cây không biết Lá từng hạnh phúc thế nào khi biết được Lá có một chút gì đặc biệt, một chút gì khác hơn mọi người trong lòng Cây . Lá vẫn cố không tin, nên đã hỏi lại để nghe điều đó từ chính Cây, mặc kệ Cây có cho là Lá thật vô duyên.

Cây im lặng, khó hiểu, cái im lặng đó đáng sợ lắm Cây biết không? Lá biết về Cây nhiều hơn những gì Lá nên biết, hiểu Cây nhiều hơn những gì Lá nên hiểu, cảm nhận về Cây đau khổ nhiều hơn những gì Lá thấy được. Và cho đến bây giờ, Lá vẫn tự hỏi: "Liệu những gì Lá biết và cảm nhận có là sự thật? hay chỉ những đêm Cây ngủ mình với bóng đêm, với làn gió khẽ khẽ khiến Lá giật mình ? Rằng Lá đang phụ thuộc vào Cây ? " chỉ vì chúng không phải là những lời tâm sự của Cây , mà là những câu chuyện vu vơ, những lời kể lại từ gió Lá bất chợt nghe được hay những lúc Cây say sưa với niềm vui mới và nói " Cây nhớ Lá " . Chưa bao giờ biết Cây thật sự nghĩ gì và muốn gì, Lá chỉ biết rằng...Cây là một ....mà Lá rất quý mến và mong những những ngày nắng không thiêu đốt được Cây, gió không quật ngã Cây, Cây đứng vững giữa đất trời như vốn Cây đã thế.

Lá không đủ mạnh mẽ để có thể cho Cây cảm giác bình yên, nhưng Lá cũng không quá yếu ớt để lúc nào cũng gây rắc rối cho Cây . Giữa chúng ta bao giờ cũng tồn tại một khoảng cách, không quá xa, cũng không quá gần, nhưng mãi mãi, Lá không bao giờ nắm lấy được, mặc dù Lá ở trên thân Cây nhưng Lá chưa bao giờ thuộc về Cây . Lá biết Lá sẽ chẳng bao giờ có Cây , vì thế Lá cứ muốn giữ nguyên khoảng cách ấy, chẳng muốn nó sẽ dài thêm…

Những ngày bên Cây - Lá có được niềm vui, có những khoảnh khắc hạnh phúc dù nhỏ bé. Mỗi khi thấy Cây vui đùa cùng gió, cùng nắng, Cây cười réo rắt trong niềm vui - Lá cũng vậy. Mỗi sáng Lá đón mặt trời cùng Cây, những tia nắng ban mai soi chiếu vào Lá và Cây đón chào ngày mới bắt đầu....để đêm về mình Lá ngồi với ánh trăng tàn nhớ Cây.

Nói cho cùng thì Lá may mắn hơn rất nhiều , chỉ bởi vì Lá có Cây để bám vào, trong những ngày qua, có những kỉ niệm rất đẹp để nhớ, và có cả một tương lai rất dài để tiếp tục sống. Bên Cây - Lá thật nhỏ bé và .... Lá chưa bao giờ dám nói rằng Lá ..... Cây , bởi vì Lá luôn mong chờ nhận được chúng từ chính Cây , mà dù không như thế, Lá cũng chẳng muốn làm Cây phải bận tâm gì về Lá cả, chỉ là một chiếc Lá bình thường như bao chiếc Lá đang sống trên Cây.

Lá không xinh xắn, Lá không đáng yêu, và Lá biết Lá cũng chẳng là điều gì quan trọng với Cây . Với Cây , Lá chỉ là một chiếc Lá , thế thôi

Lá rời xa Cây không phải vì gió thổi bay, mà vì Cây không giữ Lá lại, Lá chưa bao giờ thuộc về Cây.

heY, whO aM i... ?

này, ta là ai... ?
đến từ một miền không sáng
loạng choạng bước đi trong miên lãng
hoẵng đi cả những xác thực nhân trần


này, thế ta là ai... ?
mà lòng tay dằm sâu từng vết rạn
mà đôi cửa heo hoét những tàn cây
mà dấu môi không hằn trên da thịt


ô, vậy ta là ai... ?
chẳng biết đâu nơi bàn chân chạm đến
đạp lấy con đường
heo hút những lõm sâu


cố trong hoen chà cho kỳ sạch cái vết nhơ nhục thể
nhưng thất bại thôi
nhớp nhúa đã hóa thực - một phần ta đấy rồi


nói đi này nói đi, ta là ai... ?
ngày mai kia rơi ngoài tầm tri thức
ta cũng rơi... tí tách giọt mầm ta...

mất trọn...
cho ngoan nhé viễn mông

lung linh...
ta đã là ta của đấy rồi!

Quảng Bình, những ngày sau bão...

Wednesday August 8, 2007 - 09:25am
9 Comments


Chiều tối 7/8, nghe tin bão đổ bộ vào Quảng Bình, cả gia đình tớ như dán chặt vào cái tivi, bao nhiêu chương trình ca nhạc, film hoạt hình... đều được bỏ qua, thay vào đó là Thời sự và các chương trình Dự báo thời tiết...

Miền Trung - câu ví dặm nằm nghiêng
Trên nắng và dưới cát
Câu hát cũ đã bao lần sàng lại
Lọt tai rồi vẫn day dứt quanh năm

Thương... mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt
Lúa con gái mà gầy còm úa đỏ
Chỉ có bão là tốt tươi như cỏ
Không ai gieo mọc trắng mặt người...


"Dự báo, 24 giờ tới áp thấp nhiệt đới di chuyển theo hướng tây tây nam, mỗi giờ đi được 10 km, đi vào đất liền giữa hai tỉnh Hà Tĩnh - Quảng Bình và trực tiếp ảnh hưởng đến hai tỉnh này. Do ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, các tỉnh từ Thanh Hóa đến Quảng Trị có mưa, mưa vừa; riêng các tỉnh từ Nghệ An đến Quảng Bình có mưa to, có nơi mưa rất to. Các địa phương kể trên cần đề phòng lũ, lũ quét và sạt lở đất. "

Dì của tớ ở ngoài quê vào chơi, nghe tin ở quê lũ lụt ghê lắm, lòng dì lại nao nao, lo cho bố con nhà nó ở nhà không có dì, lo cho bà con, lo cho mùa màng năm nay liệu có qua đợt lũ này...

Sáng 6h, bé Na (em gái tớ về quê chơi) gọi điện về nhà, ba tớ, mẹ tớ, và cả dì nữa đứng xếp hàng nghe điện thoại, nghe tin ở quê lũ ngập vào nhà tới 1m, 1m2 mà lo. Như chỉ cần được nghe giọng nói ở quê nhà, dì tớ vững tin "Rứa thì ba con nhà nó chẳng có chi mà lo mô! Bạo chơ có phải là chi mô rứa tê!" Hì, cả nhà tớ ngồi lại kể chuyện về những trận bão trước kia, về những kì tích mà bà con ở đó đã vượt qua như thế nào...

Qua một trận bão mới thấy được sức sống mãnh liệt của con người ở dải đất miền Trung đầy nắng gió này mới lớn nhường nào! Dù mưa gió thế nào, dù khó khăn thế nào thì cũng sẽ vượt qua hết! Vì họ có bản lĩnh, vững tin vào chính mình như dì tớ tin vào dượng tớ vậy...

Sau cơn mưa trời lại sáng! Sáng nay là một buổi sáng đẹp trời! Nắng một ít, gió một ít... vậy là bão đã qua, bầu trời như trong hơn, cuộc sống vẫn tiếp tục với cái hối hả vẫn có sau vài ngày tạm nghỉ vì bão... Đi giữa đường... cảnh mọi người vui vẻ dọn dẹp mọi thứ mà cơn bão đã để lại... những câu chào hỏi lẫn nhau... tớ càng cảm thấy yêu hơn Quảng Bình - mảnh đất tâm hồn của tớ! :smile:

Xưa và nay (Lúc nhỏ và Khi lớn)

Saturday August 4, 2007 - 04:37pm
4 Comments


Con người ta khi lớn lên ai cũng có những kỉ niệm thời trẻ thơ! Và khi lớn lên rồi thì nhìn lại thời thơ ấu đó thật khác. Bạn hãy viết thêm vào đây những gì mà thời thơ ấu của bạn đã nghĩ.
Lúc bé, tưởng khóc là buồn! Bây giờ phát hiện, buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn.
Lúc bé, tưởng cười là vui! Bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt , còn vui hơn cả một trận cười.

Nghiêm túc:

Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm! Đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế?

Lúc bé, tưởng yêu là tất cả?! Lớn rồi mới biết, sau yêu còn có chia tay.

Lúc bé, tưởng đông bạn là hay! Đến giờ mới hiểu, đông bạn chưa chắc đã có người nào thật sự thân thiết với mình!

Lúc bé, tưởng lớn lên là làm được người lớn! Bây giờ mới hiểu, nhiều tuổi chưa chắc đã trưởng thành!

Lúc bé, tưởng cạp đất là bẩn! Bây giờ mới hiểu, nhiều người cạp tiền mà vẫn bẩn như thường! (Còn cạp đất đôi khi lại rất sạch mới đau!)

Lúc bé, tưởng không biết gì là ngu! Bây giờ phát hiện, ngu là biết quá nhiều.

Lúc bé, tưởng cuộc sống chỉ có hôm nay và ngày mai! Lớn lên mới biết, cuộc sống còn có cả ngày hôm qua!

Lúc bé, tưởng chim bồ câu là chim hòa bình! Đến giờ mới biết, (hình) chim hòa bình thường đi chung với súng đạn!

Lúc bé, tưởng "trái đất này là của chúng mình"! Lớn lên mới biết, trái đất này chẳng của ai cả và người ta thi nhau làm bẩn lên nó!

Lúc bé, tưởng lúc nào cũng có cha mẹ! Lớn lên mới biết, cha, mẹ cũng có cuộc sống riêng của họ!

Lúc bé, tưởng cổ tích là không bao giờ có thật! Đến giờ mới biết, nhiều chuyện có thật còn hơn cả cổ tích!

Lúc bé, tưởng rằng mình luôn thích làm người lớn! Bây giờ mới biết, càng lớn càng thích trở lại lúc bé!

Lúc bé, thấy bố mẹ với nhau thật thắm thiết! Lớn lên mới biết, trước mặt trẻ con người lớn thường hay tỏ ra như thế!

Lúc bé, tưởng rằng ai cũng tốt với mình! Đến giờ mới biết, nhiều người chỉ tốt với em bé và người đã chết thôi!

Lúc bé, người lớn bảo rằng đánh nhau là xấu! Bây giờ mới biết, đôi khi đánh nhau như trẻ con còn đỡ xấu hơn là ngấm ngầm hãm hại lẫn nhau!

Lúc bé, tưởng rằng mình sẽ yêu thương tất cả mọi người! Lớn lên mới biết, càng ngày mình chỉ yêu thương có mỗi chính bản thân mình.

Lúc bé, tưởng rằng tiêm ngừa là để phòng bệnh! Bây giờ mới biết, tiêm ngừa còn có thể làm cho mình chết đi! (hú hồn)

Lúc bé, tưởng rằng chỉ có bà phù thủy mới xài thuốc độc! Lớn lên mới biết, nhiều "doanh nhân" vẫn xài thuốc độc ầm ầm! (tội cho dân ngu cu đen chẳng biết đâu độc đâu lành!)

Lúc bé, tưởng rằng bố chỉ có mẹ! Đến giờ mới biết, ngoài mẹ, bố còn có bồ nhí, thư ký...

Lúc bé, tưởng rằng...

Vui vui:

Lúc bé, nghỉ học là chuyện lạ! Lớn lên mới biết, chuyện lạ là đi học thường xuyên...!

Lúc bé, tưởng đến trường là phải học! Lớn lên mới biết, đến trường còn được... ngủ!

Lúc bé, tưởng thi xong là hết! Lớn lên mới biết, sau thi còn có thi lại!

Lúc bé, tưởng gặp thầy cô là ở trường! Lớn lên mới biết, có thể gặp lại thầy cô nhiều lần tại nhà!

Lúc bé, tưởng điểm 10 mới giỏi! Lớn lên mới biết, chỉ 5 thôi đã quý lắm rồi!

Lúc bé, tưởng càng học càng giỏi! Lớn lên mới biết, càng học càng ngu đi!

Lúc bé, tưởng được cho 10.000 là dư! Bây giờ được cho 1 triệu cũng không đủ!

Viết tiếp:

Lúc bé, tưởng bệnh là nằm im! Lớn rồi mới biết, bệnh cũng phải vác xác đi làm!

Lúc bé, tưởng yêu là được hôn! Lớn rồi mới biết, khi yêu ngoài hôn còn có nhiều thứ khác.

Lúc bé, tưởng đi làm là sẽ có lương! Đi làm rồi mới biết, ngoài lương còn có bổng lộc, hoa hồng...

Lúc bé, tưởng buổi tối thường có ma quỷ! Bây giờ thì biết ma (túy), quỷ (râu xanh) có cả ban ngày!

Lúc bé, tưởng rằng gameonline chỉ có Võ lâm! Lớn lên mới biết, ngoài Võ lâm còn có MU, Cửu Long, Hiệp khách...

Lúc bé, tưởng rằng áo mưa chỉ dùng để đi mưa! Lớn lên mới biết, "áo mưa" còn được dùng để tránh HIV/AIDS!

Lúc bé, tưởng rằng bệnh mới phải uống thuốc! Bây giờ mới hiểu, đôi khi phải uống thuốc để không bị bệnh!

Lúc bé, tưởng rằng....
November 2009
S M T W T F S
October 2009December 2009
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30