Skip navigation.

Log in | Sign up

Sign up | Lost password? | Help

Hoàng tử bé

:) Một chặng đường mới lại mở ra, tiến lên thôi!

Posts tagged with "Ghi chép"

Nỗi nhớ

, ,

Chợt nhận ra...

Lạ lùng thế đấy, ta cứ nghênh ngang đi lại trong cuộc sống tưởng chừng chẳng có gì là quan trọng nhưng rồi chợt sững lại khi bắt gặp một hình ảnh, một âm thanh, một hình bóng nào đó dường như những gì ta vẫn nhìn trong ký ức, nỗi nhớ tràn ngập tâm hồn, và ta lại lang thang trong miền quá vãng, khao khát đc gặp lại một lần những gì mình vẫn mong nhớ!

Ngày hôm nay em nhớ...

Em nhớ bầu ký ức đầy những ngọt ngào và quyến rũ...
Em nhớ tuổi thơ với những kỷ niệm đẹp nhất, em nhớ cả vị ngọt của cái kẹo lần đầu tiên em ăn, nhớ cả vị đắng của tách cà phê lần đầu tiên em uống.
Lần đầu tiên uống cà phê, em đã chọn cà phê đen, em muốn thử cái vị đắng thực sự của nó, chẳng phải là cái vị đắng đã được làm nhạt đi bởi sữa.
Em muốn đc ngửi mùi của cà phê, đắng và ấm sực không phải là mùi của sữa, điều kỳ lạ là em thấy nó ngon, ngon một cách lạ kỳ.
Em là một đứa không thích vị đắng, em ngồi pha trà cho bà, có bao h em uống hết một tách đâu. em thấy trà thật là chát, chỉ có lúc thật là thoải mái, khi thấy suy nghĩ trong đầu biến mất, em mới có thể ngồi uống trà.
Có người nói thưởng thức trà là một cách thưởng thức cuộc sống, có chát chúa mới có ngọt ngào, phải nếm vị chát của trà, để trà vào đến cổ họng mới thấy ngọt biết bao. vậy mà có ai biết, bao lần em ực hết cả cốc, em ko muốn biết thế nào là bị chát nên cũng ko biết thế nào là vị ngọt. cho đến khi em muốn uống thử, em đã thử và và em nhớ cả cái vị chát của trà, và em nhớ cả mùi hương của nó nữa.
Buồn cưởi là em hay nhớ đến những cái gì thật chua chát đầu tiên. những ký ức tuổi thơ hay đc cất giữ để thương, để nhớ, để tự hào.

Em nhớ những gì bạt ngàn lúa, n làn gió trên đồng, n gốc cây trong vườn, em nhớ làng quê với những con sóng bạc đầu, nhớ n ng dân đen vì gió biển, nhớ cả những người nông dân đang làm việc dưới đồng.
Em nhớ quê em với các ao nhỏ xinh đầy những cá, những cây mít đầy những quả, nhớ cả những cách nói chuyện mộc mạc chân tình. em nhớ quê bằng cả những cơn gió, có những cơn gió đem theo vị mặn của biển, những cơn gió lại có vị ngọt thơm của lúa gạo.
Em nhớ lũ bạn hồn nhiên và trẻ con của em, cái lũ em có thể ở bên để sẻ chia mọi thứ, không phải e dè, không phải ngần ngại.
Có những lúc nỗi nhớ làm em buồn, có những lúc nỗi nhớ làm em vui và hạnh phúc, em chẳng hiểu tại sao lại nhớ.

Có bao h bạn thử nhắm mắt lại và thử xem mình đang nhớ những gì?

Read more...

Hãy coi mình như một chuyến tàu lao về ga cuối

, ,


Dường như càng lớn người ta càng muốn bé lại, càng gần với tới những ước mơ thì người ta càng muốn bước lùi quãng đường để có thể đi thêm lần nữa, tận hưởng những cảm giác hạnh phúc và cả khổ đau thêm lần nữa. Tôi nhìn hoàng hôn buông xuống con phố này, nơi tôi sống một phần đời của mình, và sắp sửa chào tạm biệt những con đường, hàng cây và mái nhà thân quen nhất.

Đã bao lần tôi muốn chối bỏ nơi đây, muốn rời xa gia đình chỉ vì những cảm xúc của một thời nông nổi, và rồi tôi cũng hiểu ra điều mà chưa bao giờ tôi cảm nhận được rằng gia đình là nơi bình yên nhất.

Chỉ một thời gian ngắn ngủi nữa thôi là con đường tôi đi sẽ bước sang một ngã rẽ khác. Những người sắp đi xa bao giờ cũng muốn lưu giữ tất cả những gì đã có và muốn ôm trọn lấy quê hương để mang theo bên mình trên những hành trình mới.

Có một câu nói tôi rất thích, rằng "Tất cả những gì đẹp nhất của cuộc đời chính là khoảnh khắc cuối cùng...

Có thể là khoảnh khắc ngày tàn, hoàng hôn với những sắc màu u buồn trải dài khắp ngõ...

Có thể là khoảnh khắc một chiếc lá rụng, đó là lúc mà chiếc lá kết thúc cuộc đời của nó, nương mình theo làn gió lìa xa cây và chao nghiêng, khẽ khàng về với đất mẹ...

Và cũng có thể là khoảnh khắc một con người sắp ra đi...

Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó, rằng ở trường Y người ta thường dạy rằng các bác sĩ là những người vô cùng đặc biệt, bởi gương mặt họ là hình ảnh cuối cùng mà mỗi người bệnh ghi nhớ trước khi đến một nơi nào đó mà tất cả chúng ta chưa hề biết tới…

Trước lúc chết, có lẽ tất cả những đúng sai, tốt xấu, xứng đáng hay không xứng đáng rồi cũng chỉ còn là những vệt màu mờ nhòe qua thời gian, người ta chỉ muốn mãi mãi mở to đôi mắt để lưu lại tất cả những gì thân quen và ý nghĩa nhất.

Sẽ thật đáng tiếc nếu chúng ta trải qua những khoảnh khắc cuối cùng tuyệt đẹp ấy khi vẫn còn những điều chưa thực hiện được, những ước mơ dang dở và những phần đời tội lỗi.

Nhưng dù muốn bước lùi đến thế nào đi chăng nữa, chắc chắn tôi sẽ ko bao giờ có thể quay lại. Quá khứ như những trang giấy đã viết rồi ko thể sửa chữa, quá khứ là những ngày tươi đẹp trong kí ức, bởi ta biết rằng kí ức về những gì đã khuất bao giờ cũng đẹp.

Tôi phải đi thôi, cảm ơn phần đời gần 18 năm qua đã vẫy tay chào tạm biệt tôi trong khoảnh khắc chia ly một cách ý nghĩa nhất, tôi sẽ ghi nhớ những bước chân mình đã đi qua để hướng về tương lai phía trước.

Sẽ phải hết mình như một chuyến tàu đang lao về ga cuối bạn nhỉ, tình yêu của tôi, đam mê của tôi, và tất cả những gì quan trọng nhất, có một ngày sẽ chỉ còn lại những gì không còn nữa, …

Tôi rất thích một câu nói rằng...

Vậy là cuộc đời mộng mị này sẽ xuất hiện một lần duy nhất để rồi một ngày nào đó không báo trước, tất cả sẽ tan biến như ánh mặt trời một buổi chiều mùa đông tàn úa, tan biến như bong bóng mưa vỡ tan khi chạm thân vào mặt đất, như tất cả những gì mong manh mà quý giá vẫn ở xung quanh chúng ta...

Hãy coi mình như một chuyến tàu đang lao về ga cuối, những gương mặt yêu thương ngày hôm nay, những cuộc gặp gỡ tuyệt vời ngày hôm nay, những ước mơ chưa thành của ngày hôm nay, không chừng chỉ là lần này, có khi cả cuộc đời không còn gặp lại...

Read more...

Untitled...

,





... cho những ngày tưng tửng...


Vào giữa lúc chuyển mùa, tôi tự nhiên cảm nhận được một ngày thật là dài.
Vào giữa một ngày bận rộn, tôi và bạn cùng nhau vui vẻ bên mơ ước của chúng ta.
Gửi gắm ước mơ cùng làn gió heo may...

Một cánh hoa nào mới hé nụ sẽ tự tin bước vào mùa hè.
Những tia sáng nhỏ bé đang sưởi ấm cho bình minh tươi đẹp.
Luôn ở bên bạn những lúc bạn cảm thấy xấu hổ sau cái ngáp dài.

Chúng ta đang đứng ở ngưỡng cửa bước vào một thế giới mới,
điều mà tôi tin chắc rằng tôi sẽ không đơn độc.

Khi tôi nhắm mắt người đầu tiên tôi thấy là bạn.
Bạn đã giúp tôi trở nên mạnh mẽ hơn không phải sao!?
Tôi cũng muốn làm được như thế cho bạn...










Read more...

Yêu… không hoàn hảo

Em ghét sự bình thường, căm thù những gì làng nhàng, dở dở ương ương, … Nhưng đúng là "ghét của nào trời trao của ấy", trời trao cho em một tình yêu… "cũng được"!


Tình yêu hoàn hảo


Là tình yêu giữa một anh chàng có khuôn mặt đẹp trai theo kiểu hoặc manly, hoặc babe; chiều cao một mét đầu 8 đuôi chơi vơi; nhà mặt phố bố làm to; học giỏi, chơi "bốc"; ăn mặc có gu; nhiều tài lẻ như: đàn các loại, hát, nhảy, vẽ, IT…; vui tính, galant, thông minh, chung thuỷ… (vân vân)… Với một cô gái xinh đẹp, fom chuẩn, dáng "ngon"; gia đình gia giáo; ứng xử khôn ngoan, nói năng nhỏ nhẹ, nữ công gia chánh đảm đang (như cắm hoa, nấu ăn, làm bánh…); hiện đại trong suy nghĩ, sâu sắc trong tình cảm; khéo léo trong giao tiếp…; năng động, tự tin, chăm chỉ, chân thành, nhiệt tình, trách nhiệm… (và vân vân)…

Nguồn: Kênh14

Read more...

Lá và Cây

, ,

Cứ nghĩ đến việc Cây xem Lá như một ..... xa lạ sao thật khó khăn! Có lẽ Cây không biết Lá từng hạnh phúc thế nào khi biết được Lá có một chút gì đặc biệt, một chút gì khác hơn mọi người trong lòng Cây . Lá vẫn cố không tin, nên đã hỏi lại để nghe điều đó từ chính Cây, mặc kệ Cây có cho là Lá thật vô duyên.

Cây im lặng, khó hiểu, cái im lặng đó đáng sợ lắm Cây biết không? Lá biết về Cây nhiều hơn những gì Lá nên biết, hiểu Cây nhiều hơn những gì Lá nên hiểu, cảm nhận về Cây đau khổ nhiều hơn những gì Lá thấy được. Và cho đến bây giờ, Lá vẫn tự hỏi: "Liệu những gì Lá biết và cảm nhận có là sự thật? hay chỉ những đêm Cây ngủ mình với bóng đêm, với làn gió khẽ khẽ khiến Lá giật mình ? Rằng Lá đang phụ thuộc vào Cây ? " chỉ vì chúng không phải là những lời tâm sự của Cây , mà là những câu chuyện vu vơ, những lời kể lại từ gió Lá bất chợt nghe được hay những lúc Cây say sưa với niềm vui mới và nói " Cây nhớ Lá " . Chưa bao giờ biết Cây thật sự nghĩ gì và muốn gì, Lá chỉ biết rằng...Cây là một ....mà Lá rất quý mến và mong những những ngày nắng không thiêu đốt được Cây, gió không quật ngã Cây, Cây đứng vững giữa đất trời như vốn Cây đã thế.

Lá không đủ mạnh mẽ để có thể cho Cây cảm giác bình yên, nhưng Lá cũng không quá yếu ớt để lúc nào cũng gây rắc rối cho Cây . Giữa chúng ta bao giờ cũng tồn tại một khoảng cách, không quá xa, cũng không quá gần, nhưng mãi mãi, Lá không bao giờ nắm lấy được, mặc dù Lá ở trên thân Cây nhưng Lá chưa bao giờ thuộc về Cây . Lá biết Lá sẽ chẳng bao giờ có Cây , vì thế Lá cứ muốn giữ nguyên khoảng cách ấy, chẳng muốn nó sẽ dài thêm…

Những ngày bên Cây - Lá có được niềm vui, có những khoảnh khắc hạnh phúc dù nhỏ bé. Mỗi khi thấy Cây vui đùa cùng gió, cùng nắng, Cây cười réo rắt trong niềm vui - Lá cũng vậy. Mỗi sáng Lá đón mặt trời cùng Cây, những tia nắng ban mai soi chiếu vào Lá và Cây đón chào ngày mới bắt đầu....để đêm về mình Lá ngồi với ánh trăng tàn nhớ Cây.

Nói cho cùng thì Lá may mắn hơn rất nhiều , chỉ bởi vì Lá có Cây để bám vào, trong những ngày qua, có những kỉ niệm rất đẹp để nhớ, và có cả một tương lai rất dài để tiếp tục sống. Bên Cây - Lá thật nhỏ bé và .... Lá chưa bao giờ dám nói rằng Lá ..... Cây , bởi vì Lá luôn mong chờ nhận được chúng từ chính Cây , mà dù không như thế, Lá cũng chẳng muốn làm Cây phải bận tâm gì về Lá cả, chỉ là một chiếc Lá bình thường như bao chiếc Lá đang sống trên Cây.

Lá không xinh xắn, Lá không đáng yêu, và Lá biết Lá cũng chẳng là điều gì quan trọng với Cây . Với Cây , Lá chỉ là một chiếc Lá , thế thôi

Lá rời xa Cây không phải vì gió thổi bay, mà vì Cây không giữ Lá lại, Lá chưa bao giờ thuộc về Cây.

Bài viết trên diễn đàn

Tham gia 4rum của trường, tham gia viết một số bài, thấy hay hay nên post lên lưu lại, hôm nào buồn buồn lại lấy ra xem! :wink:

Read more...

Cuộc sống đi qua tôi và... mỉm cười...

Một ngày đẹp trời... Gió nhẹ...
Tôi thấy một bà cụ...
Bà đang ngủ, một giấc ngủ yên lành...
Một người con trai và một người con gái, bước đi, tay nắm tay! Hai người nhìn nhau, cười thật tươi!
Bà cụ cũng cười thật tươi!
Chắc bà đang mơ một giấc mơ đẹp lắm! Có thể là bà mơ mình hạnh phúc giống như cô gái kia?
Có thể lắm!
Gió lay nhẹ cỏ, mơn man khuôn mặt bà...
- Hắt xì!

Một ngày đẹp trời... Nắng vàng...
Tôi thấy một em nhỏ...
Em đang làm việc chăm chỉ...
Một đám học sinh, cổ còn thắt khăn quàng, xếp một đống cặp xuống đất! Chúng lôi một quả bóng nhựa ra, vừa đá vừa hò hét ầm ĩ!
Mồ hôi nhễ nhại, nhưng chúng cười thật vui!
Em cũng cười!
Nắng đã dịu dần...
Em giật mình! Tay cầm chắc chiếc que, em quay trở lại công việc tìm kiếm quen thuộc...

Một ngày đẹp trời... Mây trắng...
Tôi thấy hai mẹ con...
Người mẹ dường như không nhìn rõ đường lắm, vịn tay vào vai đứa con gái nhỏ, lững thững bước đi...
Công viên một chiều thứ bảy thật đông người! Người tập thể dục, người dạo chơi, người chuyện trò, người tâm sự...
Cũng có người dừng lại thả một tờ giấy vào chiếc nón bất ly thân của người phụ nữ mù...
Đứa con gái nhỏ nhìn thấy những hai tờ giấy hồng trong nón mẹ...
Nó cười!
Mẹ nó như thấy con đang vui, cũng cười!
Hai mẹ con nhìn nhau, cười thật tươi!
Mây lững lờ trôi...

Một ngày đẹp trời... Mây trắng, gió nhẹ, nắng vàng...

Tôi thấy tôi bước qua...

Mỉm cười :smile: ...

November 2009
S M T W T F S
October 2009December 2009
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30