Skip navigation.

1% ghét...1%iu...98% vô tình...

STICKY POST

MƯA LẠNH THIÊN ĐƯỜNG

Từng giọt mưa cứ rơi, khiến người con gái trong căn phòng nhỏ càng thấy lòng cô đơn… Dù biết quá khứ chỉ là quá khứ, dù biết hôm nay tôi không có anh, nhưng tôi vẫn nhớ... Không có tình yêu nào là vĩnh cửu, chỉ còn lại đây những phút giây vĩnh cửu trong tình yêu, phút giây của một thời đã mất…

Read more...

Gió...!!!





Gió miên man luồn qua song cửa sổ, lan sang tận chỗ mình ngồi, thấy gió lại cảm thấy khoan khoái (y chang như cảm giác thấy mưa), mình mong gió có thể thổi lồng lộng qua tâm hồn, đem cho nó cảm gió bình yên và che chở, ưu phiền cũng được gió kia mang đi, thật xa…….Nỗi lòng mình nhắn với gió mang đến bên người…….Niềm tin vẫn giữ và mơ ước về một ngày mai……sẽ thành hiện thực……..

happy birthday





Happy birthday ^^ Mỹ Duyên

Duyên giới thiệu nè ^^
Tên : Mai Thị Mỹ Duyên...( tên hay hem ^^)
Ngày ra đời: 11/10/1993..( ngày thế giới có thêm 1 người để iu thương) ^^
Là người như thế nào nhỉ : nào..vui vẻ nè ^^hay giận nè ^^hay làm nũng mẹ ^^ và gì nữa nhỉ ..hòa đồng ^^ đôi khi nóng tính...ăn hơi nhìu hê
củng chưa phải là người hoàn toàn tốt đâu..vẫn có những khuyết điểm..nhưng cái đáng quan trọng là ta phải biết khắc phục nó để sống tốt hơn ^^
Tính cách còn con nít..chả lớn tí nào cả ...nhưng mà thick thế ^^đôi khi củng hay bùn vu vơ lắm nhé..nhưng rùi thui những khi bùn chỉ muốn ngồi 1 mình ..ngẩm nghỉ hok muốn lằm phiền..và thường hét thật to
Những lúc vui thì cười nhìu lắm ..ăn củng nhìu nữa và lúc đó rất nhiệt tình ^^
Mình cực kì thick hát ^^ hát nhìu lắm..và đó là 1 sở thick từ bé cơ đôi khi ngồi hát 1 mình mà ông anh bảo có vấn đề hee
Thick đàn nữa..nhưng đàn chưa giỏi lắm..thi thoảng đánh vài bài thui
thick vẻ nữa ^^ vẻ củng đẹp lắm áh ^^ và mỗi lúc mệt mõi thì thick nghe nhạc và thích chụp ảnh nữa.. ^^ đúng là đa dạng phải hem ^^ hì hì con gái mà rắc rối lắm

Một vài suy nghỉ hiện giờ nhá
Cũng hồi hộp.ngạc nhiên lắm cơ ^^ mới đây thui..cái thời mút kẹo giờ đã là cô bé 16t rùi
hok chịu đâu....già quá àh ^^


Nào...16 năm qua mình đã làm đc gì nào?...
16 tuổi.
16 năm trôi qua. Nhận ra mình đã làm được không ít điều.

Đã có thể khiến những người vốn coi thường mình phải ngạc nhiên.

Đã biết cười, biết khóc vì người khác.

Đã đủ thông minh để biết đâu là những đứa thật lòng với mình.

Đã có thể bước đi trên con đường không do mình chọn mà vẫn mỉm cười. Có phải là từ bỏ ước mơ của mình đâu, chỉ là đặt tạm sang một bên thôi mà.

Đã biết rằng khóc và cười không chỉ đơn thuần là cười và khóc.

Đã nhận ra rằng mình không cô độc như mình vẫn tưởng.

Đã biết rằng không phải chỉ có mình mình đau.

Đã biết buông tay khi hiểu rõ rằng không thể nắm giữ được nữa.

Đã đủ kiên cường để đối mặt dù biết buông tay ra có thể mình sẽ ngã.

Đã biết mơ ước và nỗ lực thật nhiều vì ước mơ ấy.
...

Làm được không ít, nhưng những điều chưa làm được thì còn rất nhiều.


Chưa biết bơi . Đang cố gắng để tập.

Chưa có một cái Ipod . Đang tích cóp dần dần.

Còn nhiều nơi chưa đến và còn nhiều món chưa nếm . Đang cố gắng để biến "chưa" thành "đã".

Chưa biết cười thật lòng và khóc thật tâm . Đang cố gắng để được sống thật là chính mính.

Chưa mở lòng ra để đón yêu thương và gỡ bỏ nỗi buồn . Đang cố gắng tìm một cái chìa để mở chiếc khóa ấy ra.

Chưa dám nói với những người mình yêu rằng Tao yêu mày . Đang cố để nói được nhiều hơn thế.

Chưa kiếm được giải thưởng hay huy chương nào cả . Đang chăm chỉ hết mình.

...

16 tuổi. Đã không còn quá nhỏ.

16 tuổi. Rộng hơn một vòng tay.

16 tuổi. Tương lai còn ở phía trước.

16 tuổi. Chúc mừng sinh nhật chính mình



mọi người chúc gì cho em nào ^^

Đừng bao giờ wên rằng...............

Sự hiện hữu của bạn là món quà cho thế giới này. Bạn là duy nhất và không ai thay thế được bạn. Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn, bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày ngay từ bây giờ.

Hãy luôn sống trong những niềm vui, chứ không phải là những phiền toái, và bạn sẵn sàng đương đầu với những gì sẽ đến. Trong bạn hẳn sẽ luôn có quá nhiều câu hỏi, hoài nghi… Nhưng hãy hiểu, hãy dũng cảm… bạn sẽ thành người mạnh mẽ.

Đừng tự giới hạn mình. Những giấc mơ của bạn đang chờ bạn đánh thức và chinh phục. Đừng rời bỏ những quyết định quan trọng để tạo ra cơ hội của ngày mai. Bạn hãy vươn đến đỉnh cao và giá trị của chính mình.

Không có gì lãng phí năng lượng sống cho bằng sự lo lắng. Bạn càng ưu tư bao nhiêu, bạn càng trĩu nặng tâm hồn bấy nhiêu. Đừng cho mọi vấn đề quá nghiêm trọng – hãy sống một cuộc đời “trời quang mây tạnh”, chứ không phải sống trong những âu sầu hối tiếc.

Hãy nhớ rằng một tình yêu nhỏ sẽ không thể tồn tại, hãy nhớ rằng rất nhiều quy luật tuần hoàn là điều không tránh khỏi. Hãy nhớ rằng tình bạn là một sự đầu tư khôn ngoan, và kho báu cuộc đời là chúng ta… được ở bên nhau.

Có sức khỏe và hy vọng và hạnh phúc. Hãy dành thời gian ước nguyện đến một vì sao. Và đừng bao giờ quên… chúng ta đặc biệt đến thế nào!

(Theo Netlaughter)

Như chờ tình đến rồi hãy yêu

"Sáng nay tôi nhìn thấy e ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. 39giây. E đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Ko chỉ mình e, nhiều ng` khác cũng vội. Nh~ chiếc xe máy cứ nhích dần lên... Sống là ko chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.
Tôi nhớ có 1 hôm nào đó, e đã nói với tôi rằng đấy là 1 triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.
Nhưng... e biết ko?! Đừng vì bất cứ 1 triết lý hay nào đó mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây ko phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là 1 phần của bài học cuộc đời. E sẽ bằng lòng đợi chứ?! Nếu e đã học và biết về điều sẽ xảy ra?
Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi 1 ng` trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi 1 cơn mưa vì biết dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi 1 tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu "theo trào lưu" chỉ có thể đem đến nh~ tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của e...
Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, e nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có nh~ loại vài tháng là uống đc. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt đc độ chín cần thiết. Điều quan trọng ko phải là sớm hay muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.
Cũng như câu chuyện về 2 chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hoá bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu e vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp e phá vỡ cái kén và đưa sâu e ra ngoài.
Thế nhưng, e biết ko, sâu e mới chỉ có 1 đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó ko thể bay lên như anh và cũng ko còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm khóc ròng nhìn đứa e bị đàn kiến tha đi....
Tôi nhớ có 1 câu danh ngôn, đại ý rằng "Bạn sẽ có 1 con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ ko phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra". Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới đc hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của 39giây đèn đỏ, của 12 năm miệt mài đèn sách trên ghế nhà trường, của 1 mối tình thiết tha chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.
Mọi vật đều có thời điểm của mình. E đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp đc 1 tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động. Xuân qua Hè tới. Đông sang Thu về. Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, rồi bắt lấy nó thật tốt e nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu e biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi ko bao giờ là vô nghĩa.
Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, e nhớ để dành trong đời mình nh~ khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu nồng đượm rồi hãy uống.
Như chờ tình đến rồi hãy yêu"
( Trích 2! 131, 15/1/2k9
TG: Phạm Lữ Ân )
P/s: Bởi vì trong lúc này đây, đang rất cần 1 bờ vai để dựa vào. Nhưng thôi, hẵng cứ đợi, đợi đến khi ta gặp đc 1 ng` thật sự yêu ta - ta yêu. Để ta và ng` ấy thuộc về lẫn nhau. Đừng vội, rồi ta sẽ yêu. Để giá trị của tình yêu là tuyệt đối.

Bài học từ Cô Bé Lọ Lem!


Dạo này, hễ rãnh tí xíu là mình lại coi chương trình Chuyện Ngày Xưa, coi cho trẻ trung tí xíu, coi cho xả tress, và coi vì một lý do khác nữa! (bí mật), mình thấy chương trình đó cũng hay, vui nhộn, nhưng mấy ai khi xem/đọc một câu chuyện cổ tích lại rút ra được những bài học đắt giá như cách giảng bài của vị thầy giáo dưới đây?

Thầy giáo bắt đầu giờ học văn bằng chuyện Cô bé Lọ lem. Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi?
Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ lem Cinderella ạ, và cả hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.
Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?
HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm!
Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác.
Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ).
Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy!
HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.
Thầy: Vì sao thế?
HS: Vì …vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.
Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.
Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?
HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.
Thầy: Đúng, các em nói rất đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?
HS: Đúng ạ!
Thầy:Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không?
HS: Không ạ!
Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.
Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không?
HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.
Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?
HS: Chính là Cinderella ạ.
Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cản trở Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?
HS: Phải biết yêu chính mình ạ!
Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?
HS: Đúng ạ, đúng ạ!
Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?
HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.
Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô bé Lọ lem) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này trong số các em có ai muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?
Tất cả học sinh vỗ tay reo hò hoan hô.

Theo Huy Đường
Tia Sáng/Lược dịch theo báo Trung Quốc


...........Chiều.................



Ráng vàng chiều tà, nhìn sắc thái trời như thế này phải công nhận là rất đẹp và bình yên đến lạ lùng…..Tôi chưa từng được ngắm hoàng hôn trên biển, chỉ thưởng thức được vẻ đẹp nên thơ của ráng chiều quê tôi….Chắc hẳn hoàng hôn trên biển sẽ đẹp kiêu hãnh và lãng mạn hơn rất nhiều….Tôi hy vọng sẽ được nhìn thấy cảnh trời ấy! Chắc tuyệt lắm! Thời khắc giao thoa giữa cái nắng chiều vàng rực héo úa và màn đêm thẳm xanh buông rơi, đường ranh giữa 2 sắc trời……

Ngẫu hứng nhớ lại mai lại phải lên trường cho biết lớp, biết thầy cô, chuẩn bị cho học trong hè, tôi vừa ới gọi đứa bạn thân gần nhà. Lâu rồi chẳng gặp, có lẽ mỗi đứa mãi lo hoà mình vào khoảng trời riêng, vào thế giới nhỏ bé của chính mình, lâu rồi mới có dịp nhìn mặt nhau, bạn ấy giờ đã ra dáng người lớn, cao thêm vài phân, ăn nói chửng chạc hơn rất nhiều, nhưng cái thân thiết của hai đứa bạn thân thời thơ bé vẫn mang cho tôi cảm giác thích thú, thi vị, có lẽ từ lúc tạm biệt trường lớp đến giờ, tôi chẳng hề chú ý đến….

Thế là mai, tôi chính thức đã bước sang một lớp, sẽ phải nỗ lực nhiều hơn năm học trước, dù chưa đến ngày khai giảng thực sự, nhưng tôi thích gọi đó là tựu trường “quá sớm” của cấp ba, đã là HS mới lớp 11 rồi nhỉ? Cũng lớn rồi còn gì …. nhưng vẫn là tôi, một con bé ưa chạy nhảy, vẫn là…. trẻ con!





Truyện kết thúc Film "Chiếc Điện thoại thần Kỳ"

Như các bạn đã biết! sau khi đánh bại đc Tên Tru đần độn! và xoá hết bộ nhớ! Trái đất đc cứu thoát! Sneo (cô ngốc) không thể ở lại với Lục Tiểu Thiên (Con nuôi Lục Tiểu Phụng ) và đã zìa lại với năm 2060 để tránh hiểm hoạ khôn lường!!

Anh Trư quay zìa với Đg` tăng và cùng đi thỹnh kinh! để lại đó và cô người yêu và 1 bức thư ^^!

Hoàng My Đại vương thỳ rời xa người anh em tốt là sếp Vy. Quay trở lại với cuộc sống đyck thực của X-Men ...

Còn Zu Sở Vy thỳ đi theo con đ`g làm giàu hợp pháp...

Lục Tiểu Thiên đi theo Lục Tiểu Phụng học nghề gia truyền

Băng nhóm Đại Ca Thiên (năm xưa hay ăn trộm điện thoại) nay đã trở thành người tốt và luôn giúp đỡ những người gặp khó khăn cùng với Sếp Vi làm ăn..

Phạm Tổng (Sếp Phạm) đã chừa cái mặt đần thối sau khi hợp tác với tên Ngưu và bị lợi dụng, và đã bắt đầu làm lại từ đầu, quay lại với một con người Bình Thường, nhưng vẫn đần như năm nào...

Sở sở vẫn tiếp tục làm Gíao viên..


Ngộ không thỳ .....
Ngộ không sau khi đánh bại anh Tru thỳ đã trở zìa với ĐTăng và anh em...
Trong con đường zan nan nhiều hiểm nguy! Ngộ không đc mệnh sư phụ đi lấy ýt nước và thức ăn ăn nhẹ sau khi đi ngang Chân Núi Côn Luân và nghỉ chân tại đó!
Ngộ không đang bay thỳ nhỳn xuống dưới thấy csai j đó đông vui! sau 1s suy nghỉ Ngộ KHông quyết định ghé chân xem thử thế nào, nhân tiện ... cho mát ruột.. Zần zần! trong tầm mắt Ngộ Không là một tấm bảng lớn đề welCome blog bangsonmynhan
sau khi ngộ không ghé thăm blog bangsonmynhan thỳ ngộ không bị lôi cuốn ngay! như một bùa mê ^^!



ngộ không bỏ cả sư phụ đang chết đói ở đất conluân! bỏ tiền tài, huynh đệ...

và ngộ không đã quyêết định ở lại với blog bangsonmynhan

một kết thúc có hậu cho blog bangsonmynhan

cần bán và mua một tình iu

CẦN BÁN :

-------

+) Một giấc mơ cũ về tình yêu khuyến mãi thêm nỗi đau và nước mắt.



+) Những hoài nghi về sự chân thật, về những cái tốt xung quanh.



+) Những nỗi buồn k tên, những cảm xúc vớ vẫn lúc có lúc k.



+) Bản chất đang thay đổi từng giờ, từng ngày trong suy nghĩ.



Giá đề nghị : MỘT NIỀM TIN.

=======//=======



CẦN MUA :



-------

Tình yêu : Đơn giản chỉ là yêu và yêu hết mình. Chân thành k lừa dối.



Cuộc sống : Một cái gì đó hướng về tương lai có kết quả khả quan hơn hiện tại.



Tâm hồn : Thanh thản và nhẹ nhàng.



Cảm xúc : Luôn vui vẻ và có nụ cười trên môi.



Giá đề nghị : Nếu có thể mua thì giờ này k còn ngồi đây viết blog nữa.

===========================================


Mưa

- Lại mưa nữa rồi, mưa gì mưa mãi!
- Thì mùa mưa mà em!

Hình như tôi không còn là tôi. Chỉ một cái nhìn cũng khiến tôi rùng mình. Một hơi thở cũng đủ quấn chặt lấy tôi kéo lại gần anh ấy. Mọi lời anh nói dù rất khẽ cũng làm tôi đau. Ngay cả những lúc anh im lặng uống cà phê, tiếng những viên nước đá lanh canh trong lòng cốc cũng khua vào lòng tôi những nhịp đập nghẹn thở. Anh kể toàn những chuyện vui khiến tôi không thể nhịn cười. Nhưng những tiếng cười ấy cũng làm tôi ray rứt mà anh không biết. Giá như anh đừng nói gì. Chỉ cần anh ngồi im thôi cũng đủ làm tôi ấm áp. Tôi lạnh không phải vì những cơn gió đêm mang theo hơi mưa. Những tiếng cười của tôi đang làm tôi tê tái.

Bỗng dưng những lần gặp nhau bình thường ở quán cà phê lại trở thành một niềm mong mỏi, những giây phút khuấy động nhịp sống đơn điệu hàng ngày của tôi, lấp đầy một khoảng trống âm ỉ ngày càng lớn trong đời sống. Tôi bỗng sợ ngày mai, khi anh ra đi, những ngày cũ sẽ lập lại, dài hơn, chậm hơn, trống vắng hơn. Tôi ngồi với anh đã hơn 3 giờ đồng hồ mà anh vẫn không nói điều tôi muốn được nghe. Chỉ cần một lời thôi cũng có thể làm tôi sung sướng thao thức suốt đêm để mơ mộng, để tưởng tượng về cả phần đời còn lại. Có lẽ anh biết điều tôi thầm mong muốn và cố tình đùa cợt tôi chăng?

- Mới tạnh một chút trời lại mưa nữa. Mưa hoài, anh nhỉ?
- Ừ, trời mưa thế này thì đành ngồi tán gẫu cho qua thời gian chứ biết làm gì!

Tôi không muốn biện hộ. Sự thành thật của những rung cảm sẽ làm chứng cho tôi. Em cười rất tươi theo những câu chuyện bông đùa của tôi nhưng em không biết tôi đang chết héo trong cảm xúc của mình. Những câu chuyện linh tinh ấy là cái phao cuối cùng để tôi bám víu vào thực tại. Ngày mai tôi đi rồi. Có nên không để lại một niềm lưu luyến và bao tiếc nuối? Em đâu biết rằng tôi muốn vứt bỏ hết màn kịch tôi đang độc diễn để có thể nói lên một lời thành thật duy nhất, rất thiết tha, và rất quen thuộc, như đã bao lần tôi đã thốt lên với những người con gái đi qua hay ở lại trong đời mình.

Tôi không muốn những cảm xúc vừa êm ái vừa đau đớn này tan biến. Cái cảm xúc khi tim chợt sai nhịp đập, khi tâm trí bỗng nhiên mộng du, khi mỗi ánh mắt chạm vào đâu cũng biến nơi đó thành vàng ngọc quý giá. Chỉ có sự từng trải của một người đàn ông mới giúp tôi giữ được vẻ bình thản cần thiết. Và sự lo sợ nữa! Tôi sợ rằng nếu tôi không đủ tỉnh táo thì những giây phút đẹp đẻ này sẽ vỡ tan và trở thành nỗi ân hận khôn nguôi như những mối tình đã trót đánh mất. Những mối tình luôn là mối tình đầu.

- Vậy là ngày mai anh đi?
- Ừ, ngày mai anh đi.

Sao anh không hiểu rằng em đang chờ chỉ mỗi một lời ấy? Em bồng bột ư? Có thể. Nhưng em đang sống thực với chính mình nhất trong sự bồng bột ấy, anh có biết không? Chỉ có anh mới có thể cuốn em vào cái dòng lũ mê đắm này. Chưa bao giờ em có cái cảm giác ấy mặc dù không ít người đã từng đến với em và mong mỏi ở em nỗi xao xuyến dữ dội như thế. Em đang buông trôi chính mình trong dòng thác ấy, đang chờ đợi những phiêu lưu đầy mê hoặc. Nhưng anh đã neo chặt em lại bên này bờ an toàn. Em nào cần tới sự an toàn ấy đâu anh!

Không, em tin là anh hiểu rõ em. Nhưng anh không thể cho em điều em khao khát. Điều đó càng làm em thêm đau, và muốn đau hơn. Cái đau đớn ấy sao mà đầy ma lực bởi vì chính sự hóa giải nỗi đau mới là điều kỳ diệu. Anh, chỉ có anh mới có thể cho em điều kỳ diệu ấy. Em không cần biết đằng sau điều kỳ diệu lấp lánh ấy những bất trắc gì đang chờ đợi. Em chỉ cần một lời của anh thôi cũng đủ thấy mình đã sống bằng muôn cuộc đời. Chẳng lẽ anh muốn chính em phải nói ra với anh những điều ấy sao anh?

- Mình đã ăn hai tô mì và uống mấy ly nước rồi mà vẫn chưa hết mưa, anh nhỉ?
- Chắc sắp tạnh mưa rồi. Mưa đã bớt nặng hạt.

Em ngồi im lặng đã lâu. Hình như em đang chịu đựng những cơn mưa. Mưa sắp tạnh rồi. Những câu chuyện bông đùa của tôi cũng gần khô kiệt. Khách trong quán cà phê đã lần lượt ra về. Cuối cùng chỉ còn lại hai người. Tôi sẽ nói lời ấy chứ? Gương mặt em trong bóng tối của quán cà phê vắng sao quá gần! Nếu mình nói ra mà bị từ khước, bị hoài nghi thì đau đớn lắm. Nhưng nếu được chấp nhận thì có hết đau đớn không?

Chỉ một lát nữa thôi là mưa sẽ tạnh. Và tôi sẽ không còn cơ hội nào nữa để được thấy mình lớn lao hơn chính mình trong niềm ngây ngất được vượt thoát cái thực tại không có thực này. Có lẽ những gì không thể cầm giữ trong lòng bàn tay mới là những điều có thực bởi vì ai cũng trân trọng và khao khát. Biết là không thể cầm giữ được nhưng vẫn muốn vươn tay ra vồ chặt lấy. Điều có thực ấy đang ở ngay cạnh bên tôi. Chỉ cần tôi đưa tay ra... Và nói một lời… Tôi đưa tay ra. Bàn tay cầm chiếc thìa khoắng lanh canh trong lòng ly cà phê đã cạn. Tôi không nói được điều mình muốn nói.

- Anh ơi, tạnh mưa rồi!
- Ừ, thôi mình về.

(sưu tầm)
Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30