trời rất nóng...có vẻ thời tiết như muốn trêu ngươi...làm con người ta bựa bội và dẫn đến nhiều hậu wa khác...
tìm 1 chỗ ngồi mát mẻ ở cái thành phố này ko phải là khó...nhưng cái khó là ngồi sao cho thoải mái cả tâm lẫn xác...1 chiều nóng nảy như lò thiêu...ở nhà đã nóng,ra đường thì muốn lột cả da...có thể cafe là địa điểm lí tưởng lúc này...

thix buổi chiều window...nhưng wa'n dẹp mất rồi...cái góc Hồ Con Rùa...tang hoang...
Thủ Đức có nhiều wa'n cafe máy lạnh...nhiều phong cách khác nhau,Trầm,Phố,Samba...1 wa'n mới mở gần đây là B&W...nhưng bước vào những wa'n này...cái ấn tượng đấu tiên đập vào mắt là mỗi người ôm 1 cái laptop,chui đầu vào công việc hoặc vui vẻ cái j đó... chui chui rúc rúc...và chăm chú...thật là tẻ nhạt...có thể đây là địa điểm lí tưởng của họ...chứ ko phải dành cho mình...
chọn Cội...
cũng cafe máy lạnh...cũng wifi...nhưng ko laptop
cũng đã rất lâu mới way lại đây...từ cái bữa ăn cơm văn phòng với Ka...cách đây cũng lâu rồi kưng nhỉ...và Cội cũng đã thay đổi ít nhiều...ví cội như 1 người bạn...thấm đẫm thời jan...Cội đã cũ nhiều và thưa khách...có lẽ Cội là 1 trong những wa'n cafe máy lạnh đẩu tiên ở Thủ Đức...cũng đã có 1 thời hoàng kim...
nhưng bây jo`...Cội vắng...
chọn chỗ ngồi trên sàn ngay cửa sổ...ngó ra cái con đường cũng ít xe cộ...1 chỗ ngồi khá ưng ý
hồi trước vào Cội toàn người wen...có thể nói chuyện với bất kì ai...từ ông chủ cho đến tiếp viên...từ giữ xe cho đến đầu bếp...bây jo Cội thay hầu hết ekip thì phải...cung cách phục vụ ko được như trước...mờ nhạt lắm...

àh...còn ông quản lí ở đây...cười 1 nhát...nhẹ cả người..."lâu lắm rồi mới vô hả?"..."ya...bận wa' chú ơi!"...cười trừ
vào Cội nhìn thiên hạ...ngẫm ra được ối cái hay...kích thích trí tưởng tượng
cái từ "bận" mà thiên hạ điềm nhiên vẫn nói với nhau hằng ngày là j nhỉ? có thể là 1 lời từ chối tế nhị của những lời mời mọc..."tôi bận"...tức là hôm nay tôi ko muốn đi...hoặc là tôi ko thix đi...ko lẽ phủ phàng nói với nhau rằng "ko thix" hoặc là " ko đi"...nói "bận" lịch sự hơn nhiều...ra vẻ mình cũng có nhiều việc phải làm...và lời mời của đối phương đêx là j cả...
cái ông nhìn cũng phải lớn hơn ba mình...mà lại xưng với mình bằng em...oh có vẻ đàn ông họ thix được kêu bằng anh...cho nó trẻ...hìhì...ông công an jao thông áo quần chỉnh tề...đi moto có 2 cái thùng chà pá ở đằng sau. số ra đường là gặp công an...ông này đã từng bắt mình 1 lần rồi...lần trước ko biết xưng bằng chú...tốn hết 150k tiền ngu...lần này thông minh rồi...xưng anh cho nó nhẹ nhàng...vừa được "ân xá"...
ngồi 1 mình cũng chẳng được yên...đời lắm rắc rối mà mình ko đề phòng được...
1 gã tóc dài wa ót...cầm li cafe đen ngòm từ đâu ra ko biết bỗng ngồi phịch xuống chỗ đối diện..."anh ngồi đây nhé!" kèm theo nụ cười nhìn phát nôn..."hẹn bạn rồi"..."thế mà a tưởng em đi 1 mình,cho số điện thoại nhé"..."ko wen"...liếc 1 phát đứt dây gân..."thế em gái thix j nào"...điên rối nhá...trời nóng nhá...gã phá rối buổi chiều vui vẻ của mình...hỏi "thix tiền,có ko?"...lạnh băng...li nước trà cầm sẳn chuẩn bị cho 1 lời nói nữa là hất ngay vào cái mặt thối rữa...thế nhưng gã ta cũng biết điều mà đứng dậy đấy nhờ...
cái lũ mặt dầy...như cái đế giầy...doctor
thầm nghĩ..."bao nhiêu tiền đủ để mua lấy hạnh phúc và nụ cười thường trực trên môi...?"


có những cá thể quá hiểm...ngoài mặt thì cười như hoang hướng dương...nhưng trong đầu thì tâm địa của con rắn hổ mang...cười nói với nhau bằng những lời mật ngọt...nhưng lại dấu dao sau lưng quấn...nham hiểm
tại sao lại như thế nhỉ...ghét thì bảo là ghét...ghét thì lúc đầu đừng có sáp vào...cứ sáp vào như thể iu thương nhau lắm cơ...nhưng khi có cơ hội thì sẵn sàng dâm 1 nhát vào lưng chết chơi...vui nhỉ...
thấy mình còn đần hơn cái chữ đần...bị đâm sau lưng mà đêx mảy may nghi ngờ...mình như thế nào thì cũng liên wan j nhỉ...sống cũng sống kiếp của mình...vui buồn cũng là của mình...thế mà tại sao cứ chen vào làm nhiễu sóng cuộc đời nhỉ...
sống hơn mình được mấy năm cuộc đời mà vẫn thế àh...vẫn chưa khôn ra àh...sống là sống cả xã hội nhá...cậu cứ thế sau này về quê chăn trâu nhá...đừng nhìn bề ngoài 1 con người mà đánh giá bên trong nhá...thế thì khác j mấy pé mới lớn bốc đồng...đừng bao jo gọi tên mình nữa...tên mình mà phát ra từ môi cậu nge giễu cợt thế nào ấy...mà mình thì ko thix giễu nhá...
xem cài nì rùi nghĩ cho thông...[i dreamed a dream]
http://www.youtube.com/watch?v=9lp0IWv8QZY
tự kiểm điểm lại cả bản thân mình.

mẹ hay cười lắm...nói j cũng cười...ko nhăn nhó như trước...
bảo..."ăn cháo mẹ nhé",mẹ cười...cười hồn nhiên
"tắm mẹ nhé"...cũng cười...
nụ cười thường mang đến niềm vui...1 nụ cường bằng 10 thang thuốc bổ...
hãy cười nhiều mẹ nhé...để được mãi như bây jo`...là ổn rồi...
ko mong ước nhiều hơn...
chỉ sợ nụ cười biến mất...u ám...
bao giờ những dòng cuối cũng muốn viết j đó cho tình yêu...
A
4 tháng rồi...nhanh đấy a nhỉ...thế mà em cứ tưởng như mới hôm wa...
yêu a...ko thể tả được bằng lời...ko thể viết ra bằng chữ...hay nghĩ đến a và phì cười...cười nhe răng thế này này
...vì a bảo e cười thế mới đẹp...bên a bình yên mãi a nhé...
người ta thường bảo...cãi nhau rồi mới hiểu nhau...nhưng đối với e ko phải vậy...e ko thix cải nhau...ko thix jan hờn...có thể là sóng gió...nhưng bao nhiêu cũng sẽ vượt wa...là đủ hiểu nhau rồi...
nhiều khi nghĩ có khi nào e mơ...sáng sớm thức dậy nghĩ rằng đã tìm ra a rồi...bay bổng
nhớ 1 câu hỏi của a..."em sẽ về ngôi nhà hạnh phúc của a chứ?"...
sợ a mệt nhoài...
a sẽ đợi e...em tin là như vậy mà...
3 năm có là wa' nhiều...
có lẽ a chờ đợi 1 tín hiệu từ phía em...hoặc có lẽ a sẽ cảm thấy hết sức mệt mỏi,hoặc có thể chấp nhận vào 1 thời điểm khác...
có bao jo`...ở 1 nơi nào đó...có thể rất xa...hoặc rất gần...A...vừa kéo em vào...lại vừa đẩy em ra
em ko muốn sau này...vào 1 thời điểm nào đó...có thể rất lâu...hoặc rất nhanh...em lại kể 1 câu chuyện..."có 1 thời...như thế"...
...và có những mơ mộng...rất đàn bà

