CỰU SINH VIÊN LỚP BÁO CHÍ 12C (1993-1997)

31-7-2011 là giỗ đầu của nhà báo Đặng Vũ Phong (Phong Vũ)

Subscribe to RSS feed

Họp lớp ở Bình Dương ngày 26-6-2011

Sáng chủ nhật 26-6-2011, tại TX. Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương, các thành viên lớp báo chí 12C đã tham gia chương trình họp mặt kỷ niệm 14 năm ra trường (6-1997 - 6-2011).

Gia đình Tuấn Anh sau khi họp lớp đã đến Đồng Nai thăm gia đình Kim Tuấn, Đoàn Phú ngày 29-6-2011.

Tham gia chương trình họp mặt có: Gia đình Tạ Tuấn Anh (VTV, đến từ TP.Đà Nẵng); gia đình Nguyễn Văn Bình (Báo Công An Nhân Dân, đến từ TP.Cần Thơ); gia đình Huỳnh Thanh Tuấn (Báo Công An TP.Hồ Chí Minh); gia đình Mã Thanh Hải (Báo Công An Nhân Dân, ở TP.Hồ Chí Minh); gia đình Huỳnh Minh Dân (Báo Bình Dương); Đinh Kim Tuấn (Báo Đồng Nai); Bùi Thiên Tân (Công an quận 9, TP.Hồ Chí Minh); Đoàn Văn Phú (Báo Đồng Nai); Nguyễn Thị Bình An (Báo Pháp Luật TP.Hồ Chí Minh); gia đình Đồng Văn Hùng (Báo Pháp Luật TP.Hồ Chí Minh); Trần Xuân Toàn (Báo Tuổi Trẻ TP.Hồ Chí Minh).

Số thành viên vắng là 19 người. Sau buổi họp mặt, các thành viên trong lớp thống nhất dịp 21-6-2012 sẽ tổ chức kỷ niệm 15 năm ra trường ngay tại Học viện Chính trị - Hành chính khu vực II (quận 9, TP.Hồ Chí Minh)

Nhớ lớp Báo 12C



Tập thể lớp báo chí 12C chân thành cảm ơn thầy Ngọc Oanh (Học viện Báo chí - Tuyên truyền) đã lưu giữ và tải những hình ảnh này lên mạng.

Nhớ lại năm 1996 tại Thủ Đức, lớp Báo 12C

Mình tình cờ tìm thấy cuộn băng Video thực hành môn truyền hình của một nhóm sinh viên lớp Báo 12 C tại Thủ Đức (TP Hồ Chí Minh) năm 1996.

Ngày ấy, Phân viện Báo chí và Tuyên truyền mở 3 khóa Cử nhân báo chí tại TP, phối hợp với Phân viện Chính trị TP Hồ Chí Minh.

Lớp đặt tại Thủ Đức...

Ngày ấy mình 31 tuổi, trẻ ghê, gầy gò nữa.

Đúng là Giai Ba Mươi tuổi đương Xoan có khác...

Thầy Hậu ngày ấy thì bằng tuổi mình bây giờ. Năm nay thầy đã về hưu rồi.
Xem lại hình ảnh thấy buồn cười ghê:

Có cái máy tính thôi mà cả lớp xúm vào xem cứ như Gái góa nhìn thấy Thánh Gióng không bằng...

Ngày ấy, tạp chí Thế giới mới đang ăn nên làm ra do có nhiều bài mới lạ, tranh ảnh đẹp.
Mình còn nhớ, ông Tổng biên tập bảo:

- Tòa soạn cử người làm việc với nhân viên quét dọn máy bay ở Tân Sơn Nhất, cứ sau mỗi chuyến bay lại thu dọn báo và tạp chí của khách bỏ lại trên các chuyến bay quốc tế đến từ Pari, Hồng Kông...đem về phân loại, chọn bài và dịch nhanh...

Ngày đó chả bản quyền bản kiếc gì sứt, ảnh đẹp cứ quét mà in đại lên...thông tin mới lạ...vì thế tạp chí bán rất chạy...

Nghe lại trong băng, ông Tổng biên tập đang giải thích một điều rất chi là kỳ diệu, đó là dùng máy tính thay màu áo, màu mắt cô gái xinh đẹp trên bìa...

Ôi, cái trò photoshop bây giờ thì muỗi quá.

Nhưng ngày ấy nó là tuyệt đỉnh trần gian, là ao ước của những nhà báo chim non đang khao khát vào nghề cống hiến...

Lớp Báo 12 C giờ đã thành những nhà báo lớn cả rồi. Không cây đa cây đề thì cũng cây Sim cây Mua...

Những em Đỗ Quyên, Kim Tuấn, Minh Hòa, Duy Hòa, Ngọc Hạnh...đều nổi tiếng.

Cũng có nhiều người tạt sang ngành nghề khác mà không còn làm báo...

Lại ngậm ngùi vì cũng có bạn đã đi xa về thế giới bên kia...

Nhớ Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm ngày ấy rất nhiệt huyết với tờ Tài Hoa trẻ...

Mới đó mà đã 15 năm rồi...
Ôi là thời gian...

Nó đủ để những cô sinh viên ngày đó giờ đã thành những Mệnh phụ phu nhân, Quý cô Quý Bà sang trọng, lịch sự, Nói có người nghe, Đe có kẻ sợ...chứ không ngơ ngác nhìn chị phóng viên lướt bàn tay trên máy tính, oánh cái máy "đả ký tự" mà suýt xoa thèm khát....
Thời gian...

Thời gian đọng lại trên những khuôn mặt thầy và trò, trong câu nói ngây ngô và niềm tin mãnh liệt về một nghề kỳ diệu thuở bước vào đời...

Riêng cái môn truyền hình thì chả biết các em có học được gì từ thầy hay không nhưng bây giờ cũng đã có những nhà báo từ lớp 12C đang hàng ngày xuất hiện trên truyền hình, vừa oách xà lách, vừa kiếm xiền kha khá...(nghe nói cát xê cho MC hàng chục triệu mỗi lần xuất hiện trên hình)...Thế là bằng mấy dân cày rồi nhỉ...

Thực ra thì ở Học viện Báo chí bây giờ, nhiều người sau này đã không còn nhớ rằng: Trường đã từng đào tạo báo chí cho sinh viên khóa 11,12,13 ở TP Hồ Chí Minh...

Xem cái Video để nhớ về một thuở...


http://vn.360plus.yahoo.com/ngocoanhpvbc

Bài viết của thầy Ngọc Oanh

Video clip lớp báo chí 12C thăm Tạp chí Thế giới mới 3-1996



Tập thể lớp báo chí 12C chân thành cảm ơn thầy Ngọc Oanh (Học viện Báo chí - Tuyên truyền) đã lưu giữ và tải những hình ảnh này lên mạng.

Người đi để lại cơn mưa cuối trời...

,

1. Mưa. Trưa nay sao mưa nhiều thế. Mưa cứ tuôn trào như những dòng nước mắt tiếc thương của bạn bè, người thân khi đến viếng bạn - nhà báo Đặng Vũ Phong (Phong Vũ). Có phải ngẫu nhiên không khi một lẵng hoa tim tím của một nhà văn không chịu đề tên, đã đính kèm hai dòng chữ nhỏ dành cho bạn:

"Đời buồn như gió sông xưa

Người đi để lại cơn mưa cuối trời...".


Nhà báo Đặng Vũ Phong (bìa trái) trao đổi với giáo sư Vũ Quang Hào trong khóa tập huấn nâng cao nghiệp vụ tại Báo Đồng Nai năm 2009.

2. Trời rộng thênh thang, sao đời người quá ngắn ngủi. 36 tuổi đời, 13 năm tuổi nghề và với thể lực, sức viết đáng nể, tôi biết chắc chắn rằng bạn đang ấp ủ biết bao dự định cho gia đình, nghề nghiệp và xã hội... Thế mà, sao bạn lại ra đi đột ngột, không một lời để lại? Đến nỗi, chiều qua, khi đến viếng, Phó chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin Đồng Nai Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đã trách rằng: "Phong Vũ ơi, em hứa chiều thứ năm này, sau giờ học ở Trường Chính trị tỉnh về, sẽ mời chị uống cà phê Cội Nguồn để trao đổi về việc giúp đỡ những nạn nhân chất độc da cam. Chưa thực hiện được lời hứa, em lại ra đi đúng vào ngày vì nạn nhân chất độc da cam...". Còn Phó giám đốc Công an tỉnh Ngô Minh Đức trầm ngâm: "Mới hôm nào Phong Vũ xây dựng kế hoạch tuyên truyền 65 năm ngày truyền thống ngành công an nhân dân. Vừa triển khai đăng vài kỳ thì em đã...". Và với bà xã Bảo Quyên cùng bé Thỏ, bạn cũng chưa kịp thực hiện lời hứa: cuối tuần tới sẽ sắp xếp công việc để về quê ngoại chơi, rồi cả gia đình cùng trở lại Biên Hòa...

Gần một ngày túc trực ở nhà vĩnh biệt Bệnh viện đa khoa Đồng Nai, chúng tôi - những bạn hữu thời sinh viên báo chí - đã nhớ lại những mẩu chuyện liên quan đến bạn, người có biệt danh "Thiền sư", đơn giản bởi bạn là một người ít nói, chịu khó, làm việc khoa học, kỹ càng, sinh hoạt điều độ. Thời sinh viên là thế, khi vào nghề báo, bạn cũng luôn là một nhà báo mang trong mình bao nhiệt huyết, mạnh mẽ đấu tranh với những sai trái, tiêu cực, đấu tranh cho những trường hợp oan khiên... Chính cái bút danh Trường Quân - tên của một thanh niên bị oan sai, từng được bạn kiên trì điều tra, xác minh và đấu tranh để đòi lẽ công bằng - như đã khẳng định quan niệm về nghề của bạn: phải làm quyết liệt, theo đuổi tới cùng để tìm ra sự thật và bảo vệ sự thật.

3. Hơn 15 năm trước, khi còn là sinh viên báo chí, bạn và tôi từng có những lần đạp xe cọc cạch từ Thủ Đức về Biên Hòa đi thực tế viết bài về đời sống công nhân sau giờ tan ca, về xóm cùi Tam Hiệp, hay cùng đón xe lên núi Gia Lào viết bài về nghề gánh xe chùa, về người cạo mủ cao su được phong tặng danh hiệu anh hùng lao động... Những bỡ ngỡ, những kỷ niệm đẹp của thời thực tập đó đã chắp cánh cho chúng tôi ngày trưởng thành trên đường đời và trong nghề báo. Và cũng chính từ những chuyến đi thực tế đó, bạn đã bén duyên với vùng đất Đồng Nai và chọn đây là quê hương thứ hai của mình sau vùng đất Bạc Liêu...

Từ khi chính thức là phóng viên Báo Đồng Nai, bạn đã có mặt trên khắp các nẻo đường trong tỉnh, ngoài tỉnh, biên giới, hải đảo... Bạn đã phụ trách tuyên truyền ở các lĩnh vực khác nhau, có điều kiện tiếp xúc với nhiều giới lãnh đạo cũng như các thành phần trong xã hội. Trong đó, bạn đặc biệt quan tâm đến những vấn đề liên quan đến công tác tôn giáo, dân tộc và đời sống pháp luật... Ngay tiêu đề của một trong những bài báo cuối cùng của bạn, đăng trên Báo Đồng Nai ngày 10-8 vừa qua đã thể hiện điều đó: "Xe tải ben lưu thông vào thành phố trong giờ cao điểm: Dư luận bức xúc!". Quả thật, cùng công tác với bạn bao năm trong một cơ quan, nhưng tôi không thể nhớ hết bao nhiêu bài báo của bạn đã được bạn đọc quan tâm, được giải thưởng báo chí, được lãnh đạo các cấp, các ngành quan tâm, có ý kiến phản hồi, điều chỉnh... Những năm gần đây, khi đã đảm nhận công tác quản lý (làm Trưởng ban Pháp luật - đời sống, Chủ tịch Công đoàn cơ quan Báo Đồng Nai), bạn vẫn sắp xếp thời gian để đi thực tế và viết bài thường xuyên, liên tục...

4. Từ đây, trên các trang Báo Đồng Nai sẽ không còn những bài viết mang bút danh của bạn. Từ đây, những bạn đọc của báo mất đi một nhà báo mà họ có thể gởi gắm niềm tin và kỳ vọng. Từ đây, chúng tôi mất đi một đồng nghiệp đầy nhiệt huyết với nghề...

Thôi nhé Vũ Phong, hãy thanh thản, yên lòng ra đi. Chúng tôi tin rằng, đọng lại mãi trong tâm tưởng của các đồng nghiệp, bạn đọc và những người quen, là một nụ cười rất Đặng Vũ Phong...

Biên Hòa, chiều 11-8-2010

Nhà báo Đặng Vũ Phong, bút danh: Phong Vũ, An Xuyên, Trường Quân..., sinh ngày 29-8-1974, tốt nghiệp khoa báo chí Học viện Báo chí và tuyên truyền năm 1997, công tác tại Báo Đồng Nai từ 1-1-1998. Vũ Phong từng đoạt nhiều giải thưởng (cấp quốc gia, bộ, ngành và địa phương) cùng các danh hiệu, bằng khen trong phong trào thi đua yêu nước. Nhà báo Đặng Vũ Phong đã mất đột ngột rạng sáng 10-8-2010.

KIM TUẤN

Vĩnh biệt nhà báo Đặng Vũ Phong

,

Nhà báo Đặng Vũ Phong (Phong Vũ, An Xuyên, Thiểm Ty...) đã đột ngột mất vào khoảng 4 giờ sáng ngày thứ ba 10-8-2010 tại nhà riêng ở phường Quyết Thắng, thành phố Biên Hoà, tỉnh Đồng Nai.

Đặng Vũ Phong sinh ngày 29-8-1974. Học phổ thông tại huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu. Là sinh viên lớp báo chí K12C Phân viện báo chí và tuyên truyền (nay là Học viện báo chí và tuyên truyền) 1993-1997. Là học viên lớp trung cấp chính trị K32 của Trường Chính trị Đồng Nai (2002-2004). Là sinh viên lớp cử nhân triết học của Học viện báo chí và tuyên truyền (2009-2011).

Từ 1-1-1998, Đặng Vũ Phong về công tác tại Báo Đồng Nai cho đến nay. Nhà báo Đặng Vũ Phong là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, Uỷ viên Ban chấp hành Hội Nhà báo tỉnh Đồng Nai, Trưởng ban Pháp luật - đời sống Báo Đồng Nai, Phó thư ký chi hội nhà báo của Báo Đồng Nai, Chủ tịch Công đoàn Báo Đồng Nai.

Trong cuộc đời làm báo, Đặng Vũ Phong đã được các giải thưởng quốc gia, giải của các bộ, ngành và của tỉnh Đồng Nai.

Vợ chồng nhà báo Đặng Vũ Phong có 1 con gái vừa tròn 5 tuổi.

Lễ viếng từ nay đến sáng ngày 13-8 tại nhà riêng ở hẻm 100, đường Hà Huy Giáp, phường Quyết Thắng, TP. Biên Hoà.

Lễ di quan vào lúc 8 giờ ngày 13-8 và đưa về quê Vĩnh Mỹ A - Hoà Bình - Bạc Liêu. An táng tại quê Bạc Liêu vào sáng ngày 15-8

Họp lớp tại Đà Nẵng 6-2010


Trong 2 ngày 26 và 27-6-2010, một số thành viên lớp báo chí 12C đã tham gia chương trình họp mặt tại thành phố Đà Nẵng. Vì nhiều lý do khách quan nên nhiều thành viên không thể tham dự được (trong đó có những người trước đó rất nhiệt tình kêu gào anh em tham gia, nhưng phút cuối thì cũng lặn mất tăm nên Tạ Tuấn Anh cực kỳ giận, đòi xẻ thịt lột da những tên này).

Trong chương trình có sự tham dự của gia đình Huỳnh Minh Dân, gia đình Nguyễn Văn Bình, gia đình Tạ Tuấn Anh, Nguyễn Thị Bình An, Đồng Văn Hùng, Trương Duy Hòa...

Ở Đồng Nai, vì không có điều kiện ra Đà Nẵng, nên Đinh Kim Tuấn, Đặng Vũ Phong, Đoàn Văn Phú cùng Lò Văn Dinh (Sở Văn hóa - thể thao và du lịch tỉnh Bình Phước) đã tham dự chương trình họp mặt thân mật từ xa.

Những hình ảnh trên do Bình An cung cấp, sau khi từ Đà Nẵng trở về TP.Hồ Chí Minh.




Gia đình Minh Hòa đã trở lại Nauy

Bình An: Xem và nhớ

, ,

Lần họp mặt lớp lần này mình không tham dự được, hơi tiếc.

Xem blog lớp, thấy cám cái nỗi nhân tình thế thái ghê. Mỗi gương mặt vừa thân quen nhưng cũng vừa có chút xa lạ. Cái xa lạ của những người đã lớn, đã thành danh trong nghề, đã thành đạt trong đời.

Tự hỏi đằng sau tất cả những cái vẻ bề ngoài ấy, các bạn của tôi có cảm thấy thật sự hạnh phúc, thật sự hài lòng với cuộc sống hiện tại hay không? Nếu có, quả thật là tin tốt lành và đáng chúc mừng. Còn nếu lướng vướng, thì mong rằng mỗi người sẽ tự tìm ra cách cởi trói, để bản thân mình được hưởng thụ hơn, sung sướng hơn, thoải mái hơn… như quả thật lòng mỗi người khát khao được như vậy.

Một thời chúng ta được học chủ nghĩa xã hội khoa học, một thế giới gần như chủ nghĩa không tưởng thứ năm (còn mấy chủ nghĩa không tưởng trước là cái gì, quên rồi!). Nếu so sánh thì mãi mãi sẽ khó mà đạt được.

Nhưng nếu nhìn rộng lượng hơn, thì hiện tại của anh chị em trong lớp Báo 12C vẫn là quá tốt rồi, nếu chưa nói là “Tuyệt”! Cái thiếu thốn, cái thất nghiệp, cái chán chường một thời trẻ con đã trôi qua. Mỗi người sau hơn 10 năm làm báo, nếu muốn nhảy một bước sang lĩnh vực khác cũng không khó chút nào.

Nhiều bạn bè xưa theo trường phái “thân Mỹ”, “thân Tây”… nay cũng đã vào đảng. Còn nhiều bạn bè xưa theo trường phái “thân đảng”, nay lại vẫn chưa vào đảng. Thường thôi, đó cũng là sự lựa chọn của mỗi người.

PS:

Sáng nay đọc entry của Thiền Sư kể lại cuộc điện thoại với mình hôm 2-7, cười, vui và nhớ lắm. Và lại đọc entry mới về anh Đức Nghĩa nữa. Không biết có nên đặt biệt hiệu cho ảnh là “Yết Kiêu” không mà trong nhiều lần họp mặt ổng tự giác… vắng. Với lại nhân tiện cải chính lại suy nghĩ của sư phụ là đệ tử chưa từng yêu sư phụ, dù chỉ một giây thôi (để sư phụ đừng nhầm tưởng mà tội nghiệp quá).

Đây là nói thật, mong anh Đức Nghĩa đi… ăn mừng!

Bình An


Read more...

Trương Đức Nghĩa: Sao không thấy có hình của anh?

,


Hic, lâu rùi không thấy Hùng "mỏ nhọn" lên tiếng, tưởng hắn ta đã quên nghề viết. Ai dè vẫn còn viết tốt.

À chú Tuấn và chú Phong ghét anh hay sao mà hok thấy post hình của anh nhỉ.
Nói cho vui thôi.
Lâu lắm rồi mới được gặp lại anh chị em trong buổi họp lớp. Vui vì thấy ai cũng trưởng thành, vợ con đùm đề.

Híc, nhất là thấy Hùng "mỏ nhọn" giờ tóc đã muối tiêu. Ah, chắc là học tập theo phong trào của các "đại gia" để cua mấy em choai choai ấy mà. He he

Truong Duc Nghia

Read more...

Lại nói về Bình An

Hôm qua (ngày 2-7), Bình An gọi điện thoại cho thiền sư từ tòa soạn Báo Pháp Luật. Nội dung mở đầu là: “Tao vừa xem cái blog của lớp mình thấy vui ghê. Hình ảnh cũ của lớp có đầy đủ mặt mọi người. Bữa họp lớp tại Biên Hòa ăn nhậu hoành tráng quá. Phong với Tuấn kể lại mấy câu chuyện bữa họp lớp cười muốn bể bụng” (ê, đừng có… bể thiệt nghe).

Kế đến, Bình An tự tin nói rằng, cái lý do mà hôm họp lớp (28-6) không đi được là chính đáng chứ không hề vô lý: “Thứ nhất, tao lỡ hứa với con tao rồi, lâu lắm mới dắt nó đi du lịch một lần đó. Thứ hai, vì tao là trưởng đoàn đi, bỏ thì coi như… tiêu cuộc chơi sao?”. Rồi Bình An còn hứa: “Năm tới đi Đà Nẵng, chắc chắn tao đi được, đưa con trai tao đi luôn, nó 6 tuổi rồi, đi khỏe lắm”.

Tiếp theo, Bình An… chửi: “Đúng là lớp mình ai cũng có thể liên lạc được, chỉ trừ Dương Trung Quốc. Tao nghĩ cha Thành Sinh có địa chỉ, biết DTQ đang ở đâu. Chả liên lạc suốt qua i - meo với DTQ ấy mà. Mà nói thiệt nghe, nếu giờ lỡ có gặp DTQ tao cũng bước đi luôn, coi như chưa hề quen biết. Chắc ổng sợ tụi mình nghèo khổ nhờ vả gì quá nên mới không liên lạc. Xin lỗi nghe, tao còn có ý định, nếu ổng có bị gì, tụi mình quyên góp giúp đỡ ổng”.

Sau một hồi hỏi thăm chuyện nọ kia, Bình An lại nhắc: “Hôm rồi, anh Ngô Hải (Báo Cà Mau) lên Sài Gòn. Ảnh gặp mấy đứa con trai lớp mình, rủ nhau đi nhậu. Ảnh hỏi, ủa mấy đứa con gái lớp mình giờ sao rồi? Có đứa nào ở Sài Gòn thì gọi ra anh em gặp mặt luôn. Không biết thằng toi dịch giặc nào nói với ảnh là hổng biết mấy đứa con gái giờ ra sao và hổng có số điện thoại để mà gọi. Tao mà biết đứa nào nói vậy tao chửi. Mày nghĩ coi, anh em lớp mình kỳ ghê hông? Ở trong Sài Gòn đây thôi chứ đâu xe nhưng có mấy khi gặp gỡ, rủ rê nhau đi cà phê cà pháo không? Ê, bữa nào lên Sài Gòn chơi nhớ a lô cho tao, đi cà phê nghe”.

Kết thúc cuộc điện đàm 8 phút 36 giây.


Vũ Phong (1975-2010)

Read more...

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29