Từ điểm xuất phát đầu phố Tống Duy Tân, cả đoàn đã sẵn sàng lên đường. Chiếc xe đưa đoàn bon bon tiến đến sân bay mang theo đủ các câu chuyện, các điệu cười. Sao có 10 người mà ồn ào thế không biết, mới bắt đầu mà!

Tranh thủ làm 1 pô tại sân bay cái đã 
Sau khâu check in lúc nào cũng phức tạp với thủ tục hành lý, cân kẹo, nhạc cụ, cuối cùng 5 Dòng Kẻ và nhóm múa Carmen – những người không yêu thích đồ ăn airline – cũng kịp làm mỗi đứa bát mỳ úp tại nhà hàng của sân bay với giá cắt cổ hơn cả nước ngoà i

Ngày thứ nhất : Chuyến bay quá dài so với quy định : transit ở Bangkok, rồi Frankfurt, đợi 6 tiếng mới có chuyến bay sang Praha. Hàng không Thái cũng tệ vậy sao? 
Sau hơn 24 tiếng ngất ngưởng trên trời, tất cả đã có mặt tại trường Đại học nông nghiệp Praha. Chưa kịp ổn định phòng, chưa kịp xoay sở xong với một đống hành lý và nhạc cụ, đã nghe thấy tiếng của các tình nguyện viên nói trên một chiếc loa (giống như loa bán báo nhà mình) : “ Đoàn ca sĩ, đề nghị chuẩn bị xuất phát trong vòng 10 phút ” Oai trời ơi, lần đầu tiên trong đời Kẻ nghe thấy cụm từ đoàn ca sĩ. Vui quá..... Người ngợm thì bẩn thỉu, vẫn còn bao nhiêu mồ hôi từ Việt nam mang qua, thế mà không được tắm rửa, thậm chí không được nghỉ lấy 5-10 phút. Không được. Sống chết gì cũng phải tắm một cái thì mới tỉnh táo mà giao lưu gặp gỡ chứ. Thế là Kẻ quyết tâm have a bath quickly. Kết quả, đoàn đi trước với toàn bộ sinh viên các nước, nhà tổ chức phải đánh một chuyến taxi cho Kẻ và anh phó đoàn đi sau.
Tại Sapa -trung tâm thương mại của người Việt, có một party hoành tráng để các đoàn làm quen nhau. Ngay hôm đầu, không khí đã thật vui nhộn. Mỗi đoàn đều chuẩn bị cho mình phần ra mắt rất dễ thương. Các bạn sinh viên sung kinh khủng. Ấn tượng nhất với nhiều người trong buổi tối này là giọng nói của bạn Mc nước chủ nhà Czech, bạn ấy cứ “oét” liên tục như mấy cậu con trai đang vỡ giọng lúc tuổi dậy thì...
Đặt lưng lên giường , 4 Kẻ ngủ không vẫy đuôi. Chẳng hiểu đêm hôm đó có đứa nào đổi tư thế không nữa.



Ngày thứ hai: Sáng sớm, trưởng đoàn phải sang tận phòng gõ cửa 4 Kẻ mới dậy nổi. Ăn sáng vội vàng, sau đó đến hội trường làm Lễ khai mạc. Qua giới thiệu mới biết, trường Đại học nông nghiệp là trường lớn thứ 3 tại Praha và lớn thứ 5 tại Czech, cũng oách đấy chứ.
Sau Lễ khai mạc,Bảo Lan đã alô ngay cho ông cậu út ít yêu quý trẻ trung đến đưa cả hội đi chơi. Ăn trưa tại một quán Hà nội chính hiệu làm cho mấy chị em khỏe hẳn ra. Chương trình shopping của Kẻ bắt đầu. Mắt nhìn mắt tươi sáng, mặt đối mặt hân hoan, miệng gặp miệng…cười toe toét. Khà khà, đó là bệnh nặng của 5dk. Lúc ở sân bay Frankfurt, lượn vòng vòng một tí là 2 tay đã xách 2 túi rồi, chưa tới nổi điểm đầu tiên mà bệnh cũ đã tái phát, nàng Hương còn chơi luôn một chai rượu da báo rõ to và nặng.

Shop đee...mình là người VN cơ mờ hơhơ..
Ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy đến giờ phải quay lại trường học để giao lưu. Tối đó, mỗi đoàn đều chuẩn bị một tiết mục văn nghệ và thời trang rất ấn tượng. giao lưu xong, các bạn còn ở lại dancing rất “nhộn nhịp”. Kẻ về trước vì mệt quá. Thế mà các bạn sinh viên Czech còn tới tận phòng gõ cửa, mời đi club nhảy tiếp, nhưng Kẻ đành phải từ chối vì sáng hôm sau có lịch đi chơi rất sớm, sợ không đủ sức mất.
Ngày thứ ba : Sao tập ăn đồ Tây mãi mà vẫn kém tắm thế nhỉ. Pà Linh và pà Ngọc còn ăn được tí xíu, còn pà Lan và pà Hương thì pó tay, 2 pà không ăn sáng được phải quay về phòng làm mỗi đứa nửa bát mỳ tôm. Ớn mấy thì ớn, vẫn còn ngon hơn bánh mỳ kẹp xúc xích.
Tất cả sinh viên được đưa tới trung tâm thành phố để chụp ảnh. Czech đẹp và cũng khá cổ kính. Mọi người chụp ảnh lia lịa, tụm 3, tụm bảy, rồi a-lô-xô cả 2-3 chục người. Nhưng chắc chẳng đoàn nào nhí nhảnh bằng Việt nam và Nga, chụp “điên đảo”. Đúng là tình hữu nghị Việt Xô…

Đoàn "văn công" và các bạn sinh viên VN tại Nga 

Đoàn VN Liên xô...
Một tin hơi buồn cho cả đoàn, đó là cô bé Ly trong nhóm múa Carmen đã bị bọn móc túi lấy mất chiếc bóp quý giá. Toàn bộ tài sản đã ra đi. Nhưng trong lúc “đau buồn” ấy, Ly vẫn quả quyết : “ Em rất tâm phục khẩu phục thằng móc túi đó, em đeo túi sát vào người không rời ra lúc nào mà nó cũng móc được. Quá giỏi, xứng đáng!” Phát biểu thế mới kinh chứ! 


Sau một ngày thăm quan, mua sắm gấp gáp, tất cả lại quay về chuẩn bị cho cuộc vui chơi buổi tối. Chân tay mỏi rã rời, về đến phòng chỉ muốn ngủ luôn một mạch tới sáng hôm sau. Nhưng điều đó là không thể vì tối đó 5dk phải hát tận…1 bài (theo chương trình, 5dk chỉ được sở hữu có 5 phút trên sân khấu) . Hát cho sinh viên gì mà sắp xếp có một bài, đã hát thì phải hát vài bài chứ. Thế là Kẻ chơi luôn 4 bài, cộng thêm 1 bài giao lưu với sinh viên đoàn Đức nữa là 5. Hà hà…kàkà
Không hiểu các bác lãnh đạo sắp xếp thế nào mà lịch trình chặt chẽ quá, thành ra sinh viên chúng tôi trở thành “sống gấp”. Thời gian bên nhau quá ít, mà có bên nhau thì toàn thấy thi thố,chẳng kịp trò chuyện, chưa kịp tìm hiểu rõ hơn văn hóa nơi các bạn đang thích nghi ra sao, chỉ kịp thực hiện mọi hoạt động trong lịch trình các bác đề ra, thế đã phờ râu trê rồi. 
Biết rằng Festival thì phải có những hoạt động đó, nhưng cũng nên có thời gian cho các bạn nghỉ ngơi, lúc đó thì giao lưu, sinh hoạt văn nghệ mới thấy vui chứ. Và tự do một chút thì các bạn sẽ gắn bó nhau hơn, không bị giao lưu mang tính sắp đặt. Hầu hết các bạn đều muốn ngồi với nhau những lúc đã kết thúc mọi hoạt động chính, thế mới là giao lưu theo đúng nghĩa. Tại sân trường, tại hành lang vào lúc trời khá khuya, tiếng cười vang lên nghe thật sảng khoái và gần gũi…
Ngày thứ tư : Hôm đầu tiên sang Czech, trời bỗng dưng rất lạnh và sầm xì. Tới ngày thứ 4 mới hửng nắng trở lại. Lạ lắm, ở đây tới 9h tối mà trời vẫn sáng như 5h chiều, chẳng có cảm giác tối gì cả. Thời tiết trong veo, chụp hình hơi bị thích. Sáng nay, Kẻ quyết định phải đi chụp hình một bữa với cánh đồng lúa mạch. Anh chàng Tuấn- chơi keyboard trong đoàn- đã trở thành “phó nháy” cho Kẻ. Tạo dáng điên cuồng, chụp ảnh cuồng điên, biết đâu lại có một bộ ảnh đẹp cho Vol 3 thì sao?! 


Đây là "Anh Cậu và nhiếp ảnh gia" ..sợ nhờ..trông cậu như xã hội đen bang trọc đầu ấy nhờ 
Buổi trưa,tất cả được cô của Thùy Linh và mẹ của em Hải Anh- tình nguyện viên dễ thương nhất mà Kẻ biết trong chuyến đi này- mời về nhà ăn bún đậu mắm tôm, bún ngan chấm mắm gừng. Ở giữa xứ người mà được ăn đồ ăn Việt, chỉ còn biết nói có một câu : ngon ơi là ngon! Chuyến đi này mà không có cậu của Lan, cô của Linh và mẹ của Hải anh thì kể như Kẻ tiêu luôn về đường dinh dưỡng. Mời ăn cơm rồi mọi người còn nắm cơm nắm cho để hôm sau mang đi chơi ăn, khỏi phải ăn bánh mỳ của đoàn, sướng thế, yêu thế…

Tận hưởng món "cơm nắm muối vừng" 
Về đến trường, lại tiếp tục chuẩn bị cho buổi tối, buổi biểu diễn chính thức của 5dk.
Buổi diễn này đối với Kẻ là hơi khó, vì vừa phải diễn cho các đại biểu lớn tuổi, lại vừa phải làm hài lòng các bạn sinh viên. Mà các bạn sinh viên cũng có những cách nhìn nghệ thuật tương đối khác nhau. Một số các bạn rất ít theo dõi âm nhạc trong nước, có bạn còn nói không rõ tiếng Việt và chẳng bao giờ nghe nhạc Việt Nam, vì thế chọn bài để làm vừa lòng tất cả thật là khó. Cuối cùng 5dk quyết định : phần một hát những bài quen thuộc, dịu dàng và những bài hơi “giừ” một chút, phần 2 hát mảng hiện đại, cá tính như Mặt trời ngày mới, Độc huyền cầm... Nhưng xem ra, mảng một có vẻ được hưởng ứng nồng nhiệt, điều này làm cho 5dk hơi thất vọng. Hình như thẩm mỹ của những khán giả trong nước có phần vượt trội hơn mà những người đã đi xa lâu ngày khó có thể bắt kịp, và điều đó có nghĩa: không phải cứ tiếp cận với nền văn minh hiện đại là sẽ có một thẩm mỹ hiện đại như người ta vẫn tưởng. Nhưng 5dk cảm thấy rất đúng đắn khi quyết định giới thiệu những bài hát khó này, nên để các bạn làm quen với nhạc Việt đương đại hơn là những bài hát cũ mà có lẽ ca sĩ nào cũng có thể tập và hát được…
Chương trình biểu diễn kết thúc, các bạn sinh viên đổ xô lên sân khấu chụp ảnh với 5dk, cười nói vang cả hội trường. Sinh viên lúc nào cũng vậỵ, luôn nhiệt huyết, chân thành và sống hết mình, chơi hết mình. Dường như ai cũng cảm thấy giờ phút chia tay sắp tới gần, mọi người cố chụp với nhau một tấm ảnh để níu giữ những khoảnh khắc thời gian hạnh phúc…

Chụp cùng các bác đại biểu đấy! 

Cùng các bạn tình nguyện viên!
Ngày cuối cùng : Hôm nay mọi người được đi chơi thành phố điện ảnh của Czech. Bị trượt mất Festival liên hoan phim quốc tế vừa diễn ra ở đây, nhưng vẫn có thể thấy ngay được đây là một thành phố rất đẹp và tấp nập khách du lịch. Lang thang vào các cửa tiệm bán crystal, mỗi Kẻ đều chọn cho mình một món đồ nho nhỏ. Đi qua đất nước nổi tiếng về crystal mà không mua thứ gì làm kỷ niệm thì đúng là quá tệ bạc với chính bản thân.
Crystal ..


hehe..BL đi shopping nhiều quá nên tạm nhắm mắt nghỉ ngơi xíu thôi...
Trên đường đi bộ quay về nơi tập trung để ra về, có một bạn gái ở đoàn Ba Lan, rất nhẹ nhàng xinh xắn tới bắt chuyện với Lan Hương. Bạn ý nói với giọng tiếng Việt còn không sõi : “ Từ trước tới giờ em không thích nhạc Việt nam, nhưng tối hôm qua nghe các chị hát em thích quá, em không nghĩ nhạc Việt nam lại hay thế. Từ bây giờ em sẽ theo dõi nhạc Việt nhiều hơn”. Thế là 5dk lại càng cảm thấy yên tâm hơn vì lựa chọn của mình tối hôm trước. Cảm ơn em gái nhiều vì đã nói từ yes với âm nhạc của 5dk.
Buổi chiều đoàn được đi tham quan Trung tâm thương mại của người Việt. Tại đây 5dk được nhận ra rất nhiều, thậm chí họ còn nói chính xác tên từng người, hoạt động trong nước thế nào… Choáng! Nhưng mà Vui ! Hạnh phúc vì đi nước nào cũng được bà con Việt Kiều nhận ra và khen ngợi, còn gì bằng nữa… 




Trung tâm thương mại Sapa.. trung tâm người Việt.
Về tới trường, các bạn đoàn Nga sang gõ cửa tận phòng để tặng mỗi người một con lật đật Nga lưu niệm, và Kẻ cũng không quên tặng mỗi bạn một chiếc Cd với đầy đủ 4 chữ ký. Chuyến đi này, Kẻ thân nhất với sinh viên Nga., chắc tại 2 nước có quan hệ mật thiết bấy lâu hay sao ý, hê hê…
Tối đó, các bạn sinh viên chẳng ai muốn ngủ, mọi người kê bàn ghế ra giữa sân trường để hàn huyên nốt chút thời gian ngắn ngủi. Thỉnh thoảng tiếng cười lại vang lên cùng với những tiếng cụng ly leng keng, Kẻ lên giường đi ngủ mà các bạn vẫn còn hàn huyên, khuya lắm rồi mà hình như chẳng ai muốn biết đến điều đó cả…
Về nước : Chuyến đi nào cũng vậy, cứ gần đến ngày về là 5dk lại nhớ Việt nam kinh khủng. Khuân cả đống hành lý ra xe, đưa tay vẫy chào Ban tổ chức và “anh Cậu” của BL, Kẻ lên đường về nước với hy vọng những dịp thế này sẽ được tổ chức mỗi năm một lần, và thời gian sẽ dài hơn nữa để những nhân vật chính là những bạn sinh viên ưu tú được chọn lựa từ nhiều nước (chứ không phải các đại biểu), thực sự có một Festival đầy ý nghĩa.,.
Hết nhật ký kaka 