Skip navigation.

Ba'p cai

hello! is there anybody in there? just nod if u can hear me

Posts tagged with "Life"

STICKY POST

Niềm vui - Nỗi buồn

, ,


Cuộc sống tạo nên nhiều sự bất ngờ, đủ để nhận ra những j thật jản đơn. Không quá cầu toàn, đè nén hay gượng gạo. Đó là những niềm vui nho nhỏ, làm con người ta bất giác cười một mình. Bởi hạnh phúc là sự góp nhặt, là món quà tươi tắn, trong sáng và đẹp đẽ trên cuộc đời.








Một ngày tình cờ, lọ mọ trong google bắt gặp entry đầu tiên của blog này "Chợt nhớ tên anh", được ai đó dán lên một topic âm nhạc. Cứ như nhìn thấy mình 2 năm trước với những đêm đầy ắp, để có thể viết ra tất cả. Cười mỉm :rolleyes:, hình như jờ lại có lúc nghĩ hao hao trước: "Đấy, có bao giờ em chợt nhớ tên anh?"
Rồi không chỉ là những giá trị ảo. Qua con phố Thái Hà, gặp anh chị bán hoa hướng dương, thấy chị đã nghỉ, còn mỗi ông anh đứng bán. Hik, gặp mình ông anh hỏi: "Chú cho anh lên mạng à?". Vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào, bác mới kể:"Có đồng chí ra đây mua hoa, vác theo máy ảnh, rồi cũng đòi anh dẫn về nhà, ra vườn hoa". Hỏi ra mới nói hắn đọc trên net, có người tả chi tiết, tận tình về nhà anh thế nào, mua hoa ra sao, rồi còn chụp cả ảnh đưa lên mạng nữa. Chắc bác nghe thế lại cứ tưởng mình đưa lên như kiểu VàngAnh ý, nên cũng hơi kóng. Uhm, thì tự nhiên lại bật cười :lol:...
Mỗi lần mở blog ra, gặp bao comments sẻ chia của những người bạn chưa bao jờ gặp, cũng thấy niềm vui trong lòng. Bù lấp cho lúc hối hả ko bình yên của thực tại. Đó là cảm xúc khi viết entry dành cho những người bạn, là những háo hức khi vào blog của muadongtrang, Orchid... Chỉ mới đây thui, khi qua đường link của một cm, thật bất ngờ khi được dành một entry về cabbage... Khó nghĩ quá, khi biết chủ nhân blog nghĩ về mình như vậy, nhưng cười vui hìhì. Cảm ơn nhé, những người bạn.

Thế giới cũng nhỏ bé thôi, những khoảnh khắc cuộc sống luôn đến rồi đi, góp nhặt và tận hưởng để biết niềm vui đem lại cho ta bao điều.


đường còn dài, còn dài


Đành mượn tạm tiêu đề của truyện ngắn vừa mới đọc làm title của entry này vậy,
Vẫn là 01 chuyến tàu đêm khởi hành từ Sài Gòn lúc 23.00 ngày chủ nhật của 1 tháng nào đó trong năm. Cứ đều đều như thế, đến 5h30 sáng ngày hôm sau nó sẽ đến Nha Trang, và với mình là 1 ngày mới, 1 tuần chưa bao giờ cũ, đến bao giờ mới thay đổi?
.....
....
...
..
.

Hoa Cát

,

Một ngày rồi cũng sắp hết, vội vã trở về căn nhà trọ ồn ã đầy tiếng người. Chân đất, khoác chiếc áo mỏng và đi xuyên qua đêm mưa, bão sắp về. Dầm mình trong khí trời rả rích, sẫm nước là mùi của hoa sữa. Mùa này, cả Nha Trang quện cái mùi ý, suốt dọc các con đường, từ Biệt Thự, Nguyễn Thiện Thuật hay Quang Trung. Đôi khi thoảng qua thì thấy nhớ nhưng hầu hết là cảm thấy khó thở, hơi tưng tức với cái mùi ngày càng đầy lên đó. Mới đây còn nghe được bao nhiêu nhà đã phải chặt đi những cây hoa sữa nhiều tuổi. Hay thiệt cái gì nhiều quá chưa phải đã tốt, đã hay. Cứ để trôi đi và thi thoảng nhắc tới có lẽ nó đã nằm trong tâm trí của con người ta rồi.



Read more...

...Nỗi buồn

, ,

Thực ra khi viết entry về Niềm vui chính bởi nỗi buồn cao quá, cứ xâm chiếm dần dần, từng chút, từng giờ, từng đoạn, mỗi ánh mắt, những bước chân và nhịp đập của trái tim.












Đêm, phố biển đã qua cơn giông dữ dội, gào thét theo mỗi cơn sóng xô bờ. Cuối cùng thì trăng vẫn lên, cho dù chỉ là đôi chút le lói, bởi bị che lấp của từng đám mây mù sắp bao quanh bầu trời vốn không còn lấp lánh những ánh sao.
Đã gần 1 tuần qua ngày Rằm, trên ban công của con phố bé nhỏ nơi đây, vẫn có thể thấy ánh trăng dù rất mờ và cũng không còn tròn nữa. Nếu nhìn vào ánh trăng lúc này, nheo mắt lại sẽ thấy trăng vẫn còn tròn, tròn lắm. Cuộc sống cũng thế thôi, tròn hay méo, xa hay gần, hạnh phúc hay buồn đau... đều do cách nhìn nhận của mỗi người cả. Như Bapcai bây giờ, ngày là những công việc bình thường dễ dãi đến khó chịu, còn đêm tối thì hiền hoà tẻ nhạt, đủ bão hoà những ý tưởng đang còn mông lung. Tất cả chỉ là khát vọng tầm thường, dễ đạt để rồi khó giữ.
Không níu kéo được bởi mọi thứ như được sắp đặt, để dành cho một cuộc đời khác, ở nơi dễ chịu hơn. Nơi đó sẽ không có những trách móc, những giận hờn hay sự nghi ngờ và mỗi ngày là một ngày mới. Nhớ con ngõ nhỏ của HàNội quá, khi gặp nó mình biết mình đang ở gần những gì yên bình nhất, đang về với căn phòng bé nhỏ, những hình ảnh thân quen và gia đình với bao ánh mắt trìu mến. Không biết nỗi buồn này bao giờ sẽ nguôi ngoai, chỉ biết khi đối mặt với nó, mới biết mình cũng thật yếu đuối và thiếu một thứ rất cần trong cuộc sống, đó là là bản lĩnh.



Bước ra ngoài cuộc sống, chỉ cần một vòng tay êm ái đón nhận tất cả, để thấy sau cơn mưa là 7 sắc cầu vồng; những ngày mới đầy mầu sắc sau một đêm không ngủ; những tiếng nấc trong giây phút hạnh phúc nhất; những cái nắm tay sau bao ngày xa cách; hay chỉ một dấu lặng kết của bản nhạc hoành tráng; và một nỗi buồn khôn nguôi trong cuộc đời này....


we are all alone - Rita Coolidge

,




Trích từ Quick&SnowShow29/4/2007 Cảm xúc cuộc sống: Sự cô đơn

Nhiều khi quan sát bạn bè xung quanh và những người lớn tuổi hơn, cũng như những người nhỏ tuổi hơn sống. Tôi ngậm ngùi và kết luận rằng tất cả chúng ta đều đáng thương, và hình như cái động cơ cuối cùng để thế giới này quay, cái xoáy duy nhất khiến chúng ta làm những j chúng ta đang làm chính là sự cô đơn.
Ta cô đơn lúc ở một mình, ta cô đơn ngay cả khi đứng giữa đám đông bạn bè, ngay cả khi ta cười rất tươi, vui cực điểm thì hình như vẫn có sự cô đơn hiện hữu như cái nam châm ở phía xa. Nó kéo ta gắng níu thêm khoảnh khắc vui vẻ này và cố hoàn thiện mình để được ở cùng đồng loại, để không bị ruồng bỏ. Mỗi con người trong số bản thân chúng ta ai cũng có một khoảng dành cho sự cô đơn. Đó là khi ta mải miết sống nhưng đến khi giật mình nhìn lại thì chẳng còn ai xung quanh. Đó cũng có thể là khi ta cảm thấy chẳng có một ai có thể hiểu và chia sẻ với ta những gì ta suy nghĩ hay đam mê. Đó cũng có thể là khi bạn rất muốn trút bỏ nỗi lòng nhưng lại chẳng thể tìm được ai rảnh rỗi để san sẻ. Đó cũng có thể là khi bạn đang ở giữa đông đúc những nụ cười mà lại cảm thấy như mình đang đi bên lề của niềm vui. Đó cũng có thể là khi bạn vừa buồn bã, vừa kiêu hãnh và khoái trá đi lại tung tăng ở trong thế giới của riêng mình, chỉ thỉnh thoảng hào phóng mời vào 1,2 người khách rồi lại mời họ ra ngoài để ta đóng cửa lại.
Trong nhiều sự cô đơn, có lẽ đáng sợ nhất là sự cô đơn giữa những người thân yêu, cô đơn với chính bản thân mình. Và như thế chúng ta có rất nhiều để nói về sự cô đơn...




Outside the rain begins and it may never end
So cry no more on the shore
A dream will take us out to sea
Forever more forever more
Close your eyes and dream
And and you can be with me
'Neath the waves through the caves of hours
Long forgotten now
We're all alone
We're all alone

Close the window
Calm the light
And it will be alright
No need to bother now
Let it out
Let it all begin
Learn how to pretend

Once a story's told
It can't help but grow old
Roses do
Lovers too
So cast your seasons to the wind
And hold me dear
Oh, hold me dear

Close the window
Calm the light
And it will be alright
No need to bother now
Let it out
Let it all begin
All's forgotten now
We're all alone
oh-oh, we're all alone

Close the window
Calm the light
And it will be alright
No need to bother now
Let it out
Let it all begin
Owe it to the wind, my love


Đà Lạt

,

Đà Lạt 14/02/2003
...Sau một hồi chúc mừng, hát hò, nhảy múa, 2 thằng chủ trì sinh nhật say lè lưỡi, đi ngủ mất. Can rượu trắng 20lít cũng được bốn mươi mấy mạng cả nam và nữ xử hết. Khu biệt thự đón đoàn sinh viên K45-Khoa kiến trúc-DHXD bắt đầu nhạt dần, 8 thằng còn sót lại sau trận giáp lá cà ko ngủ được kéo nhau ra chợ đêm, lại rượu ốc. 1,2,...,11,12... chả nhớ bao nhiêu chai Lúa mới (hix, nhắc đến mà đã sợ cái mùi rùi), chỉ biết sáng hôm sau, trong những tấm ảnh chụp lại, nào là Thung lũng tình yêu, Tháp prenn, công viên, sạch ko có bóng dáng 8nhân vật bí hiểm trên đâu. Và cuộc nhậu còn kinh điển hơn nữa, khi đến tận bây j vẫn còn những tranh cãi của chuyến taxi đưa 8 thằng bẹp dí về nghỉ.
..........



Đà Lạt 14/02/2009

6 năm sau mới biết Đà Lạt như thế nào. Từ con đường vượt đèo, dài ngoằn nghèo, đến chỗ nghỉ chân đầy sương mù, những thảm cỏ ngút ngàn cùng với rừng nguyên sinh trải xa tít tắp. Nếu được đi xe máy, mới có thể cảm nhận được hết cái không khí nó thay đổi ntn. Và trên cao nguyên đó, khi chạy qua bản thôn của ng` dân tộc ở Đa Nhim, ấn tượng lớn nhất là những căn nhà gỗ, với mọi màu sắc, nhẹ nhàng mà đẹp giản dị.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

0h, sách em D40 ra khỏi khách sạn, ko biết cái quán rượu ốc năm nào còn mở không nữa. Trời mưa lất phất, đi bộ một đoạn mới thấy có cái j đó khang khác, ko lẽ ĐL bj cũng là những nhà chia lô, cũng là những quán cafe sang trọng, và chợ đêm ầm ĩ, ko lẽ...

Photobucket

Photobucket

chợ trung tâm thành phố, những chuyến xe chở hàng cuối cùng trong ngày
Photobucket

dãy cafe với ánh đèn neon màu mè
Photobucket

Photobucket

Hồ Xuân Hương vẫn còn vẻ nhẹ nhàng, yên tĩnh v lặng lẽ
Photobucket

Photobucket

Photobucket

Và rùi, sáng hôm sau, khi những tia nắng tràn về. Đà Lạt mới hiện ra, khắp nơi là hoa, là cây, là những khu biệt thự cổ rêu fong. Ở nơi đây, bạn cần một chiếc xe máy để lang thang v khám phá những nét cổ kính, quyến rũ của từng vạt hoa, từng dãy hàng rào.

violet
Photobucket

cúc tím
Photobucket

đào Đà lạt
Photobucket

Bồ công anh
Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket


Còn nữa, nơi cao nhất là đỉnh Lang Biang, quanh năm fủ một lớp sương mù dày đặc, huyền ảo. Nơi, có thể nhìn thấy toàn cảnh thung lũng vàng, sông Bạc, và ngắm nhìn những người dân nơi đây. Những người fụ nữ bán hàng thủ công địu những đứa trẻ đằng trước với những đôi mắt đen nhánh luôn lấp lánh nụ cười.

Photobucket

thung lũng vàng
Photobucket

Photobucket

Photobucket



......đợi

đường đến ngày vinh quang

,




Tiếp nối đêm noel kỳ diệu, đội tuyển Bóng Đá Việt Nam đã đem lại cho đất nước 1 đêm không ngủ với cờ, hoa và tình cảm thiêng liêng của lòng tự hào dân tộc.
Sáng sớm nay, hoà chung vào không khí của cả nước, trên khắp các mặt báo là hình ảnh của đội tuyển, những chàng trai vàng của BĐVN và 1 đêm không thể nào quên đối với hàng triệu người. Nha Trang vẫn đang mưa, nhớ đến bài "Đường đến ngày vinh quang" của The Wall:
...Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng
bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai

đỉnh vinh quang đón chờ BĐVN đã quá lâu, nó nối dài từ SEA GAMES ChiengMai95 đến nỗi đau TigerCup98 trên sân nhà, rồi lại đến SG2003; từ thế hệ HS, HĐ, CM, VC... đến 7cái tên nhúng chàm đầy tủi hổ cho đến thế hệ TL, QH hôm nay. Có quá nhiều cảm xúc không thể cất lên thành lời, bởi với mỗi người dân VN, jấc mơ ghi tên mình vào trang vàng của bóng đá ĐNA luôn cháy bỏng trong mỗi trái tim. Có lẽ, ngta ko thể tin được ở đâu lại có cảnh nhà nhà xem đá bóng, ng` ng` mặc áo đội tuyển và tin tức về đội tuyển BĐ lại chiếm vị trí qtrọng trên các mặt báo đến thế.
Vẫn còn nhớ như in những đêm cầm cờ đi suốt những con fố HN mặc dù chỉ có Bạc khi thua ng` Sin cao to; những buổi tối chỉ đợi xuống đường diễu hành về Nhổn cho dù U23 lại thất bại trận CK...
Năm 2008 đã trôi qua, và chúng ta là người chiến thắng, ngày đó đã đến. Hãy sống và tận hưởng giây fút hào hùng, vai kề vai, chia sẻ cùng nhau niềm hạnh phúc vô bờ này...

Hoa biển

,

"Hoa biển" hay Sea Flowers, là tên 1 ly Coktail có vị nắng gió của biển, màu xanh của đất trời miền Trung và những đợt sóng vỗ tê tê đầu lưỡi.
Quán cafe ở Nha Trang rất đẹp. Ai ở ngoài Bắc vào cũng phải công nhận, quán cafe trong này được đầu tư, trang trí rất cầu kỳ. Mỗi quán đều có fong cách và nét đẹp riêng, lịch sự, cafe ngon, có lẽ phải gọi là văn hoá cafe. Nhưng có mỗi một điều là nhạc nhẽo ầm ĩ, giống như New-window hay Nắng SG ngoài HN... Ui lan man quá, biết nói như thế nào nhỉ. Sau mấy tháng lang thang cafe, hỏi han, search cả google để tìm 1 quán cafe có nhạc sống ở NT mà không có kết quả thì rất rất tự nhiên, BC đã tìm thấy, quán cafe "Hòn Kiến".







Quán nằm ở 1 con đường nhỏ, yên tĩnh, mặt tiền và trên tầng 2 cũng tương đối jống những quán khác ở NT, lịch sự, nội thất đẹp, dàn cây và nhạc CD. Nhưng đi sâu vào trong, qua quầy Bar và một dòng suối nho nhỏ, là một không gian khác, êm đềm, nhẹ nhàng và ấm cúng.
Lúc đó là 9h tối, nhưng trong quán ko hề có đèn neon, ở mỗi bàn khách được thắp sáng trong một cốc nến ốp bằng vỏ sò, đơn jản nhưng đẹp lung linh. Nơi đây đúng là hồn của biển, bởi hai bên tường được ốp toàn bằng vỏ ốc, đều tăm tắp rất cầu kỳ. ở phía tường bên kia, lại là những ánh sao , bởi ngay trước những ngôi sao biển là những ánh đèn với ánh màu vừa fải, như thắp lên những con thuyền đánh cá đêm trên bờ bãi Dài của Vịnh NT. Tất cả là những gam màu vàng, đỏ sẫm, quyện vào nhau, được tô điểm, nhấn ở những góc nhỏ, kín đáo là những bình hoa cúc trắng, cúc vàng, hàng dây leo cùng những bồn cây cảnh đặc trưng của miền Trung. Và phải ngắm thật kỹ bạn mới nhận ra rằng những bức trang ở đây cũng được ghép bằng vỏ sò, vỏ ốc, giống như mặt sàn nhà ngay dưới chân bạn vậy.
Tất cả đều đẹp đẽ, hài hoà và ấn tượng, để trong không jan trầm ấm đó là những giai điệu từ cây ghi ta gỗ và chiếc đàn violon, cất lên lời hát của những bản tình ca…






Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em

Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương

Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em










nồng nàn Hà Nội

,



03:38am
Chợp mắt được 3 tiếng đồng hồ, rùi thức jấc bởi alarm clock. ngoài trời vẫn tối om, se se lạnh, chỉ muốn chui tiếp vào trong chăn bởi vẫn còn mùi cồn nồng nồng, sát đắng họng...








04:15am
Khoác balô mở cổng, Mẹ gọi với theo...,Ba xuống khoá cửa chỉ để dặn dò 1 câu...
Lâu lắm mới ra khỏi Hànội vào ban sớm thế này, buổi tối mưa nên không khí đặc quánh, đầy sương sớm, lạnh nhưng ko phải mùa đông. Gửi được mấy mes nhưng ko cái nào có reply, chỉ có new mes of Chị với flirt của AnKhôi.
05:40am
Lên máy bay, được ngồi cạnh cửa sổ, vẫn là hình ảnh nhạt nhoà mờ mờ hơi sương. trời vẫn chưa sáng hẳn, mở mobi ra lần cuối để biết ko hề có mes reply nào...
06:02am
Cất cánh
07:40am
Máy bay hnay đúng jờ quá, chào tuần mới NhaTrang với mes of Nhók
....
.....
06:40pm
new blog post

Hà nội, những gánh hàng rong!

, ,

Ngày mai 1/7/2008, Hà Nội cấm bán hàng rong tại 62 tuyến phố. Thực ra Quyết định trên của UBND TP đã được thực hiện trong tháng 6 vừa rồi dưới hình thức nhắc nhở, hướng dẫn những người bán hàng. Không bàn đến chuyện Quyết định trên giúp cho HN trở thành 1 thành phố văn minh, hiện đại, trung tâm hành chính, kinh tế, văn hoá, chính trị của cả nước xứng đáng với danh hiệu thủ đô ngàn năm tuổi. Để thực thi QĐ trên, với những người bán hàng rong, nói như trả lời của Ông Phó chủ tịch UBND TP Hà Nội thì "những người bán hàng rong cần có ý thức tổ chức lại đời sống, chuyển đổi đời sống kinh tế để phù hợp hơn...."


Hik, vẫn đồng tình với cái quyết định dứt khoát và hợp lý đó của chính quyền nhưng nghe xong câu trả lời trên thì nản quá. Vậy thì những người ra quyết định thì cứ thực thi, mặc kệ những người bị ảnh hưởng trực tiếp từ quyết định, những người sẽ mất đi nguồn thu nhập chính nuôi sống cả gia đình họ, những người có lẽ không còn nghề nghiệp nào khác ngoài kiếm sống trên những con đường của HN, những người kiếm sống bằng thực công sức lao động của mình...
Buồn và thất vọng, lâu lắm mới có những suy nghĩ như thế. Bình thường chả ai để ý, nhưng thử nghĩ xem: trong EURO vừa rồi, nếu không có những ổ bánh mỳ đêm, xem bóng đá ntn; rồi những tiếng rao: bánh Khúc, khoai nướng, ngô luộc... sẽ đi vào quên lãng trong thời jan tới; và bạn thử tưởng tượng xem sáng sớm nào đó ngồi ở cà fê Lâm cả buổi sáng mà ko thể mua được 1 tờ báo Bóng đá rong; hay ở khắp các con fố HN jờ sẽ ko có hình ảnh gánh hàng hoa ban sớm, được cất công cắt tỉa từ ngoại ô bó theo những chuyến xe xuyên đêm cho kịp jờ chợ sớm; rồi thì mùa hè những món Tào fớ, chè đá cũng ko đc thưởng thức nữa...
Thực ra, hình ảnh HN đâu đó vẫn gắn liền với những gánh hàng rong, với những "tiếng rao bồi hồi nỗi nhớ". Những hình ảnh đó đã in sâu vào mỗi người từng sống ở HN, ko biết khi quay trở lại có còn bắt gặp được ko nữa, liệu nó có biến mất, hệt như những con đường hn trước. Ngày cũ, khi lang thang HN với máy ảnh, mỗi lần bấm máy đều là những hình ảnh gắn với từng con fố, con ng` đó: là những gánh hàng rong





















Hà Nội đó, nếu có thể chia sẻ, ngày mai hãy ra đường bạn nhé và lưu lại những hình ảnh chầm chậm nhẹ nhàng, đặc trưng rất đỗi HN. Bởi không biết mai sau, có chút tiếc nuối nào cho đời đã qua?
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31