Entry dành cho người bạn...
Monday, 12. November 2007, 14:10:23
Hôm nay sang nhà chơi mới biết bạn ở miền Trung, Bapcai chia sẻ những khó khăn của bạn, của mọi người dân mình ở nơi đó. Nhưng thú thực Bapcai cũng không biết mình phải làm ntn. Chỉ mong sớm tạnh mưa, lũ qua, trời xanh trở lại, mọi người lại được về nhà, về mái ấm của gia đình.
Bapcai đã đi qua miền Trung nhiều lần, đi bằng ôtô ý. Cảm giác được đi dọc chiều dài của Đất nước mình luôn làm Bapcai bồi hồi khó tả.
Đầu tiên là Huế, Bapcai thích nhất là được sống ở Huế. Được tận hưởng cảm giác êm đềm, nhẹ nhàng và thanh thản. Có lẽ sống ở Huế luôn làm cho con người ta có 1 đời sống tinh thần đầy đặn, phong phú. Đà Nẵng thì khác, cách nhau con đèo Hải Vân dường như làm cho cuộc sống, con người khác hẳn nhau. 1 đô thị ồn ào, con người thì sống ào ạt, hiện đại đúng như những ngôi nhà, những con phố mới trong Thành phố.
Nhưng nơi mà Bapcai ấn tượng nhất là Phú Yên. Lần đầu tiên qua đó là vào đêm, lúc vượt đèo Cả. Khi xe đến lưng chừng đèo, bám cua thì Bapcai thức giấc, mơ màng vén tấm rèm che lên. Một bức tranh tuyệt đẹp, không gì diễn tả được cảm xúc của Bapcai lúc đó. Nếu có thể, Bapcai đã cho cả xe xuống nghỉ để thoả sức với món qùa của đêm này. Bạn tưởng tượng nhé, trong bức tranh đó: gần nhất là những cung đường uốn lượn trên sườn núi, phía dưới là từng ghềnh đá đang đón sóng biển dập dềnh, phả vào ánh trăng lênh láng. Và làm nền là cả một bầu trời đầy ánh sao, ánh sao thực ra là nhưng con thuyền đánh cá nhỏ mang những ánh đèn vào đêm. Những ngôi sao đang chờ đợi, đang làm thời gian ngưng đọng... Ban đêm thì là bức tranh phản chiếu của một đêm hè, còn ban ngày thì không gì khác hơn ngoài nắng và gió. Khi quay trở lại vùng đất đó, Bapcai cũng có dịp tận mắt chứng kiến những gì đẹp rực rỡ của thiên nhiên và cũng thật khắt nghiệt. Nơi mà những dặng dừa xanh, cao vút đã quen thuộc là những cồn cát trải dài như vô tận, nơi những cánh biển xanh biếc ào ạt xô bờ, là nơi mà trên đường Quốc lộ 1 tuyệt nhiên không có hàng quán, nhà cửa. Người ta chỉ dựng những lều tạm cho khách đi đường dừng chân. Dừng chân ở đó để cảm nhận tạo hóa...
Bạn thấy không, miền Trung đó... Bapcai biết còn nhiều nữa trên dẻo đất mảnh khảnh, khắc nghiệt này là những giai điệu của cuộc sống. Bạn à, Bapcai hy vọng bạn đọc được entry này sớm. Có thể nó lạc hậu trong cuộc sống náo nhiệt này, có thể nó cũng sẽ miên man trôi về nơi nào đó. Nhưng Bapcai tin mọi chuyện sẽ trôi qua, mong nhận được những tin tốt lành nhất trong những ngày tới...








Anonymous # 14. November 2007, 02:16
Mong tin tin gi som ay nhi? Hehhehe "Mien trung lu lut suot dem khong ngu"
muadongtrang # 14. November 2007, 02:57
Pham Thi Duy Phuoc # 19. November 2007, 16:14
Phan Ngọc Bích # 9. November 2009, 03:13