Friday, October 28, 2011 11:00:54 AM
Ở nhà không vào được blog, không biết làm cách nào mà vào được, tưởng web này bị sập. Chắc là do mấy bác IT nhà mình cấm cửa đây.
Nhà mình vừa có một thay đổi lớn, đó là mẹ đã bỏ gia đình mà đi sang Úc, híc (giờ đang hối hận lắm đây). Mẹ sẽ phải xa các con trong vòng 3,5 tháng và đến hôm nay đã là 17 ngày rồi, nhưng đối với mẹ như là 17 tháng vậy. Đã có lúc muốn vứt bỏ tất cả để về với các con, với chồng, với mẹ yêu.
Nhớ lắm lắm, thèm lắm lắm được các con hôn tíu tít lên mặt. Thèm được bắt Tô nằm im để mẹ thơm đến khi nào bảo ok thì Tô mới dám cựa quậy, chạy đi. Thèm được trêu Tẹo, được giả vờ ghét Tẹo. Thèm được anh yêu ôm vào lòng mà nũng nịu. Thèm được trêu mẹ đến khi mẹ phát bực thì thôi.
Nhớ lắm những buổi cả nhà dắt nhau đi ăn tiệm, ăn vỉa hè, đi bộ, đi shopping.
Chả hiểu mẹ nghĩ gì mà bỏ gia đình đi như vậy, mẹ chỉ muốn bỏ về thôi. Lúc nào cũng sẵn sàng chạy ra sân bay khi có một lý do chính đáng nào đó. Ví dụ như ba con đồng ý cho mẹ về. Chỉ cần một câu "Ừ, nếu thấy nhớ nhà không chịu được thì cứ về đi". Trời ơi,chỉ cần 1 câu nói đấy thôi là chỉ trong vòng vài tiếng sau, kể cả nửa đêm mẹ cũng sẵn sàng có mặt tại sân bay để đặt chuyến bay sớm nhất bay về với gia đình. Thế nhưng khó có mà nghe được câu này từ ba của các con. Ba kiên cường lắm, một phần vì ba không phải ở một mình cô đơn như mẹ, một phần ba nghĩ xa, nghĩ rộng hơn nên ba luôn cố gắng an ủi mẹ vượt qua.
Cái ý nghĩ "bỏ về" lúc nào cũng thường trực trong đầu mẹ. Ngày nào cũng lôi ảnh các con ra xem, đầu óc lúc nào cũng hướng về các con. Giá mà chúng mình không ở xa đến như vậy, giá mà mẹ chỉ đi TP.HCM thôi, mẹ sẽ đặt vé để bay về ngày cùng các con bất cứ lúc nào, không cần chờ "câu mời" của ba nữa.
Nhớ cả nhà nhiều lắm.
Thursday, December 30, 2010 4:39:21 AM
Dạo này có nhiều tâm trạng vu vơ. Nhiều suy nghĩ.
Trước tiên là những lo lắng (có thể nói là thái quá và là kiểu lo trước đâm thừa) vụ đi học của mình. Không biết có xin nổi visa và làm thủ tục đi học không nhưng đã lo lắng không biết mình sẽ đi học như nào. Rồi tưởng tượng đến cảnh ngồi một mình ở phòng chờ máy bay với bao nhiêu người xa lạ lại còn là toàn tây với tầu nữa chứ. Nhiều lúc tự cười khểnh cho rằng mình bị giở hơi, ăn cám hấp. Nhưng thật lòng mới nghĩ cái đoạn ngồi trên máy bay với toàn người lạ, xì xà xì xồ lại thấy run. Chả hiểu đến khi phải ở một nơi xa lạ thì sẽ sống thế nào, chắc suốt ngày ngồi đắp chăn trong nhà mất. Nghĩ mà ngưỡng mộ mấy em sinh viên đi du học từ hồi cấp 3. Mình già khú đế thế này mà nhát nhỉ.
Rồi thỉnh thoảng lạ tự tưởng tượng ra cái cảnh gọi điện về cho con, ặc ặc, mới nghĩ thế mắt đã rơm rớm rồi. Lại rụt hết cả ý chí học hành.
Rồi cũng quyết tâm cắm đầu vào học cho nó vẻ vang, cho mẹ được vui sướng, mãn nguyện (vì mẹ mắng mình không chịu học hành tốt để đi du học thời mới học cấp 3) - cái khổ của người con có ba mẹ làm trong ngành giáo dục, sức nặng ghê gớm, được cái mình bản lĩnh, đến tuổi này mới sợ,hi hi.
Nói trắng ra thì mình là một đứa lười học, nhiều lúc nghĩ ba là PGS mà sao đẻ ra mình lại lười như hủi, học cũng dốt cơ, chỉ được cái yêu đương là nhanh

. Cũng nghĩ chắc ba cũng mong muốn mình có bằng nọ bằng kia cho bằng chị bằng em, nhưng chắc ba cũng không muốn tạo áp lực cho mình đâu nhỉ. Hy vọng mình không làm ba mẹ thất vọng. Nhưng quanh đi quẩn lại vẫn thấy ngại

Đang có hứng lai bị gọi đi ăn trưa, đành tạm gác lại vậy
Saturday, August 14, 2010 8:08:20 AM
Hôm qua Tẹo cho mẹ đọc 1 bài thơ của Tẹo làm mẹ thấy xúc động, mặc dù có tí nghi ngờ là đạo thơ. Nguyên văn bài thơ như sau:
Con yêu mẹ bằng cuộc đời,
Mãi mãi không bao giờ hết.
Con yêu ba bằng trái tim,
Theo con đến tận chân trời.
Cháu yêu bà bằng bản thân,
Nhiều hơn cháu yêu chính cháu.
Chị yêu em bằng tấm lòng.
Dù có buồn đến mức nào.
Con xin dành tặng bài thơ,
Cho mọi người trong gia đình.
Mẹ thấy vô cùng hạnh phúc khi thấy con có những suy nghĩ như vậy và mẹ mong con mãi yêu gia đình mình như những vần thơ đầu đời của con. Yêu con nhiều
Wednesday, August 11, 2010 4:12:20 PM
Hôm nay lại có tí tâm trạng rùi. Muốn khóc mà lại muốn kìm chế. Chả ai hoàn hảo cả mà chính bản thân mình cũng thấy mình có lỗi. Nhưng chả hiểu tại sao lại buồn, đúng là quá vô lý. Có phải mình ích kỷ không? Nhưng mình lại nghĩ với cái khác thì được nhưng trong trường hợp này mình lại thấy buồn ghê gớm. Có phải mình đòi hỏi quá nhiều không? Nhưng mình lại không thể thoái mái mà cười được, cứ thấy buồn buồn, muốn nói ra mà lại không nói được, híc.
Ngẫm cuộc sống thật là phức tạp, tâm lý con người cũng thật là phức tạp. Buồn.
Sunday, August 1, 2010 1:02:48 PM
Tình hình là dạo này toàn chơi với 8x đời cuối, lại được chúng nó khen là xì tin thế là lên cơn hâm lên, đi mua mấy cái váy mà mới đầu cứ: "Oái, sao ngắn thế" với lại "Uầy, hở vậy". Quả này quyết tâm thay đổi hình dạng, dưng mà thử nghiệm trước ở Campuchia. Không biết có bác nào lăn quay ra

ngất lịm không nhỉ

.
Thôi thì đợt này đi chịu khó pose ảnh về post lên đây thôi, ko chúng nó mà dòm thấy chúng cười cho thúi mũi.
Đính chính là cuối cùng thì điều chỉnh lại là váy ko ngắn và ko hở nhá
Thursday, July 29, 2010 4:17:35 PM
Mình học lớp 1D và 2D, trong 2 năm học này mình chơi chung với 3 bạn ở cùng khu tập thể. 4 đứa ngày nào cũng tung tăng đi học cùng nhau . Trong năm lớp 1 thì cầm đầu là Hoa, đứa to con nhất hội. Hoa cao, da trắng, tóc dài và đen. Nhân vật thứ 2 là Diệp, mới đi tây về, yểu điệu thục nữ (vì là con nhà giàu lại mới hồi hương), Diệp là đứa học khá nhất hội, trông Diệp không phải là xinh nhưng trong có vẻ hiền lành, dễ thương. Một cô bạn nữa là Hằng. Hằng là người nhỏ bé nhất hội, da ngăm ngăm và hay nói bậy. Mình nhớ là đến đầu năm lớp 2 thì mình tuyên bố mình sẽ cầm đầu hội vì năm lớp 1 Hoa đã cầm đầu rồi giờ phải là mình, nhưng mình lại không nhớ là mọi người có đồng ý hay không mà hình như là chả ai OK cả . Với Hoa hồi đấy mình ngưỡng mộ như một người chị vì Hoa luôn là người quyết định mọi vấn đề của nhóm, Hoa có tính quyết đoán . Với Diệp lúc đó mình thấy thương thương vì cậu ta hiền quá, toàn bị mọi người bắt nạt, sau này Diệp tiến bộ lên rất nhiều và mình cho rằng Diệp đanh đá hẳn lên là do mình (hay trêu bạn ý quá ). Còn với Hằng thì mình nhiều lúc có vẻ hơi coi thường và luôn chả quan tâm đến ý kiến của cậu ý, chả hiêu lý do tại sao. Mình nhớ là 2 năm mình học không đến nỗi tệ, đâu cũng trong top ten thì phải và hình như là lớp phó hồi lớp 2.
Sang năm lớp 3 thì mình vào lớp chọn học, có mình và Diệp còn Hoa và Hằng chuyển sang trường Phương Mai. Đến năm lớp 3 thì mình và Diệp không còn khăng khít nữa vì mình nhớ mãi là mình đã trêu gì đó khiến Diệp rất tức giận và đã sang nhà mách mẹ của mình. Nhưng với cái tài ăn nói cộng với lòng tin của mẹ đối với cô con gái duy nhất (phải công nhận là mẹ quá hiền ) nên mình chả bị mắng mỏ gì cả mà cuối cùng mẹ lại nghĩ rằng Diệp là người xấu (mình hơi xấu xa trong câu chuyện này ). Trong năm học lớp 3A, mình không nhớ rõ, và không ấn tượng nhiều với các "mối tình bạn". Nhưng cái nhớ rất rõ là mình đã mải chơi và quên không nhớ ngày thi vào lớp chọn thế là "out", mình bị chuyển sang lớp thường, lớp 4B .
Đây là khoảng thời gian đối với mình lúc đó là sướng , vì chơi nhiều hơn học. Cô giáo cứ vào lớp là lo bán báo và thu tiền của học sinh. Và mình đã được bầu làm lớp trưởng. Mình cũng là loại cầm đầu các bạn trong một số trò quậy phá. Nhớ mãi cái hôm đi học thêm rồi rủ nhau đi ăn trộm khế. Đen thế không biết, cả hội mò vào vặt trộm khế của người ta mà mỗi mình bị bắt . Ông chủ nhà lôi cổ mình đến gặp cô chủ nhiệm và đòi đưa mình lên ban giám hiệu (lão này ác thật có mấy quả khế thôi mà làm loạn lên). Cô chủ nhiệm mếu máo trình bày "cháu nó là lớp trưởng và cũng là con của bác trưởng ban phụ huynh, mong bác thông cảm". Thế là ông ta tha cho sau khi bồi thêm 1 câu "lớp trưởng gì mà hư thế à?" Thế là mình bị cách chức lớp trưởng , chả nhớ ai lên thay nhưng mình cũng chả buồn vì chuyện đó. Hồi lớp 4 mình cũng hay chơi với con gái của cô chủ nhiệm, nhớ mãi là bạn ý bảo sợ sâu róm nhưng hôm đấy mẹ bạn ý bảo về nhà ăn chè ngon lắm thế là bạn ý phăm phăm đi qua lũ sâu róm chả thấy sợ sệt gì (đúng là tham ăn giống... mình ). Trong năm học lớp 4 này mình đã bị hổng kiến thức rất nhiều bởi vớ phải cô giáo thích tiền hơn thích dạy . Ngay từ đầu năm học mẹ đã muốn xin cho mình vào lớp chọn (vì mẹ quen ở trong trường mà) nhưng thấy các bạn ở lớp chọn "quảng cáo" cô chủ nhiệm mình nghe hãi quá nên nhất quyết bảo với mẹ "mẹ không phải xin, sang năm con quyết thi vào " (hi hi, nghe nói cô chủ nhiệm lớp 4A ghê gớm cực, mắng học sinh như điên, đứa nào mà mở miệng nói chuyện là cô tát và bắt ra đứng ngoài hành lang, mình đã chứng kiến mấy đứa nước mắt lưng tròng đứng úp mặt ngoài hành lang, ngu gì mà mò vào ). Đến bây giờ mới thấy dại, nếu năm đó mình vào lớp chọn thì những năm về sau sẽ không bị dốt như thế này. Đó là bài học kinh nghiệm mình rút ra cho việc chọn cô giáo cho con sau này.
Năm học lớp 4 mình cũng kết bạn với nhiều bạn thuộc thành phần hay nói tục, có nghĩa là mấy bạn hơi hư hư ý . Nhưng có thể các bạn ấy là học sinh cá biệt, nhưng các bạn lại rất tốt với nhau, chơi với nhau rất thật không hề giả dối và rất sẵn sàng giúp đỡ bạn bè. Mình thích kiểu chơi đó, kể cả khi không còn học với nhau mình vẫn luôn sẵn sàng chơi với các bạn ý.
Sang lớp 5 mình đã thi vào được lớp 5A và từ đó cứ lên dần 6A, 7A, 8A rồi 9A. Từ lớp 1 đến lớp 9 mình học duy nhất 1 ngôi trường Đống Đa mà thôi.
Từ lớp 5 đến lớp 9 thì mình luôn học cùng với từng nấy bạn,đông phết đấy cũng gần 60 đứa 1 lớp thì phải . Cũng có 1 số bạn chuyển đi, rồi một số bạn mới chuyển về. Vì học liên tục cùng nhau nhiều năm nên mình không nhớ chính xác chúng mình bắt đầu chơi từ năm học nào và sự kiện đó diễn ra vào năm nào, chỉ nhớ rằng:
1 nhóm bạn thích làm thơ, trong nhóm có 3 đứa tên Hà, 1 Huyền, 1 Ngọc thì phải vì 1 bàn học là ngồi 5 đứa mừ. Thơ chúng mình làm toàn là tự phát, hứng lên thì làm. À không, mới đầu là 5 đứa sau đó lan sang bàn trên bàn dưới gì đó nên kết nạp thêm vài đồng chí. Mình nhớ có lúc mỗi đứa làm một câu rồi truyền tay nhau cho đứa kia tiếp tục sáng tác, hay đáo để. Chúng mình còn làm thơ trêu cậu bạn đẹp giai mới chuyển vào ngồi bàn trên, chủ đề muôn thuở là cái trán bò liếm của cậu ấy. Với mình những người bạn thơ đó như những chị em 1 nhà, đó là khoảng thời gian rất vui, mình coi cái bàn học 5 người đó như là ngôi nhà thứ 2 của chùn mình vậy.
Mình nhớ Ngọc Anh, cô bạn gọi mình là chị và hẹn nhau bao giờ lớn lên sẽ về ở cùng nhau hi hi, giờ chả biết em Ngọc Anh của chị đang ở phương trời nào. Hồi đó mình đã tin chắc rằng chúng mình sẽ sống với nhau đến "đầu bạc, long răng" .
Mình nhớ bé Ngọc, cô bạn nhỏ bé xinh xinh như búp bê ý, dễ thương nhưng cấu thì rõ đau. Cái hôm chia tay hồi lớp 9 bé Ngọc đã ôm mình khóc như mưa, làm mình lúc đầu chả khóc lóc gì rồi cũng lệ rơi lã chã rồi òa khóc to không kém . Với mình Ngọc như cô em gái ý, mình rất muốn giữ liên lạc với Ngọc, hồi cưới mình có đi tìm đến nhà Ngọc để mời nhưng bé đã chuyển nhà, cứ tiếc mãi. Không biết giờ Ngọc còn nhớ tới mình không nhưng mình vẫn nhớ đến Ngọc và thỉnh thoảng có giở cái ảnh hồi sinh nhật mình 2 đứa chụp ảnh với nhau, nó nhảy chồm lên người mình, 2 đứa trông như 2 con khỉ ý .
Mình nhớ bạn Tuấn nhỏ người, người mà mình hay chế với Ngọc, cậu bạn hiền khô, tổ trưởng của mình thì phải. Hiền thì hiền nhưng nhiều lúc cũng nghiêm khắc lắm, nhưng mình ứ sợ hì hì vì mình to lớn hơn cậu ý mà. Giờ khéo Tuấn lại to hơn mình. Tuần và Ngọc ngồi cùng bàn, khi đó mình thấy 2 đứa đẹp đôi lắm, cứ nghĩ lớn lên chúng nó sẽ yêu nhau.
Mình nhớ 1 bạn Tuấn nữa, mình hay ghép vào mối tình tay ba 2 Tuấn 1 Ngọc, cậu bạn này trông cũng đẹp trai. Chỉ nhớ là hay chế nhau thôi .
Mình nhớ bạn Quỳnh Trang, mình hay về nhà bạn ý chơi, hồi đấy cứ gọi là quần chẽn mà mình chả hiểu quần chẽn là gì, mặc kệ cứ gọi. Mình ấn tượng hôm sinh nhật bạn ý, sáng sớm 7h đã sang nhà gọi mình loạn cả lên rồi dí vào tay mình 1 cọc tiền toàn tờ 2.000, tổng là 200.000 rồi rủ mình đi chợ liên hoan sinh nhật. Cô bạn cho mình toàn quyền quyết định mua bán cái gì và mình đã thể hiện vai trò khớ tốt. Mình ấn tượng nhà bạn ý có cái đầu chơi game rõ xịn và lại còn có điều hòa nhiệt độ nữa chứ, nhà bạn ý khá hơn nhà mình rất nhiều, mình đã từng mơ có được căn nhà như bạn ý.
Mình nhớ Chi Lan, mình hay xách cái cặp lồng cơm mẹ nấu từ sáng sang nhà bạn ý chơi. Nhà Chi Lan lại gần nhà bạn Tuấn là tay quậy của lớp. Chi Lan lại là họ hàng với Hồng. Mình đã từng ngủ đêm nhà Chi Lan, vì hôm đấy nhà bạn ý không có ai ở nhà. Đến nhà Chi Lan rất vui vì nhà bạn ý có 2 chị em gái và hàng xóm là Tuấn thì lại có 2 anh em trai, tha hồ mà quậy .
Mình nhớ Ngọc Diệp, cô bạn nhìn xinh như tây, nhà Diệp lại gần nhà Lữ Dung, mình luôn ao ước có bạn gần nhà như Diệp và Chi Lan và có vẻ đẹp tây tây như cậu ý.
Mình nhớ Trí, cậu bạn có làn da trắng như con gái, trông lèo khèo. Hình như có lần Trí nói gì mình, trêu gì mình và mình đã lỡ tay "bốp" cho cậu ý một cái. Trí không hề "tẩn" lại mình, mình rất hối hận vì lỡ tay nhưng cũng ấn tượng về hành vi của cậu ấy, rất đàn ông .
Mình nhớ Nghĩa, cậu bạn đã đặt cho mình cái tên "Hà đỉn" chỉ vì trong 1 lần lao động ở vườn trường mình bị trượt chân xuống cái ao nông, hi hi. Nghĩa là đứa khá nghịch trong lớp nhưng mình chả thấy ghét cậu ý khi bị đặt cái nick name nghe ghê ghê kia
À, mình nhớ Quân, cậu bạn đẹp trai (nói đúng hơn là mình thấy ai ở lớp mình cũng đẹp trai cả, thế mới lạ chứ). Quân đã đấm cho mình một quả vào bụng đau gần chết, tưởng xỉu luôn chỉ vì mình trêu gì cậu ta ý (không ngờ thằng này này đẹp giai mà lại dã man thế ). Quân còn đặt cho mình cái biệt danh "Trâu quỳ bỏ sót", chả hiểu tại sao lại đặt cho mình như vậy và hồi đấy mình cũng chả hiểu nó có nghĩa là gì , chỉ thấy có từ trâu bò nên ko thích .
Mình nhớ Tú, cậu bạn có cái trán cao bò liếm, lúc nào trông cũng ngơ ngơ như gà tây vì cậu ý cũng vừa mới ở nước ngoài chuyển về lớp. Lúc đầu Tú rất ngoan, chỉ tiếc là đến lớp 9 cậu ý lại mãi chơi, kết bạn với mấy bạn xấu làm ảnh hưởng đến học tập. Mình đã rất quý Tú, các bạn hồi đấy toàn trêu mình là thích Tú, hồi đấy chưa hiểu rõ từ "thích và yêu", cứ nghĩ mình cảm thật nhưng về sau khi đã biết yêu rồi thì mới thấy mình quan tâm đến Tú như người anh em trong nhà .
Mình nhớ Tuấn, cậu bạn trông cứ lấc cấc, được cô chủ nhiệm đánh giá là thông minh. Tuấn và Tú chơi thân với nhau, cùng kết bạn với những bạn xấu và cùng bị bố đánh. Mình bị sốc khi nhìn những vết roi trên lưng các bạn. Thấy xót xa và thầm mong 2 bạn nghĩ lại, đừng hư nữa . Mình thích cái vẻ lấc cấc của Tuấn, nhưng cũng như Tú, giá mà chúng nó là anh em họ của mình.
Mình nhớ 2 bạn Nguyễn Lan và Trà, 2 cô bạn có mái tóc xoăn mà mình hay nói xấu sau lưng là "chó xù" (sorry nhá, chuyện cũ rồi hì hì). Nguyên Lan đã chuyển trường từ lâu, còn Trà thì mãi đến khi hoc đại học lại học cùng nhau và lúc này mới trở thành bạn thân đến tận bây giờ.
Mình nhớ những trưa hè, đi học thêm, chúng mình chơi nhảy dây, nhảy ngựa, rồi cái trò ủn đẩy. Mấy cái trò chơi này trò nào mình cũng là đứa trụ cột của bè. Có mỗi chuyện học hành là dốt gần nhất lớp thôi , xí hổ quá . Với mình những người bạn đã học cùng đều là anh em của mình, mặc dù mình biết các bạn hồi cấp 1, 2 không ưa mình lắm (mình nghĩ thế, lý do chắc là mình học dốt hơn các bạn), mình cảm thấy hơi buồn nhưng điêu đó không ngăn cản mình luôn nhớ về các cậu ý, vẫn thỉnh trhoảng nhắm mắt thả hồn mình quay chở lại ngày xưa, rồi mỉm cười có khi cười rung cả người khi nhớ về những ngày vui bên các bạn.
Mình cũng còn nhớ những người bạn học khác lớp. Nhớ bạn Hiền học cùng lớp 4B, tên là Hiền mà chả hiền tí nào, nhớ cái hôm 2 đứa nhìn thấy 1 thằng chạy vụt qua rồi đánh rơi tiền, 2 đứa vội chạy đến cầm lên rồi giấu biến sau đó đứng khoanh tay nhìn cu cậu loay hoay tìm tiền (ác thế không biết, nhưng tại cậu thôi, ai bảo chạy nhanh huých vào người ta không xin lỗi, cho chết với lại đang đói, thông củm nhá ) .
Nhớ cậu bạn Vinh dê (đúng ra là cậu ý tên là Quân, Vinh là tên bố còn dê là do cậu ý học lớp D), cậu ta lớn rõ nhanh, trông già nhất hội, mình nhớ cái hôm đi quán sinh viên với cậu ý, hắn lầm bầm "không ngờ tôi phát triển sớm, đến giờ chững lại, giờ tôi lại lùn hơn bà, đau quá" , khổ thân ông bạn không biết giờ ông có cao lớn thêm được nhiều chưa, hồi đó mới học lớp 10 thôi mà hi hi.
Nhớ Quân bé gọi mình là mẹ vợ ngọt sớt, trời không ngờ đó là điềm báo mình cả đời làm mẹ vợ . Nhiều lúc mình coi Quân như thằng em của mình vậy, nó hư nhưng vẫn đối với mình rất tốt.
Nhớ anh Vũ và Khanh, anh họ của Nga. Anh Vũ với mình như là người anh trai, mình đã giúp anh ý cưa Thảo đứa bạn cùng lớp, thấy anh yêu nó mà khổ quá, tức cho anh. Còn Khanh, với mình đó là cậu bạn thân đầu tiên, không hề có gì khác ngoài tình cảm bạn bè, chưa bao giờ mình nghĩ mình thích Khanh cả. Mình rất thích đến nhà 2 anh em này chơi vì nhà đó có 3 anh em còn nhà mình thì mỗi 1 mình mình, mình đã từng ao ước là thành viên trong gia đình đó.
Với những người bạn không học chung, mặc dù họ chê mình xấu nhưng lại khen là nói chuyện với mình rất thích, mình luôn yêu quý họ, và mình lúc nào cũng nghĩ họ là 1 phần của gia đình mình, 1 phần trong cuộc sống của mình. Giờ đây chả còn có liên lạc gì nhưng mình vẫn luôn muốn quay lại như xưa, vui vẻ bên nhau vô tư và trong sáng.
Không bao giờ mình quên đó là tình bạn rất thân của mình với ba cô bạn: Lan, Nga, Hồng Anh.
Để lần sau đầu tư thời gian nói về "mối tình" này nhá.
Thursday, July 29, 2010 4:14:03 PM
Mình thích kết bạn . Cái này có thể là do mình là con một . Khi mình kết bạn với ai mình luôn coi người đó như anh chị em trong nhà, luôn luôn thế .
Mình nhớ những người bạn hồi mẫu giáo ở trường Mẫu giáo Bách Khoa. Mình không nhớ rõ tên nhưng mình chơi với 3 bạn trai và 3 bạn gái. Trong đó có 2 bạn trai và 2 bạn gái là loại nổi ở lớp, đẹp trai và xinh gái . Mình nhớ là mình hay chơi trò hoàng tử và công chúa với mấy bạn đó, mình hồi nhỏ bụ bẫm nên toàn bị chúng nó gọi là "béo" thế mà vẫn được làm công chúa . Cứ vào buổi trưa khi các cô đi ra ngoài thì mấy đứa bọn mình lại đầu trò chơi trò hoàng tử, công chúa, ối bạn nhìn một cách thèm thuồng và chê mình là "công chúa béo" híc Còn một cậu bạn thì lại là siêu quậy ở lớp, có thể nói là học sinh cá biệt, thế mà mình vẫn chơi với cậu ấy , mình nhớ có một lần cậu ý bay từ cửa sổ của lớp (may mà lớp ở tầng 1) lao ra ngoài thế là phải đi cấp cứu, nhớ mang máng là bị khâu gần chục mũi thì phải. Còn một cô bạn nữa lại là người đanh đá nhất lớp, đến tận bây giờ vết răng của bạn ý vưỡn còn lưu trên người mình . À quên 1 bạn gái nữa, đó là người bạn đã rủ mình trốn học về nhà cậu ý chơi và thế là hai đứa bị phạt . Mình luôn nhớ đến cái tình bạn thời xa xưa đó, mặc dù bây giờ chả biết các bạn ý ở đâu và sống thế nào.
Đến năm lớp 1: Ngay ngày đầu tiên đi học mình đã kết bạn với một bạn tên là Trang. Mình nhớ là bạn không xinh nhưng có làn da trắng và rất hiền. Mẹ bận đi làm thế là mẹ gửi mình cho bố bạn ý đưa về thế là mình về nhà bạn ý chơi luôn. Mình ấn tượng là bạn ý có cô em gái cực kỳ thảo ăn, mình xin cái là cho luôn, cả 2 chị em đều hiền ơi là hiền. Không nhớ rõ nhưng hình như học một thời gian thì bạn ý chuyển trường.
Tạm dừng vì đến giờ về rồi.
Thursday, July 29, 2010 12:09:32 PM
Hôm nay đọc nhật ký trên mạng của cái anh Joe người Canada. Phải công nhận anh này ngộ nghĩnh thật. Mình không để ý đến khả năng tiếng Việt của Joe mà chỉ thấy cái nhìn của Joe về Việt Nam rất phong phú. Là người Việt Nam mà mình nhiều lúc không có những trải nghiệm như Joe. Thực ra Joe có điều kiện và cũng vì Joe sống trong môi trường khác nên mới tăng hứng thú tìm hiểu. Còn mình thì đúng là kiểu "Bụt chùa nhà không thiêng" chả để ý nhiều lắm.
Có khi có một người bạn như Joe lại giúp mình tìm hiểu thêm nhiều về Hà Nội. Mình là cái loại "vô tâm", chỉ để ý đến con cái thôi (chắc do "chống lầy" sớm) nên về xã hội chả biết gì mấy. Lại còn là đứa dễ tính, ăn uống chỗ nào cũng như nhau, miễn là thấy thích là được.
Phải công nhận cái anh Joe này hay thật , giá mà mình có 1 người bạn am hiểu Hà Nội như Joe để đưa mình đi trải nghiệm. Mình thích được đi tìm hiểu Hà Nội lắm vì mình rất yêu Hà Nội, chỉ mỗi tội chả biết ai rành rỏi như Joe. Đành đọc những bài viết của Joe để hiểu thêm về Hà Nội.
Ngượng "chít" lên được, ai đời người Hà Nội lại tìm hiểu Hà Nội qua người nước ngoài đúng là "ngố tàu".
Thursday, July 29, 2010 12:07:28 PM
Tô bị ốm , chính xác là con sốt mọc răng. Cái răng xinh xinh bé xíu bắt đầu nhô lên khỏi lợi. Thương ghê cơ , mẹ vừa vui mừng vì Tô đã mọc răng (cái này là Tô hơi bị chậm đấy nhá, hơn 9 tháng mới thèm mọc răng, hồi xưa chị Tẹo 6 tháng đã mọc răng ầm ầm rồi) mẹ lại vừa lo vì con kém ăn hẳn và quấy nữa chứ .
Đúng là làm mẹ khó thật, khó gấp vạn lần cái bài thơ "làm anh" của bọn trẻ con . Lúc nào cũng phải lo nớp nớp sức khoẻ của con, thức đêm thức hôm, vất vả theo dõi từng hơi thở của con.
Trước lo cho chị Tẹo 10 thì bây giờ chị ý lớn còn lo hơn gấp nhiều lần vì bây giờ chị Tẹo bắt đầu có những suy nghĩ lớn hơn, tự do hơn, lì lợm hơn. Mình toàn phải rút từ những kinh nghiệm bản thân, nhớ lại những suy nghĩ, tâm lý của mình lúc nhỏ để mà khéo léo dạy dỗ Tẹo. Gian nan, vất vả còn hơn lúc phải chăm hồi bé.
Thương Tẹo lắm vì bây giờ ba mẹ phải chia sẻ thời gian, tình yêu sang em Tô. Em còn bé mà chị Tẹo thì vẫn còn trẻ con. Nhiều lúc chị Tẹo hư, mắng Tẹo thì lại thấy thương nhưng không mắng không được.
Hơ hơ, tự nhiên hôm nay lại tâm trạng rồi . Nhiều lúc mình nghĩ mình đúng là "cá chuối đắm đuối vì con" mà cũng không phải, nhiều lúc mình cũng ham vui lắm, nhiều lúc cũng gạt con sang một bên để bù khú với lũ bạn một buổi dưng mà cuối cùng thì tại buổi gặp mặt bạn bè thì kiểu gì cũng lôi kéo chúng nó vào đề tài Tẹo - Tô, lạ thật đấy .
Mình yêu gia đình mình, mình cũng chẳng thấy hối hận gì về việc đã lấy chồng sớm, có con sớm. Nếu có thể quay lại thời gian mình vẫn lựa chọn con đường mình đã đi. GIA ĐÌNH đối với mình là tất cả. Mẹ, anh, 2 con là tất cả cuộc sống của mình. Yêu cả nhà lắm lắm