Giấc mơ hoa nắng
Wednesday, March 26, 2008 4:51:10 PM
Nắng xuân luôn nhẹ nhàng như thế. Dưới những ô vuông gạch đỏ nhỏ xíu lát đường (loại gạch chỉ dùng để lát trước thềm cửa của những khu ngoại giao hoặc chính trị quan trọng, bộ mặt của thủ đô), nắng cùng với lá cây tha hồ nhảy nhót, vờn nhau, in hình xuống nền gạch, xuống tóc, xuống má, xuống vai ai...
"Ai" ở đây là bé Khoai.
Mặt em sáng bừng.
Mẹ, sao không cười tủm tỉm cho được!
Em cứ cố bắt hạt nắng dưới nền gạch đỏ. Hóa ra, em đã bí mật hòa nhập, trở thành nhân vật thứ ba cùng nắng và lá, vô tư vui đùa.
Mẹ gọi em là "bông hoa nắng".
Thật đấy, ngày xưa, mẹ chỉ nhìn thấy ở mùa xuân những đặc điểm: Bên cạnh hoa lá đâm trồi nảy lộc, vạn vật tốt tươi như thơ văn báo chí luôn nói, mẹ chỉ thấy nồm, mùa lông chó mèo rụng, mùa virus hoạt động tốt nhất, hắt xì hơi và cúm, thời tiết khó chịu, nắng đau đầu...
Giờ mẹ mới thấy một màu sắc khác của xuân.
Là em.
Giống như trong giấc mơ.
Giấc mơ hoa nắng.
"Ai" ở đây là bé Khoai.
Mặt em sáng bừng.
Mẹ, sao không cười tủm tỉm cho được!
Em cứ cố bắt hạt nắng dưới nền gạch đỏ. Hóa ra, em đã bí mật hòa nhập, trở thành nhân vật thứ ba cùng nắng và lá, vô tư vui đùa.
Mẹ gọi em là "bông hoa nắng".
Thật đấy, ngày xưa, mẹ chỉ nhìn thấy ở mùa xuân những đặc điểm: Bên cạnh hoa lá đâm trồi nảy lộc, vạn vật tốt tươi như thơ văn báo chí luôn nói, mẹ chỉ thấy nồm, mùa lông chó mèo rụng, mùa virus hoạt động tốt nhất, hắt xì hơi và cúm, thời tiết khó chịu, nắng đau đầu...
Giờ mẹ mới thấy một màu sắc khác của xuân.
Là em.
Giống như trong giấc mơ.
Giấc mơ hoa nắng.
