STICKY POST
wellcome to my blog !
Wednesday, 23. July 2008, 03:08:12
Hello everyone! I'm very glad to get acquainted with you Tracked by Histats.com
STICKY POST
vị đắng cà phê(truyện ngắn)
Friday, 18. July 2008, 13:36:18
| Vị đắng cà phê.( truyện ngắn). _ Hồng Minh_ Cô có thói quen uống cà phê buổi sáng. Thói quen ngắm những giọt cà phê đen , đắng nhưng thơm nồng đọng lại trên đầu lưỡi, đọng lại trên trên chiếc thìa màu trắng bạc. Lanh canh, tiếng thìa chạm vào đáy cốc làm cô bừng tỉnh. Những phút ưu tư luôn chỉ được có trong khoảnh khắc! 6h rưỡi sáng, mùa đông cũng như mùa hè, khi ánh sáng không còn chớm nhẹ mà trở nên gay gắt hơn một chút là đến lúc chen chân vào cuộc sống đông đúc, lắm bon chen ngoài kia. Đứng dậy khỏi bàn ăn và dắt xe ra hòa vào dòng người đông đúc. |
STICKY POST
Mưa(truyện ngắn)
Saturday, 12. July 2008, 10:12:59
![]() Mưa( truyện ngắn) _ Hồng Minh_ Mưa đã thẩm ướt áo tôi tự bao giờ, tôi chẳng biết nữa. Tôi đứng trên ban công, trong khung trời màu xám xịt, ngửa cổ , đón những hạt mưa đầu tiên của những ngày hè tháng bảy. Cứ thế, cứ thế, mưa rơi, rơi mãi. Những hạt nước long lanh chạm nhẹ vào mắt tôi, rơi, đọng xuống làn môi. Như một câu chuyện xưa cũ mà ai đó đã kể, nếu ai đón được ba hạt mưa đầu tiên rơi xuống làn môi thì 1 điều ước sẽ thành hiện thực. Nhưng từ nãy tới giờ, dường như trăm nghàn hạt mưa đã đọng lại trên làn môi tôi, liệu, trong số đó, có ba hạt mưa đầu tiên của cơn mưa này? Đêm tối dần, mưa rơi mãi không thôi. Lách cách, tôi đóng cánh cửa ra ban công, vào nhà, nhìn mưa xối xả trút nước vào chậu quất mua từ tết. Và giò lan, giò lan kỉ niệm, ướt đẫm nước, nhạt nhòa dần trong bóng đêm, nhạt nhòa dần như là hồi ức. Giờ đây, chỉ còn là hiện tại, tôi ngồi đây, nhìn những căn nhà chìm trong bóng tối dần của đêm thành phố, của những ánh đèn điện, của những công việc vô vị nhưng hỡi ôi, thật cần thiết. Và nhìn , nhìn những con người xung quanh, thân quen là thế, mà giờ đây, sao xa lạ. Rồi nhìn lại tôi, để ngồi viết những con chữ này. Có lẽ khi để suy nghĩ thoát ra , người ta sẽ nhẹ nhàng hơn chăng , hay ít nhất , để không cảm thấy mọi việc trôi qua vô nghĩa. |
STICKY POST
THI CỬ.( truyen ngan)
Wednesday, 30. April 2008, 02:51:41

THI CỬ. Thi đại học không đậu. Học ở một trường dân lập. Âu cũng là điều may mắn với hắn.Chương trình vẫn vậy nhưng ít ra cách ra đề có dễ hơn đôi phần.Học hành nhẹ nhàng hơn, thoải mái hơn. Nếu hắn chăm chỉ học hành, mà cố lên với những gì mình có thì mọi việc cũng không đến nỗi nào, biết đâu lại kiếm được một việc làm khá khẩm ở chốn Hà thành Ngồi bất mãn, nhìn bạn bè nó khi xưa ,học cùng cấp ba, học hành tử tế, công lập, có phải tốt không? Và nếu, không học hành, không tiền bạc, không kiếm được việc thì chắc, sẽ xuống dốc không phanh. Biết, sinh viên không thi lại thì không là sinh viên nhưng, kì vừa rồi… nếu cứ nghĩ như thế thì chắc không làm được gì. Quê ởHải Dương, lần đầu tiên xa nhà, buồn quá. Ở nhà, dù sao cũng có tay mẹ trông nom, lo lắng cho từng ly từng tí. Ở đây… thì tuy mõi tháng hai triệu tiền sinh hoạt mỗi tháng, nhưng với giá cả đắt đỏ hiện nay thì…tạm đủ sống. Bây giờ hắn ngồi một mình trong căn phòng nhỏ rộng 9 met vuông, thằng cùng phòng học Thương Mại đi chơi với người yêu, giờ vẫn chưa về. Nhìn bọn nó đi bên nhau, buồn quá, người ta bên nhau… Và nghĩ đến bạn ấy, như một bông hoa trắng muốt, bông hoa trong chiếc áo dài trắng, trong ngày chia tay.. một thời đã xa.. ![]() |
STICKY POST
QUÊN(truyện ngắn)
Tuesday, 26. February 2008, 02:07:15
QUÊN.(truyện ngắn) Lan đã từng nghe ai đó nói, điều đáng sợ nhất trên cõi đời này là rơi vào quên lãng, là không ai nhớ tới mình nữa, gần như rơi vào một đám sương mù dày đặc, đám sương mù trong kí ức, của những người thân quen và thậm chí là của những người mình coi là gần gũi nhất. Liệu có phải vậy không? |
STICKY POST
nickname(truyen ngan suu tam)
Sunday, 10. February 2008, 06:51:50
Nick name
Phạm Ngọc Lương
Tôi ngồi trên mạng suốt hai tiếng đồng hồ. Đó là một ngày thứ năm đẹp trời, không nắng quá, không oi quá, gió thổi lao xao trên đầu các ngọn cây cách tôi đến ba, bốn thân người, và gió từ những chiếc quạt rù rù chạy.
Tối qua cô nhân viên nhà đài nói rằng thời tiết rất thích hợp cho các chuyến picnic, dã ngoại, nhưng tôi không đi đâu cả. Tôi ngồi trên mạng. Tôi là một sinh viên. Tôi không học chiều. Tôi không có xe máy. Tôi đi học bằng xe buýt, mà xe buýt không chở tôi đi picnic được. Giá xăng mười ngàn đồng một lít, tôi cũng không đi xe ôm được. Tôi không thể cuốc bộ mà đi chơi. Tôi không có thói quen vào thư viện. Tiếng sột soạt của tờ giấy khiến tôi rất dễ buồn ngủ, và tôi bước ra khỏi nhà trọ, bước qua năm quán Internet, ngồi xuống quán thứ sáu. Ở đây ít thuốc lá, ít ồn ào. Tôi không chơi MU, không chơi Gunborn, không chơi Võ Lâm Truyền Kỳ. Tôi là con gái. Là con gái nên tôi ghét thể thao. Tôi ì ạch mãi môn bơi chưa qua. Tôi không gầy, ngực 87, mông 92, nhưng bụng tôi là 70 và có chiều cao hoàn toàn khiêm tốn 1m56. Tôi rất ngán ngẩm với ngoại hình, nên tôi hay mặc áo đen. Mắt đen, to, da bánh mật. Tôi tên là Đường. Tôi nói ngọng. Và ngày hôm đó, thứ năm, chiều, từ hai đến bốn giờ tôi đã ngồi trên net.
Tôi thao tác nhanh và thuần thục, nhưng tôi không gõ được sáu ngón, thỉnh thoảng tôi vẫn gõ nhầm nếu nhìn lâu vào màn hình.
Chọn một cái máy, wc, phone nghe đầy đủ, tôi khởi động, vào yahoo messenger, mở nick rồi chatroom. Trong hai tiếng đồng hồ ấy tôi chat với mười người, cả trai lẫn gái, cả già lẫn trẻ. Thời tiết hôm nay bình thường, con chó nằm trước cửa quán, thỉnh thoảng ngoạc mõm ra ngáp, nước dãi nó rểu ra. Tôi cũng ngáp, một tay che mồm. Trưa nay tôi không ngủ. Sáng, đang trong giờ học thì mẹ tôi gọi điện. Đứa bạn vừa ngáp vừa đưa máy, tôi lệt xệt bước ra hành lang. Mẹ bảo: mẹ vẫn khoẻ. Dạ, con khoẻ. Cuối tháng mẹ sẽ phơi một kg cá cho con về lấy. Vâng, con thích ăn lắm. Mẹ nhớ con nhiều lắm. Thưa con đang giờ học. Mẹ cụp máy. Tôi lại che miệng ngáp, bước vào lớp.
Người đầu tiên chào tôi. Một thằng con trai, tôi biết thế. Tôi từ tốn trả lời đúng mực. Nó bảo: “You chan pheo”. Out.
Người thứ hai chào. Nó tưởng tôi là đàn ông, nó ve vuốt có kĩ thuật. Tôi trả lời nhát gừng. Nó: “Anh lai choi game a?”. “Alt+ F4”.
Tôi chào nick thứ ba. Một thằng nhóc. “2 tuoi khong la van đe gi phai khong chi?” Tôi ngờ nghệch không hiểu. “Chi oi, anh yeu em”. Tôi suýt khóc. Không. Gió vẫn thổi. Trời vào mùa thu nắng. Tôi ốm yếu theo tiết trời. “Close”.
“Ban là sinh vien a? Toi cung the”. Nick thứ tư hiền hiền. “Ban hoc nam may roi? Xa nha toi buon lam. Toi co the noi chuyen cung ban chu? Cho toi wc đi”. Tôi bật wc lên. Nó “Delete”. Tôi?
Tôi “22222” nick thứ năm. Nó “33333” lại rất dễ thương. “Toi đang hoc đai hoc”. “Oi ban gioi qua” - Nó thốt lên, nó thán phục, xuýt xoa. “Toi ten Đuong, Tran thi Duong”. “Enter”. Không còn tín hiệu.
“You muốn đi đâu và làm gì trong ngày đẹp trời này nhỉ? Tôi là một người bạn tuyệt vời đấy”. Tôi xúc động. “Anh đã đi làm ba năm nay rồi. Trông em dễ thương đấy”. Tôi xúc động, cánh mũi tôi phập phồng. “Cái nốt ruồi của em duyên quá, ui cha”. Nick thứ sáu. “Em đã yêu bao giờ chưa? Chưa à? Thế chắc chưa từng quan hệ đâu nhỉ, có muốn biết không? Anh giúp em nhé. Sinh viên thì nên thử em ạ. Đời còn giá trị gì nếu không biết dập dìu vào ra chứ”. Tôi choáng váng rồi “Delete”.
“ He he he”. Nó cười. Cái nick thứ bảy cười suốt đầy nhăn nhở. “Cuoi ho muoi cai rang, rang 32 cai tang moi co mot cai, gio nguyen bo loi nhe ra cuoi van dep nhi. You girl or boy?”. “ Mot ke pede”. “Oh the a? Pede gacmangde”. “ Gacmangde la sao?”. “So eassy, thi pede nen phai gac chan len mang ra de”. “Toi khong hieu”. “Ha ha ha... carot the”. Tôi tức giận. “Này, the pede thi dung cai gi nhi? Ay cai gi?”.
Có lẽ hôm nay tôi đã bước ra cửa bằng chân trái và một thằng con trai lảng vảng gần đấy đã nghía thấy tôi. Gặp trai ngoài ngõ là xui tận mạng.
Cái nick thứ tám. Tôi chào nó. “Tôi buồn quá. Bạn có thể nghe đôi lời tâm sự của tôi được không? Tôi vừa mất đi người yêu dấu nhất. Giờ tôi chỉ muốn chết”. “Ban binh tinh lai di”. “Là một thằng con trai tài sản không, việc làm không, bị người yêu ruồng bỏ. Dường như đáng lắm phải không? Tôi mất hết hy vọng rồi. Than ôi, với tôi mọi ngả đường đều đã khép”. “Ban dung voi bi quan nhu the, cuoc doi con nhieu co hoi”. “ Không, với tôi hết rồi, cám ơn đã nghe tôi. Chào”. Nó tắt ngúm.
Cái nick thứ chín. Tôi chào “Hi, chat di”. Nó: “D.M. may”.
Tôi. Một sinh viên đã chát với mười cái nick khác nhau. Và tôi là cái nick thứ mười.
Phạm Ngọc Lương
Tôi ngồi trên mạng suốt hai tiếng đồng hồ. Đó là một ngày thứ năm đẹp trời, không nắng quá, không oi quá, gió thổi lao xao trên đầu các ngọn cây cách tôi đến ba, bốn thân người, và gió từ những chiếc quạt rù rù chạy.
Tối qua cô nhân viên nhà đài nói rằng thời tiết rất thích hợp cho các chuyến picnic, dã ngoại, nhưng tôi không đi đâu cả. Tôi ngồi trên mạng. Tôi là một sinh viên. Tôi không học chiều. Tôi không có xe máy. Tôi đi học bằng xe buýt, mà xe buýt không chở tôi đi picnic được. Giá xăng mười ngàn đồng một lít, tôi cũng không đi xe ôm được. Tôi không thể cuốc bộ mà đi chơi. Tôi không có thói quen vào thư viện. Tiếng sột soạt của tờ giấy khiến tôi rất dễ buồn ngủ, và tôi bước ra khỏi nhà trọ, bước qua năm quán Internet, ngồi xuống quán thứ sáu. Ở đây ít thuốc lá, ít ồn ào. Tôi không chơi MU, không chơi Gunborn, không chơi Võ Lâm Truyền Kỳ. Tôi là con gái. Là con gái nên tôi ghét thể thao. Tôi ì ạch mãi môn bơi chưa qua. Tôi không gầy, ngực 87, mông 92, nhưng bụng tôi là 70 và có chiều cao hoàn toàn khiêm tốn 1m56. Tôi rất ngán ngẩm với ngoại hình, nên tôi hay mặc áo đen. Mắt đen, to, da bánh mật. Tôi tên là Đường. Tôi nói ngọng. Và ngày hôm đó, thứ năm, chiều, từ hai đến bốn giờ tôi đã ngồi trên net.
Tôi thao tác nhanh và thuần thục, nhưng tôi không gõ được sáu ngón, thỉnh thoảng tôi vẫn gõ nhầm nếu nhìn lâu vào màn hình.
Chọn một cái máy, wc, phone nghe đầy đủ, tôi khởi động, vào yahoo messenger, mở nick rồi chatroom. Trong hai tiếng đồng hồ ấy tôi chat với mười người, cả trai lẫn gái, cả già lẫn trẻ. Thời tiết hôm nay bình thường, con chó nằm trước cửa quán, thỉnh thoảng ngoạc mõm ra ngáp, nước dãi nó rểu ra. Tôi cũng ngáp, một tay che mồm. Trưa nay tôi không ngủ. Sáng, đang trong giờ học thì mẹ tôi gọi điện. Đứa bạn vừa ngáp vừa đưa máy, tôi lệt xệt bước ra hành lang. Mẹ bảo: mẹ vẫn khoẻ. Dạ, con khoẻ. Cuối tháng mẹ sẽ phơi một kg cá cho con về lấy. Vâng, con thích ăn lắm. Mẹ nhớ con nhiều lắm. Thưa con đang giờ học. Mẹ cụp máy. Tôi lại che miệng ngáp, bước vào lớp.
Người đầu tiên chào tôi. Một thằng con trai, tôi biết thế. Tôi từ tốn trả lời đúng mực. Nó bảo: “You chan pheo”. Out.
Người thứ hai chào. Nó tưởng tôi là đàn ông, nó ve vuốt có kĩ thuật. Tôi trả lời nhát gừng. Nó: “Anh lai choi game a?”. “Alt+ F4”.
Tôi chào nick thứ ba. Một thằng nhóc. “2 tuoi khong la van đe gi phai khong chi?” Tôi ngờ nghệch không hiểu. “Chi oi, anh yeu em”. Tôi suýt khóc. Không. Gió vẫn thổi. Trời vào mùa thu nắng. Tôi ốm yếu theo tiết trời. “Close”.
“Ban là sinh vien a? Toi cung the”. Nick thứ tư hiền hiền. “Ban hoc nam may roi? Xa nha toi buon lam. Toi co the noi chuyen cung ban chu? Cho toi wc đi”. Tôi bật wc lên. Nó “Delete”. Tôi?
Tôi “22222” nick thứ năm. Nó “33333” lại rất dễ thương. “Toi đang hoc đai hoc”. “Oi ban gioi qua” - Nó thốt lên, nó thán phục, xuýt xoa. “Toi ten Đuong, Tran thi Duong”. “Enter”. Không còn tín hiệu.
“You muốn đi đâu và làm gì trong ngày đẹp trời này nhỉ? Tôi là một người bạn tuyệt vời đấy”. Tôi xúc động. “Anh đã đi làm ba năm nay rồi. Trông em dễ thương đấy”. Tôi xúc động, cánh mũi tôi phập phồng. “Cái nốt ruồi của em duyên quá, ui cha”. Nick thứ sáu. “Em đã yêu bao giờ chưa? Chưa à? Thế chắc chưa từng quan hệ đâu nhỉ, có muốn biết không? Anh giúp em nhé. Sinh viên thì nên thử em ạ. Đời còn giá trị gì nếu không biết dập dìu vào ra chứ”. Tôi choáng váng rồi “Delete”.
“ He he he”. Nó cười. Cái nick thứ bảy cười suốt đầy nhăn nhở. “Cuoi ho muoi cai rang, rang 32 cai tang moi co mot cai, gio nguyen bo loi nhe ra cuoi van dep nhi. You girl or boy?”. “ Mot ke pede”. “Oh the a? Pede gacmangde”. “ Gacmangde la sao?”. “So eassy, thi pede nen phai gac chan len mang ra de”. “Toi khong hieu”. “Ha ha ha... carot the”. Tôi tức giận. “Này, the pede thi dung cai gi nhi? Ay cai gi?”.
Có lẽ hôm nay tôi đã bước ra cửa bằng chân trái và một thằng con trai lảng vảng gần đấy đã nghía thấy tôi. Gặp trai ngoài ngõ là xui tận mạng.
Cái nick thứ tám. Tôi chào nó. “Tôi buồn quá. Bạn có thể nghe đôi lời tâm sự của tôi được không? Tôi vừa mất đi người yêu dấu nhất. Giờ tôi chỉ muốn chết”. “Ban binh tinh lai di”. “Là một thằng con trai tài sản không, việc làm không, bị người yêu ruồng bỏ. Dường như đáng lắm phải không? Tôi mất hết hy vọng rồi. Than ôi, với tôi mọi ngả đường đều đã khép”. “Ban dung voi bi quan nhu the, cuoc doi con nhieu co hoi”. “ Không, với tôi hết rồi, cám ơn đã nghe tôi. Chào”. Nó tắt ngúm.
Cái nick thứ chín. Tôi chào “Hi, chat di”. Nó: “D.M. may”.
Tôi. Một sinh viên đã chát với mười cái nick khác nhau. Và tôi là cái nick thứ mười.
Ru tình
Saturday, 6. September 2008, 08:48:20
Ru em đầu cơn gió, em hong tóc bên hồ
Khi sen hồng mới nở, nụ đời ôi thơm quá
Ru em tình khi nhớ, ru em tình lúc xa
Ru cho bầy lá nhỏ, rụng đầy một mùa Thu

Ru khi mùa mưa tới, ru em mãi yêu người
Ru em hoài bé dại, một hồn thơm cây trái
Ru em chờ em nói, trên môi tình thoát thai
Ru em ngồi yên đấy, ru tình à ...ơi

Ru người ngồi mãi cùng tôi
Ru người ngồi mãi cùng tôi
...

Ru em hài nhung gấm, ru em gót sen hồng
Ru bay tà áo rộng, vượt tình tôi chấp cánh
Ru trên đường em đến, xôn xao từng tiếng chim
Ru em là cánh nhạn, miệng ngọt hạt từ tâm

Ru em tình như lá, trăm năm vẫn quay về
Môi em là đốm lửa, cuộc đời đâu biết thế
...

Xin em còn đâu đó, cho tôi còn tiếng ru
Ru em ngồi yên nhé, tôi tìm cuộc tình cho ...

Sưu tầm
download here
Khi sen hồng mới nở, nụ đời ôi thơm quá
Ru em tình khi nhớ, ru em tình lúc xa
Ru cho bầy lá nhỏ, rụng đầy một mùa Thu

Ru khi mùa mưa tới, ru em mãi yêu người
Ru em hoài bé dại, một hồn thơm cây trái
Ru em chờ em nói, trên môi tình thoát thai
Ru em ngồi yên đấy, ru tình à ...ơi

Ru người ngồi mãi cùng tôi
Ru người ngồi mãi cùng tôi
...

Ru em hài nhung gấm, ru em gót sen hồng
Ru bay tà áo rộng, vượt tình tôi chấp cánh
Ru trên đường em đến, xôn xao từng tiếng chim
Ru em là cánh nhạn, miệng ngọt hạt từ tâm

Ru em tình như lá, trăm năm vẫn quay về
Môi em là đốm lửa, cuộc đời đâu biết thế
...

Xin em còn đâu đó, cho tôi còn tiếng ru
Ru em ngồi yên nhé, tôi tìm cuộc tình cho ...

Sưu tầm
download here
Showing posts 1 - 10 of 76.
Chat
huyhoang3041983
2008-09-08 04:12:50năm học mới thành công nhé! :)
zone1510
2008-09-07 05:29:52hi, chào
mrken87
2008-09-07 02:29:22thanks, đã ghé thăm blog của tớ
vuminhtan
2008-09-06 19:55:50Chào bạn, Tớ rất vui được làm quen với bạn
bhv_binhminhmua
2008-09-06 09:00:44chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ
Riopera
2008-09-06 05:11:20hi làm wen nha' ban...moi dùng opera nên h đi tìm bạn bè ^^
Latest comments
Poll
ai là mẫu người lý tưởng của bạn?
- người bạn yêu
(42%) - người yêu bạn
(31%) - vui tính
(14%) - tài sắc
(25%) - xinh+ dáng chuẩn
(14%) - đảm đang
(11%) - hihi, she has no special things but you feel she is the very woman that you want to die with, want to devote all of your love to her. And you will bring her anything she asks for...
(78%)
Total: 36 votes
| M | T | W | T | F | S | S |
|---|---|---|---|---|---|---|
| 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 |
| 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 |
| 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |
| 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 |
| 29 | 30 | |||||
Latest blog posts
truyen dai suu tam
truyện ngắn sưu tầm
truyện + thơ made by me
clip, âm nhạc, lyric
- vẽ tình yêu bằng cát
- Sakura Iro Maukoro_Trình bày: Mika Nakashima
- truly madly deeply_ Sevage Garden
- Unbreak my heart_ Toni Braxton
- In this life_ Delta Goodrem
- all good things_Nelly Futardo
- say it right_Nelly Futardo
- free loop_daniel powter
- love you lately
- Bad day_ Daniel powter
- bonjour Viet Nam_Phạm Quỳnh Anh
- love you and love me _ xich dao va bac cuc
- Marc Anthony & J Lo - No Me Ames
- Love Don't Cost a Thing_J Lo
- Shakira - Las de la intución
- tình yêu tôi hát_Thuỳ Chi
- bring me to life_ Evanescence
- Right here waiting_Richard Marx
- i learned from the best_Whitney Houston
- when you believe_ Mariah Carey + Whitney Houston



