Skip navigation.

Posts tagged with "Truyện tôi viết"

STICKY POST

vị đắng cà phê(truyện ngắn)

Vị đắng cà phê.( truyện ngắn).
_ Hồng Minh_
Cô có thói quen uống cà phê buổi sáng. Thói quen ngắm những giọt cà phê đen , đắng nhưng thơm nồng đọng lại trên đầu lưỡi, đọng lại trên trên chiếc thìa màu trắng bạc. Lanh canh, tiếng thìa chạm vào đáy cốc làm cô bừng tỉnh. Những phút ưu tư luôn chỉ được có trong khoảnh khắc! 6h rưỡi sáng, mùa đông cũng như mùa hè, khi ánh sáng không còn chớm nhẹ mà trở nên gay gắt hơn một chút là đến lúc chen chân vào cuộc sống đông đúc, lắm bon chen ngoài kia. Đứng dậy khỏi bàn ăn và dắt xe ra hòa vào dòng người đông đúc.

Read more...

STICKY POST

Mưa(truyện ngắn)




Mưa( truyện ngắn)
_ Hồng Minh_



Mưa đã thẩm ướt áo tôi tự bao giờ, tôi chẳng biết nữa. Tôi đứng trên ban công, trong khung trời màu xám xịt, ngửa cổ , đón những hạt mưa đầu tiên của những ngày hè tháng bảy. Cứ thế, cứ thế, mưa rơi, rơi mãi. Những hạt nước long lanh chạm nhẹ vào mắt tôi, rơi, đọng xuống làn môi. Như một câu chuyện xưa cũ mà ai đó đã kể, nếu ai đón được ba hạt mưa đầu tiên rơi xuống làn môi thì 1 điều ước sẽ thành hiện thực. Nhưng từ nãy tới giờ, dường như trăm nghàn hạt mưa đã đọng lại trên làn môi tôi, liệu, trong số đó, có ba hạt mưa đầu tiên của cơn mưa này?

Đêm tối dần, mưa rơi mãi không thôi. Lách cách, tôi đóng cánh cửa ra ban công, vào nhà, nhìn mưa xối xả trút nước vào chậu quất mua từ tết. Và giò lan, giò lan kỉ niệm, ướt đẫm nước, nhạt nhòa dần trong bóng đêm, nhạt nhòa dần như là hồi ức. Giờ đây, chỉ còn là hiện tại, tôi ngồi đây, nhìn những căn nhà chìm trong bóng tối dần của đêm thành phố, của những ánh đèn điện, của những công việc vô vị nhưng hỡi ôi, thật cần thiết. Và nhìn , nhìn những con người xung quanh, thân quen là thế, mà giờ đây, sao xa lạ. Rồi nhìn lại tôi, để ngồi viết những con chữ này. Có lẽ khi để suy nghĩ thoát ra , người ta sẽ nhẹ nhàng hơn chăng , hay ít nhất , để không cảm thấy mọi việc trôi qua vô nghĩa.

Read more...

Giá của cảm xúc.

, ,

Lâu lắm mình không dạo blog. Còn không định viết blog nữa. Vì đây là những việc có ai khiến đâu mà làm... Nhưng tối khuya nay, lại mở nét, lại dạo, lại đọc, như thói quen của mình ngày xưa, ngày xưa, ngày của tôi có lẽ chỉ vài tháng hay gần 1 năm về trước. Ngày của tôi còn mong đợi từng comment, từng pageview mà chả để làm gì nhưng thấy tăng lên thì thấy lòng vui lắm ... Nghĩ lại cảm giác hoan hỉ đó, giờ đây tôi không khỏi mỉm cười. Nhưng tôi sẽ không gọi tôi ngày ấy là trẻ con nữa, vì có ai định nghĩa được thế nào là "trẻ con"? trẻ con nghĩa là ít tuổi ư? Là suy nghĩ thiếu chín chắn ư? Tôi cho rằng không phải vậy. Và suy nghĩ riêng của tôi lúc này về "khái niệm trẻ con" chỉ là: Trẻ con là những ai mà chưa phải va vấp với đời, cho nên cảm xúc của họ chưa bị va chạm, tình cảm còn nguyên vẹn, chưa bị tồn thương nhiều... Khó diễn tả lắm. Đại loại như là, lòng tin của họ chưa có nhiều chỗ cho sự ngờ vực, niềm vui chỉ gói gọn với những điều giản dị...

Ôi thôi thì, coi như lại trở về thói quen xưa. Tôi đọc, tôi cảm thấy lòng ấm lại, vì thấy những comment của những người bạn tôi biết, tôi quen hoặc tôi không biết trên những blog khác và trên cả của tôi nữa. Cảm giác ấm ấp khiến con người ta tự nhiên mỉm cười.


Read more...

Khó hiểu (truyện ngắn)

Khó hiểu (truyện ngắn)
__ Hồng Minh ___
Con người là một sinh vật khó hiểu. Từ đàn ông đến đàn bà hay vừa với lứa tuổi của tôi hơn, là con trai lẫn con gái.



Người lớn thường bảo trẻ con khó hiểu. Thật khó để bắt chúng phải nghe lời ta hay bắt chúng làm những điều mà người lớn cho là đúng đắn như ngồi im một chỗ làm tính đố, tập viết hay tự ăn hết một bát cơm mà không nhờ ai xúc…. Nhưng thường thì, chúng không nghe lời hoặc làm một cách miễn cưỡng. Và ta, khi quen rồi thì ta sẽ goị sự miễn cưỡng đó là đáng yêu của trẻ thơ. Hoặc, giả dụ, chúng nghe lời ta hoàn toàn thì sắc thái tinh thần chúng sẽ mất hết vẻ lanh lợi, tươi vui nên ta sẽ nhận xét chúng ngay là không thông minh cho lắm.

Và trẻ con cũng cho là người lớn khó hiểu. Người lớn luôn dạy chúng những điều thật mẫu mực, đạo đức nhưng đôi khi họ không làm vậy. Vì đa phần những việc thú vị có thể là những việc không nên làm cho lắm. Không ai nói rằng thật tốt khi yêu còn đang đi học, nhưng hầu hết mối tình đầu đều diễn ra trên ghế nhà trường đấy thôi. Có thể đó là những mối tình bắt đầu và kết thúc chỉ bằng một ánh mắt, một nụ cười, và dù kết thúc rồi vẫn để lại những dư âm đẹp như gió mùa thổi mãi… Để dù có kết thúc mấy chục năm rồi, khi nghĩ đến nó hoặc khi đã có vợ có chồng, khi gặp lại nhau người ta vẫn phải mỉm cười như bắt gặp lại được một kỉ niệm trong sáng ngọt ngào. Nhưng, có nhiên, cái gì cũng có ngoại lệ, không phải mối tình nào kết thúc cũng chỉ toàn kí ức đẹp mà thôi. Đôi khi, người ta yêu, một lần, hai lần… hoặc, người ta cảm thấy chán người ở bên cạnh mình, chán một người, rồi hai người… rồi người ta không tin vào tình yêu, chán tình yêu cho rằng tình yêu không tồn tại. Và, quan niệm rằng, không có tình yêu thật sự, không hiểu vì sao người với người lại có thể đến với nhau. Họ, mất niềm tin, nên sẽ chỉ nghĩ rằng, người ta đến với nhau vì những giá trị vật chất họ thích ở người kia.
Rồi, có một số người, chỉ quan tâm đến khía cạnh vật chất. Tôi không dám bình luận hay nhận xét gì họ, cũng không dám nói rằng làm thế là nên hay không nên, đúng hay không đúng, nhưng…

Read more...

Số phận (truyện ngắn).

Số phận (truyện ngắn).
Hồng Minh
“Anh có tin vào số phận không?”


Tôi hỏi anh ta và một ngày mà trời đêm đầy sao.
“Có chứ, số phận mình được ghi lên những vì sao kia kìa. Số phận bảo chúng ta phải ở bên nhau”.
Lúc đó, con bé 18 tuổi trong tôi cảm thấy hạnh phúc. Một cảm giác ấm áp, thỏa mãn tràn ngập con tim. Tin rằng, khoảnh khắc đó sẽ là mãi mãi. Nếu như mấy hôm sau không vô tình xem máy tính của anh, thấy tràn ngập ảnh một người con gái khác. Tôi hỏi, anh không nói, thế nghĩa là tôi đoán đúng. Tôi nhếch môi cười nhạt.

Tôi không liên lạc, không gọi điện, tôi cố tình tỏ ra là mình đang biến mất. Mong chờ anh ta đến, vẫn mong một lời xin lỗi. Một tháng, hai tháng. Nửa năm trôi qua. Không một lời nào. Tôi biết, phải chấm dứt, phải quên. Và biết, không có gì là đáng buồn. Có đến hàng triệu mối tình đã tan vỡ từ khi tình yêu xuất hiện. Người ta đã từng đau khổ, đã khóc, đã thổn thức. Thế nhưng người ta vẫn sống, mỉm cười và vươn lên. Để trở nên đẹp hơn, tốt hơn.Tôi biết rằng mình không phải đẹp lắm hay thông minh lắm nhưng tôi quá giá trị để chỉ là người thứ hai trong trái tim ai đó. Vì tôi là một con người. Và tự nhủ, có lẽ, người để tôi nhớ thương, người duy nhất vẫn chưa xuất hiện. Thế nhưng, cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng vẫn ngày ngày len lỏi. Tồn thương ở đâu đó trong lòng. Có lẽ, tồn thương ở một góc tối nào đó của con tim hoặc là trong kí ức. Một cảm giác day dứt nào đó vẫn cứ sống trong trái tim mặc dù tôi cố tình giết nó đi, chôn vùi nó. Thế nhưng cảm giác đó vẫn sống, nó nhìn tôi và mỉm cười đắc thắng, ngạo nghễ.

Read more...

Phút xao lòng (truyện ngắn)

Phút xao lòng __(truyện ngắn)
________ Hồng Minh _________

Gió mùa là một từ gợi cảm. Vào thời điểm này, thường có hoa sữa. Hương thơm nồng nàn, quyến rũ, nức một góc phố níu áo người qua nhắc cho họ nhớ đến tình yêu.

*****



Cô là một đứa con gái. Đôi lúc thực tế nhưng cũng có đôi lúc lãng mạn. Có lẽ, chữ “lãng mạn” cũng chỉ là một từ chỉ cảm xúc con người. Vì Chi Mai là con người, nên đương nhiên là có cảm xúc. Cảm giác yêu, ghét, buồn vui đủ cả. Có đủ cảm xúc để mỉm cười khi nghe kể về một tình yêu đẹp hay xúc động trước một câu chuyện về cảnh đời éo le. Nhưng như thế có gọi là lãng mạn không nhỉ? Hay lãng mạn chỉ là cái thứ cảm giác bâng khuâng khi mơ đến một tình yêu đẹp mà Mai là nhân vật chính ở thì tương lai?

Read more...

Đời con gái( truyện ngắn).

Đời con gái( truyện ngắn).
_ Hồng Minh_




Trời vào đông, trời nhanh tối thật. Thế là, lại một mùa đông nữa trôi qua. Thế là, tôi đã ở cái đất này được gần 4 năm rồi. Xấp xỉ 4 năm…. Sau 4 năm mài quần ở ghế nhà trường cái giọng xứ Nghệ của tôi đã dần dần mất đi, thế vào đó là một giọng Hà Nội gốc, đến nỗi có cô bé ở lớp học thêm tiếng Anh của tôi hỏi tôi là người gốc đây à. Mỉm cười nhẹ, có lẽ, nếu không tại đi làm thêm nhiều, đi tiếp thị hay đi gia sư…. chắc giờ cái chất Nghệ trong giọng nói của tôi vẫn đặc sệt.

Tôi ở cùng 2 người anh trai trong một căn nhà 2 gian của loại nhà tập thể cũ ở Hà Nội, ở ngay gần mấy trường học cấp một cấp hai. Bọn trẻ con trong khu rất ngoan và tôi rất thích chơi với chúng. Hai ông bà chủ nhà đã chuyển ra ở cùng người con trai út, và, là người tốt, nên chúng tôi thuê được với giá khá rẻ. Chắc mọi chuyện cứ thế diễn ra tốt đẹp nếu không có cái ngày…

Hôm đó tôi vô tình rẽ vào một hiệu cắt tóc vỉa hè trên phố XYZ. Khu phố sầm uất với những cửa hàng quần áo thời trang và giày dép, và hiện đại, nhưng sót đâu đó, gần như chỉ là một khiếm khuyết ít người để ý, có một căn ngõ nhỏ, trông cũ nát chắc của dân thổ cư sống ở đó từ lâu chứ không phải dân mới mua hay thuê nhà để làm cửa hàng. Tự dưng, tôi tạt xe vào đó, vì thấy loang loáng cái ánh sáng gương của một người làm nghề cắt tóc già ngồi đó. Tôi dựng xe trước cổng một căn nhà 4 tầng, nằm tít sâu trong 1 cái ngách hẹp bé tí teo của cái ngõ đó. Khó khăn mới dựng được cái xe cho khỏi vướng lối đi lại, khi lách ra, ngước mắt lên, tôi bị cái biển: “Cho thuê” to tổ bố trước cánh cổng sắt của căn nhà đập vào mắt.

Trời về chiều, thật tối, dù mới hơn sáu giờ, lại mưa phùn lạnh. Tôi ngồi lên cái ghế trước gương, đối diện với căn nhà gán mác cho thuê.

_”Bác cắt cho cháu cái tóc theo lối cũ nhưng ngắn hơn”_ tôi nói với bác thợ già mái tóc điểm sợi bạc chi chít, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào khung cửa sổ tối đen của căn nhà cao nhưng diện tích đất tầng trệt nhỏ, chỉ khoảng hơn 25 mét vuông, lại xây cao lên nên trông hơi kệch cỡm mặc dù lối kiến trúc đẹp. Tôi nhìn đăm đăm, và bỗng, ngay khung cửa sổ tầng hai, một khuôn mặt con gái còn trẻ măng, tóc dài không rõ tới đâu, hình như la rất dài, khuôn mặt thật xinh đẹp và hút hồn ngó ra từ bóng tối, chỉ được chiếu sáng bằng thứ ánh sáng mờ nhạt từ đường chiếu vào. Tôi giật nảy mình. Vì nàng mỉm cười với tôi, vì ánh mắt nàng lấp lánh vẻ tinh quái, vì nụ cười của nàng trông thật ma quái. Quái quỷ hơn nữa, vì nàng chỉ xuất hiện trong có ba giây. Hoảng sợ, tôi suýt rơi ra khỏi chiếc ghế cắt tóc.

Read more...

Ru tình_ Ru mùa đông cũ…. (truyện ngắn)

Ru tình_ Ru mùa đông cũ…. (truyện ngắn) _Hồng Minh.

Lần đầu tiên tôi thấy em cuốn hút là lần đầu tiên tôi gặp em trong nhà một người bạn. Và,nó giới thiệu em là người yêu của nó. Lòng tôi hẫng hụt, miệng đắng ngắt. Tôi đã gặp em nhiều lần ở trường nhưng tôi chưa từng thử chú ý đến em. Em học cùng khoa với tôi nhưng dưới một khóa.Ở trường,em ăn mặc giản dị, áo sơ mi, quần bò, tóc buộc sau ót, gương mặt nhẹ nhõm dễ ưa nhưng tôi thường chú ý đến những em nào ăn mặc chải chuốt hơn. Và, hay đùa bỡn với họ. Nhưng với em thì không.Lúc đó, đối với tôi, em dường như không tồn tại. Vả lại,em cũng không thử bắt chuyện với tôi bao giờ.

Hôm ấy, tôi vẫn nhớ, em trang điểm nhẹ, lông mi đen uốn cong và dài hơn bình thường . Em mặc một chiếc váy lụa vàng nhẹ nhàng, cổ mở rộng, dài tới chấm gối, làn da trắng thấm từ trong ra, nụ cười mỉm luôn nở trên môi. Đôi môi bóng, hồng tươi tự nhiên. Đôi môi em khiến cái nhìn của tôi đặt trên đó một lúc lâu,không muốn dời. Em nhìn tôi ,bối rối,cụp mặt xuống.Chợt bừng tỉnh,tôi nhớ ra là tôi đang ở nhà bạn.Chợt thấy tiếc vì em đã cắt mái tóc dài của em đi,tóc em ngắn ôm sát vào má, đen nhánh,óng ả trên màu hồng phấn của đôi má. Lòng cười thầm. Nhìn em như một bông hồng vàng thơm ngát sau một cơn mưa rào mùa hạ. Lúc đó,em như hiện thân của sự quyến rũ đằm thắm. Tôi hiểu vì sao em tên là Hoa Hạ và mỉm cười,hỏi chuyện em ,đó cũng là lần đầu tiên tôi nghe giọng nói của em.

Read more...

Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30