Số phận (truyện ngắn).
Monday, 16. February 2009, 00:40:54
Truyện tôi viết
Số phận (truyện ngắn).
Hồng Minh
“Anh có tin vào số phận không?”

Tôi hỏi anh ta và một ngày mà trời đêm đầy sao.
“Có chứ, số phận mình được ghi lên những vì sao kia kìa. Số phận bảo chúng ta phải ở bên nhau”.
Lúc đó, con bé 18 tuổi trong tôi cảm thấy hạnh phúc. Một cảm giác ấm áp, thỏa mãn tràn ngập con tim. Tin rằng, khoảnh khắc đó sẽ là mãi mãi. Nếu như mấy hôm sau không vô tình xem máy tính của anh, thấy tràn ngập ảnh một người con gái khác. Tôi hỏi, anh không nói, thế nghĩa là tôi đoán đúng. Tôi nhếch môi cười nhạt.
Tôi không liên lạc, không gọi điện, tôi cố tình tỏ ra là mình đang biến mất. Mong chờ anh ta đến, vẫn mong một lời xin lỗi. Một tháng, hai tháng. Nửa năm trôi qua. Không một lời nào. Tôi biết, phải chấm dứt, phải quên. Và biết, không có gì là đáng buồn. Có đến hàng triệu mối tình đã tan vỡ từ khi tình yêu xuất hiện. Người ta đã từng đau khổ, đã khóc, đã thổn thức. Thế nhưng người ta vẫn sống, mỉm cười và vươn lên. Để trở nên đẹp hơn, tốt hơn.Tôi biết rằng mình không phải đẹp lắm hay thông minh lắm nhưng tôi quá giá trị để chỉ là người thứ hai trong trái tim ai đó. Vì tôi là một con người. Và tự nhủ, có lẽ, người để tôi nhớ thương, người duy nhất vẫn chưa xuất hiện. Thế nhưng, cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng vẫn ngày ngày len lỏi. Tồn thương ở đâu đó trong lòng. Có lẽ, tồn thương ở một góc tối nào đó của con tim hoặc là trong kí ức. Một cảm giác day dứt nào đó vẫn cứ sống trong trái tim mặc dù tôi cố tình giết nó đi, chôn vùi nó. Thế nhưng cảm giác đó vẫn sống, nó nhìn tôi và mỉm cười đắc thắng, ngạo nghễ.
Bốn năm sau. Khi đó tôi không còn là một cô bé 18. Hai hai tuổi. Cái tuổi đáng yêu. Không lớn mà cũng chả bé. Nhưng chắc chắn một điều, đó là tuổi mà người ta cần trưởng thành. Vẫn hằng đọc truyện tình yêu, nghe những bản nhạc buồn đủ để làm trái tim thổn thức. Và chỉ thế. Và có lẽ, những câu truyên tình có hậu hay diễm lệ chỉ là chuyện, không thể tồn tại trong thực tế. Nhân vật chỉ sống trên giấy, nào có thể sống ngoài đời thực. Tình yêu là quá đẹp, quá mỏng manh để là thực tế. Cái đẹp thường dễ vỡ. Có lẽ vì thế, mà ngừời ta viết ra những câu truyện tình chỉ để mà mơ ước, để trốn tránh cuộc sống tẻ nhạt ngoài kia.
phanbaoson # 16. February 2009, 02:41
Matdenhanhphuc # 16. February 2009, 06:19
bhv_binhminhmua # 17. February 2009, 04:38
#Anh Son: Sao ko noi gi the anh
mimi_DieuHang # 17. February 2009, 09:59
Em tin rằng số phận là những con đường với nhiều ngã rẽ. Đi theo hướng nào là quyết định của bản thân. Sự giao thoa của chúng như một bài toán hình nối điểm bất kỳ thành đường thẳng. Chỉ có đi đến cuối con đường mới biết được điểm thứ hai ...^^
bhv_binhminhmua # 18. February 2009, 05:21
mimi_DieuHang # 18. February 2009, 08:33
bangchu_nguyen # 18. February 2009, 12:24
rất vui bạn ạ!
bhv_binhminhmua # 20. February 2009, 04:56
#Mimi: Cám ơn em, vì ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay mà
dantocdanchuvn # 20. February 2009, 07:12
Vụ việc ở Long Hưng, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai được báo Người Lao Động đăng ở đây http://www.nld.com.vn/20090219022256953P0C1002/dong-nai-dan-qua-khich-chong-nguoi-thi-hanh-cong-vu.htm
Tuy nhiên bài báo trên Người Lao Động đã bị gỡ xuống.
Hình chụp lại bài báo trên Người Lao Động có ở đây http://i180.photobucket.com/albums/x31/taphongtan/DongNai/TucnuocvobooDongNaiX-1.jpg
Báo Tin Nhanh đăng lại từ nguồn của Người Lao Động http://tintuc.timnhanh.com/phap_luat/an_ninh_trat_tu/20090219/35A8E820/
Về luận điệu của bài báo được bao nhiêu phần trung thực thì tùy bạn nhận định.
ceez # 26. February 2009, 19:06
Bạn có thể vui lòng cho mình biết tên, nhạc sĩ, album CD... của bài nhạc passacaglia làm nền của entry này được không ạ.
Lâu lắm rồi mình mới nghe được một bài violin đầy cảm xúc như vậy.
Thân chào.
bhv_binhminhmua # 27. February 2009, 04:50
ceez # 27. February 2009, 05:23
bhv_binhminhmua # 28. February 2009, 03:08