...chi la hu vo...
Tuesday, June 9, 2009 9:22:57 AM
Có phải vì e đã cô đơn quá lâu? Nên khi có a rồi từ từ mất a.. e mới chênh vênh như thế này.
Có phải e đã kiêu hãnh quá lâu, để ko thể nhận ra rằng a quan trọng với e như thế nào.
Cái cs này , e cứ phải chiến đấu với nó hoài. E mệt mỏi lắm. Nhưng nào dám kêu mệt với ai đâu hả anh? Cứ như kiểu 1 mình e, bước đi trên con đường dài thật là dài, ko bến đỗ, ko điểm dừng. E muốn gào thật to, khóc thật lớn, nhưng e ko làm đc, chỉ lặng lẽ,.. rồi lại lặng lẽ. Nỗi buồn quá lớn, suy tư quá lớn đè bẹp e mất rồi.
Giá như lòng e cứ vô tư thật sự như những j e thể hiện hằng ngày, cho người khác thấy. Tại sao khi người khác hỏi, e chỉ có thể trả lời là e ổn, rất ổn. E cứ giấu mình ở đâu đâu ấy.
Sống ko mục đích, EM - người Việt chán nản. Ko muốn phấn đấu, ko muốn cố gắng. Đôi lúc, bắt mình phải nhồi nhét 1 cái j đấy, vì kiêu hãnh, có lẽ thế. Học hành. bạn bè, gia đình, ty... ko cái j làm e có thể quan tâm quá nhiều. E cứ lửng lơ, như chẳng phải là mình. Những sự quan tâm,của 1 ai đấy hoặc vài người nào đấy, làm e xúc động 1 chút, rồi bất chợt tức giận, vì quan tâm ko đơn thuần là quan tâm từ đáy tim, mà còn thỏa mãn tò mò. E ghét lắm, e chán lắm. Cứ hỏi han mãi cũng đâu phải là quan tâm. Rồi cực đoan hơn, e còn thấy ghê tởm, người với người.. sao mà thực dụng đến thế.
Quyển sách trước mặt, nhìn đăm đăm, tưởng rằng chú tâm lắm, nhưng lại là vô hồn, trống rỗng.
E đi về đâu để tìm lại e? E phải fight tới ngày tháng năm nào nữa?
Khổ sở
Đau dớn
Mệt mỏi.
A ơi, e nhớ ngày xưa...
Có phải e đã kiêu hãnh quá lâu, để ko thể nhận ra rằng a quan trọng với e như thế nào.
Cái cs này , e cứ phải chiến đấu với nó hoài. E mệt mỏi lắm. Nhưng nào dám kêu mệt với ai đâu hả anh? Cứ như kiểu 1 mình e, bước đi trên con đường dài thật là dài, ko bến đỗ, ko điểm dừng. E muốn gào thật to, khóc thật lớn, nhưng e ko làm đc, chỉ lặng lẽ,.. rồi lại lặng lẽ. Nỗi buồn quá lớn, suy tư quá lớn đè bẹp e mất rồi.
Giá như lòng e cứ vô tư thật sự như những j e thể hiện hằng ngày, cho người khác thấy. Tại sao khi người khác hỏi, e chỉ có thể trả lời là e ổn, rất ổn. E cứ giấu mình ở đâu đâu ấy.
Sống ko mục đích, EM - người Việt chán nản. Ko muốn phấn đấu, ko muốn cố gắng. Đôi lúc, bắt mình phải nhồi nhét 1 cái j đấy, vì kiêu hãnh, có lẽ thế. Học hành. bạn bè, gia đình, ty... ko cái j làm e có thể quan tâm quá nhiều. E cứ lửng lơ, như chẳng phải là mình. Những sự quan tâm,của 1 ai đấy hoặc vài người nào đấy, làm e xúc động 1 chút, rồi bất chợt tức giận, vì quan tâm ko đơn thuần là quan tâm từ đáy tim, mà còn thỏa mãn tò mò. E ghét lắm, e chán lắm. Cứ hỏi han mãi cũng đâu phải là quan tâm. Rồi cực đoan hơn, e còn thấy ghê tởm, người với người.. sao mà thực dụng đến thế.
Quyển sách trước mặt, nhìn đăm đăm, tưởng rằng chú tâm lắm, nhưng lại là vô hồn, trống rỗng.
E đi về đâu để tìm lại e? E phải fight tới ngày tháng năm nào nữa?
Khổ sở
Đau dớn
Mệt mỏi.
A ơi, e nhớ ngày xưa...










