Cuộc sống là một chuỗi những điều ưu tiên. Và những điều ưu tiên hàng đầu của bạn là gì? Hãy dành cho những người mà bạn yêu quý hơn 5 phút trong quỹ thời gian hằng ngày của bạn. Trong công viên, một người phụ nữ ngồi gần một người đàn ông trên băng ghế gần sân chơi cho trẻ em. “Đó là con trai tôi”, người phụ nữ vừa nói vừa chỉ tay về phía cậu bé mặc áo len đỏ đang chơi cầu trượt. “Nó trông rất khoẻ mạnh” người đàn ông đáp lời. “Còn con trai của tôi là đứa mặc áo len màu xanh ấy”. Nói rồi, ông ta nhìn đồng hồ và nói với theo cậu con trai: “Về thôi, Todd”, cậu bé tên Todd quay nhìn bố nài nỉ: “5 phút nũa thôi mà bố, chỉ 5 phút nữa thôi”. Người đàn ông khẽ gật đầu và cậu bé lại tiếp tục chạy nhảy với vẻ rất sung sướng. 5 phút trôi qua, người cha đứng dậy và nói: “Sao? Bây giờ chúng ta về được chưa con?”. Todd lại nài nỉ một lần nữa: “Bố, 5 phút nữa, chỉ 5 phút nữa thôi!”. Người đàn ông lại mỉm cười và nói: “Được rồi!”. Người phụ nữ thấy vậy bèn thốt lên: “Ông thật là một người cha kiên nhẫn”. Người đàn ông cười và chậm rãi nói: “Con trai cả Tommy của tôi bị một kẻ lái xe say rượu đụng chết năm ngoái trong khi nó đang chạy xe đạp gần đây. Tôi chưa bao giờ dành nhiều thời gian cho Tommy và bây giờ tôi có thể đánh đổi bất cứ thứ gì để có thể ở bên nó dù chỉ 5 phút. Tôi nguyện rằng sẽ không bao giờ lặp lại lỗi lầm đó với Todd. Todd nghĩ nó có 5 phút để chơi đùa. Nhưng sự thật là tôi đã có thêm 5 phút nữa để nhìn nó chơi đùa”.
Chán đời và bế tắc! Một người bạn của tôi đang mang tâm trạng như thế. Bạn cảm thấy cuộc đời không còn ý nghĩa gì nữa cả. Bạn đang loay hoay ở một “ngã ba đường” của tâm trạng, của tình cảm, của việc chọn lựa cách sống và cách nhìn nhận, giải quyết vấn đề về chính bản thân mình. Có thể bạn đang lâm vào cảnh tình khốn khổ của một điều chẳng ai muốn, của cái gọi là “chuyện ba người”. Hay có thể gọi đó chỉ là “chuyện hai người” bởi bạn đang yêu, đang ôm ấp một tình yêu đơn phương có ..\phần... mù quáng! (Nhưng khi yêu có mấy ai thấy mình mù quáng đâu kia chứ! Tôi cũng từng mù quáng còn hơn bạn tôi nữa là...). Nhưng với tôi, sự thể hiện nay chỉ là “chuyện một người”. Câu chuyện của bạn, của chính bản thân bạn, không ai khác, bạn phải tự mình đối mặt, nhận ra vấn đề và vượt qua tình trạng như hiện nay! Tôi sẽ không đi sâu nói về câu chuyện của bạn, về tình trạng hiện bạn đang gặp phải. Tôi không có quyền đó, cái quyền xâm phạm và công khai đời tư của người khác, vẫn đang bị người ta xoi mói từ đời thật đến đời ảo......
Xáo động thời ngốc xít Nó bất chợt đến-chợt đi, nó thoảng qua như cơn gió chiều bất chợt và làm rung rinh tất cả mọi thứ. Không gượng ép, không bắt buộc, nó bắt đầu như một câu thơ: “Có nghĩa gì đâu một buổi chiều”. Bâng khuâng trước một ai đó, một ai thoáng qua vôt tình cũng khiến trái tim bé nhỏ đập sai đi một nhịp. Thổn thức nhớ, thổn thức buồn, thổn thức sau một cái nhìn, một nụ cười hay chỉ một lời bóng gió. Vậy mà các bậc phụ huynh đáng kính lúc nào cũng răn đe: “mới tí tuổi đầu mà đã…”. Nhưng khi xưa, các cụ cũng đã từng nếm trải dư vị rung cảm đầu đời cũng vào cái tuổi me chua, trái ớt. Bây giờ là cha là mẹ, ba mẹ lại quên đi điều đó và cho rằng “tội lỗi”. Nhưng ba mẹ ơi, chúng con không có lỗi, có ai có thể buộc được con tim mình. Vả lại, tình cảm đầu đời bao giờ cũng ngây thơ, vụng dại và rất trẻ con. Đơn giản chỉ để ngắm người ấy một chút, một chút thôi… Những bâng khuâng, xao xuyến thời ngốc xít đôi khi khiến chúng ta trở nên tuyệt vời hơn, vì nó có thể biến những điều không thể thành có thể. Vậy nên, ba mẹ ơi, xin hãy cho chúng con sự cảm thông, xin đừng bắt buộc chúng con làm những gì chúng con không hề muốn. Xin hãy là một người bạn, ba mẹ cho con những lời khuyên mà chúng con là người quyết định. Ba mẹ nhé!
Nhật ký tuổi ẩm ương (PL) Được tin đỗ Đại học, tớ cùng lũ bạn rủ nhau đến sân vận động quốc gia chơi vì ở đó rộng rãi, mát mẻ và rất đẹp. Tớ rất sung sướng vì đây là lần đầu tiên P chủ động đến đón tớ và đèo tớ đi chơi. Bọn tớ đi chơi và ăn uống cả ngày, đến 6h chiều thì hầu hết đều mệt lử và chúng tớ chia tay nhau đi về. Tớ mệt và buồn ngủ khủng khiếp. Lúc ấy đã tắt nắng và trời khá mát nên tớ gục đầu lên vai P ngủ ngon lành. Về đến cửa, P đánh thức tớ dậy, tớ mắt nhắm mắt mở tụt xuống xe. Và trời ơi…quanh miệng tớ ướt đẫm và cái vai áo của P cũng vậy…Các bạn hiểu là gì rồi đúng không. Híc! Tớ đỏ mặt lúng túng, còn P thì lại cười rất tươi và nói: “Cậu ngủ ngon không? Đã đỡ mệt chưa? Tớ phải đi rất cẩn thận vì sợ làm rơi mất cậu”. Tớ chạy thẳng một mạch vào nhà mà không dám trả lời P. Đến tối và cả ngày hôm sau tớ không dám nghe điện thoại Xáo động thời ngốc xít
Lang thang tìm được bài viết cực xúc động.Hãy đọc để cảm nhận : Hỡi ôi! Cái nắng đổ lửa của Sài Gòn cũng không làm tôi choáng bằng nỗi băn khoăn về cái nghề mà mình đang theo đuổi. …. Đây là thực thế phũ phàng nhất đang đè nặng lên đầu óc của các lập trình viên chúng ta, nặng đến nỗi đôi lúc có người không thể đè nỗi phím Shift trên bàn phím.
Lại đến muộn nữa rồi! Thy hậm hực, thất vọng liên tục nhìn đồng hồ, đã muộn hơn 1 tiếng rồi… giờ này lẽ ra nó và Huy đã ở trong rạp xem được nửa bộ phim rồi ấy chứ. Hôm qua đã hứa như đinh đóng cột là hôm nay 4 giờ chiều hai đứa sẽ cùng đi xem 1 bộ phim thật vui, để làm hoà sau vụ giận dỗi vừa rồi. Vậy mà… chỉ có mình nó đứng ngẩn ngơ ngoài rạp như một con ngốc. Cậu luôn là thế… luôn bắt nó phải chờ… Trời cũng đã xế chiều. Mặt trời cũng đang chuẩn bị nhường chỗ cho bóng đêm, ráng đỏ nhuộm lên trời một màu kì quái, gió bỗng thổi qua thật nhẹ mà sao Thy thấy ớn lạnh… Một buổi chiều hè thật kì lạ! Con bé nghĩ thầm rồi tự nhủ sẽ không chờ cậu nữa, nó vào rạp… nhưng không phải xem phim, nó tự mua một que kem để nhấm nháp. Một cảm giác tê lạnh cả lưỡi truyền đến sống lưng đến khó hiểu…
Những màu sắc, những âm thanh rất đỗi bình dị của cuộc sống và tình yêu qua từng entry của các blogger. Có những niềm vui, có những nỗi buồn được chia sẻ. Có những nỗi thất vọng được thêm niềm khích lệ và động viên và có cả những niềm tin yêu cuộc sống vô bờ bến. Và ta vẫn phải cảm ơn cuộc sống là những tâm sự như vậy: Và ta vẫn phải cám ơn cuộc sống...
Các lập trình viên thường hay nổi tiếng vì "khác người" và "lập dị". Thực tế là ngay cả trong công đồng những người làm lập trình cũng có những tuýp người mà ngay cả chính các lập trình viên khác cũng thấy “kì lạ”.
LTV gạt đi bao cái "khổ" để được cái "sướng" thử thách mình trong thế giới máy tính Thời gian biểu của hắn kín đặc. Sáng: bù đầu trong vai nhân viên kinh doanh của một công ty tin học danh tiếng. Chiều: tất tả về làm cố vấn kỹ thuật cho một hãng máy tính tư nhân. Tối: ngược xuôi đến các trung tâm theo học lập trình viên quốc tế và ngoại ngữ. Vì sao hắn phải vất vả như vậy trong khi hoàn toàn có thể thảnh thơi ở một công ty kinh doanh tin học do… bố hắn sắp đặt? “Bởi lập trình viên là một nghề đặc biệt, “kén” người thật đấy nhưng lại có sức thu hút đặc biệt”. Lập trình viên (LTV) làm việc phòng máy lạnh, được công tác trong một môi trường chuyên nghiệp, lương tháng tính bằng “vé” và nhiều cơ hội thăng tiến… Nghe qua thì có vẻ “ngon” đấy, những để trở thành một LTV chuyên nghiệp thực sự thì chẳng hề đơn giản chút nào.
Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?" Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."
* Ước mơ ấu thơ trong tôi là... - Thích lắm những đêm mình nằm một mình trong khoảng sân rộng vườn nhà ngắm nhìn một bầu trời đầy sao. (hồi đó Hà Nội còn rất ít nhà cao tầng như bây giờ ). Mình ước mình có thể bay lên bầu trời, được chạm tay vào những vì sao, được bay cùng những vì sao trong khoảng không vũ trụ bao la. Thích lắm những đêm trăng sáng, nhìn lên bầu trời ngắm ánh trăng, tưởng tựơng có chị Hằng Nga xinh đẹp muôn phần với chú thỏ ngọc trắng muốt; có chú cuội hay nói dối phải ngồi dưới gốc đa trên cung trăng chăn trâu ...