Sticky post
Wednesday, October 19, 2011 5:20:49 PM
NGHĨ
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
----o0o-----
ĐƠN CAM KẾT
Kính gửi: Tòa án Lương tâm tối cao
Tôi là: NGUYỄN TƯỜNG HUY, sinh năm: 1988
Là: "tạm" Sv Địa Chất, admin một Diễn đàn Địa Chất
Trong 3 năm trở lại đây, tôi thường xuyên làm hỏng việc và thường gây ra những thất bại, tai nạn không mong muốn và gây mất niềm tin ở một số người. Nhiều người còn cho rằng cách suy nghĩ của tôi quá ảo và không thực tế dù nghe rất hay. Hôm nay tôi làm đơn này để xin Tòa cho tôi cam kết về việc thực hiện những sự việc như sau:
Từ 10/2011 - 06/2012:
- Hoàn thành bản thào chiến lược phát triển Diachatvn và bảo vệ trước các thành viên BQT
- Trả hết những gì còn "nợ"
- Tổ chức ít nhất 3 buổi offline cho Diachatvn, trong đó có ít nhất 01 chuyến phượt Địa Sơn Dinh
- Mở được cửa hàng kinh doanh đá quý, đá phong thủy, góp phần tăng thu nhập bản thân và duy trì phát triển diễn đàn Diachatvn
- Sắm một vài món đồ bằng chính đồng lương của Người Địa Chất: kính lúp, búa địa chất, địa bàn, laptop, máy GPS.
Từ tháng 06/2012 - 12/2012:
- Trở thành trưởng phòng
- Làm một việc đã chờ đợi quá lâu, quá lâu, quá lâu rồi
- Tổ chức sự kiện chuẩn bị tiệc mừng 10 năm hoạt động của Diachatvn
- Sưu tập đủ 12 giống Kalanchoe ở Việt Nam (hiện tôi đã được có 8 giống) và học cách "kích" ra hoa
Từ tháng 10/2011 - 12-2012:
- Nộp phạt cho "ai đó" và chờ cơ hội giải thích
- Rửa chén ít nhất 1 lần/ngày
- Vứt bỏ những thứ vớ vẩn trong đầu, trong nhà và tự làm mới, nâng cấp bản thân
Tôi không cam kết có thể thực hiện thành công hết những điều đã viết ở trên nhưng tôi cam kết thực hiện với lòng quyết tâm cao nhất. Nếu có chút chần chừ, thiếu quyết đoán và thõa hiệp, tôi xin chịu trách nhiệm trước Tòa án Lương tâm và sẽ mang biệt danh "Thần Gió" (theo đúng nghĩa mà cộng đồng online đang sử dụng). Kính mong quý cơ quan xác nhận cho tôi để tôi tiến hành thực hiện ngay lập tức.
Xác nhận của Tòa án Lương tâm Tp.Hồ Chí Minh, ngày 20 tháng 10 năm 2012
Người cam kết
(đã ký)
Nguyễn Tường Huy
Sticky post
Saturday, November 8, 2008 6:43:47 PM
NHẬT KÍ
Tội nhân : NGUYỄN TƯỜNG HUY
Năm sinh : 1988
Cầm tinh : Mẹo -
Cung hoàng đạo : Bảo Bình .
Mô tả bản thân : đây là 1 tên tội phạm "nguy hiểm" .
Ngoại hiệu : Thành Cát Tư ... Sản, được mọi ng phong tặng vì biệt tài tính toán chi li đến từng centi met ( nhất là khoản "tiền" đó ). Nhớ vậy mà tư sản ta được làm thủ quỹ 2 năm lìên với thành tích "ko-thể-chi-tiết-hơn".
Trí nhớ : kém kinh khủng !!! Nhớ được chuyện 10 năm trước nhưng ai đó hỏi về việc cách đó 5 phút thì có khi hắn ko nhớ đấy.



Vì hắn là ng rất chịu khó suy nghĩ nhưng đồng thời cũng suy nghĩ rất "khó chịu". là 1 kẻ đầy mơ mộng nhưng cũng ko kém thực dụng. Sẽ rất đau khổ cho kẻ nào cũng mơ mộng mà ... thấy hắn => ọe !
Thêm một vài điểm nữa là : đây là ng ko thích chịu ơn ng khác. Hắn luôn muốn sự độc lập.
Nói chung thì : ưu điểm của hắn cũng chính là nhược điểm của hắn. Một kẻ đầy rắc rối đang cố làm đơn giản mình.
Vì vậy, tòa kết án tù "chung thân" tên này cho đến khi hắn đơn giản hóa được thì tha cho về.
Sở thích : bóng đá ( nếu ai đó nói về CLB Manchester United thì chắc chắn sẽ thu hút được chú ý của tên này !), Internet ( là 1 con sâu net rất nặng ) và 1 số sở thích rất ... kỳ lạ nữa



Bổ sung thêm mục : Đá quý, rất yêu đá quý.
Nhận dạng : da đen nhẻm , nhìn ko kỹ có thể nhầm với ... ng dân tộc thiểu số , mập ko mập, ốm ko ốm , cao ko cao , thấp ... ko lùn .
Màu sắc ưa thích : màu son ánh bạc của 1 đôi môi , màu đen của một mái tóc xõa dài , màu đỏ của chiếc áo đấu MU và màu trắng của 1 chiếc váy xinh.
Loại đá ưa thích : AMETHYST .
Tình trạng hôn nhân : alone, I'm alone ( alone chứ ko phải lonely àh nhà ) and always available (hahaha) ... Nói thật là tánh tên này rất tự do, vẫn còn muốn bay bổng, phiêu lưu rất nhiều trước khi chấp nhận "trói buộc" với ai đó. Hắn muốn đi thám hiểm, khám phá cho hết mọi miền VN. Thế nhưng, nếu đã chấp nhận trói buộc , hắn sẽ đeo một viên Amethyst làm tin ở cổ . Đó là loại đá tựơng trưng cho sự trung thànhvà lòng chung thủy. Khi ấy, hắn sẽ ko còn đi đâu nữa hết. Theo dân Địa chất gọi là " có mỏ thì ta đào thôi chứ đi đâu nữa " hihi.
Không thích : những kẻ lười biếng , đỏng đảnh , kẻ hay ra lệnh. Đặc biệt, đối với những ng quá mơ mộng và quá tình cảm thì tên này thật sự ko thích hợp. Và cũng còn 1 số loại ng nữa.
Thích: ... trừ những điều ko thích.
Câu nói ưa thích : " Từ một giọt nước , anh có thể suy ra cả một đại dương " ( Sherlock Holmes - thần tượng của hắn í ).
Ước mơ : sống tận tâm như Sir Ferguson để rồi cuối đời về sống tại 1 vùng quê với 1 ngôi nhà to thiệt là lớn, rộng thiệt là dài, với gia đình mình. Mô tả ngôi nhà của hắn nè : nhà ko cần cao nhưng phải rộng, trước nhà có khoảng sân rộng với nhiều cây cối, trước nhà là cái hòn non bộ cho nó giống nhà sơn thủy hay như nhà của thầy Nguyễn Phát Minh ( nhà thầy rộng và mát ghê ghê lắm, gần giống như chung cư ở Phú Mỹ Hưng vậy ) hehe.
Ai thấy tội nhân này ở đâu thì xin nhắn tin về địa chỉ :
my.opera.com/BlazHuy/blog .

Tuesday, February 14, 2012 6:10:42 PM
NHẬT KÍ, NGHĨ
Hôm nay là Valentine, một ngày buồn chán với Hội độc thân khó tính đã thất bại với chiến dịch “Cầu mưa”. Đã vậy, mình còn rất trông rất thảm hại với mấy tin nhắn cho ku Tũn. Trời tối, cúp diện và nóng như điên, trời thì ko có gió => trời hại ta rồi! Tuy vậy, ngày hôm nay ko vô ích! Ít nhất là sau bữa tôi đến lúc này.
Đầu tiên, cần gửi lời cảm ơn đến đạo diễn James L. Brooks và cây hài Owen Wilson với vai Matty trong “How do you know”. Thật khó tin khi trông mình cuối năm ngoái rất giống anh chàng này: vui tính, ngọt ngào (cái này có lẽ ko!), thích thể thao. Đó là những ấn tượng đầu tiên. Càng xem tiếp, sau khi cãi nhau với Lisa về mấy việc vớ vẩn, Matty trông khá hợm hĩnh, đôi khi cố tỏ ra thảm hại. Nó gần như một hình ảnh phản chiếu của mình cuối năm 2011. Miệng luôn khởi đầu = những điều vui vẻ hài hước và tỏ ra thấu hiểu nhưng càng lúc lại ích kỷ và hợm hĩnh, gượng ép. Làm sao mà một Lisa mạnh mẽ nhưng dễ bối rối có thể sống nổi với một anh chàng khởi đầu như mơ nhưng lại khó đỡ như thế? Tự chụp hình mình trong bộ mặt buồn rồi gửi đi? Hơ, thật ngớ ngẩn đến vớ vẩn! Không gỡ nổi rắc rối của chính mình thì cũng đừng khiến ng khác lo lắng rồi lại làm căng lên mà chẳng làm được j. Nếu là ng có trách nhiệm, hãy tự giải quyết vấn đề của mình rồi mới nghĩ đến chuyện của ng khác. Grow up! Đừng để ng khác lại phải nói “anh không có lỗi gì cả. Chỉ là chuyện như vậy thôi”. Khoa học thật tiến bộ nhỉ! Tin nhắn đi từ đôi mắt cay cay xuống đến chiếc lưỡi mặn đắng và cuống họng nghẹn ngào và nó buộc trái tim phải đau đớn khi hạ cánh xuống đó.
Có ng bạn đã từng bảo mình: Hãy chọn giữa hai ng, một ng đối xử tốt với bạn vì bạn đối xử tốt với ng khác và một ng tốt với bạn vì ng đó nhận ra những điểm tốt của bạn. Có lẽ mình và anh chàng Matty sẽ phải trưởng thành nhiều hơn rồi đây. Luôn miệng bảo “hãy thoải mái” nhưng rốt cuộc lại hối thúc ng khác làm điều mà chính mình muốn chứ ko phải vì lợi ích thực sự của họ. Mình đã có thể là ng thứ 2 nhưng thực tế lại cho thấy ai mới ng thứ nhất. Hi. Be a really man!
Nếu ai đó có đọc được những dòng trên này, mình muốn ng đó biết rằng ng đó khá giống Lisa và mình rất muốn xin lỗi ng ấy. Đã chẳng giúp được gì mà mình còn gây khó chịu cho ng ta nữa. Chắc ng ta ghét gã Hx ồn ào này lắm. Mình càng lúc lúc càng ko hiểu ng đó và thật sự bối rối mỗi khi muốn làm j đó. Trong chuyện này, mình như như như một đứa nhóc hay đòi. Lg nhỉ?

Wednesday, February 8, 2012 6:24:36 PM
NHẬT KÍ, NGHĨ
Ai đó sống trên đời này chắc cũng đã từng một hay vài lần làm chuyện điên rồ. Đó là chuyện mà kể cả khi làm đến khi nhớ lại cả chục lần cũng chẳng thể hiểu nổi tại sao mình lại làm thế. Có khi rất liều mạng hay thật rất ngốc nghếch, có khi ngẫu hứng hay đơn giản chỉ thích thế. Và có thể còn nhiều lý do khác. Mình đã từng làm j nhỉ? Hi.
Cắn một mẫu tai của đứa bạn. Chuyện nhỏ thời còn bỏ qua được vì lúc ấy có biết hay nhớ j đâu, chỉ nhớ sau đó, cô giáo đã cho mình ăn Tết kiểu … nghĩa quân Tây Sơn. Hic hic
Thử điều chế NH3, HNO3, HCl rồi ngửi thử để kiểm tra xem SGK có … nói đúng ko. Ừ thì cũng gần đúng. Sau lần đấy, có thể kể đến tiếng pháo đêm khuya khi thử trộn KClO3 với P làm cả nhà mình và ít nhất 4-5 nhà kế bên phải giật mình (may mà lúc ấy chỉ còn ít chất thôi). Thằng bạn bên Năng Khiếu còn “khủng” hơn thế kia mà, chơi cả chai luôn, nhà giàu có khác. Mình mà làm như nó có khi giờ đã trở thành Dương Quá đệ nhị rồi. Mà cái đấy ng ta thường gọi là “nghịch ngợm tuổi học trò” phải ko nhễ? Vậy thì ko tính.
“Phi” với tốc độ 60km/h rồi “cua” một góc 90 độ ngay tại TP trong áo MHX và đang chở đứa bạn => từ vui vẻ khóc thét sự im lặng trong vô ích. Thật ra cái này đâu phải lỗi của mình. Nếu có trách thì trách cái đứa đã làm mình phát cáu trước đó thôi. Vậy nên gọi là nổi khùng đột xuất. Điên tiết!
Gọi điện chúc Tết thầy trưởng chuyên ngành rồi thình lình “em ko thích thầy nói vậy về em…” mà quên mất là còn học 4 môn nữa của ổng. Cái này chắc chỉ được xem như giây phút bồng bột được bộc phát của tuổi trẻ sau ít lâu dè nén. Đã vậy ổng còn nhắc lại trước lớp (dĩ nhiên là dấu tên một cách khéo léo). Mà thôi, nhờ vậy mà thầy trò cũng hiểu nhau hơn. ^^ => cũng ko tính.
Cái vụ chơi “đôi công” với chú rễ và đoàn khách hồi đi MHX 2010 ở Cần Giờ cũng dữ dội ko kém, khoảng 9 chai trong một buổi trưa. Đã vậy buổi chiều hôm đó còn dong xe đi vòng vòng định điểm khoan với một bà chị nữa chứ. Hehe cái này giống như hy sinh vì tổ chức hơn. Không điên lắm, ko tính luôn.
Làm tiên phong dẫn một “tiểu đoàn” lên một ngọn núi nổi tiếng có ma để đến một ngôi chùa ở cao độ khoảng 400m. Điều đáng nói là lúc ấy khoảng…8g tối. Sau đó ít ngày còn mang cả tá thực phẩm, bao gồm một bao gạo sơ sơ…25kg từ mặt đất lên đó. Không sao! Vui mà! Vu Lan vậy mới ý nghĩa.
À quên, còn cái vụ đi xuống thác trong 2 tiếng rưỡi nhưng quay trở ngược lên đó trong …25ph thì sao ta? Đúng là ko biết đánh vần chữ “liều” cũng ko bằng tiếng kêu của…bao tử. Cũng cách ngôi chùa đó ko xa lắm đâu. Rồi thì cả bọn 5 thằng chui vào mùng rồi cười đến sái cả quai hàm trong suốt một tiếng đồng hồ chỉ để tranh xem thằng nào vô duyên hơn. Sáng hôm sau, cũng thế suốt một tiếng nữa. Một kiểu điên độc đáo! Chuyện ấy bỗng trở thành kỷ niệm đáng nhớ trong những chuyến thực địa.
Ậy! cũng ko nên quên cái màn “ảo thuật” nho nhỏ với cái cây sống đời ở cơ quan huyện. Biết sao được, hắn lám khổ sở mình suốt 3 tiếng lận cơ mà. Với lại đâu có biết chắc là có thể quay trở lại đó nữa hay ko. Đó cũng là giống cây hiếm mà mình đang sưu tầm. Thôi thì đành! Hô biên! Đây là kiểu thù vặt ko nên làm lại. Dù sao thì nó cũng giúp mình có thêm được một giống sống đời lạ ko có trên thị trường. Điên!
Đôi khi buồn, một số ng thích đi dạo, đi nhè nhẹ, đi chầm chậm. Mình cũng thích đi dạo nhưng với con Kim mã Wave Neo, mình đi với tốc độ khoảng 70-80km/h. Nhiều khi còn chạy cắt ngang đầu xe tải rồi cười như tiền đạo ăn mừng bàn thắng.
Cho dù như vậy thật thì mỗi lần như thế cũng chỉ kéo dài khoảng vài giờ thôi, ko thể điên rồ hơn việc đã làm suốt trong cả nữa cuối năm mèo. Không thể tin được. Không thể hiểu nổi. Không thể kiểm soát được. Không kiềm chế được.
Gọi một lúc 8 cuốc điện thoại, ko thấy trả lời và chạy một mạch 30 cây số lên Thủ Đức rồi chợt nhớ là ko biết nhà. Đã vậy còn hỏi “có đói bụng ko” nữa. Đi gần hết các nhà sách khắp TP chỉ để tìm một quyển sách. Chở bà chị đi từ Tân Vạn về Q5 rồi cố tình vòng lại Thủ Đức chỉ để thấy, vậy mà cũng ko thấy được. Lao đầu vào tường còn chấp nhận được, lao đầu vào khoảng không hư ảo chỉ muốn tìm, muốn thấy, muốn nói, muốn xin lỗi, muốn cười,...nhưng đâu mất rồi? Điều đó có thật không? Đó đâu phải tác phong của mình. Có điên ko cơ chứ?! Sẽ điên rồ hơn nếu mình còn ngoan cố và ko biết chấp nhận hiểu. Khi ấy, tay phải sẽ trở thành tay trái.
Hơn một nửa những điều này đã diễn ra trong 3 năm trở lại đây. Vậy có phải càng lúc mình càng điên? Chắc vậy. MÌNH CẦN THỜI GIAN, LỬA VÀ MỘT CHÚT BÃO TỐ.

Thursday, September 29, 2011 6:51:48 PM
NHẬT KÍ, NGHĨ
Có một sự thật là mấy ngày qua, mình đã suy nghĩ ko thật nghiêm túc và chín chắn nên nợ ai đó 1 lời xin lỗi vào sáng sớm. hôm nay là ngày mình thấy dễ chịu vì có 2 chuyên vui: sắp đi làm và có 1 buổi họp giúp doping lại tinh thần. Tóm lại 3 điều thế này:
1/. Nếu muốn có 1 cú dift phải hoàn hảo, cần phải có 1 cú gặt trái đủ kiên nhẫn và ko lệch trọng tâm.
2/. Trước khi ăn ngon, cần biết phải ăn no (đúng là mình đã thực sự quên mất câu này).
3/. Nếu chỉ lỡn vỡn xung quanh 16m50, đừng vỗ ngực tự nhận là tiền đạo. Nếu vậy thì hãy ở nhà ngủ vì ko thể ra sân mà ko nghĩ đến 3 điểm.
Dạo này còn phát hiện, mình trở thành tên diễn thuyết đại tài chứ còn ko là ng yêu phim hành động. Nói nhiều hơn làm, cần phải loại trừ ngay lập tức! Và cũng cần bớt làm thời gian chết, càng lúc càng làm mình nghĩ quẫn mất rồi. Nếu ko có buổi họp hôm nay để bàn chuyện thì chắc mình sẽ điên mất.
Vẫn còn thèm chuối chiên.
Hôm nay, sau lời nhận xét của anh Sang, mình bỗng nhớ lại mơ ước thưở xưa: giám đốc nhân sự (dĩ nhiên là nếu ko đi tiếp tục theo Địa Chất). Cò thể nào kết hợp cả 2 thành 1 nhỉ? 2 in 1.

Monday, July 18, 2011 1:43:32 PM
BỰC BỘI, NHẬT KÍ
Mình đã mệt mỏi lắm rồi. Đã mấy đêm liên tiếp chỉ nhắm mắt được hơn 1 tiếng và toàn ngồi lỳ trên máy tính suốt 6-7g liên tục mỗi ngày. Đã căng thẳng lắm rồi. Nếu căng nữa thì có thể sẽ ... đứt dây mất. Mình sắp chịu ko nổi rồi.
NHƯNG! Nếu ko tiếo tục, mình sẽ mãi mãi ko ngẩng cao đầu được. Chiều hôm nay, mình ko thể chấp nhận được kiểu cách nói đó của thầy với mình. Đánh đồng và hạ mình ngang hàng với bọn đó. Thật chẳng chịu hết nổi. Nếu mình còn ko tiếp tục chứng minh được giá trị của bản thân, mình rồi cũng chẳng khác j so với bọn chúng. Mình sẽ còn phải chứng minh thầy đã hoàn toàn sai khi nói về minh như thế. mình cũng phải chứng minh mình hoàn toàn có thể tự lập chứ ko trông đợi vào thầy, cho dù có phải căng và thức trắng thêm mấy đêm nữa thì mình cũng quyết! Quyết! quyết! Quyết! Mình sẽ chứng minh, mình cũng ko thể thua cái tên họ L đó.
Friday, April 22, 2011 6:03:56 PM
NGHĨ
Lại 1 lần nữa, mình theo đuổi một thứ vô định hình và ko có thật. Nói đúng hơn là ko thể biết được thứ ấy có thể tồn tại ko hay chỉ là mình muốn nó như vậy.
Đã hơn 2 năm mà sao thứ áp lực vô hình ấy vẫn còn bám theo mình mãi như vậy. Không thể vứt bỏ được. Tại sao mà chỉ 1 câu nói thể khiến con ng ta ám ảnh như vậy? Dù mình đã cố quên hết những điều đã xảy ra với ng ấy nhưng sao nó vẫn còn đây, câu nói ấy.
Ở thời điểm hiện tại của mình, với nhiều ng là sự an phận và chỉ tập trung vào một thứ. Ấy vậy mà với mình, từ "đứng yên", "dừng chân" hay "an phận" lại ko có trong từ điển. Đôi khi, mình thấy cũng thật nực cười khi nghĩ mình có thể làm được điều ấy. Ấy vậy mà mình vẫn cứ làm. Mình ko thích đánh bạc vậy mà giờ như đang cầu may với chính 1 trong 2 thứ mà mình xem trọng nhất. Nhưng nếu ko làm vậy, có thể mình sẽ mất nốt thứ còn lại. hihi, biết sao được, ném lao thì phải theo lao thôi. Nếu vẫn chạy trốn như đã từng, sao mình có thể vực dậy chống lại cái thứ áp lực ấy được.
Haizzz! lại thế nữa rồi.

Saturday, January 8, 2011 7:20:17 PM
NHẬT KÍ, NGHĨ
Đó là 2 chữ chính xác nhất để nói về cảm giác của mình lúc này. Bất an là từ chỉ 1 ng khi ko cảm thấy an toàn, hay nói cách khác, ng đó ko thể tự vệ. Ng như vậy lo cho bản thân mình còn ko xong thì làm sao bảo vệ ng khác (nếu là Yahiko thì chắc mình đã bị Kenshin đá khỏi võ đường rồi)? Với mình, như thế là vô dụng. Thật tệ là càng ngày, mình càng cảm thấy mình vô dụng.
Read more...

Saturday, January 8, 2011 7:14:08 PM
NHẬT KÍ, NGHĨ
Đó là 2 chữ chính xác nhất để nói về cảm giác của mình lúc này. Bất an là từ chỉ 1 ng khi ko cảm thấy an toàn, hay nói cách khác, ng đó ko thể tự vệ. Ng như vậy lo cho bản thân mình còn ko xong thì làm sao bảo vệ ng khác (nếu là Yahiko thì chắc mình đã bị Kenshin đá khỏi võ đường rồi chứ đừng nói là mơ đến thanh Sakabato)? Với mình, như thế là vô dụng. Thật tệ là càng ngày, mình càng cảm thấy mình vô dụng.
Với gia đình, có lẽ điều đó là tốt. Nhưng với mình, mình thấy ko ổn chút nào. Càng ngày mình càng cảm thấy đánh mất bản năng trong sự bình yên này. Cảm giác như 1 con mèo bị nuôi trong lồng quá lâu nên quên mất cảm giác khi thấy 1 con chuột là phải như thế nào. Nhiều lúc đụng chuyện cứ đờ ng ra như bị điểm huyệt vậy, ko biết hay ko thể làm j cả.
Hơn 2 năm qua, mình đã bỏ lỡ biết bao điều tốt đẹp, nhưng thứ tưởng chừng trong tầm tay nhưng lại để vuột mất.Tất cả cũng chỉ vì sự ko hài lòng. Thường nói hạnh phúc ít nhất là sự tự hài lòng với hiện tại. Trong 2 năm qua, chẳng có j khiến mình hài lòng cả.
Dẹp bỏ tất cả, mình vẫn muốn tiến lên. Nhưng làm thế nào đây khi bản năng định hướng và săn mồi đã mất? Đôi lúc, mình cũng tự nghi ngờ chính bãn thân và những quyết định. Mình thường nói "quan trọng ko phải ở do quyết định mà sự thực hiện quyết định như thế nào". giờ ra việc ra quyết định cũng nghi ngờ thì làm sao thực hiện quyết định chứ. Con đường mà mình chọn gần như chỉ thấy mình ở đó. Không ai xung quanh cả. Mâu thuẫn như vậy nên chỉ còn cách thành công thì mình mới chứng minh được bản thân mà thôi.
Sunday, January 2, 2011 4:24:46 AM
MU
(BongDa.com.vn) - Với chiến thắng vất vả trước West Brom hôm qua, Manchester United vẫn vững vàng với ngôi đầu trên bảng xếp hạng Premier League. Không chỉ dành được 3 điểm trọn vẹn, họ còn được một thứ quan trọng hơn, đó là sự nổ súng trở lại của tiền đạo chủ lực Wayne Rooney trong ngày đầu tiên của năm mới.
Read more...
1 2 3 4 5 ... 9 Next »