Họ đã đến với chiếc máy của họ như thế nào?
Wednesday, 10. October 2007, 08:32:12
demdalat2004
Cái nghề chính để kiếm cơm của tôi là đánh máy thuê. Có nghĩa là sáng sáng tôi phải bấm nút power cái PC rồi đợi nó khởi động lên, tiếp theo là bạn mở Microsoft Word ra. Chuẩn bị sẵn sàng, tay đặt lên bàn phím, tay kia với lên tường mở cái radio cũ ra. Bạn đừng hỏi tôi tại sao không mở mp3 trong máy ra nghe. Nghe radio nó có cái thú của nó, lúc nào bạn không để ý thì nó thoảng qua tai, bạn vẫn nghe vang vọng lại một giai điệu ưa thích. Còn nếu bạn chăm chú, bạn sẽ nghe được nhiều hơn bạn tưởng: giọng của phát thanh viên, tưởng tượng các sự kiện và sống trong một thế giới mà bạn phải dùng đầu óc của mình chuyển đổi các điểm của hệ trục âm thanh sang hệ trục ba chiều nó cũng có lắm cái hay.
Cuối cùng tôi cũng mua được một chiếc máy ảnh, một niềm khao khát từ khi còn là bé tí xíu. Ngày tôi đi mua, tôi và bạn tôi đã tháo cả sợi dây chuyền be bé, chiếc vòng đeo tay, đem ra chợ kim hoàn bù vào, thế là mua luôn cái máy ảnh. 3MegaPixels, zoom quang 3x, thế là đủ. Nhưng mua một cái máy ảnh, đó không phải là vấn đề. Vấn đề là tôi thích chụp ảnh, tự tay mình ghi lại những khoảnh khắc và chia sẻ với mọi người. Và bạn bè tôi hỏi: tại sao cậu chụp ảnh? Và tôi bắt đầu giải thích cho bạn bè. Tất nhiên, mọi thứ là tương đối, mỗi người có một cách giải thích riêng cho mình. Còn tôi, câu trả lời của tôi là: tôi cầm máy chụp hình là để hoàn thiện mình và sống tốt hơn.
Này nhé, các bạn có công nhận là, khi lần đầu cầm máy, bạn sẽ bấm những tấm ảnh trông hết sức buồn cười: bố cục lệch lạc, chụp người thì cắt ngang đầu, phong cảnh thì đường chân trời loạn lên, rác rến, những chi tiết thừa tùm lum ra. Và sau đó, rất tự nhiên, mỗi khi cầm máy lên, bạn sẽ quan tâm hơn một chút: bỏ cái gì ra, đưa cái gì vào tâm điểm. Một cách hết sức tự nhiên, bạn cầm máy, bạn bấm máy, bản năng sẽ dạy bạn để bạn chọn một khung ảnh có hồn, không thừa, không thiếu. Ngày qua ngày, điều đó giúp bạn có một cái nhìn khác về cuộc sống. Hàng ngày, mỗi khi bạn làm việc gì, bạn cũng có một chút nhìn ngắm và lựa chọn một cách sống, một cách giải quyết tốt nhất, loại trừ những rác rến, bỏ đi những cái chướng mắt. Cứ thế, tôi tin rằng, bạn cầm máy lên, bạn ngắm một khung hình và bạn bấm, nó cũng giống như cuộc sống của bạn, hàng ngày phải đối đầu với hàng trăm thứ không thích, nhưng không sao, bạn vẫn có thể đợi một khoảnh khắc, loại trừ cái xấu, và giữ lại cho chính mình, những khoảnh khắc tươi đẹp...
Còn bạn, tại sao bạn thích chụp ảnh?
IQdesign
Vì sao cháu thích chụp ảnh?
Cháu thích chụp ảnh từ hồi còn bé tí tẹo, ngày cháu còn chưa biết cài khuy quần cháu đã hay được chụp ảnh, cháu tạo dáng ác lắm nhé!.
Nhà cháu có ông chú làm quay phim ở Công ty nghe nhìn, nay thành hãng phim truyền hình VN, hồi đó cứ đi đâu chụp thừa phim về là chú lại mang cháu ra sáng tác, cháu đứng uốn éo ở cửa nhà mình, trên sân thượng, ngoài phố... nhiều lắm... thích lắm .
Hồi đó còn nhỏ nên chẳng biết gì về khái niệm ảnh ọt với phóng tráng gì cả, chỉ biết là sau này mình nhất định phải có 1 cái máy ảnh. Đến bây giờ, khi nghe các bác trong Xóm nói chuyện với nhau về phóng, tráng, rửa.. cháu nhớ lại được những gì ngày xưa đã từng xem chú làm. A`! hoá ra như thế là phóng ảnh, như thế là tráng ảnh... hê hê, cháu ngấm ảnh từ nhỏ nên chắc cũng được các bác tính là con nhà nòi đấy nhỉ .
Thế rồi thời bao cấp khó khăn nên chú của cháu rời Đài truyền hình đi xuất khẩu lao động tại Đông Đức. Cháu đã hiểu 1 chút về cuộc sống, về những khó khăn hàng ngày. Nhưng không còn được xem chú làm ảnh nữa, những gì còn lại chỉ là album ảnh đen trắng chú chụp cho từ hồi nào.
Khoảng 6 năm sau, chú gửi về cho cháu cái máy ảnh Single của Ricoh (chiếc máy gắn bó với chú hơn 30 năm qua) Chú nói rằng sang bên này chú không còn thời gian để chụp ảnh và làm ảnh như trước nữa, chú phải làm việc 7 ngày 1 tuần, công việc chẳng dính dáng gì tới chuyên môn của chú cả, chú cũng không còn thời gian để chơi với sở thích của mình nữa. Chiếc máy ảnh chú gửi về với cháu hồi đó là 1 báu vật, cháu lọ mọ đi tìm hiểu cách sử dụng máy, cháu ra hiệu sách, gom hết tiền có được trong túi để mua những cuốn hướng dẫn chụp ảnh, mong mình có thể sử dụng được chiếc máy ảnh đó.
Thời gian cứ thế trôi qua mà cháu vẫn chỉ dậm chân tại chỗ ngồi đọc sách(không có tiền mua phim), Cơ hội đã đến khi năm thứ 1 Đại Học cháu kiếm được việc làm thêm, cháu vẽ minh hoạ vui cho báo HHT, ở nơi đây, cháu được gặp anh Hoài Linh, anh Xuân An.. được nghe nhiều về ảnh, được xem nhiều về ảnh, rồi cháu theo học lớp Xóa mù của bác Trọng Thanh với anh Hoài Linh dạy (lớp học do HHT đứng ra tổ chức) chỉ học được 4 buổi thì lớp học giải tán, thế nhưng.. 1 bước ngoặt lớn đã đến với cháu, cháu đã dám chụp ảnh, đã dám thực hiện những gì mình mong ước, chiếc máy ảnh chú cháu để lại đã thành người bạn gắn bó với cháu trong xuốt thời sv, trong những chuyến dã ngoại, thực tập, trong những lần bạn bè tụ tập, và hơn nữa, năm 20 tuổi, cháu mang được nó lên Phanxipăng. Chiếc máy ảnh đi chuyến đó về bị ngấm nước, bị ngã theo cháu không biết bao nhiêu lần, hậu quả là ống kính của nó đã mốc nặng hơn, máy bị gẵy mấy cái vít bắt dưới đắy..
Từ tình yêu nhiếp ảnh được truyền lại từ người chú, rồi cháu say mê ảnh từ hồi nào.
Cả 1 thời trai trẻ với chiếc máy ảnh báu vật đó, cho đến khi cháu đi làm.
cháu mua được cái máy ảnh số đầu tiên, chiếc Olympus E20P. Sức cuốn hút của công nghệ đã làm cháu quên lãng kỷ vật thiêng liêng kia, cháu tằng tịu với E20 1 thời gian và không còn để ý đến chiếc máy ảnh kia nữa.
"Ơ! nó đâu rồi nhỉ?" đến 1 lúc cháu đã tự mình hỏi mình câu đó, lục tìm khắp nơi, không thấy, cháu đã bôn ba nhiều nơi, không biết có nơi nào cháu vô tình để quên chiếc máy ảnh đó không nhỉ?? cháu không nhớ nữa, sao cháu vô tâm thế nhỉ?.
Rồi một ngày cháu ngồi buôn dưa cà với cậu em monotone, cháu mới được biết monotone đang giữ chiếc máy ảnh đó. À! đã có 1 thời, chiếc máy ảnh đó là chiếc máy ảnh đưa monotone "vào đời". Cậu ấy vẫn còn giữ nó! Chiếc máy ảnh báu vật đó đã từng gắn bó tụi cháu khi chập chững với Nhiếp Ảnh. Giờ với cháu nó là vật báu vô giá. Cháu chẳng có 1 giải thưởng nào cả, nhưng nếu có 1 ngày cháu không chụp ảnh nữa, cháu sẽ để chiếc máy ảnh đó lên bàn thờ .
TuanHA
Tôi đến với chụp ảnh thoáng qua hồi học lớp 10 gì đó với 1 cái máy ảnh của Liên Xô không có đo sáng (cái máy đó còn thua Practika xa). Tôi mầy mò chụp được 1 chút thì vào đại học, yêu, đi tìm việc làm, lấy vợ...
Tôi chợt nhận thấy nhu cầu chụp ảnh trở lại khi bắt đầu có con. Bọn trẻ 1, 2, 3 tuổi lớn rất nhanh, thay đổi từng ngày nên tôi muốn ghi lại khoảnh khắc đó . 90% các ảnh tôi có là con, vợ... hoàn toàn lý do cá nhân chứ chẳng vào giờ nghĩ tới sáng tác hay mục đích gì to tát hết... Tôi cũng biết thừa rằng trình độ tôi ảnh chỉ để chơi cho vui chứ chả bao giờ lên nghệ sĩ được
Hơn nữa, tôi luôn tin rằng mình sẽ chẳng thể nào mãi đuổi theo đam mê chụp ảnh vì cuộc đời thay đổi, mỗi thời điểm nhu cầu mỗi khác. Biết đâu lúc con tôi lớn lên thì tôi lại nghĩ "mày cầm cái máy ảnh này làm giề"
Vả lại tôi rút kinh nghiệm từ các đam mê khác, khi bắt đầu biết 1 chút là chán tìm cái mới. Ví dụ guitare tôi được 6 năm, vẽ vời được 4 năm, lập trình được 3 năm, đồ họa máy tính được 3 năm, nuôi cá cảnh được 1 năm, computer overclocking được 1 năm... các đam mê càng về sau càng ngắn dần
Hiện nay chỉ còn 1 đam mê vẫn còn đôi chút giữ được vì nó chuyển sang ý nghĩa khác đó là Piano. Hồi đang yêu tôi tập như điên còn bây giờ thì hàng tuần vẫn phải đánh đàn để dụ con... ăn bột
Anyway, I hope my son like me, know a little of everything
Sưu tầm từ nghethuatnhiepanh.com




![Miriki3992 .....:::::M]i[R]ik[i]:::::.... Miriki3992 photo](http://static03.myopera.com/upic/pool1/hu/cj_/7ouUZL3bmIVwtBIdryF_24/1087793_m.jpg)