My Opera is closing 3rd of March

noh siwW

Mãi mãi là bao lâu...

Cổ tích cho những hy vọng không thành

TRUYỆN THỨ NHẤT:


Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa
Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói :


_ Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. hãy ở lại với tôi. Chúng ta sẽ
cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn.


Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè
ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng.


Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa
Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn.


_ Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc
cho anh.


Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân là tất cả. Và anh ra đi.
Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt.


Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là
Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao
xuyến. Anh cảm thấy muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu


_ Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những
con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất.
Hãy ở bên tôi.


_ Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi.


Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm
thôi, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy
thì buồn lắm. Bà nói:


_ Tại sao con không yêu Mùa Xuân ? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại cho
con hạnh phúc.


_ Không mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi.
Và họ ra đi.


Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rôì, bất chợt Mùa Xuân
nhìn ra xung quanh: "Ôi tại sao mình phải khóc chứ? Mình còn rất trẻ,
và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình
không làm những việc có ý nghĩa hơn?".


Và mọi thứ như sống lại: cây cối tươi xanh, ra hoa, đâm chồi, nảy
lộc....


Đây chỉ là một câu chuyện cổ tích của Nga thôi. Nhưng những gì đọng
lại thì nhiều lắm...


Phải chăng chúng ta cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về
mình, luôn đòi hỏi những gì không dành cho mình? Chúng ta cứ luôn đợi
chờ, hi vọng, rồi buồn, rồi khóc. Có biết bao nhiêu người như thế? Và
có bao nhiêu người như Mùa Xuân, nhận ra con đường phía trước?...


TRUYỆN THỨ HAI:


Mặt trăng và Mặt Trời tranh cãi với nhau về Trái Đất. Mặt Trời nói:
"Lá và cây cối, tất cả đều màu xanh". Nhưng Mặt Trăng thì lại cho
rằng, tất cả chúng mang một ánh bạc lấp lánh. Mặt Trăng nói rằng, con
người trên Trái Đất thường ngủ. Còn Mặt Trời lại bảo con người luôn
hoạt động đấy chứ.


_ Con người hoạt động, vậy tại sao trên Trái Đất lại yên ắng đến
vậy ?- Mặt Trăng cãi.


_ Ai bảo là trên Trái Đất yên lặng? - Mặt Trời ngạc nhiên - Trên Trái
Đất mọi thứ đều hoạt động, và còn rất ồn ào, náo nhiệt nữa.


Và họ cãi nhau rất lâu, cho đến khi Gió bay ngang qua.


_ Tại sao các bạn lại cãi nhau về chuyện này chứ? Tôi đã ở bên cạnh
Mặt Trời khi Mặt Trời nhìn xuống Trái Đất, và tôi cũng đi cùng Mặt
Trăng khi Mặt Trăng xuất hiện. Khi Mặt Trời xuất hiện, mọi thứ là ban
ngày, cây cối màu xanh, con người hoạt đông. Còn khi Trăng lên, đêm
về, mọi người chìm vào giấc ngủ.


Nếu chỉ nhìn mọi việc dưới con mắt của mình, thì mọi thứ chẳng có gì
là hoàn hảo, trọn vẹn cả. Không thể đánh giá Trái Đất chỉ bằng con mắt
của Mặt Trời hoặc Mặt trăng được. Cũng vậy khi đánh giá một con người,
một sự việc nào đó, không thể nhìn từ một phía được...


TRUYỆN THỨ BA:


Một hôm, Mặt Trời, Gió và Mặt trăng đến ăn tối tại nhà của bác Sấm Sét
và cô Tia Chớp. Còn Mẹ của họ là Vì Sao thì ở nhà.


Mặt Trời và Gió rất tham lam, và luôn chỉ nghĩ đến bản thân mình.
Trong bữa ăn, họ ăn rất nhiều và không nghĩ gì dến người mẹ đang ở nhà
cả. Còn Mặt Trăng, mỗi một món ăn, cô lại để dành mang về cho mẹ một
ít. Khi bọn họ trở về nhà, Vì Sao đã hỏi :


_ Các con yêu quý, ở đó họ cho các con ăn những gì?
_ Con được ăn rất nhiều món ngon mẹ ạ, và con đã ăn hết tất cả phần
của mình - Mặt Trời trả lời.
_ Con cũng đã ăn rất nhiều mẹ ạ, ăn hết tất cả - Gió nói.
Còn Mặt Trăng, cô lấy tất cả những gì đã đẻ dành cho mẹ ra, dọn lên
bàn và mời Vì Sao ăn. Và họ đã có một bữa ăn không chỉ đầy những thức
ăn ngon, mà còn đầy cả lòng yêu thương nữa.


Vì Sao rất buồn vì Mặt Trời và Gió. Bà nói:
_ Mặt Trời, con trai của ta. Con chỉ luôn nghĩ đến mình, chỉ quan tâm
đến cảm xúc của mình, mà chẳng bao giơ nghĩ đến người khác. Sau này sẽ
không có ai muốn gần gũi và yêu quý con đâu. Con sẽ trở thành một con
người nóng bỏng, gay gắt, để rồi tất cả mọi người, mỗi khi nhìn thấy
con đều phải che mặt lại.


Còn con, Gió yêu quý. Con rất tham lam. Con luôn sống cho bản thân. Sẽ
không có ai yêu quý con cả, và mọi người luôn tránh xa con.


Mặt trăng yêu quý của ta, con thật là một người chu đáo, ngoan ngoãn.
Con sẽ trở nên trong sáng, mát dịu. Tất cả mọi người rồi sẽ yêu quý
con.


Cuộc sống luôn vậy, luôn có sự vận động nhân quả. Cho và được cho luôn
tồn tại song song với nhau.


TRUYỆN THỨ TƯ:


Tia Nắng là một cô gái rất xinh xắn, dễ thương. Cô không đẹp cái vẻ
đẹp lộng lẫy, kiêu xa. Mà đó là cái vẻ đẹp bình dị, gẫn gũi. Lúc bấy
giờ, có nhiều chàng trai để ý Tia Nắng lắm. Mặt Trời mạnh mẽ và ấm áp,
chàng Gió kiêu ngạo và bướng bỉnh, Mặt Trăng nhẹ nhàng và gần gũi...
Tất cả bọn họ đều mong có được Tia Nắng. Nhưng mỗi người đều thể hiện
tình cảm của mình theo một cách riêng


Mặt Trời nóng bỏng, luôn mang lại cho Tia Nắng những điều bất ngờ, thú
vị, những cuộc dạo chơi bên dòng suối, trên những sườn đồi, trong
những cánh rừng đầy hương hoa... Bên mặt Trời, Tia Nắng luôn thấy yêu
đời, yêu cuộc sống.


Mặt Trăng lại luôn mang cho Tia Nắng những phút giây nhẹ nhàng, êm
đềm, thoải mái nhất. Bên Mặt Trăng Tia Nắng luôn có những phút giây để
nhìn lại mình, để nhớ lại những gì mình đã làm, đã trải qua. Từ đó tìm
ra ý nghĩa của cuộc sống.


Còn với chàng Gió. Gió kiêu ngạo và lạnh lùng. Gió sâu sắc và tình
cảm. Với Gió, Tia Nắng luôn được nhìn thấy cuộc sống ở khía cạnh khác.
Một cuộc sống nội tâm, một cuộc sống không phải toàn màu hồng như với
Măt Trời, không nhẹ nhàng như với Mặt Trăng. Nhưng cô sợ Gió. Bởi vì
cô biết Gió không bao giờ là của cô cả. Gió kiêu ngạo lạnh lùng quá,
để không thể cất lên được tiếng Yêu.


Và kết quả thì có lẽ ai cũng biết rồi. Tia Nắng đã chọn cho mình Mặt
Trời. Cuộc sống luôn vận động, luôn hướng về phía trước. Với Mặt
Trăng, Tia Nắng chỉ có thể xem như một người bạn tốt, có thể trút
những lo âu, phiền muộn, những khó khăn. Còn với Gió, có thể đó là một
sự ngưỡng mộ, một sự đồng cảm, và cũng có thể là tình yêu nữa. Nhưng
Tia Nắng đã không chọn Gió. Đơn giản bởi vì Gió quá kiêu ngạo, kiêu
ngạo hay nhút nhát ? Yêu mà không dám thể hiện, hay không chịu thể
hiện. Để rồi bây giờ, Tia Nắng luôn ở bên Mặt Trời, Mặt Trăng chỉ
thỉnh thoảng gặp họ vào những lúc hoàng hôn. Còn Gió, ngày ngày vẫn
lang thang, không nơi vô định. Gió đã đánh mất một thứ mà không bao
giờ còn có thể tìm lại được nữa - TÌNH YÊU. Thời gian chẳng quay lại
bao giờ.


Có những thứ đôi khi phải cúi xuống người ta mới có thể lấy được nó.


Cây mùa xuân_Mộc HươngMồng 2 Tết_Về quê

February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28