Tình hình là cái nồi cơm điện của bọn tớ (của bạn Linh) về chầu Diêm Vương đã được hơn hai tuần nay mà tớ vẫn chưa có xiền mua nồi mới. Thế là bọn tớ nấu cơm theo kiểu ngày xưa, đổ gạo vào nồi thường. Bạn Linh í, bạn ấy chuyên gia nấu cháy. Ngày xưa đã không biết bao lần tớ cọ nồi cho bạn í rồi. Giờ phải nấu cơm, bạn ấy cứ đặt cái nồi lên bếp rồi vào ngồi net. Nước sôi, nước cạn bạn í ứ biết. Thế là hôm trước cái nồi của tớ lại bị bạn ấy tráng men mới đen thui

làm tớ sau hai ngày ra sức cọ rửa mới sạch được.
Thế là hôm nay ở nhà một mình, tớ đói, tí tớn đi nấu cơm. Cũng để ý nhá, mà cảm giác hình như vẫn bị cháy. Chưa kịp chửi thề thì phát hiện ra là cháy màu vàng chứ không phải đen. Chu choa sao mà sướng. Miếng cháy cơm vàng ruộm, giòn tan sao mà ngon thế. Ăn với thịt gà rang bu nấu mới mang lên hôm qua ngon phải biết

Nhắc đến thịt gà tớ nhớ chuyện cũ của tớ với Honza. Có lần tớ siêng lên, đi rán đùi gà cho hai đứa ăn. Ở chỗ giữa xương sườn của con gà có cái gì đen đen, không phải gan, nhưng mà tớ thích ăn còn hơn cả gan. Nó bé tí tẹo. Lúc tớ rán, Honza ngồi cày farm trên Facebook, tớ kêu Honza lại chỉ đũa vào chảo gà bảo, lát ăn phần tớ cái chỗ đen đen. Hí hí

Lúc ăn tớ chén xong phần của tớ rồi thấy Honza vẫn còn nhiều. Bực mình tưởng mình nấu không ngon kêu: sao không ăn đi? Không ngon à? Honza kêu: ăn xong rồi, ăn đi. Tớ bảo tớ no rồi mà. Nhưng mà chả nhẽ vứt gần cả cái đùi gà to đùng thì phí. Thế là tớ ăn cố. Lúc đến tối đi ngủ, tớ lại hỏi Honza lần nữa: hôm nay nấu dở lắm à? Hắn bảo: dở đâu mà dở. Ngon mà. Nhưng mà đằng ấy thích ăn cái đùi gà dưới nên đây phần cho đấy. Mình la ầm lên: trời ơi là trời, có cái miếng đen đen bé tí tẹo người ta hỏi xin rồi ăn luôn từ lúc thịt còn trên chảo cơ mà. Bó tay. Khổ thân cu cậu nhịn đói vì nhường mình