Friday, 31. August 2007, 07:30:52
Beautiful life
Wednesday, 22. August 2007, 02:55:36
Beautiful life
Con người chúng ta ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ "Ta phải hoàn hảo". Có lẽ chính những suy nghĩ này đã khiến cho chúng ta không ít lần phải rên lên"Đời là bể khổ".
Ta luôn đấu tranh với bản thân để ngày càng tốt đẹp hơn. Nhưng là "nhân" thì "vô thập toàn". Khi phạm sai lầm ta bị dằn vặt, lo sợ không cònh được tôn trọng, tin tưởng. Sai lầm chỉ hữu ích khi nó khuyến khích ta tiến lên, ngược lại nó sẽ làm tê liệt con người với mặc cảm mình thật vô dụng, bất tài.
Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa, có một vòng tròn. Vòng tròn ta rất tự hào về thân hình của mình, tròn một cách hoàn hảo đến từng milimét. Thế nhưng, một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất một góc lớn hình tam giác. Read more...
Tuesday, 21. August 2007, 06:27:25
Beautiful life
Trong một căn phòng. Bầu không gian tĩnh lặng tới mức người ta có thể nghe thấy tiếng thì thầm của những ngọn nến. Cây nến thứ nhất than vãn: "Ngọn lửa của ta là biểu tượng của sự thái bình, hòa thuận. Thế nhưng đời nay những cái đó thật chông vênh. Thế giới hiếm khi im tiếng gươm súng, người với người, thậm chí vợ chồng anh em trong một nhà cũng chẳng mấy khi không cãi cọ". Thế rồi ngọn nến leo lét, ngọn lửa mờ dần cho tới khi ánh sáng lụi tắt hoàn toàn.
Ngọn nến thứ hai vừa lắc lư vừa kể lể: "Ta là Niềm tin. Thế nhưng trong thế giới này hình như ta trở nên kẻ thừa thải, một món xa xỉ. Biết bao kẻ sống chạy theo thời không cần tới niềm tin". Nói rồi ngọn nến từ từ tắt, tỏa ra một làn khói trắng luyến tiếc". "Ta là Tình yêu "- ngọn nến thứ ba nói - "Nhưng ta không còn đủ sức để tỏa sáng nữa. Người ta gạt ta ra một bên và không thèm hiểu giá trị của ta. Cứ nhìn thế giới mà xem, không thiếu kẻ quên luôn cả tình yêu đối với những người ruột thịt nhất của mình". Dứt lời phẫn nộ, ngọn lửa vụt tắt.
Căn phòng trở nên tối tăm. Chỉ còn một ngọn nến nằm tận góc xa vẵn tiếp tục phát ra ánh sáng, nhấp nháy như ngôi sao độc nhất giữa bầu trời đêm âm u. Bất chợt một cô bé bước vào phòng. Thấy ba ngọn nến bị tắt, cô bé thốt lên: "Tại sao các bạn không cháy nữa? Cuộc sống này luôn cần các bạn. Hòa bình. Niềm tin. Tình yêu phải luôn tỏa sáng tới cùng kia mà!". Cây nến thứ tư nãy giờ vẫn lặng lẽ cháy trong góc phòng lên tiếng đáp lời cô gái: "Đừng lo. Tôi là Hy vọng. Nếu tôi còn cháy, dù ngọn lửa rất mỏng manh, chúng ta vẫn có thể thắp sáng lại Hòa bình, Niềm tin và Tình yêu".
Mắt cô bé sáng lên. Cô bé dùng cây nến thứ tư - Hy vọng - thắp sáng trở lại các cây nến khác. ...
(ST từ web)
Friday, 3. August 2007, 05:17:33
Beautiful life

- Tôi đi tìm một nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến giờ chưa thấy
Nữa của tôi ơi! Em là ai thế nhỉ?
Để tôi tìm... tìm mãi tên em
-Trời dần buông thành phố vào đêm
ngọn cỏ hàng cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi hay tôi không cần biết
Nửa của ai, hay nữa của tim mình
-Tôi tìm em, vâng tôi đã tìm em
Nhưng có thể trên đời này không có
Nếu không có em, tôi đành sống vậy
Không lấy của ai, làm nửa của mình
- Cái na ná tình yêu có đến trăm nghìn
nhưng tình yêu dành cho em có một
nên lắm lúc nhiều khi lầm tưởng
nửa của mình, nào có phải mình đâu
-Không phải của mình cũng chẳng phải của nhau
thì Thượng Đế ơi! Đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi đâu biết khổ đau hay sung sướng
là đúng sai trong một nửa tim mình
- Tôi tìm em, vâng! Tôi đã tìm em
Và có thể trên đời này không có
Biết đâu em, cũng tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau....
Trích lại từ blog ElizCua
Tuesday, 26. June 2007, 04:11:44
Beautiful life
Đường phố Hà Nội nhìn thì đẹp, đi thì vui, chụp ảnh thì quyến rũ. Nhưng mà làm vợ thì sao? Yêu thì bình thường, ai cũng yêu đường phố Hà Nội. Nhưng trong trường hợp phải chọn lấy một con đường Hà Nội làm "vợ" thì mình nên chọn con đường nào?Read more...
Showing posts 1 -
5 of 7.