Saturday, February 11, 2012 5:12:38 PM
Đã gần đến ngày 14/2. Mà trong túi không một xu, em cũng cảm thông cho mình lắm thế nên chẳng giám vòi vĩnh quà gì.
Nhưng đó là một sự kiện đặc biệt không thể qua. Mình sẽ làm gì đó, nhưng vẫn chưa làm được.
Hic, ngày mai, lại ngày mai liệu mình có thể làm gì chứ?
Monday, February 6, 2012 2:48:10 PM
Anh đưa em đi dạo dù rằng em dỗi hờn vì một lý do gì đó mà anh không biết (Có lẽ vì anh giờ chúi đầu vào công việc quá nhiều). Thời gian giành cho em bị rút ngắn lại nhưng anh không phí nó anh dùng thời gian cuối ngày lại để bù đắp cho em một khoảng nhớ thương da diết. Em có hay rằng anh đang trăn trở về một chuyến đi dài cho chúng ta. Anh phải tập lo cho mình và gia đình dần em ạ. Anh nhong nhong đủ rồi. Và... em đồng ý đi dạo.
Mặt trăng tròn treo đầu góc nhà cao tầng, dưới anh đèn vàng anh chở em đi dạo. Không biết được định hướng, không biết được mình sẽ dừng ở chỗ nào, anh cứ chạy. Em, có em bên cạnh anh có thể đi bất cứ đâu. Hạnh phúc và tim anh luôn đập mạnh mẽ, nó tiếp sức cho anh chạy trên con đường dài. Một vòng, một vòng đi dến những nơi gần quá khứ, em lại xấu hổ che mặt kêu anh chạy nhanh qua. Ha ha, hôm nay thấy người sảng khoái lạ kỳ. Anh cũng thấy hơi buồn vì em không muốn bị những người khác bắt gặp khi đi với anh. Anh không biết được lý do.
Rồi cũng có điểm dừng sau một chặng dài không nghỉ. Mình dạo siêu thị toàn đồ lạ, lung tung thứ cái nào cũng thích nhưng chả có tiền mà mua. Anh đã đề nghị mình đi karaoke và em biết không, nó vui đấy chứ, anh nghe được tiếng em hát, em nghe tiếng anh hát. Hi hi- anh khẽ cười mĩm vì biết em vui.
Đường về, nghe được tiếng em vui vẻ, anh mỉm cười.
Chúc em ngủ ngon.
Saturday, February 4, 2012 2:51:36 PM
Anh bắt đầu giận em như một người thực sự giận ai đó.
Anh chưa bao giờ giận em như lúc này, em thực sự đùng đùng như một cô bé. Anh thừa nhận anh không thể ra mặt giận dữ nhưng trong người anh tình yêu đối với em nó chếnh choáng và che mờ giận dữ đó.
Em yêu khi em nhận ra mình đã sai thì hãy nói cho anh biết, anh luôn chờ em và hé cho em những nụ cười tươi nhất. Anh giận em vì những phút nông nổi bỏ đi, những câu nói, hành động tiếp theo như đổ xăng vào nồi lửa.
Anh cười một nụ cười mệt mỏi như người mẹ hiền lành khi con thơ mắc lỗi. Anh chẳng biết mình hiền lành như thế này làm em hiểu lầm anh hay không- anh sợ em hoặc anh không thể giận em- Nhưng anh cảm thấy em làm anh mệt mỏi lắm rồi. Anh cần em một nụ cười cảm thông của một người lớn, một người sẻ chia với anh.
Anh không yêu cầu em phải ôm anh hay hỏi han liên tục anh chỉ mong em sẽ trở nên trưởng thành hơn tí, để khi anh giận ai đó, em ân cần quạt mát cho anh.
Từ người không bao giờ giận em.
Luôn mỉm cười với em.
Friday, February 3, 2012 5:35:42 PM
Có một người bạn bảo tôi rằng, tình yêu có một tiếng vọng giữa hai người. Điều này là thật chăng?
Đôi khi tôi nghe tiếng gì đó như là lời gọi của người mình yêu, nó giúp tôi vượt qua một số việc khó khăn, hoặc dẫn đường cho tôi đang lúc bối rối. Phải chăng là nó?
Đôi khi tôi lại nghĩ, người ấy của tôi đang ở đâu? bỗng nhiên lại có tiếng nói choáng suy nghĩ cho mình biết cô ấy đang làm gì và mình yên tâm.
Tôi không biết nó có thật hay không nhưng tôi tin những điều mình đã trải qua.
Friday, February 3, 2012 5:28:59 PM
Anh xa em và anh nhớ em.
Đó là những nỗi nhớ xa xôi như những hàng thế kỷ nằm dài chờ đợi trên chiếc gối mềm anh nằm suy nghĩ. Anh mơ về em, về những đứa con và gia đình ta sẽ cùng nhau xây dựng. Em yêu, mình sẽ làm gì đây? Anh tiếp tục trăn trở với ánh đèn đêm khuya, dường như nó và anh đã quen nhau lắm rồi, ngọn đèn màu xanh ấy.
Một ông phật sẽ nói với anh rằng yên tâm cho cuộc sống còn anh lại bông lung khao khát được bên em đó là sự yên tâm. Em đang ở một nơi xa, vẫn hàng ngày nhắn tin cho anh lên xuống nhưng vẫn không bù đắp được con tim anh bốc cháy vì yêu em.
Anh yêu em dữ dội như một trái tim rực lửa nó sôi ùng ục, đỏ hỏn và luôn cựa quậy. Thân thể anh khao khát được yêu em vì máu được con tim ấy trải đều khắp nơi. Khác với trái tim anh, nơi em đó là một trái tim màu hồng nhỏ, đập tuyệt vời nhỏ nhẹ và yêu thương, mỗi dân trào lại là một nỗi nhớ, một niềm thương. Con tim em ít nồng cháy, nhịp đều tin khôi nó làm thành một cô gái yêu kiều và mạnh mẽ. Khi ta gần nhau trao nhau những lời nồng cháy, ta yêu nhau, tim anh và tim em như rối tung. Anh cảm nhận được nó và em cũng vậy đôi tim trao lời nhau.
Và khi xa nhau ở hai nơi, mình cảm thấy thử thách này thật khắc nghiệt.
Tim anh nhớ tim em.
Wednesday, January 4, 2012 3:52:59 PM
Nếu bạn đã từng thất bại trong tình yêu, thì trong tim bạn sẽ có một vết sẹo.
Tôi có một vết sẹo rất dài, trải đầy trong tim mà mỗi lần nhắc tới lại đau...
Trước kia tôi không biết ghen là gì, tôi cứ đinh ninh là mình vững chải trong tim người ấy, rồi một ngày, cô ấy nói với tôi rằng... đã có người khác sẽ đi chơi với cô ấy vào mỗi tối thứ 7, nhắn tin đúng thời gian cô ấy vừa nghỉ làm... và nhiều việc khác mà tôi không làm được.
Một vết thẹo theo thời gian sau tôi yêu em và trong tâm tôi lúc nào cũng có những đau đáu sợ rằng mình sẽ bị hằn sau nên tôi hay ghen.
Em cũng biết vậy, em ra sức khuyên nhủ tôi làm tôi quên đi, thời gian qua, vết sẹo không còn đau nữa.
Nhưng tôi vẫn lo sợ...
Wednesday, January 4, 2012 3:45:35 PM
Bạn có bao giờ cảm thấy thực sự căn thẳng buồn bực sụp đổ khi người mình yêu đang đi với một người khác và thậm chí còn nói chuyện vui vẻ?- Bạn đang ghen.
Trong tình huống đó chúng ta nên làm gì?
Tôi đã ghen và thậm chí còn thể hiện ra những thói xấu cực kỳ tệ hại. Các bạn biết đó khó mà có thể kiểm soát được mình. Nhưng nếu được thì các bạn nên làm gì?
Đầu tiên trong tình huống đó, ghen luôn luôn là đúng, nhưng cách ghen của các bạn chưa đúng.
Thứ hai là thể hiện mình, để cho người yêu của bạn biết là bạn đang ghen và tránh làm tổn thương họ.
Nếu các bạn đọc tới đây tôi sẽ chỉ tiếp cách hay làm của tôi:
- Đi tới và nhìn thẳng vào người bạn yêu bằng ánh mắt kinh ngạt.
- Ra dấu hiệu rằng bạn đang khó chịu bằng 2 ngón tay đánh chéo.
Nếu không gặp mặt được, hãy thông báo rằng: tôi đang ghen.
Wednesday, December 21, 2011 1:15:28 AM
Một điều mà anh sợ nhất giờ đã thành hiện thực. Anh đã quên em. Thực sự quên em. Anh quên đi những con đường cũ, những kỷ niệm trước kia mà anh hay khóc mỗi lần ngang qua. Em, dường như đau khổ trong anh đã qua đi rất nhiều và anh không còn biết mình đã là gì nữa.
Anh đã bạo dạn bước đi một bước nữa, những tưởng mình sẽ ngã trong đớn đau nhưng anh không ngờ tới rằng Anh đã yêu. Anh yêu cô ấy.
Cô ấy cho anh biết đến những cung bật cảm xúc khác của tình yêu, anh đã mạnh dạn hơn trong tình cảm của mình. Anh thấy một tình yêu mới đến trong sáng và mãnh liệt. Anh yêu cô ấy, yêu hơn tất cả những gì mà mình biết được. Mỗi ngày, mỗi giờ trong mỗi khắc thời gian mà anh đếm được. Em biết không, mỗi thoáng lý trí trong anh giờ đây không còn màu đen như trước, nó được đậm lại thành màu hồng. Màu hồng này được nhuộm từ hai nửa trái tim đó em.
Sáng nay anh ngẫm nghĩ, anh không biết gì hơn ngoài lời chào tạm biệt em. Một người đã xa...
Wednesday, October 26, 2011 9:59:13 AM
Anh mở cửa đón em vào, tim anh được một người hồi sức trở lại
Thursday, January 20, 2011 9:54:40 AM
Yeu
Lại trở lại mốc bình thường. Mình cần cố gắng hơn nữa á.
Sáng nay bực quá. Mới tỉnh dậy đã thấy máy tinh toàn là rác. Mấy ông anh ở đây ăn uống rồi xả tùm lum quá, sử dụng máy rồi làm tè le nữa chứ. Trưa về, nghèo định đi ăn cơm với mấy bả mà không còn tiền nữa. Đành về nhà ngồi gõ gõ chơi game ăn mỳ vậy. Vừa nấu thì có tên hỏi về bài viết, ít ra còn có mấy người comment vui vui. Gọi về cho má định xin tí tiếp tục sống qua ngày mai. Nhiều nợ quá, tiền trọ chưa đóng, tiền mua áo, tiền mua mấy thứ về quê. Nghèo luôn, giờ chẳng còn một cắc dính túi. Sao mà trả hết nợ đây. Trở lại một thằng nhóc nghèo kiết xác. Thôi tạm biệt, chắc tối thứ 7 lủi thủi về quê, ăn cái tết buồn vậy. Ăn no nằm suy nghĩ vẫn vơ, thì bỗng nhiên lại thì nhớ bả, thôi tí nữa cũng gặp. Nằm chợp mắt tới 12h 15.
Ngồi gần và nhìn trộm như một kẻ điên khùng, bắt gặp ánh mắt và lảng đi trong giây lát. Khi mình ngồi gần bả thì mình chăm chú ngắm nhìn. Chắc phải đổi chỗ khác để học quá:|. Lung tung, chắc đỗi xuống chỗ gần bả ngồi luôn quá. Tui đang nghĩ gì vậy trời.
Chiều chiều rảnh rảnh mình ngồi lại đi dong duổi với thằng Nguyên, vòng những vòng qua đường phố chật hẹp, nô nứt người. Thẳng lên đường CMT8 vòng qua công viên Lê Thị Riêng liền thấy những chậu cảnh xanh rờn ở cổng chào. Đứng trước cổng chào còn có ba ông Tam Tinh nhe răng cười. Tiếp đó là đến vòng qua Sư Vạn Hạnh, phòng khám cần đến là đây. Ở đây có khoảng bốn bảo vệ chăm lo việc giữ xe cho khách. Vừa tới, một ông da đan ngăm, tướng cao ráo đã ra hiệu chỉ nơi đỗ xe, xong xuôi họ còn chỉ cho nơi đi khám. Thằng Nguyên vèo qua thoắt cái đã vào trong khám, tôi ngồi đây nhìn quan cảnh chung quanh. Nơi này phòng kín, máy lạnh tha thiết lùa, toàn người khá giả tới lui ở đây. Mấy người nữa vào, toàn phụ nữ, tướng cao ráo, mặt tô son trắng, má ửng ửng hồng, môi đỏ, đôi mắt họ có viền xanh và họ đi giày cao gót. Tiếng giày nện sàn cộp cộp làm thu hút sự chú ý của tôi. Tôi khẽ nhìn lên, những đôi má dày những vết thâm như cô Tuyền họ dùng phấn trang điểm lót lại. Không hiểu sao tôi ghét những phụ nữ trang điểm, cứ nhìn thấy là lại khó chịu. Hay vì tôi ghen tị với sắc đẹp? Câu trả lời chưa tiện nói ở đây. Lúc ấy tui nhớ bả, ước gì bả ở đây nhỉ? Mình đã lầm lỗi, mình thật sự xin một lần tha thứ. Chỉ lần này nữa thôi.
1 2 3 Next »