Skip navigation.

It's ME

Phàm nhân an năng tri thử sự

0h thức đọc Sơn Nam

, , ,

Nghe hương rừng Cà Mau man mác ở ngay lời tựa.

Trong khói sông mênh mông,
Có bóng người vô danh
Từ bên này sông Tiền
Qua bên kia sông Hậu
Mang theo chiếc độc huyền
Ðiệu thơ Lục Vân Tiên
Với câu chữ:
Kiến nghĩa bất vi vô dõng giả,
Tới Cà Mau - Rạch Giá Cất chòi,
đốt lửa giữa rừng thiêng...
Muỗi, vắt nhiều như cỏ,
Chướng khí mù như sương.
Thân không là lính thú
Sao chưa về cố hương?
Chiều chiều nghe vượn hú,
Hoa lá rụng, buồn buồn
Tiễn đưa về cửa biển
Những giọt nước lìa nguồn,
Ðôi tâm hồn cô tịch
Nghe lắng sầu cô thôn
Dưới trời mây heo hút...,
Hơi Vọng Cổ nương bờ tre bay vút
Ðiệu Hò... ơ theo nước chảy,
chan hoà năm tháng đã trôi qua
Ray rứt mãi đời ta
Nắng mưa miền cố thổ
Phong sương mấy độ qua đường phố,
Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê...

Đọc Sơn Nam, tự hỏi sao ngta không gọi ông là nhà thơ nhỉ ??? "Hương rừng Cà Mau" hay thì có hay nhưng lại nhớ nhiều về cái lời tựa đầu sách này mới lạ ...Trời nước phương Nam gần gũi đến mức tự nhiên, tự dung hoà làm một, không hề gò ép chút nào!

Hân lớp 2 :X

, , , ...

Xúng xính quần áo mới
Bỏ cả giấc ngủ trưa
Hân không còn bệnh nữa
Khoẻ nhanh ghê lắm nè

Tuần trước Hân nằm viện
Chị hai thương quá chừng
Nằm im thiêm thiếp ngủ
Thấy Hai vào, im re

Hai ngạc nhiên quá xá
Bé Hân sao vầy nè
Thì ra Hân mệt quá
“Không thèm nói đâu nghe”:smile:

Hai sắp vào đại học
Bé Hân mới lớp 2
Những chiều ba bận việc
Mẹ cũng chẳng có nhà
Không có Hai đến đón
Chắc bé Hân buồn thiu
Về nhà mặt phụng phịu
Sao ba mẹ này kì
Hai lớn ơi là lớn
Còn con nhỏ tí ti

Hai nghe nói, cười lớn:
7 tuổi rồi, bạn ơi
Hai đi xa đi học
Hân thành lớn nhất nhà
Mấy đứa em thua xa
Chứ nhỏ đâu mà nhỏ



:rolleyes: :happy: :rolleyes: :happy: :rolleyes: :happy: :rolleyes: :happy: :rolleyes: :happy: :rolleyes:

Tạm biệt nhé, tui đi.....

, , , ...

< …………..????>
Mái nhà lao xao
Mái tôn, đã cũ
Gío giật cũng ào ào
Mưa rơi cũng lạo xạo
Nằm ngủ …..!
Trong nhà
Sao lạ
Không thấy ồn
Rúc người
Ôm gối
Ấm quá đi thôi

Vươn vai thức dậy
Chẳng thấy mặt trời
Thì ra bão tới
Biển động chuyển mình
Mặt trời trốn hẳn
Cần gì mặt trời…

Ở nhà mình thôi
Là đủ ấm
Hehe,…………!


Sài Gòn đó đang chờ ta tải đạn về,......
chịu khó chờ
23 này tui tới

P/S: Mấy ngày lành lạnh này thấy nhà mình ấm thiệt, cái lạnh của sương, của gió không chen vô nhà mình nổi. Hehhe, ờh mùa thu tới rồi, có gió heo may, có ngày nhập học :smile:.
Hôm nay rằm tháng 7, nhưng trời nhiều mây, trăng sao núp mây, trốn ráo. Chạy xe ngoài đường vắng tanh, nhất là đường vô nhà mình. Hic hic,,,

Đại thắng Ba Hòn

, ,

Thứ 6, thứ 7, thứ 2 tuần sau...
Lần lượt lên Hòn Đất party nhà Sinh, Mạnh, Bình.

Ui bia bọt ê hề
Ui thức ăn lênh láng

Kết wả là
Hình như mình péo ra :cry:

*~*~*~*~*~*~*~*

Ăn chơi tụ tập wá, h` đang có triệu chứng H1N1, atx xì, sốt nhẹ, :yuck:

Huỳnh Mẫn Đạt 2skul

, , ,

Cấp 3 bước vô trường, thấy cái gì lạ lẫm.
3 năm sau ra trường, quay lại, vẫn phảng phất thân quen.
Lối đi, ghế đá, sân sau tràn ngập nắng.
Tóc dài, tóc ngắn chí choé giỡn nhau.
Ừk quen lắm
Giống hệt lớp mình.


~*~*~*~
Mai, mình vô trường rút hồ sơ, chuẩn bị vào Đại Học.
Nghe hơi bị lớn lao, hồi 6 tuổi mới là Tiểu mà h đã Đại rồi
:lol: :lol: :lol: :lol: :lol: :lol: :lol: :lol: :lol: :lol: :lol:



Chuẩn bị balô, tay xách nách mang lên SG,,,Mấy ngày nay nội tranh thủ nấu đủ món như để mình ăn bù những ngày sắp tới. Mình vốn khó ăn, lên đó quán ngon thì ko đủ money, quán bình dân thì :cry: ăn ko nổi.

p/s : PR cái cho Chuyên HMĐ, Rạch Gía, Kiên Giang

Rã rời

, ,

Đồng hồ chỉ 3:12 phút sáng, máy tính sáng đèn, phòng tối thui, nhà yên ắng.

Một mình còn thức.
Chỉ có 1 ly cafe sữa thôi mà cứ không ngủ đc, nằm hoài cứ thao thức, cứ suy nghĩ hoài, nhắm tịt mắt, đầu ong ong, ko ngủ đc.
Mệt lắm, mắt híp lại hết cả rồi mà...

Ngày mai party, 7h30 lên đg` mà h mình còn bẹp dí ngoài máy tính,,,

Chắc ăn là mai bị chúng chửi rồi.
Biết sao giờ !?

Shit shit shit shit shit....

Làm sao để ngủ đây ...
Quen thức mất rồi...

Ngoại....!

, ,

Hôm nay đến thăm bà cốc, tức mẹ của bà ngoại mình. Bà già lắm rồi, chắc cũng đã gần trăm tuổi...

Ôm mình, khen lấy khen để là mình lớn quá!
Còn mình thì 4,5 năm liền không về Thới Quản thăm bà đc 1 lần.
Ra đây khám bệnh, bà không ngồi đc xe honda nữa, dượng 7 phải chạy xe hơi vào rước. Đúng là tuổi già, thời gian ảnh hưởng đến con người một cách lạ lùng mà sâu sắc, cứ chậm rãi, từ từ, ...Đến lúc chợt nhận ra thì cơ thể đã vượt qua giới hạn tuổi tác, đã mất đi, đột ngột những thứ mà mình tưởng mình đã giữ chặt, nắm chắc ở trong tay.

Sao vậy...!?

Ai cũng nói mình thờ ơ, sống theo kiểu Mac-ke-no :lol: ,,,đek thèm quan tâm tới người khác, ai nghĩ gì cũng kệ, ai bình phẩm cũng dửng dưng, khen chê gì cũng cho out nhanh chóng...:rolleyes:
Vậy tốt không ...???

Thờ ơ với cả những người thân thuộc nhất, đến một ngày nhận ra, bà cố tay chân nhăn nheo vì tuổi tác, lưng khom lại, đi đứng khó khăn. Bà nội đau tay, ông nội, bà ngoại, ông ngoại cũng không còn khoẻ mạnh, ba mẹ cũng bệnh lên bệnh xuống.....

Mình sắp đi rồi...

Sài Gòn cách Rạch Gía 6 tiếng ngồi xe lận,,,,
Hôm nay đc dì 9 tặng cho cái đtdđ mới,,,,đang hí hửng :happy:

PGV

free counters

Bệnh viện

Hôm nay là ngày đầu tiên mình ngồi dậy nổi sau 1 tuần bệnh, sốt li bì, nằm la liệt.

Ôi, bệnh-viện-đa-khoa-tỉnh-Kiên-Giang !
Thiệt tình là trước giờ mình mới thấy đc cảnh tượng này, đêm đầu tiên nằm viện, papa đi đóng tiền, tỉnh dậy lọ mọ đi WC,phát hiện 1 đàn chuột mập-ú, đang chạy tung tăng hí hởn trong bệnh viện,chạy lên cả chân của 1 thím đang ngủ ở hành lang,,, oe oe:awww:

Nằm ở khoa Lây, đủ thứ bệnh trên đời, nằm lì trên giường, mà giường bệnh viện có khác, cứng đơ, drap giường thì trước đó màu trắng giờ ngả sang màu vàng vàng...Lại thêm ông BS cùi pép, lấy 1 ống máu mà tìm mạch mãi ko ra, nên tay mình bị gần chục mũi kim...:irked:
.............

Chưa đc ra viện đâu, trốn viện về trước 3 ngày luôn áy chứ :lol:

Ballad cho ngày xưa



Hát cho hết đi những buổi chiều về gió
Về những cơn mưa
Về một con đường của một thành phố trẻ con không biết ngủ trưa
Trẻ con tập tành ngồi dưới những góc mùa thu mơ về ngày mai xa ngái
Bản ballad viết cho một thời vụng dại
Khi ai đó vừa xòe những bàn tay
Vênh váo giật mình một lần và mãi mãi
Ngây thơ về một hạnh phúc rồi đây sẽ ngủ những giấc dài ngày ...
Không biết có còn thời gian để ngồi vẩn vơ về những ngày đã cũ
Không biết sẽ có đủ hồn nhiên để nhớ về một người bạn lạ kì
Vì đã kịp đâu mà vội vã
Những bạn bè rồi sẽ bay đi
Ballad nhé một ngày bên quán cóc
Ngồi với tôi trùm kín buổi chiều bằng những buồn vui
Những bài hát sẽ không bao giờ quên về một thời đi học
Cho đã đời…
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31