Bầu bí…
Mẹ chồng bảo phải kiêng đi đám ma, kiêng đi đám cưới, kiêng chụp ảnh.
Chồng bảo cả ngày làm với máy tính rồi, về nhà nghỉ ngơi ko dùng máy tính nữa kẻo sẽ bị ảnh hưởng tới em bé.
Thế là cả 2 thú vui chụp ảnh và viết lách linh tinh đều bị "kiêng".
Nhưng chẳng lẽ lại ko có bức ảnh nào làm kỷ niệm khi bầu bí? Chẳng lẽ không viết gì cho em bé thời kỳ quan trọng và ý nghĩa này?
Thôi kệ, nếu bị cấm, tớ sẽ làm trộm, hê hê. Giống như việc mẹ chồng bảo phải kiêng thịt chó. Ừ thì ở nhà tớ ko ăn thịt chó, nhưng đến công ty mọi người gọi đến ăn trưa, tớ vẫn ăn như thường. Lại thấy ngon ghê.
1. Bầu bí - Một sự kiện, một hành trình nhiều tâm trạng ngổn ngang.
- Que thử đầu tiên - không có thai. Chỉ vì chuẩn bị cho đám cưới chắc mệt quá nên bị chậm 1 tuần.
- Que thử thứ 2 sau đó hơn 1 tháng. Thấy cái vạch hồng nhạt nhạt, lên mạng vào mấy trang web thấy có vài người cũng mong em bé giống tớ, cũng có biểu hiện đó nhưng họ ko có em bé -> Làm mình thấp thỏm đợi chờ...
- Que thử thứ 3 sau đó 1 tuần. Vạch hồng báo thai hiện lên rõ nét. Sung sướng khoe với chồng, để cho chắc, anh chồng đi mua thêm vài cái về thử cùng một lúc. Kết quả như nhau. Cả sáng hôm đó tớ cứ nằm kê gối cao để ngắm bụng (Tất nhiên cái bụng chưa có gì cả).
* Đi khám thai lần đầu tiên: Kết luận thai được 6 tuần, túi thai đã vào trong cổ tử cung (loại trừ được nguy cơ thai ngoài tử cung), chưa có tim thai, đã rõ âm vang thai -> Bác sỹ bảo có âm vang thai nghĩa là đã có một sự sống...
* Đi khám thai lần thứ 2: Thai được 8 tuần. Đã có tim thai 140 nhịp/ phút.
* Đi khám lần thứ 3: Thai được 12 tuần. Họ siêu âm và lấy một xy lanh máu để xét nghiệm dị tật -> Kết quả em bé phát triển bình thường đầy đủ các bộ phận, không có dị tật.
* Khám thai lần thứ 4: Em bé 14 tuần, giống bố (tức thằng cu)
* Khám thai lần thứ 5: Em bé phát triển bình thường, mẹ có nguy cơ bị rau thai tiền đạo (nhưng ko phải trung tâm, mà là rau bám thấp).
Thấy bác sỹ bảo tương đối nguy hiểm, nhưng chưa kết luận được gì, phải đợi đến lúc siêu âm 22 tuần, hoặc 26 tuần mới kết luận được. Lúc đó chưa biết nguy hiểm cỡ nào, nên tớ chưa có câu hỏi gì cho bác sỹ. Về nhà lục đục lên mạng nghiên cứu, thấy nguy hiểm quá, thấy bảo cuối thai kỳ sẽ bị chảy máu nhiều, nếu không theo dõi và nhập viện sớm thì nguy hiểm cả mẹ và con, có khi còn bị hy sinh lúc vượt cạn. Tớ sợ quá, tớ ko sợ phải chết, tớ chỉ sợ em bé ko được an toàn.
Cả đêm hôm đó tớ khóc tu tu, chồng động viên bảo rằng bác sĩ chỉ bảo có nguy cơ thôi, quan trọng là biết trứoc rồi thì sẽ theo dõi và tránh được. Nên ngay sau đó tớ quyết định sẽ phải ăn uống thật nhiều, chăm cho em bé khỏe, ít nữa nếu bị thật thì em bé sẽ thật khỏe mạnh, sẽ cùng tớ vượt qua khó khăn này.
* Khám thai lần thứ 6: Em bé được 21 tuần. Tớ mong đếm từng ngày đến tuần thứ 22, ngày nào đến công ty cũng hỏi các chị xem có ai bị nguy cơ như tớ ko, các chị ai cũng bảo lúc đầu bác sĩ đều bảo thế, nhưng sau này khi em bé phát triển to hơn sẽ cuộn rau thai lên trên, ko bị rau bám thấp nữa. Mấy vụ điều tra này lại càng làm tớ hồi hộp hơn. Đến tuần 21 phòng khám gọi đi kiểm tra. Hai vợ chồng lục đục kéo nhau đi. Kết quả bác sĩ phán một câu mà tưởng như tớ ở cõi nào trở về: Bánh rau ở vị trí rất đẹp!
2. Bầu bí - Tớ thấy tớ yếu đuối hơn:
Hình như tâm trạng chung của các bà mang thai là luôn nghĩ mình cần được che chở, nhường nhịn nhiều hơn. Nên cảm giác lúc nào cũng thấy cần được dựa dẫm, chăm sóc, quan tâm.
Cũng có thể trong cơ thể tiết ra hormone gì đó khiến bà bầu hay có những giây phút ủy mỵ hơn….
Tớ thì thấy bản thân yếu đuối hơn ở chỗ mất khả năng chống chọi với các nguy hiểm (nếu có). Vì lúc nào cũng phải đi nhẹ, nói khẽ. Giờ mà có thằng cướp nào đi đường thò tay ra giật cái dây chuyền trên cổ, thì cũng đâu kêu to, chạy theo, đuổi theo bắt cướp được nữa.
Giờ đang đi ngoài đường mà bị dọa ma cũng đâu có chạy được. Giờ có muộn giờ làm cũng ko thể cong mông chạy cho kịp vài giây.
3. Bầu bí - Tớ thấy mình mạnh mẽ hơn lên.
Có lẽ đó là bản năng của người sắp được làm mẹ, người đang mong chờ và sẵn sàng làm mọi điều tốt đẹp nhất để bảo vệ và chào đón em bé ra đời.
Chỉ cần nghĩ đến em bé, tớ có thể sẵn sàng bỏ qua mọi giận dỗi với chồng, với đồng nghiệp.
Chỉ cần nghĩ đến em bé, tớ có thể bỏ qua mọi cơ hội nghề nghiệp tốt hơn hiện tại.
Chỉ cần có em bé, tớ có thể hy sinh nhiều thứ hơn tớ tưởng lúc chưa có gia đình. Thậm chí nếu nói dại ko may lúc sinh nở khó khăn, người ta bắt phải lựa chọn để cứu lấy mẹ hoặc em bé như trong phim, tớ nhất định sẽ hy sinh tớ để em bé được sống. Tớ sống đến 27 tuổi cũng được rồi, nhưng không thể để em bé một ngày cũng ko được sống đúng ko.
4. Bầu bí - Tớ thấy tớ sợ nhiều thứ hơn:
Tớ sợ những đôi giày cao gót, sợ những đoạn đường nhiều ổ gà ổ voi, sợ uống sữa, sợ uống các loại thuốc của bà bầu, sợ đến bữa cơm mẹ chồng cứ bắt phải ăn đủ 3 bát,...
Tớ sợ ốm, sợ đến chỗ đông người.
Tớ sợ bị táo bón, sợ rụng tóc, sợ sạm da, sợ cả những cơn chuột rút bắp chân vào rạng sáng mỗi đêm.
5. Bầu bí - Tớ có nhiều việc bận bịu phải làm hơn:
Đầu tiên là tớ phải nghiên cứu xem vào thời điểm nào thì tớ sẽ mặc những loại quần áo nào, nghiên cứu cả các bộ váy bầu nào tớ thích để tìm mua và "cải tiến" chúng nữa.
Sau đó là liệt kê và lên kế hoạch để đi chợ và nấu nướng các thứ đồ ăn tốt cho em bé trong bụng. Cơm thì vẫn ăn bình thường, nhưng hình như dạo này khả năng ăn vặt (nhất là hoa quả) thì vô biên. Cuối tuần ở nhà tớ chỉ có ngồi một chỗ, ăn và xem tivi, khi nào bụng kễnh ra không nhồi được gì nữa thì bắt đầu lăn ra ngủ.
Tiếp đó là sưu tập những tranh ảnh đẹp của các bé trai để "ngắm". Nhưng thực ra việc này cũng ko cần thiết lắm, vì chồng tớ trông cũng khá đẹp trai, nhất là khi cười, nên tớ chỉ cần ngắm mặt chồng chắc cũng tạm ổn rồi.
Từ thời điểm này thì tớ bắt đầu nghe nhạc khi rảnh rỗi. Nhưng tớ nghe những gì tớ thích, chứ ko chọn các loại nhạc bà bầu trên web. Tớ nghe nhạc đỏ, một số bài hoành tráng để em bé sau này có tâm hồn mạnh mẽ, một số bài dịu dàng (như bài Tình ca chẳng hạn) để em bé cũng được thư giãn. Có thể quan điểm của tớ thật ngố. Nhưng kệ, hì hì...
6. Bầu bí - Tớ thấy hạnh phúc hơn
Hạnh phúc theo từng giai đoạn của thai kỳ. Tớ thích đi siêu âm (mặc dù người ta bảo siêu âm nhiều ko tốt) để được thấy em bé. Thấy đôi bàn chân, bàn tay bé xíu cử động. Mỗi lần lại nhìn rõ hơn, ảnh chụp em bé trong bụng đẹp hơn.
Tuần 17 tớ đã thấy em bé bắt đầu lục đục trong bụng. Người ta gọi là thai máy. Lần đầu phát hiện ra, tớ thấy tim tớ đập nhanh ghê lắm, hồi hộp, vui sướng, cảm động,…
Lúc đầu là cảm giác từ trong bụng thấy có gì chuyển động, nhẹ nhàng và tinh vi. Đặt tay lên bụng thấy cảm giác lên bàn tay. Kê gối cao lên để nhìn xuống bụng thấy bụng nhấp nhô khi em bé máy.
Bây giờ thời gian hạnh phúc nhất trong ngày là mỗi tối sau khi ăn uống và vệ sinh cá nhân xong, lên giường nằm nghe nhạc, quan sát chuyển động của em bé.
Chồng thì cứ thỉnh thoảng lại hỏi "Em bé ngủ hay thức?" Hihihi.