Friday, 13. November 2009, 14:49:47

Cậu có lẽ là một trong những người có ảnh hưởng nhiều nhất trong cuộc đời của tớ.
Những ngày đầu tiên tớ đến mảnh đất này, trong lòng còn rối ren những hận thù, những suy nghĩ bồng bột. Cậu xuất hiện trong cuộc đời tớ, mỗi ngày tớ vẽ lên hình hài của cậu, nhưng chính tớ cũng ko biết thực tế cậu trông như thế nào, ngoài một cái tên tớ tin là thật. Cậu thì ở xa, nhưng tớ vẫn thấy thật gần, vì tớ gọi cậu bằng cái tên thân thương nhất – “cậu”.
Tớ sống ở mảnh đất bình yên theo cách đánh giá của mọi người vì vùng đất này hiếm có bão gió và lũ lụt. Tớ sống trong ngôi nhà tương đối tiện nghi, nhưng lối đi vào cỏ dại mọc cao hơn cả cái đầu của tớ. Tớ ko biết hàng xóm, tớ ko có bạn bè ở nơi này. Tớ tự ngăn cách tớ với thế giới bên ngoài bằng một cái cổng sắt dẫn vào ngôi nhà tớ ở. Sự ngăn cách ấy như một phản xạ rất tự nhiên sau giờ làm việc. Mỗi sáng, đúng 7h30 tớ mở cánh cổng sắt dắt xe ra. Buổi chiều đúng 17h30 tớ lại mở cảnh cổng sắt để dắt xe vào. Một ngày bình thường với tớ có nghĩa là tớ chỉ mở cánh cổng ấy 2 lần, ngày nào tớ mở đến lần thứ 3 có nghĩa ngày đó bất thường hơn một chút.
Cậu xuất hiện trong thế giới của tớ như một chấm sáng giữa không gian rộng lớn bao quanh tớ. Tớ như một đứa trẻ tập vẽ, ngày hôm nay tớ vẽ cậu là một người bạn bằng vai phải lứa, ngày mai lại bối rối xóa đi để vẽ cậu thành một ông anh lớn tuổi nhiều kinh nghiệm, ngày khác tớ lại xóa đi và vẽ cậu thành một người chú am hiểu sự đời, đôi khi tớ vẽ cậu thành một người thày tận tâm... Nhưng rồi hôm sau nữa tớ lại xóa đi và vẽ lại. Cả cuộc đời tớ rồi sẽ ko bao giờ vẽ được bức tranh hoàn thiện về chân dung cậu trong thế giới của tớ.
Cậu nói với tớ rằng “Cứ yên tâm đi nhé, tớ sẽ cố gắng "đứng sau lưng cậu" càng lâu càng tốt mà, và cậu có thể yên tâm là không sợ bị đánh lén từ phía sau”. Công việc mà tớ đã lựa chọn và đang làm mỗi ngày khiến tớ luôn luôn có thái độ cảnh giác với mọi người, mọi mối quan hệ, và tớ phải tính toán để bảo vệ bản thân tớ, sự nghiệp của tớ, cuộc đời tớ. Nhưng đối với cậu, tớ sông thực sự là tớ. Tớ nói ra những lo lắng, có cậu chia sẻ cùng tớ. Tớ nói ra những hận thù – có cậu xoa dịu nỗi niềm cho tớ. Tớ thể hiện những bối rối khi vướng vào hoàn cảnh nên tỏ ra đau khổ - có cậu an ủi hỏi han tớ.
Cậu chỉ cho tớ thấy tớ là một người hoàn hảo trong thế giới của tớ. Khi mọi người ko hài lòng về tớ, muốn tớ thay đổi, họ nói với tớ “nên thay đổi đi”, “hãy thay đổi đi”,”phải thay đổi đi”. Nhưng khi cậu muốn tớ thay đổi cậu kể chuyện cổ nhân cho tớ nghe. Bởi vì tớ là một đứa con gái ương bướng, nhưng biết nhận thức.
Hàng ngày tớ vẫn cười thật nhiều với mọi người, để mọi người xung quanh tớ thấy cuộc sống dễ chịu hơn, để công việc của tớ bớt căng thẳng với những toan tính hơn, cười "chuyên nghiệp" đến nỗi khó ai biết được đâu là nụ cười từ trái tim tớ, đâu là nụ cười tớ được học để phải cười như thế mới có hiệu quả. Nhưng cậu chắc chắn biết rằng, mỗi khi nói chuyện với cậu, tớ luôn cười bằng nụ cười tớ sinh ra đã biết cười như thế...