Skip navigation.

Hà Nội là em - duyên dáng nụ cười...

Hà Nội ơi, những chiều sương gió dâng khơi Có người lặng ngắm mây trôi Biết bao là nhớ tơi bời...

Nghiêng nắng


Ước mơ vị đắng
Nước mắt vị cay
Trưa ngồi hiên vắng
Em nhìn mây bay

Những tháng ngày trong mơ nắng phai
Những tháng ngày trong mơ nắng nhạt
Những tháng ngày trong mơ xao xác
Lối em về ngơ ngác ban mai…

Ngày đầy nắng
Em ngồi nghiêng vai
Ngày đầy nắng
Em chờ đợi ai

Nắng gió Vũng Tàu...


Tôi rời Hà Nội vào Bà Rịa – Vũng Tàu, chuyến đi cho một lần refresh lại mình thật mới. Trải nghiệm một mùa nắng trên phố phường, để học yêu và ghét nắng nơi đây rất thật, khác rất nhiều cảm giác chỉ bồng bềnh nóng nắng và mưa rào.

Vũng Tàu - là phố đêm không gian lắng đọng. Những dãy phố lặng yên trong ánh đèn mờ. Tôi đi ngang qua những khung cửa sổ nhỏ bình yên thấp thoáng ánh đèn, đi ngang qua những cặp tình nhân hạnh phúc sánh vai nhau chụp ảnh cưới trắng xóa con đường lát đá hoa cương. Thành phố bình yên ngủ trong đêm tối, đọng lại nồng nàn tiếng ru của biển.

Vũng Tàu – mảnh đất bình yên với ngút ngàn hoa và cỏ dại, ngập đầy nắng và gió, để mỗi sớm mai bước chân đi về ngang đường cỏ trắng, nghe gió mơn man trong mơ ước xuân thì.

Vũng Tàu, những mảng màu đêm buồn miên man lầm lụi trong những khu nhà cũ kỹ chật chội ở những khu vực xa trung tâm rực rỡ ánh đèn.
Và Vũng Tàu, vẫn những con người ấy, lại là những nụ cười lấp lánh tin yêu cuộc sống mỗi sáng mai trên con đường đến với những khu công nghiệp.
Vũng Tàu rất trẻ.

Cậu và Tớ

Cậu có lẽ là một trong những người có ảnh hưởng nhiều nhất trong cuộc đời của tớ.
Những ngày đầu tiên tớ đến mảnh đất này, trong lòng còn rối ren những hận thù, những suy nghĩ bồng bột. Cậu xuất hiện trong cuộc đời tớ, mỗi ngày tớ vẽ lên hình hài của cậu, nhưng chính tớ cũng ko biết thực tế cậu trông như thế nào, ngoài một cái tên tớ tin là thật. Cậu thì ở xa, nhưng tớ vẫn thấy thật gần, vì tớ gọi cậu bằng cái tên thân thương nhất – “cậu”.

Tớ sống ở mảnh đất bình yên theo cách đánh giá của mọi người vì vùng đất này hiếm có bão gió và lũ lụt. Tớ sống trong ngôi nhà tương đối tiện nghi, nhưng lối đi vào cỏ dại mọc cao hơn cả cái đầu của tớ. Tớ ko biết hàng xóm, tớ ko có bạn bè ở nơi này. Tớ tự ngăn cách tớ với thế giới bên ngoài bằng một cái cổng sắt dẫn vào ngôi nhà tớ ở. Sự ngăn cách ấy như một phản xạ rất tự nhiên sau giờ làm việc. Mỗi sáng, đúng 7h30 tớ mở cánh cổng sắt dắt xe ra. Buổi chiều đúng 17h30 tớ lại mở cảnh cổng sắt để dắt xe vào. Một ngày bình thường với tớ có nghĩa là tớ chỉ mở cánh cổng ấy 2 lần, ngày nào tớ mở đến lần thứ 3 có nghĩa ngày đó bất thường hơn một chút.

Cậu xuất hiện trong thế giới của tớ như một chấm sáng giữa không gian rộng lớn bao quanh tớ. Tớ như một đứa trẻ tập vẽ, ngày hôm nay tớ vẽ cậu là một người bạn bằng vai phải lứa, ngày mai lại bối rối xóa đi để vẽ cậu thành một ông anh lớn tuổi nhiều kinh nghiệm, ngày khác tớ lại xóa đi và vẽ cậu thành một người chú am hiểu sự đời, đôi khi tớ vẽ cậu thành một người thày tận tâm... Nhưng rồi hôm sau nữa tớ lại xóa đi và vẽ lại. Cả cuộc đời tớ rồi sẽ ko bao giờ vẽ được bức tranh hoàn thiện về chân dung cậu trong thế giới của tớ.

Cậu nói với tớ rằng “Cứ yên tâm đi nhé, tớ sẽ cố gắng "đứng sau lưng cậu" càng lâu càng tốt mà, và cậu có thể yên tâm là không sợ bị đánh lén từ phía sau”. Công việc mà tớ đã lựa chọn và đang làm mỗi ngày khiến tớ luôn luôn có thái độ cảnh giác với mọi người, mọi mối quan hệ, và tớ phải tính toán để bảo vệ bản thân tớ, sự nghiệp của tớ, cuộc đời tớ. Nhưng đối với cậu, tớ sông thực sự là tớ. Tớ nói ra những lo lắng, có cậu chia sẻ cùng tớ. Tớ nói ra những hận thù – có cậu xoa dịu nỗi niềm cho tớ. Tớ thể hiện những bối rối khi vướng vào hoàn cảnh nên tỏ ra đau khổ - có cậu an ủi hỏi han tớ.

Cậu chỉ cho tớ thấy tớ là một người hoàn hảo trong thế giới của tớ. Khi mọi người ko hài lòng về tớ, muốn tớ thay đổi, họ nói với tớ “nên thay đổi đi”, “hãy thay đổi đi”,”phải thay đổi đi”. Nhưng khi cậu muốn tớ thay đổi cậu kể chuyện cổ nhân cho tớ nghe. Bởi vì tớ là một đứa con gái ương bướng, nhưng biết nhận thức.

Hàng ngày tớ vẫn cười thật nhiều với mọi người, để mọi người xung quanh tớ thấy cuộc sống dễ chịu hơn, để công việc của tớ bớt căng thẳng với những toan tính hơn, cười "chuyên nghiệp" đến nỗi khó ai biết được đâu là nụ cười từ trái tim tớ, đâu là nụ cười tớ được học để phải cười như thế mới có hiệu quả. Nhưng cậu chắc chắn biết rằng, mỗi khi nói chuyện với cậu, tớ luôn cười bằng nụ cười tớ sinh ra đã biết cười như thế...

Mảnh vỡ...



Nhật ký, ngày 01 tháng 12 năm 2008,

Chiều đi làm về. Cất mũ bảo hiểm. Bỗng vô tình quệt tay đánh rơi cốc nước.Vỡ tan.

Lặng lẽ ngồi giữa nhà. Gom từng mảnh vỡ mà tưởng như đang gom từng mảnh cuộc sống mình.

Mảnh này to nhất. Có lẽ là mảnh tuổi thơ quê mình đầy nắng và gió. Là những mùa vàng mồ hôi ướt đầm lưng áo mẹ, là tiếng chiếc xe lóc cóc ngoài ngõ mỗi chiều về của cha. Là bàn chân em bé nhỏ đau đau mỗi chiều thả diều dẫm trên gốc dạ làng mình. Là dáng anh trai nhạt nhòa sau cánh chong chóng làm từ hoa dành dành trắng muốt…

Mảnh này nhỏ hơn một chút. Còn sóng sánh vài giọt nước. Có lẽ là Hà Nội của mình. Là thời sinh viên ước mơ giản dị: 1 ngày có 32 tiếng - để học hung hục, chơi triền miên, nghĩ ra đủ cách kiếm tiền nhưng ko bao giờ học được cách giữ tiền trong ví…

Thêm một mảnh nữa, nhỏ hơn. Thấp thoáng đâu đó hình bóng của mấy đứa bạn thân. Mấy đứa hiểu mình nhất. Chỉ cho mình điều gì là tốt cho mình nhất, nhưng đôi khi mình vẫn làm chúng nó buồn mà cũng chẳng biết nên làm sao.

Còn mảnh này. Chút rung động đầu tiên cho tâm hồn con gái. Ước mơ đợi chờ ai đó đủ can đảm đi hết một dòng sông, và đi hết những mùa dài hơn nỗi nhớ để thấy được cánh buồm thắm đỏ trong ngôi nhà rất ấm – em mong.

Rồi còn những mảnh kia nữa, còn rất nhiều nữa… là đâu đó một ánh mắt nhìn như lạ như quen, là đâu đó nồng nàn hương hoa sữa với cafe vỉa hè Hà Nội, là niềm hạnh phúc ngày tốt nghiệp mặc áo cử nhân, là nỗi ưu tư mỗi chiều về quê mình rất lạnh, là niềm hân hoan đón chào những sớm mai đầy nắng đất phương nam…

Cuộc sống cũng chỉ có bấy nhiêu mảnh mà thôi. Cuối cùng thì mình cũng gom lại được hết.

Mong chờ mùa xuân

Đã bao lần tìm chính mình trong những mùa đông đã qua, một nỗi nhớ mơ hồ đọng thành những giọt nước mắt. Có lẽ mai này rồi mình sẽ chẳng nhớ đâu những kỷ niệm trên mỗi góc phố, con đường, nơi giòn vang tiếng cười hay lắng sâu giọt nước mắt đã rơi…

Mùa đông, lòng lại thấy thương mình hơn và cũng thương người hơn. Thương cái rét buốt của những bóng nghèo sân ga bãi chợ với manh áo phong phanh, thương cho mỗi chồi non mới nhú sớm chịu nhiều băng giá, thương cho những chuyện tình dang dở không qua được những trắc trở cuộc đời. Thương tất cả và chợt biết rằng mình thương mình biết bao...

Ừ thôi, mùa đông đến rồi. Có lẽ mai này sẽ không nhớ nữa một mùa mà nước mắt đã rơi nhiều hơn mưa mùa hạ, mà nỗi buồn mang trong lòng nhiều hơn cả gió mùa đông…. Vì biết rằng bốn mùa cứ qua đi, bốn mùa lại trở về. Trước mắt là cả một bầu trời thật trong xanh, và mùa xuân đã gần kề, sẽ lặng thầm chúc phúc cho mình và nói khẽ trong lòng những lời hy vọng.

Em và biển Vũng Tàu


Em gửi gì cho ngọn gió Bãi Sau
Mà lao chao con thuyền nan Bãi Trước
Em nhắn gì trong mênh mông sóng nước
Mà ngập ngừng anh dừng bước Nghinh Phong

Rặng phong ba cũng nao nao lòng
Lách tách gõ nhịp tình ca biển.
Vũng Tàu nhớ em. Vũng Tàu xao xuyến.
Anh thả hồn cùng phố biển lim dim!

- An An -

Hà Nội mùa thu...

Nhớ Hà nội mùa thu, khi những cơn gió heo may bắt đầu tràn về. Khi ngoài đường trời se se lạnh, lá cây rơi rụng dưới chân xào xạc. Bàn chân dẫm nhẹ, không biết diễn tả cảm giác đó ra sao. Dù rằng vẫn những ngày vội vàng như thế, vẫn những con đường như thế mà sao lòng thấy nhẹ nhàng thanh thản.

Nhớ Hà nội mùa thu, khi hương hoa sữa bay khắp mọi nơi. Tuyệt vời hơn là những buổi tối lang thang trên những nẻo đường, góc phố...để lắng nghe sự sâu lắng của đêm ngọt ngào hương Ngọc lan…

Ước về Hà nội mùa thu, để gặp lại nét ưu tư của cây cầu già Long Biên bắc qua sông Hồng. Mùa này dòng sông cuồn cuộn nước chảy, ngập đầy nắng và gió.

Ước về Hà nội mùa thu, để lang thang khắp các phố phường, để thấy lạnh tê người rồi thèm chui vào một quán nhỏ có những gam màu dịu nhẹ ấm áp, ngồi bên một ly caphê bốc khói và ngắm nhìn đường phố đông người qua lại, ngắm nhìn Hồ Gươm lấp lánh trong đêm...

Vì không thể quên

Mấy ngày này không khí Vũng Tàu giống hệt những ngày có bão ngoài Bắc. Chắc cũng do ảnh hưởng có áp thấp nhiệt đới đang tràn về ngoài đó… Nằm cuộn tròn sau khung cửa sổ, lặng lẽ nghe Hồng Nhung hát “ Hướng về Hà Nội”…

Đã bao giờ có ai đi xa mà nhớ Hà Nội đến nỗi muốn ngủ thiếp đi mãi mãi trong giăc mơ mà ko bao giờ cần thức giấc? Muốn chối bỏ cuộc sống hiện tại vì đã mất đi tình yêu với miền đất ấy?

Mình và Hà Nội - có nợ nần gì nhau không? Để cứ mãi loanh quanh tìm kiếm một điểm tựa, không phải miền đất này? Không phải ngôi nhà này? Không phải những người bạn này…?



Người ta vẫn có thể sống thật kỳ lạ, yêu người này nhưng lại lấy một người khác. Và cũng có người yêu miền đất này, nhưng lại sống trọn đời ở một miền đất khác – như mình? Để mỗi ngày về lại bâng quơ an ủi – ai cũng giống như vậy cả thôi mà…

Hình như mình cũng nhiều lần muốn bỏ lại cuộc sống thực mỗi lúc đôi mắt nhìn thấy Hà Nội, mà đôi chân không thể bước về. Hình ảnh Hà Nội đi qua rất nhanh trong bài hát mà lại làm đâu đó đau nhói một nhịp tim.

Không ai dám chắc điều gì là bất biến, nhưng mình chắc rằng luôn cất giữ cho riêng mình một khoảng trời Hà Nội. Đôi khi cũng ko muốn nhớ về, không muốn rơi nước mắt – dù nỗi nhớ mỗi ngày tự nó làm mưa rơi trong lòng.

Vì không thể cách nào quên được Hà Nội, nên mình hiểu cảm giác của những người đã từng yêu nơi nào đó hơn chính bản thân mình…

Viết cho Thu Hà Nội...

Hôm nay vừa tròn 1 năm và 1 tuần mình xa Hà Nội. Mình nhớ rằng mình đi vào đúng mùa Hà Nội đẹp nhất – mùa thu.

Người Hà Nội biết mùa thu đến ko phải vì nhìn thấy mùa thu bằng đôi mắt, mà thấy sắc lá vàng rơi rụng đâu đó trong tim và thấy hương hoa sữa thoang thoảng dịu dàng tỏa ra từ chính tâm hồn của phố…

Sài Gòn ko có mùa thu, nên người Sài Gòn chỉ nhìn thấy mùa thu trong giai điệu êm đềm của âm nhạc, hay những vần thơ viết về thu Hà Nội…nên ko thấy nồng nàn, và thiếu nét suy tư…



Tháng Tám - là nhất định Hà Nội sẽ vào Thu. Là mùa nở rộ của những cánh hoa trong suốt: Hoa chanh, hoa sứ, hoa ngọc lan,…Thu là nét rất riêng có trong từng mùi hương của gió, quyện trong từng sắc nắng vàng tươi. Là một nét riêng, rất riêng mà Sài Gòn không có được.


Tháng Tám này – ngoài ấy Hà Nội nhất định sẽ vào Thu. Nhớ da diết khí trời lành lạnh vương trên vai áo mỏng, vương trên gót ai đi ngang chiều Hồ Tây, vương trên mắt cười tựa lá thu bay…

Nhớ quê...

15:08:20 1 Message received:
-Chiều nay em đi làm về bắt cua nấu canh cua nhé.
-Em bắt cua ở đâu? Trong tủ lạnh như mọi khi phải ko?
-Không, cua tối qua anh đi bắt đang giam trong xô trên kệ bếp ấy.

Tối qua anh trai mình theo mấy anh trong công ty xuống Bà Rịa đi bắt cua. Không nói gì, nhưng mình biết là anh mình đang nhớ quê lắm. còn mình thì nhớ và thèm cảm giác mỗi chiều đòi anh cho đi xách giỏ.

Thỉnh thoảng có những đêm không ngủ được, mình vẫn mông lung nghĩ về thời thơ ấu của anh em mình, lấm lem bùn đất nhưng thơm mùi nắng gió. Nắng miền Bắc mùa hè khắc nghiệt lắm, nắng hun đỏ tóc trẻ con , nắng làm sạm má hồng con gái . ..

Nhớ nhất là những buổi chiều chạy lăng xăng theo chân anh trai háo hức ngắm những cánh diều làm từ giấy báo xôn xao bay trong chiều cuối thu quyện hương rơm nếp. Nhớ da diết hơn nữa là những cành chong chóng làm từ hoa dành dành trắng đến tinh khôi cứ quay tít trong gió. (Nhưng mình phải chạy thật lực thì nó mới chịu quay vì cành tre anh trai bẻ làm cuống to quá…)

Nhớ cả mùa đông theo mẹ đi tước lá ngô ngoài đồng mang về đun. Tối đến cả nhà quây quần bên nồi ngô luộc thơm lừng, ngọt lịm…Thơm hơn ngọt hơn là mẹ hay bỏ thêm mấy khúc mía thuốc vào nồi ngô, chứ không như trong Nam, mọi người luộc ngô kỳ cục, ai lại bỏ muối vào, lần đầu tiên ăn thấy lạ lùng muốn khóc.



Bây giờ thì thời thơ ấu qua đi thật rồi, cứ như là gió, cuốn đi của mình nhiều thứ, cuốn đi mùi cỏ khô trên đồng, cuốn đi mùi rơm mới mùa về, cuốn đi cả nắng và gió.

Thời gian, cuộc sống mang mình đến với những miền đất mới, mang mình đến với những va chạm và vấp váp mới, xóa dần trong trí nhớ mình những kỷ niệm, những ước mơ thơ ngây, xóa dần trên môi mình những nụ cười vô tư trong trẻo thời thơ ấu. Nhưng không thể xóa được trong tim mình tình cảm với nơi mình đã được sinh ra và từng được sống thực sự hạnh phúc.

Nếu sợ lấy chồng?

Ngồi ăn trưa, một đồng nghiệp hỏi mình “Em định học xong rồi lấy chồng hay là lấy chồng rồi học tiếp vậy?” Tất nhiên mình phải nghĩ trước khi trả lời bất kỳ câu hỏi nào, không phải là vì mình chưa nghĩ đến chuyện lấy chồng đâu. Sếp ngồi bên khuyên mình: Nếu em muốn lấy chồng và yên ổn thì đừng nên học tiếp, vì chăm sóc gia đình đòi hỏi em cần nhiều thời gian. Còn nếu em muốn học tiếp thì đừng nghĩ đến chuyện lấy chồng sớm làm gì, con gái học cao khó lấy chồng”. Sếp lúc nào cũng như một người anh trai chân thành.

Mình đã từng nghĩ đến chuyện này khi mình còn ngồi trên ghế giảng đường, nhưng may mắn vì mình đã từ chối một sai lầm. Họ yêu mình, nhưng lại ko yêu gia đình mình, ko yêu nơi mình đã sinh ra và lớn lên. Chỉ vì nhà bố mẹ mình nghèo quá…

Nhà mình nghèo thật nghèo, nhưng bố mẹ luôn tự hào vì có gia tài lớn là ba anh em mình - ai cũng được học hành tử tế, ai cũng yêu thương nơi mình sinh ra và gắn bó. Ba an hem mình, ai cũng yêu bố mẹ nhất, yêu anh em thứ hai, người yêu (nếu có) sẽ đứng thứ ba. Tình cảm với mình phân định rõ ràng như thế đấy. Nên khi buộc phải lựa chọn thì đương nhiên mình phải giữ lại thứ mình ưu tiên nhất. Ngày đó mình chia tay và trong lòng tự nhủ sau này mình phải giàu thật giàu. Mình đang dần có được những thứ mình muốn để rồi giàu thật giàu.



Mình thấy nhiều người hạnh phúc với những đám cưới được mong chờ, giàu và nghèo khác nhau lắm. Nếu người ta giàu, thì lễ ăn hỏi nhộn nhịp hơn, chuẩn bị cho đám cưới công phu hơn, ảnh chụp ngoại cảnh, thiệp cưới đắt tiền, tiệc cưới tại nhà hàng,.. Còn nếu người ta ít giàu hơn, đám cưới bỗng đơn giản hơn, ảnh chụp ghép hình trong studio, thiệp cưới đơn sơ, tiệc cưới đơn giản tại gia…

Nhưng ai chắc rồi ai sẽ giàu hơn ai? Ai lấy nhau vì muốn thay đổi hoàn cảnh sống vật chất hiện tại, ai lấy nhau vì thực sự thương yêu và muốn chăm sóc trọn vẹn cho nhau, ai lấy nhau vì đến tuổi buộc phải cần nơi nương tựa?

Mình quan tâm tới tất cả các đám cưới một cách đặc biệt, đơn giản chỉ vì mình thích vẽ và thường vẽ những chiếc áo cưới cô dâu theo ý của mình. Ngoài ra là một thái độ dửng dưng hiếm có. Vì mình thừa hiểu đằng sau những thứ lấp lánh hào hoa thì đâu đó chẳng có những giọt nước mắt cô dâu lặng lẽ rơi, hay vài tiếng thở dài của chú rể mỗi khi nằm vắt tay lên trán.

Kết thúc, câu trả lời của mình là tất nhiên mình sẽ đi học tiếp. Mình không sợ không có thời gian chăm sóc gia đình, mình không sợ khó lấy chồng vì học cao. Mình chỉ sợ lấy phải người chỉ yêu mình mà không yêu gia đình của mình, ko yêu quê hương mình. Ngày mai mình sẽ không thể chung thủy cùng ước mơ với người khác nếu hôm nay mình phản bội ước mơ của chính mình. Phải không?

Không muốn đi hết con đường


Mình đang đi trên con đường chính mình đã chọn, trước đây khi chọn nó tất nhiên là mình rất thích, nhưng…nếu bây giờ mình ko muốn đi hết con đường này…?... Thế thì có lẽ nên dừng lại? Bởi vì ko ai bắt buộc mình phải sống cuộc đời này cho người khác cả.

Thế thì phải dừng lại? Không ai bắt mình phải sống vì hạnh phúc của người khác. Phải ko? Khi mà hạnh phúc của chính mình có khi chỉ là vẻ bề ngoài của những giọt nước mắt phía sau lặng lẽ rơi?

Có ai dám chắc rằng khi mình khóc thì chẳng cần ai ở bên lau khô nước mắt? và khi cười cũng chẳng cần ai chia sẻ niềm vui? Sẽ chẳng có ai trên cõi đời này chỉ muốn lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời người mình yêu thương, lại càng chẳng có ai muốn ôm vào lòng mình những nỗi đau mất mát.

Thế thì cứ lặng lẽ mà đi, vì giữa bão giông biết đâu lại tìm ra sự bình yên khác…?... Nhưng nếu thực sự ko muốn đi tiếp con đường này? Vậy thì có lẽ nên dừng lại – để bắt đầu một con đường khác. Điều duy nhất cần thiết lúc này là phải vững tin lên.

Tự nhiên muốn ước trong những ngày ra đường, bỗng dưng có một ngày lạc bước – để hồn nhiên đi khỏi cuộc đời mình.


Nghiêng Nắng

Che mặt trời - bóng râm

Che chở em - vai ấm

Em mãi nghiêng phía nắng

Anh che trọn đời không?


Nguyện cầu...



Tối qua đứng trước biển đêm, con thấy mình cô đơn giữa trăm ngàn con sóng trập trùng. Con mơ màng nghe như những nỗi niềm xa xăm vọng về.

I will never let you see
The way my broken heart´s hurting´ me
I have got my pride & I know how to hide
All my sorrow & pain I will do my crying´ in the rain


Đây con sóng đầu tiên còn ngỡ ngàng như khoảnh khắc chia tay thời thơ ấu. Những tháng ngày rất trong, tâm hồn con rất trong. Tuổi thơ là quãng thời gian hạnh phúc nhưng dù con có ước cả ngàn lời, có ước cả một đời thì cũng ko có lần thứ hai trở lại. Chỉ biết theo suốt đường tương lai con đi, là tuổi thơ con - như con sóng này, bồng bềnh trôi xa dạt dào…

If I wait for cloudy skies
You will not know the rain from the tears in my eyes
You will never know that I still love you so
Though the heartaches remain I will do my crying in the rain


Thêm con sóng nữa, mạnh hơn. Con có cảm giác sợ hãi mơ hồ, sóng ào vào, như cuốn lấy con, như muốn kéo con ra lòng biển. Cơn sóng như những giông gió cuộc đời làm mờ những dấu chân trên con đường bình yên, làm xanh xao thêm lời của gió trong đêm để cuốn đi nhanh hơn những mảnh cuộc đời…

Raindrops falling from heaven
Could never wash away my misery
But since we are not together
I will look for stormy weather
To hide these tears I hope you will never see


Nếu trên đời này còn có những điều kỳ diệu, nếu thực sự có thể nguyện cầu cho tương lai.
Xin cho con được gặp lại những ngày rất xanh, ngày thấy nắng hồng tỏa lên tràn trề vai áo, ngày thấy mẹ và anh mỉm cười khe khẽ gọi tên con.
Xin cho những buồn vui cuộc đời đến với con nhẹ nhàng một chút, đừng ồn ào như biển, đừng mạnh mẽ lôi cuốn nhấn chìm con.
Xin cho những nỗi niềm chất chứa trong lòng con được bung ra như sóng – để cháy hết mình trong những ngày nắng, rồi sau bão giông con ngơ ngác trở về…
Xin cho con phía sau khung cửa, mỗi đêm nằm ngủ được bình yên gối đầu lên những yêu thương…

Someday when my crying´s done
I am going to wear a smile & walk in the sun
I may be a fool but still then darling you will
Never see me complain I will do my crying in the rain

Hoài niệm 20



Năm 20 tuổi, tôi thích kỳ lạ những thảm cỏ xanh. Cỏ xanh làm cho lòng người mềm đi, cho đôi mắt ngọt ngào hơn. Khi bước chân lên cỏ, tôi có cảm giác đôi chân mình có từng ngọn cỏ âu yếm, vuốt ve. Tôi muốn ngã người trên những thảm cỏ xanh, ngước mắt nhìn lên bầu trời cao rộng. Đứa bạn thân nói với tôi: “Những đứa con gái lãng mạn như mày trước sau cũng đau khổ vì tình yêu”.

Năm 20 tuổi, tôi chỉ biết chuyện tình yêu qua sách vở, về những nụ hôn thơm mùi nắng gió, về những đớn đau của những cuộc tình không trọn vẹn hoặc những trùng phùng kỳ diệu của tình yêu. Tôi còn tin rằng tình yêu chính là sự sắp đặt ngẫu nhiên của thượng đế cho hai con người ở đâu đó trên trái đất này tìm đến với nhau, yêu thương nhau, làm cho nhau đau khổ hay hạnh phúc.

Năm 20 tuổi, tôi chưa hề nghĩ mình sẽ gặp người yêu thương mà thượng đế sắp đặt cho tôi sẽ như thế nào, xuất hiện ở đâu, và người ta có làm cho tôi đau khổ như lời con bạn tiên đoán hay không…

Năm 20 tuổi, lần đầu tiên tôi được đi ra biển, lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy biển. Đó là lần đầu tiên tôi thoát khỏi không gian chật hẹp với những con người vội vã đi về, thoát khỏi những toà nhà cao ngất trời che khỏi tầm nhìn. Tôi thích thú được nhìn thấy biển, bởi cho đến chuyến đi đó tôi chỉ mới nhìn thấy biển qua phim ảnh và trên tivi.

20 tuổi, chắc chắn tôi chưa phải là người lớn. Trái tim của tôi còn tinh khôi những vui buồn của cuộc sống. Tôi chưa hề biết rằng tình yêu có thể làm cho con người chợt oà vui hay đớn đau. Tôi còn hồn nhiên ngắm nhìn những chiếc lá vàng chao rơi cuối đường bào hiệu mùa thu tới. Tôi hồn nhiên dẫm chân mình lên những viên sỏi sân trường, mà không cảm nhận được rằng nỗi đớn đau của con người thường bắt nguồn từ những từ ly. Vì thế khi nhìn thấy biển xanh lộng lẫy trước mặt, nhìn thấy bãi cát trắng nghiêng mình đợi đón từng cơn song vỗ về mình, tôi đã reo lên trong lòng “ Trời ơi! Biển!” Biển – đó không chỉ là nước tụ lại trùng trùng, đó không phải là những con sóng bạc đầu đổ xô chạy về phía bãi bờ. Đó là trái tim tôi bỗng sai một nhịp đập.

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31