...

Chọn đau khổ mà gửi vào im lặng

Subscribe to RSS feed

Posts tagged with "Sun.shine"

No title

, ,



Xem xong "Vua bánh mì" cách đây mấy ngày

Tôi cứ ngỡ mình đã chạm đến tận cùng của nỗi đau, nhưng ko ngờ vẫn còn những điều khác đau đớn hơn thế...


Câu này là do mình nói, cách đây mấy năm. Nhớ trong phim cũng có 1 câu tương tự như thế smile



4 năm trước mình đã rơi xuống 1 vực thẳm và ko dừng lại được, mình có ko gì để bám lấy, cũng ko có ai ở đó để kéo mình lên. Mọi chuyện mình đều phải chịu đựng 1 mình, gắng sức 1 mình, như từ trước đến giờ mình vẫn làm như thế.

Mình đã lựa chọn chạy trốn, thoát khỏi nơi đã gây ra cho mình bao nhiêu thương tổn.
Sau bao nhiêu năm tháng, tự vẽ nên cho mình bao nhiêu ảo mộng, cuối cùng những gì mình nhận được vẫn chỉ là sự tổn thương.

Bong bóng 1 lần nữa lại vỡ òa.
Đau đớn, đau đớn hơn gấp bội phần.



Mình sợ nhất là mộng tưởng. Giấc mơ càng đẹp, tin tưởng càng nhiều, hi vọng càng nhiều thì sẽ đau đớn càng nhiều.



Cậu ấy từng nói với mình cậu ấy ko bị gì hết, và mình đã tin. Mình biết cậu ấy sợ mình suy nghĩ, sợ mình lo lắng, sợ mình... Ngay cả lúc cậu ấy vào bệnh viện cậu ấy cũng ko nói với mình và lúc mình biết được thì cậu ấy lại bảo Ask tìm cách nói chuyện với mình... Cậu ấy nghĩ đến việc mình khóc thương Roxi của mình và cậu ấy sợ mình sẽ lại khóc như thế 1 lần nữa...



Trong suốt khoảng thời gian đó, mình đã luôn cầu nguyện, mình đã đặt hết tất cả điều ước của mình vào chiếc cỏ 4 lá, tất cả niềm tin, mong mỏi và hi vọng của mình...

Nhưng rồi...
Ngày đó vẫn xảy ra...



Mình đã nằm khóc 1 ngày 1 đêm, và ngày hôm sau mình quyết định đứng lên 1 lần nữa, để... đi tìm cậu ấy...

Đã bao lần, đã bao lần mình tự nhủ rằng chỉ khóc lần này thôi, và sau đó phải đứng lên. Nhưng mà... chưa bao giờ mình làm được...

Mình đã chìm đắm, chìm đắm quá lâu và quá sâu rồi...
Cái cảm giác như chạm tới tận đáy của sự thống khổ...

Mình đã bị trầm cảm 1 thời gian dài...

Tôi cứ ngỡ mình đã chạm đến tận cùng của nỗi đau, nhưng ko ngờ vẫn còn những điều khác đau đớn hơn thế...








Viết cho những gì đã qua
1 ngày ko tên.

26/03

,



Tớ cảm ơn, vì cậu đã tặng tớ cái Chibi-chan (dù chưa nhận được) và vì đã hỏi tớ có muốn coi Doremon hay ko.

Tớ cảm ơn vì trước lúc đi cậu đã tặng tớ 1 chiếc đồng hồ để giờ đây, mỗi lần nhớ đến Việt Nam, nhớ đến cậu, tớ lại lấy nó ra xem và nhủ thầm: "Ừ bây giờ chắc mọi người đã ngủ rồi, và cậu ấy cũng đã ngủ rồi smile".

Tớ cảm ơn vì cậu đã lục lọi cái máy tính để tìm mấy cái phần mềm và mấy bài hát đó cho tớ, tớ đang nghe bài nhạc "buồn thảm" nè smile

Tớ cảm ơn vì lúc tớ bị tai nạn cậu đã dặn tớ nghỉ ngơi và uống thuốc, và mỗi khi onl khuya lúc nào cậu cũng bắt tớ đi ngủ mad

Tớ cảm ơn, vì cậu đã luôn là 1 cái túi sáng, tràn ngập ánh sáng, dù là trong bất cứ hoàn cảnh nào, vì cậu, tớ lại có thể mỉm cười.

Tớ cảm ơn vì cậu đã là bạn của tớ, 1 người bạn thật là tuyệt vời love

Và tớ cảm ơn bởi vì cậu đã được sinh ra, được gặp gỡ và quen biết cậu là điều may mắn nhất của cuộc đời tớ...


Menchan, tớ ko biết con đường mình đi sẽ dẫn đến đâu, sẽ có những chuyện gì chờ đón ở phía trước, nhưng tớ biết 1 điều, trên con đường đó, sẽ mãi mãi có tên của cậu, sẽ là mãi mãi, cậu hiểu ko... Cho nên đừng bắt tớ quên, tớ sẽ ko bao giờ quên.


"Tớ chỉ muốn quên những kỉ niệm buồn chứ ko muốn quên những kỉ niệm đẹp", những kỉ niệm đẹp ko phải lúc nào cũng tràn ngập niềm vui, tớ biết, nhưng nó hạnh phúc theo 1 cách riêng, và tớ sống, 1 phần cũng vì nó. Những điều về cậu, chính là những kỉ niệm đẹp như thế...

------------------------------------

Hôm nay, 1 con bò được sinh ra cow Chúc mừng sinh nhật cool


(Trích e-mail được gửi đi ngày 26/03/2009)
May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31