Wednesday, September 29, 2010 9:45:29 AM
Byme&Ken
Byme & Ken 29/9- Con trai của tôi đã biết quan tâm tới bố rồi đó.
Tối hôm qua, mẹ gọi điện thoại cho bố. Bố nói đang bị đau bụng, nằm ở nhà không đi đâu được.
Byme đang nằm bên cạnh mẹ liền giật máy điện thoại của mẹ để nói chuyện với bố. Byme bảo, bố ơi bố đi mua thuốc mà uống nhé.
Sau khi tắt máy rồi, Byme còn bắt mẹ điện thoại cho bố để dặn dò thêm: “Bố ơi bố, nhớ mua cái thuốc trong ti vi quảng cáo ấy nhé”.
Thế là con trai tôi đã ra dáng người nhớn rồi đó.
Tuesday, September 21, 2010 8:07:27 AM
Byme&Ken
Byme & Ken 21/9 - Một vài hình ảnh của Byme & Ken
Tuesday, August 10, 2010 7:46:58 AM
Byme & Ken 10/8 - Sau một năm đấu trí với ông Giám đốc Sở Giáo dục đào tạo, sáng nay Byme chính thức đi học mẫu giáo ở trường mầm non Sao Mai, ngôi trường đạt chuẩn Quốc gia.
Để được học dưới mái trường này, mẹ Byme phải gửi đơn đến 4 lần đến ông Giám đốc Sở. Năm ngoái chính ông Giám đốc Sở cũ đã ký vào đơn nhập học của Byme nhưng sau đó bị cấp phó của ông bác lại. Vì thế cuộc thưa qua thưa lại kéo dài tròn 1 năm.
Ngày 21 tháng 7 năm 2010, Giám đốc mới chính thức ký tiếp nhận Byme vào trường với diện ngoài chỉ tiêu Sở giao. Mẹ Byme được trở thành tâm điểm của trường mầm non Sao Mai và như lời bà hiệu trường nhận định: Đây là phụ huynh ba mươi năm trong sự nghiệp trồng người lần đầu tôi mới gặp. (Vì sau những lần đơn mẹ gửi, trường lại bị thanh tra). Bà hiệu trưởng kiên quyết nhận đơn nhập học nhưng không chịu viết giấy vào lớp cho Byme. Ngày 5/8/2010, yêu cầu mẹ có mặt bà mới viết giấy vào lớp. Sáng hôm ấy, mẹ đến gặp bà để bà xem dung nhan của mẹ như thế nào (trước khi đi ông ngoại còn dặn mặc quân phục, bôi mặt lèm nhèm, đeo súng bên hông:D )
Với những áp lực như vậy, ngày Byme đến trường ai cũng lo lắng không biết có vụ "giận cá chém thớt" liệu có diễn ra hay không?
Friday, May 14, 2010 1:46:48 PM
Byme&Ken
Byme & Ken 14/5- Ngày 9/5, Byme và bố lên đường về nội.
Đây được coi là quãng thời gian xa mẹ lâu nhất của Byme. Lần đi cai sữa Byme chỉ ở nhà ngoại đúng một đêm. Hôm mẹ đi bệnh viện chỉ có mỗi một tối mẹ không gặp Byme. Ở nhà với em Ken mà mẹ nhớ Byme quá đi mất.
Mẹ biết Byme cũng nhớ mẹ nhiều. Ngày nào cũng gọi điện cho mẹ. Byme nói dõng dạc ra phết. Hỏi thăm toàn thể bà con xóm giềng. Hỏi anh Heo ở nhà có đánh nhau với anh Chíp không? Có đi uống cà phê không? Byme hỏi liên tục làm anh Heo bối rối cứ gọi mãi “Em Byme ơi”.
Byme hỏi thăm Dì Tuyết “Có mất điện không?” (Dạo này nắng nóng nên ở đây thường bị mất điện luân phiên). Byme gọi điện cho dì Tuyết bảo: Dì Tuyết đẹp như mẹ Nhung thôi. (Lâu nay Byme vẫn gọi dì Tuyết đẹp, nhưng đôi lúc bảo mẹ đẹp. Trước hôm Byme đi Hà Nội Byme ghé tai bố bảo mẹ xấu, dì đẹp. Dượng Nhiên bảo: làm mất lòng mất bề).
Trời nắng 40 độ, chiếc quạt tích điện chạy chỉ đủ thổi mái tóc em Ken bay lơ thơ thôi, nên em Ken thường ngủ không ngon giấc, cộng với nỗi nhớ anh Byme càng làm cho giấc ngủ của em chập chờn lại đâm ra mất ngủ. Em thức khuya và em dậy rất sớm. Mỗi lần em khóc. Em vẫn ngóng tiếng anh Byme bảo: Em đừng khóc, để anh Byme đánh anh Heo cho nghe. Mẹ đọc được ở em sự mong ngóng anh Byme sớm về với em.
Anh Byme đi về nội, nên mệ ngoại về với ông ngoại. Khi nào Byme về mệ ngoại sẽ trả phép để về với em Ken. Ở nhà giờ chỉ có mẹ và Ken thôi, vì thế nhớ Byme nhiều ơi là nhiều.
1 2 3 4 5 ... 18 Next »