Saturday, 5. July 2008, 00:35:56
I
Đến thu này thì mộng nhạt phai....
Ruồi: bao giờ thì em mới bỏ cafe?
Nàng: bao giờ anh bỏ em.
Phán xong một câu xanh rờn 7 độ lạnh, 3 độ ương bướng ấy nàng log out khỏi yahoo và đăng nhập vào game lòng thầm bực bội. "Bao giờ thì em bỏ cafe?" "Bao giờ thì em bỏ cafe?", cứ như là ruồi không hề biết rằng ruồi, cafe và game đã từ lâu trở thành 3 thứ không thể thiếu trong cuộc sống của nàng, tạo thành thế kiềng ba chân. Thêm một thứ cũng hỏng mà bớt đi một thứ cũng không xong. Nói thì nói cứng thế thôi chứ lỡ ruồi có bỏ thì nàng cũng chả nỡ lòng nào lại từ bỏ nốt cafe.
Sáng sáng vào công tư nàng lại treo auto game, trưa trưa cắp dù đi ăn với ruồi và tối tối cafe cùng bè bạn. Đời đơn giản và yên ấm thế, lẽ nào lại cần thay đổi. Bên ruồi nàng nhu mì, trầm tĩnh bao nhiêu thì bên bạn bè nàng lại hiếu động, hồn nhiên bấy nhiêu, để tối về trong game nàng lại hóa thân thành một sát thủ máu lạnh, thích đi giết người vô cớ để thỏa mãn cái tính hay gây sự của mình. Bỏ cafe, chả lẽ nàng lại hồn nhiên trong game và hiếu động trước mắt ruồi!? Nàng làu bàu bực tức, tiện tay đồ sát liên tiếp 3 thằng thiếu lâm quyền cho hả giận, lòng thầm tưởng tượng cảnh nhân vật của ruồi bị rút không còn giọt máu.
Chẳng thể nào chọn lựa, rẽ trái không xong, rẽ phải không thể, dừng lại càng không nốt. Đam mê nhất thời và ràng buộc vĩnh viễn - cafe, game và ruồi chả lẽ nào lại không hòa thuận?
Đừng bao giờ bảo nàng chọn lựa khi tim lạnh, đầu nóng và bản chất thích rong chơi luôn là bạn đồng hành. Dứt mình ra khỏi dòng suy nghĩ đang cuộn sóng và xoáy tít như lốc cuốn, nàng lẩm nhẩm đọc dòng chat cận của một nick lạ hoắc đang lon ton chạy bên cạnh "Dù cho mai này người có xa người thì Nhỏ ơi, ngày mai cafe với anh nhé!"

II
Gió vẫn hát thì thầm đến bên tôi như thật gần
Gió muốn nói điều gì tha thiết
...
Lâu rồi mới nghe lại bài này trong một buổi sáng những ngày giáp tết, nắng vàng ngoài song cửa, cổng nhà đối diện, một cây mai hoa đỏ, một cây mai hoa vàng đang e ấp nụ. Lòng nhẹ nhàng, thư thái, dường như có điều gì đó đã ở lại xa rất xa. Thời gian đã qua, tất cả mọi điều đã được gọi tên là quá khứ. Thôi thì cười một chút với đời, tương lai ta nằm hoàn toàn trong bàn tay ta đó.
Nắng lên, xoay lưng về phía cửa sổ nhưng vẫn cảm nhận được nắng bằng vài tia sáng chiếu vào màn hình. Thèng Cái bang quyền cùi mía vẫn chăm chỉ đi oánh thỏ để nhặt từng cánh hoa tàng hồng bên rừng trúc, thỉnh thoảng vào kiểm tra thì thấy anh chàng nằm ngay đơ với mức sinh lực tụt xuống 0 mà chẳng hiểu vì sao có lẽ nào bị thỏ cắn chít như con gì gì cùi bắp của thèng anh trai Giờ này chắc chỉ có thèng cái bang của mình với cùng lắm là đại gia Tiêu Lam Chi ol treo đồ bán thôi, "con gà" Hạ Yên Chi giờ ko đi lang thang trong game đâu, mai mốt có gặp thì chắc Diệp Linh Chi phải ba chân bốn cẳng (nếu có đủ số những cái cẳng ấy) phi hết sức lực, khinh công luôn, chứ ko thì lại bị cúm gia cầm thì toi Hix, em iu của mình hôm qua được sắm đồ tết rồi, ko phải chịu cảm lạnh vì ... thiếu quần nữa, thật là khốn khổ cho cái thân nghèo (thông báo Diệp Linh Chi chuyển quê ra Quảng Ninh rồi, bà koan thông cảm). Em í chả lúc nào mang đc theo trong người quá 1vàng, lý do đơn giản là nếu có bị die vì một lý do củ chuối nào đó - ví dụ như lâm trận thư hùng với thèng ngũ độc hạng 19 toàn ser chẳng hạn hay bị 2 thèng thiếu lâm quyền giam cho đứng yên chịu trận rồi oánh tới tấp - thì cũng bị trừ có mấy bạc thôi, bởi, con nhà nghèo mà, phải bít tiết kiệm Mà ... ngại lắm cơ, cứ mỗi lần được bác Chủ thương hội đưa vào Vân Mộng Trạch là y như rằng chỉ chưa đầy 5 phút sau là tên được chuyển màu nhờ phím F9 iu vấu, ơ, "đâu phải em, nào đâu phải em..." tại vì bọn kia cũng màu mè đẹp thế, em bon chen có tẹo, con gái mà, điệu một chút thôi chứ có gì đâu nào Nhưng, game là một xã hội thu nhỏ thôi, nên game cũng giống như đời, tức là ko hề có chuyện hoàn hảo, chính vì lẽ đó mà dù có chiến đấu oanh liệt bao nhiêu đi chăng nữa thì tay kiếm cũng chỉ lão luyện lên đc một tẹo. Và chính vì thế mà có một người, vào một ngày trời mây u ám, ngồi lặng lẽ trước màn hình comp, dõi theo em Diệp Linh Chi tung tăng chân sáo, mơ mơ màng màng và lấy bút chì vẽ vẽ lên cái màn hình 2 chữ Nấm bùm khi tối qua chứng kiến trận chiến giữa kiều nữ và một loạt các chàng khác mà kết quả là nàng về thành với ngoại thương, nội thương tá lả... Ui, mà nói chuyện game thì đến bao giờ mới xong, chắc ít ra cũng phải tới Tết ... Công gô á, thui chuyển đề tài
Giờ tới café nhé, mà khoan, trước khi type tiếp thì vào thăm thèng em tí, uhm, vẫn chăm chỉ ghê ta, ngoan nữa, ko ks với ai hết Café à, liếc một cái về phía ly café đá nâu đen trên bàn, chẹp chẹp một tí, vị đắng của café còn đọng trên môi, café sáng lúc nào cũng thật thú vị. Café với xXxPhong Hội cũng thú vị lắm. Nhất là những trận cười nghiêng ngả của 3 thèng Phong mà 3 con Chi ngồi ngơ ngác chẳng hiểu vì sao Mà lúc nào cũng thế, nói từ đầu buổi đến cuối buổi thì thế nào cũng sẽ có một đứa nào đó được "đi lang thang trong game", khổ, "gà" thôi mà, có gì đâu, há Quái, ún hết 1 ly café rồi - nghĩa là cũng phải hơn 1 tiếng đồng hồ rồi đó, vậy mà thèng cùi mía vẫn chưa lụm được tờ vé số nào, hix, thế thì làm sao chiều rao "vé số đêyyyyyy, vé số chiều xổ đêyyyyyy" được nhỉ. Ráng đi cùi mía, nuôi em Diệp Linh Chi ăn học thành tài thì phải cực ghê lắm, dù sao thì anh trai cũng bỏ đi theo ... một con mèo xù nào đó roài cho nên cóc thèm quan tâm đên nữa, hix hix. Chết, quên, lại lạc đề, quay lại vấn đề chính cái nào. Xí, hình như hơi bị giống với những hôm xXxPhong Hội "họp bàn chiến sự" nhỉ, cứ đi lạc đề miết thôi. E hèm, café, café, café ... Trời, chữ với nghĩa đi đâu hết rồi vậy ta... café , e hèm, café là một cây lùn lùn (giống con gia tinh lùn ko nhỉ ), có mấy cái lá màu xanh (đương nhiên đúng) với lại mấy cái hột cũng màu xanh (chắc lun) rồi khi nó chín rồi người ta hái về rồi ba chấm ba chấm ba chấm và cuối cùng là mang lên bàn cho xXxPhong Hội ún. Xong!
Giờ tới ruồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii Ruồi ơi ruồi bay cao, ruồi ơi ruồi bay xa - câu này của Canis á, hok phải của mình đâu. Bởi vậy, Canis nói linh lắm, giờ còn con ruồi nhép nào đâu mà viết đây. Hồi trước ko game, à, chính xác là chưa game thì còn có thời gian ngồi kưa cẩm từng con, từng con ruồi một (có khi nhìu con cùng lúc nữa cơ, mệt mỏi lắmmmmmmmm) Chỉ mới hum wa thôi, ngồi duyệt lại msg archive của mình với nhỏ Na lại nhớ lắm, than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu... chắc phải bỏ lên status "từng con ruồi bỏ ta đi" để một phút mặc niệm quá Chít, cái thủ của thèng cùi mía hư rồi, hok chịu oánh nữa, chờ tí để đi thay thủ đã......Thế đấy, viết có bi nhiu đó thôi mà cũng bị gián đoạn nữa, chả trách sao ruồi chẳng bỏ ra đi. Nghĩ coi, thời gian chat chit với ruồi bị giới hạn tối đa, nhìu khi hok thèm available lun nữa thì ruồi làm sao bít mình có ol mà kiu với réo, mà có gửi offline thì cũng chỉ liếc xéo qua một cái rồi thôi à. Biết làm sao đc, bỏ em iu Diệp Linh Chi ra thì có mà về thành dưỡng thương à, rồi lại phải lụi cụi chạy lên spot nữa ah, thôi, chẳng thà quăng cục lơ to to vậy đi Xí mà lâu lâu cũng thấy bùn bùn vì dạo này chẳng còn đc đọc những câu có cánh mà đọc rồi thì trong bụng lại cười khục khục vì bít tỏng tòng tong là ruồi sẽ nói, hành động ... y chang như những gì mình nghĩ. Với lại lâu lâu cũng thấy trống vắng vì ko đc copy/paste với 2 nhỏ kia rồi hè hụi phân tích, đề ra phương án, đường lối "tác chiến" nữa, hix, bùn thiệt á. Thôi vô chơi game cho đỡ bùn hè.

III
Bạn Na viết một bài thật tâm trạng (chẳng biết có lừa tình ko). Bài của bạn Nu thì lém lỉnh khiến phải cười lăn cười bò. Bạn Ni biết viết gì đây khi mà tâm trạng không có, cảm xúc không có, ý tưởng cũng không nốt. Hai ba bản nháp cái nào cũng dang dở, câu chữ rủ nhau lang thang phương nào mãi chẳng chịu về. Bởi thế hâm mộ bạn Canis lắm lắm luôn, bởi chỉ cần giao đề tài là một hai ngày sau có ngay sản phẩm. Nhưng bài này thì chẳng thể nào mè nheo nhờ viết dùm nên đành phải ép mình vậy, tự an ủi rằng "miễn cưỡng đôi khi cũng hạnh phúc" .
Từ dạo để lại status trên Y!M cũng là lúc set permanently offline với hầu hết các nick trong list và cũng nhân đó del luôn một cơ số không nhỏ những nick mà theo đám bạn Nó bảo đấy là "Ruồi". Chán.
Không còn hứng thú đẩy đưa, không còn những lời mật ngọt bởi tất cả chỉ như những vở kịch. Dụng tâm làm chi, ra sức làm gì khi mua "mui vui chỉ được một vài trống canh". Để rồi khi sân khấu hạ màn, diễn viên xóa bỏ lớp phấn hóa trang, Nó còn lại gì??? "Ta là ai mà còn khi dấu lệ, ta là ai mà còn trần gian thế?".
Nhớ Yu từng an ủi "everythings is games" khi Nó chán nản lơ là việc làm một con nhện giăng tơ. Ừa thì đúng là game, nhưng khi game over có thật là sẽ vui? Chơi làm chi khi biết trước 99% kết quả? Chơi làm gì khi buông xong tiếng cười giễu cợt của kẻ chiến thắng Nó lại quay sang đối diện với một tâm hồn khô cằn, trống rỗng và cảm xúc chai lỳ thêm một tí. Chán.
Muốn chơi thì còn thiếu gì game. Không muốn đau đầu vì phải vận dụng trí óc trong những trò train IQ thì cứ hóa thân thành hiệp nữ phiêu bạt trong game online.
Khởi đầu, Nó là một con gà bị bài viết "Xanh ngắt liễu Dương Châu" dụ dỗ đã tập tễnh gia nhập giang hồ với vai trò Nga My buff trong VL1. Khá hơn tý, Nó trở thành đại gia nhờ chăm chỉ cày nhiệm vụ thương hội và treo acc bán hàng với vai Ngũ độc Cổ sư trong VL2. Hiện tại, thì hài lòng với nhân vật Tiêu Dao khá pro trong Thiên Long. Nhưng rồi cũng chán bởi người chơi game thì thích đua top, bạn chơi game thì thích PK, nó chơi game chẳng thích gì hết. Chơi chỉ để chơi.
Game chỉ hào hứng khi được càm ràm bạn là người phá của nhưng rồi lại te te chạy đi mua Tiêu Kiếp Tán và Máu cho bạn oánh nhau. Game chỉ hào hứng khi được ca bài "đi lang thang trong game có con gà có con gà". Game chỉ hào hứng khi có cái dụ bạn kéo lv đổi điều kiện. Game hết hứng thú khi bây giờ cafe 2-3 tiếng đồng hồ chẳng còn bàn game. Chán.
Cafe bây giờ khác rồi. Không còn 6 mà chỉ còn 4. Cafe ngon, nhạc hay, khung cảnh đẹp không còn là tiêu chí hàng đầu khi chọn quán. Cafe bây giờ đôi khi gặp phải giang hồ hiểm ác, phòng bị đầy mình mà vẫn dính chưởng như chơi (thế nên phải cafe tiếp để còn kiếm cơ hội phục thù ). Cafe bây giờ vì bạn và cũng vì Nó. Vì cafe là "một cõi đi về". Cafe bây giờ lại còn được mè nheo và gãi đầu. Thế nên chẳng thể nào chán được cafe.
Bắt ruồi chẳng thể bắt một mình bởi biết khoe ai.
Chơi game chẳng thể chơi 1 mình bởi biết bàn với ai.
Cafe thì khác bởi cafe vẫn có thể một mình. Những sáng dịu dàng cafe vỉa hè đọc báo sớm. Những trưa thanh bình thả hồn theo từng trang sách. Những tối êm à đắm mình trong hương cafe say say trong điệu nhạc trầm mềm. Một mình.
Chán bắt ruồi Nó chuyển sang chơi game.
Chán chơi game Nó quay về làm bạn cùng cafe.
Chán cafe Nó sẽ ...
Nó sẽ chán cafe khi mặt trời mọc ở đàng Tây.
Khi nào mặt trời mọc ở đàng tây nó sẽ điền tiếp vào dấu ...

Đỗ Yên Chi (Hạ Yên Chi + Diệp Linh Chi + Tiêu Lam Chi)
cafe_saigon