Thursday, 27. December 2007, 10:09:18
Khi nhìn nhận vào tính hệ thống của các hành động lấn dần mà Trung Quốc đã tiến hành suốt nhiều năm qua, ta thấy đó là một nguy cơ lớn. Cho đến các sự kiện và diễn biến sau các vụ bắn giết ngư dân Việt Nam, mà hầu như đã bị xử lý theo cách thức làm êm xuôi như một hòn đá ném xuống giếng sâu, không để lại tiếng vang gì, càng thấy rõ rằng, chúng ta, đã không ý thức được hết tính nghiêm trọng của vấn đề.
Quyết định thành lập thành phố Tam Sa lần này của Trung Quốc là một bước tiến dài và nguy hiểm. Hồ Cẩm Đào chờ đến sau đại hội 17 của mình, mà trước đó vốn tuyên bố TQ muốn là một nước tôn trọng luật pháp quốc tế và quy tắc hòa bình, đã quyết định mở rộng lãnh thổ thêm 2,4 tr km2 (Toàn bộ phần diện tích các vùng biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa và Đông Sa mà TQ đơn phương tuyên bố chủ quyền), tương đương với 1/4 diện tích TQ. Lần này thì ngay cả những kẻ ngây thơ nhất, ngay cả những người muốn tìm cách dựa dẫm vào TQ nhất để bảo toàn quyền lợi cá nhân, cũng phải ngã ngửa người.
Từ nhiều năm qua Trung Quốc đã tiến hành một cuộc chiến xâm lược từ từ về mọi mặt, từ tuyên truyền, ngoại giao, giáo dục cho đến quân sự. Quân sự thì đã rõ, Tàu Khựa đang không ngừng bành trướng quy mô hải quân, hiện đại hóa quân đội, với ngân sách quốc phòng tăng theo cấp số cộng hàng năm, đến giờ chỉ còn thua người Mỹ. Về mặt tuyên truyền và giáo dục, thử làm một phép search nhỏ các tuyên bố bằng tiếng Trung trên mạng về chủ quyền của TQ đối với Hoàng Sa, Trường Sa, thấy rõ rằng nó chiếm một khối lượng khổng lồ đến thế nào. Ngay như trang Wiki, một trang web ít giá trị học thuật chân chính nhưng lại có giá trị lớn về tuyên truyền và phổ cập thông tin, người Tàu đang tuyên truyền cho cả thế giới rằng Hoàng Sa, Trường Sa thuộc về TQ từ tận đời Đông Hán, còn Việt Nam mới chỉ từ 1973 mà thôi. Mưa dầm thấm đất, những luận điệu xảo quyệt và trắng trợn ấn đang ngày ngày len lỏi vào mọi ngóc ngách của thế giới này. Chính sách đó của người Tàu được sự hậu thuẫn của chính quyền, còn Việt Nam, trong những năm qua, chính do chính sách xoa dịu cầu hòa mà Việt Nam chủ trì, đã dẫn tới việc chính người dân trong nước còn bị bưng bít thông tin, chưa nói gì đến bạn bè quốc tế. Trung Quốc đã chuẩn bị cho hành vi xâm lược bành trướng từ từ này một cách có hệ thống từ hơn 50 năm qua, sau tuyên bố về lãnh hải năm 1956 của Chu Ân Lai, bằng mọi biện pháp tổng hợp: Tuyên truyền, giáo dục, quân sự. Còn chúng ta, đã phạm không ít sai lầm khi để người Tàu lấn tới quá nhiều.
Qua những sự kiện trong những ngày qua, thấy rằng chúng ta không hèn. Giờ đây khi đã có nhiều người hơn ý thức rõ về được nguy cơ, chúng ta cần phải làm gì?
Trước hết ta thấy rằng mỗi người cần tiếp tục nhân rộng suy nghĩ và cách nhìn của mình về nguy cơ tại Trường Sa, Hoàng Sa cho càng nhiều người càng tốt. 83 triệu dân Việt Nam, không đủ khả năng để đánh thắng toàn bộ Trung Quốc, nhưng nó đủ khả năng để kéo chậm nhịp phát triển của Trung Quốc thêm 50 năm. Hãy nhìn đến bài học chiến tranh từ nước Mỹ. Chúng ta có thể lấy lòng quyết tâm của mình ra như một lời khẳng định, để Trung Quốc không thể quá coi thường mà thực hiện dã tâm thôn tính của mình. Điều thứ nữa, hãy mang thông tin về Hoàng Sa và Trường Sa, phổ cập nhiều nhất bằng mọi cách có thể đến với bạn bè quốc tế. Hãy yên tâm, số người ghét TQ trên thế giới chắc chắn nhiều hơn rất nhiều số người không có thiện cảm với chúng ta. Bản thân nó đã là một lợi thế. Ở đây phải tìm mọi cách để đưa thông điệp này đến mọi ngóc ngách của thế giới mạng : Trung Quốc đang thực hiện dã tâm xâm lược cùng với đà mạnh lên của nó, hôm nay là Việt Nam, ngày mai sẽ là Asean, tiếp đó sẽ là các lợi ích của Nhật Bản, Ấn Độ và toàn châu Á. Một quốc gia lớn nhưng tham lam và vô trách nhiệm. Chắc chắn sẽ có nhiều người tin vào chúng ta.
Những tư liệu lịch sử về quyền chiếm hữu Hoàng Sa, Trường Sa do các nhà nghiên cứu chuyên môn phân tích cần được dịch sang mọi thứ ngôn ngữ phổ cập, gồm tiếng Anh, Pháp, Nga, Ý.... Và hãy đem phổ cập bằng mọi cách, bằng mọi nguồn trên Internet. Đừng làm một việc riêng lẻ là hô hào lòng đoàn kết và tự hào dân tộc. Việc đó rất đáng làm, nhưng hãy làm một việc khôn ngoan hơn: Phơi bày tính nguy hiểm và hiếu chiến cũng như nguy cơ từ dã tâm của Trung Quốc đối với hòa bình và lợi ích của mọi quốc gia trong khu vực. Chúng ta yếu thế hơn trong cuộc chiến song phương, nhưng chúng ta sẽ mạnh thêm lên nếu tranh thủ được sự ủng hộ quốc tế.
Những trang như Wiki hay mọi diễn đàn mạng, các diễn đàn của các trường đại học trên thế giới, nếu có người Việt theo học, đều cần được phổ cập thông tin theo cách này. Đó là một việc mà anh thấy chúng ta có thể làm, nên làm và làm ngay bây giờ.
Tẩy chay hàng hóa Tàu là một hành động yêu nước, nhưng sẽ có phần mù quáng. Chúng ta chống Trung Quốc nhưng trong sự tỉnh táo chứ không cực đoan. Hãy suy xét kỹ mọi hành động trước khi làm, miễn sao, nếu thấy việc đó là phù hợp với bản thân và có ích cho cuộc chiến đòi lại lãnh thổ khó khăn này thì nên làm.
Biểu tình là một hành động dũng cảm, gây được tiếng vang rất lớn, nhất là với một đất nước từ xưa đến nay dân chúng quen im miệng như Việt Nam. Không ngạc nhiên gì khi chỉ vài trăm người tham gia nhưng lại được rất nhiều hãng thông tấn trên thế giới nhắc đến. Có lẽ chúng ta sẽ buồn khi nhìn nhận vào tính phổ cập của nó trên các phương tiện thông tin đại chúng trong nước. Điều đó không nên ngạc nhiên, cần có thêm thời gian để những cái đầu quen ve vãn Trung Quốc làm quen và đối mặt với thực tế. Nỗ lực và lòng dũng cảm của người Việt Nam sẽ không bị uổng phí.
Không phải để tự hào, cũng không phải để ảo tưởng khi nhìn nhận lại lịch sử để thấy rằng, bao giờ, khi nào kẻ thù của chúng ta trong quá khứ cũng mạnh hơn chúng ta rất rất nhiền lần. Nhưng khi người Việt quyết tâm, chưa bao giờ chúng ta thất bại, dù cái giá phải trả là rất đắt. Vậy còn lần này, một lần nữa lại là một kẻ thù lâu đời, hùng mạnh và đầy dã tâm, chúng ta có còn quyết tâm hay không?
HÃY HÀNH ĐỘNG VÌ TRƯỜNG SA THÂN YÊU!!!
http://blog.360.yahoo.com/blog-Ztk3HoI_dLCzX_U903w0CJQ-?cq=1
Sunday, 7. October 2007, 15:39:43
Một mình lang thang đi dạo quanh hồ Văn Quán của thành phố Hà Đông vào một buổi chiều mát mẻ, bất giác mình lại nhớ đến thuyết tương đối của Albert Einstein. Lững thững vừa đi vừa hình dung ra những gì mình đã được biết về thuyết tương đối của một nhà khoa học vĩ đại, người mà mình vô cùng ngưỡng mộ. Và từ những giây phút miên man, mơ mộng đó mình đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ kỳ quặc và buồn cười.
Einstein nói rằng vũ trụ có hạn nhưng không có biên giới và vũ trụ chỉ là một màn trời đêm đen kịt như vậy. Mình phải hiểu điều này như thế nào đây?! Từ trước tới giờ chưa có bất cứ một ai biết được vũ trụ rộng lớn nhường nào, kích cỡ của nó ra sao. Vũ trụ là bất tử! Einstein cũng đã từng nói như vậy. Vũ trụ được hình thành sau vụ nổ Big Bang cách đây khoảng 13,7 tỷ năm trước. Đây là điều mà các nhà khoa học đã nói. Trước khi vụ nổ Big Bang xảy ra thì vũ trụ đã co lại thành một khối, trong đó thời gian và không gian là vô hạn. Vụ nổ Big Bang hình thành nên vũ trụ, vũ trụ bao gồm nhiều thiên hà, và những thiên hà này đang ngày càng cách xa nhau. Điều đó chứng tỏ vũ trụ đang giãn nở. Nó giãn nở đến đâu, khi nào thì hết giãn nở và các thiên hà sẽ trôi về đâu trong màn đêm đen sâu thẳm của vũ trụ thì không ai có thể biết được. Có bao nhiêu vì tinh tú trong vũ trụ? Câu hỏi này chẳng khác gì khi ta hỏi xem có bao nhiêu hạt cát trong sa mạc Sahara.
Vì chẳng có ai biết vũ trụ rộng lớn như thế nào nên người ta cho rằng kích cỡ của vũ trụ bằng 0. Tức là vũ trụ không có kích cỡ! Còn khối lượng của vũ trụ thì sao? Khối lượng của vũ trụ thì bằng vô cùng. Nghĩ đến đây Phong mới băn khoăn một điều là: giả sử coi vũ trụ là một quả bóng thật to. Nếu ta nằm trong quả bóng đó thì đúng là tối om. Bước tiếp theo ta sẽ bơm không khí vào bên trong quả bóng, giả sử đó là khí hydro, giống như khí trong vũ trụ. Sau đó ta sẽ cho một nắm cát vào bên trong quả bóng. Hãy cứ hình dung mỗi một hạt cát là một hành tinh. Tiếp theo ta cho một vài mẩu đất nhỏ, những mẩu đất này có khả năng phát sáng. Hãy coi chúng như là các mặt trời đi. À, còn phải cho thêm một ít khói xanh, đỏ, tím, vàng cho nó giống tinh vân. Bây giờ ta đã có một vũ trụ thu nhỏ theo trí tưởng tượng rồi. Nhưng có một điều chúng ta đều thấy đó là: bên ngoài quả bóng là một thế giới khác. Vậy bên ngoài vũ trụ là cái gì? Người phương Tây tưởng tượng Chúa là người đã tạo ra vũ trụ. Chính Chúa là người đã nặn ra các hành tinh, nặn ra trái đất, nặn ra cây cối và con người. Thế đấy! Chính vì sự bất lực trong việc khám phá vũ trụ nên con người đành nghĩ đại ra một đấng siêu nhiên đã tạo ra thế giới tự nhiên này.
Trong vũ trụ tồn tại 2 dạng vật chất. Đó là chất vô cơ và chất hữu cơ. Chất vô cơ là chất khí, là sỏi đá, là đất cát… Còn chất hữu cơ chính là nguồn gốc của sự sống trên trái đất và có thể là sự sống ở đâu đó trong vũ trụ mênh mông này. Có một điều có lẽ ít người biết. Đó là chất hữu cơ trên trái đất không phải tự sinh ra trên trái đất, mà nó được mang đến từ một nơi nào đó trong vũ trụ. Trái đất đã được hình thành bằng sự va đập và bồi đắp của các thiên thể nhỏ trong vũ trụ. Giống như khi ta nặn một quả bóng bằng đất vậy. Nhiều miếng đất nhỏ chồng lên nhau, dính vào nhau sẽ tạo thành một quả bóng bằng đất thật to. Các nhà khoa học dự đoán rằng chất hữu cơ trên trái đất đã được một sao chổi mang tới. Sao chổi này xuất phát từ đâu thì không ai biết, nhưng có điều điểm dừng của nó là ở trái đất. Nó đã đâm vào trái đất của chúng ta. Khi núi lửa phun trào hàng nghìn năm và sau đó là mưa cũng trong hàng nghìn năm luôn. Chất hữu cơ gặp nước và sự sống bắt đầu từ đó. Con người đã luôn tự hỏi mình rằng: Chúng ta từ đâu đến? Chúng ta ở đây làm gì? Và chúng ta sẽ đi về đâu? Những câu hỏi này thật khó trả lời đúng không?
Bây giờ Phong sẽ nói sang vấn đề về không gian. Einstein đã nói rằng không gian và thời gian là tương đối. Trước hết tại sao không gian lại là tương đối? Nó tương đối vì không gian sẽ được cảm nhận khác nhau nếu những người quan sát nó đứng ở những vị trí khác nhau. Ví dụ: bạn của Phong ngồi trên xe ô tô, còn Phong thì đứng ở ngoài để quan sát chiếc ô tô đó chuyển động. Giả sử ô tô đó chạy với vận tốc 60 km/h và cửa ô tô được thiết để Phong có thể nhìn được vào bên trong chiếc xe ô tô đó. Bạn của Phong sẽ vo viên một mảnh giấy lại và thả mảnh giấy đó từ trần xe xuống sàn. Bạn của Phong ngồi trên xe ô tô sẽ chỉ thấy mảnh giấy đó rơi xuống sàn ô tô mà thôi. Anh ấy sẽ không thấy được điều mà Phong đã thấy. Đó là từ lúc mảnh giấy được thả, cho đến khi nó rơi xuống sàn thì nó đã đi được một khoảng cách, ví dụ là 2 mét so với mặt đường rồi. Không gian bên trong ô tô và không gian ở bên ngoài ô tô đã tạo ra cho Phong và bạn của Phong 2 cảm nhận khác nhau. Thế mới nói không gian là tương đối.
Không gian còn có thể bị làm lõm nữa cơ! Theo như thuyết tương đối của Einstein thì khi trái đất quay nó sẽ làm lõm phần không gian nằm bên dưới nó và kéo thời gian xung quanh trái đất đi nhanh hơn. Không gian theo thuyết tương đối của Einstein thì gồm có 4 chiều, trong đó thời gian chính là chiều thứ tư. Nghĩ đến đây thì Phong tự dưng bật cười khi hình dung ra cảnh tượng mình có thể dắt theo thời gian như dắt chó, dắt mèo.
Vậy thời gian là gì? Tại sao nó lại là tương đối? Trước hết xin hãy lắng nghe suy nghĩ của Phong về thời gian. Tại sao chúng ta lại cảm nhận được thời gian? Thời gian từ đâu mà có? Chúng ta cảm nhận được thời gian là vì có sự chuyển động và có sự thay đổi. Khi mặt trời mới ló rạng ở đằng Đông chúng ta đoán ngay rằng: Ừm, có lẽ bây giờ là 5 giờ sáng. Và khi mặt trời ở trên đỉnh đầu của chúng ta, chúng ta sẽ nói là: 12 giờ trưa rồi ấy nhỉ. Còn khi mặt trời lặn ở đằng Tây, chúng ta có thể nói là: 6 giờ tối rồi, về chuẩn bị ăn cơm thôi. Thế đấy! Chúng ta cảm nhận được thời gian là do sự chuyển động của trái đất quanh nó và quanh mặt trời. Hãy giả sử rằng, chỉ có duy nhất trái đất trong vũ trụ mà thôi, sẽ không có mặt trời, không có mặt trăng, không có bất cứ một thứ gì khác ngoài trái đất. Trái đất dừng lại, nó không quay nữa. Khi đó giả sử bạn là người đứng trên bề mặt của trái đất thì bạn có thể cảm nhận được thời gian không? Bạn không cảm nhận được phải không? Bạn đừng buồn vì cũng sẽ chẳng có ai cảm nhận được đâu!
Con người là loài động vật bậc cao duy nhất trên trái đất này biết mình sẽ phải chết. Chính vì như thế nên mới có những người sống vội. Họ sống vội bởi vì họ muốn làm được tất cả những gì mà họ muốn. Những người này thường có cảm giác là mình sẽ chết nay mai. Và cuộc đời này thật là ngắn ngủi để họ có thể thực hiện được những dự định của mình. Chúng ta cần nhớ rằng: chúng ta làm việc để sống, chứ không phải sống để làm việc. Cuộc đời này còn có nhiều điều thú vị hơn thế! Còn có những người thì sống quá chậm chạp, lười biếng. Những người này thì cho rằng: đời người sống được là mấy. Thôi thì khi nào còn sống trên cõi đời này thì ta cứ vui chơi, nhảy múa, ăn chơi hưởng lạc cho nó sướng. Thế mới nói thành công hay thất bại đều là do thái độ sống và lối tư duy của từng người mà ra. Cuộc sống bận rộn với đầy rẫy những bon chen và lo toan mưu sinh đã khiến cho con người ta không còn có nhiều thời gian để tự nhìn lại mình và nhìn lại cuộc đời này với một cái nhìn vĩ mô.
Thời gian là tương đối theo cách giải thích rất đơn giản của Einstein là vì lý do sau đây. Chúng ta hãy xem ví dụ này của Einstein nhé! Khi một chàng trai ngồi cạnh người yêu của mình thì chàng ta sẽ có cảm giác rằng một giờ ngồi tâm sự với cô ấy nhanh như một phút vậy. Còn khi anh ta ngồi trên bếp lò nóng một phút thì đối với anh ta như là một giờ đã trôi qua.
Vũ trụ này thật là kỳ lạ! Hợp rồi lại tan, tan rồi lại hợp. Nó cứ luân hồi mãi như thế thôi. Những gì mà con người hiểu được về vũ trụ cuối cùng sẽ chẳng được là mấy. Giống như Phong hiện giờ đây. Sau khi đi được một vòng quanh hồ Văn Quán, Phong đã trở lại vị trí xuất phát. Thế đấy, con người đã hăm hở và vật vã đi tìm câu trả lời cho bí ẩn vũ trụ, và đến một lúc nào đó sẽ trở lại vạch xuất phát. Đến khi con người hiểu biết được 10% về vũ trụ thì khi đó mặt trời sẽ tắt, các hành tinh sẽ va đập vào nhau, vũ trụ sẽ như là mớ hỗn độn, co vào rồi lại nở ra. Và một thời kỳ mới của vũ trụ sẽ lại được bắt đầu! Nhưng không vì thế mà loài người chúng ta ngừng khám phá. Chúng ta vẫn từng ngày từng giờ hướng tầm mắt và suy nghỉ của mình ra ngoài không gian. Điều gì đã giúp cho loài người chúng ta tồn tại và phát triển như ngày hôm nay? Điều gì mà kỳ diệu vậy? Suy nghĩ một hồi Phong mới dám đưa ra ý kiến chủ quan của mình. Đó có thể là “tình yêu”. Có lẽ vậy!
Saturday, 23. June 2007, 14:10:25
1.Cafê Giảng, Hàng Bông (có món cafe đặc sản => Cafe trứng)
2.Café Phố, 15 Lý Thường Kiệt (rất nhiều bạn gái thời trang - Bổ mắt )
3.Café Phố cũ (gallery café) - hàng Gai (gần Giảng) (nhà cổ, góc nhìn đẹp ngắm hồ Gươm!)
4.Café Moulin Rouge (hồ Trúc Bạch)- tầng 5
5.Café Ban Mai, đầu Bà Triệu (có món thạch ngon mà rẻ)
6.City view, hàm cá mập, tầng thượng (trang trí ko đẹp lắm nhưng nhìn xuống hồ cơ mà!)
7.ofitel Plaza, cuối đường Thanh Niên, tầng thượng (ngắm cảnh tuyệt vời, lên đây mới biết thế nào là Hà nội đêm phối cảnh tổng thể!, có nhạc Jazz, chỉ có điều giá cả chát lắm!)
8.Capuchino, Nguyễn Chí Thanh (đối diện trường Luật), đi vào ngõ
9.Trà Tàu, 30 Nguyên Hồng (nhìn tầng 1 chẳng giống quán nước gì cả, lên tầng 2 đẹp ra phết, uống trà+ rượu ở đây ngon)
10.Dimald “ấn tượng”, 12 Điện biên phủ (lên tầng thượng, cũng khá đẹp)
11.Dimald, 14 Trần Bình Trọng (nhỏ hẹp nhưng khá thú vị)
12.Café 84, Nguyễn Du (buổi tối các ngày trong tuần có violon+guirtar, giá cả bây giờ đắt hơn hồi trước thì phải, những 12000/ cốc sinh tố dưa hấu sữa!)
13.Rick café, 84 Nguyễn Du
14.Zcafe, 17 Tông Đản (Tối thứ 3, 5, 7 ca nhạc, nội thất đẹp)
15.Café Làn Sóng Xanh, Chùa Bộc (nhạc sống)
16.Café Liễu Giai, Liễu Giai (nội thất đẹp)
17.Café Friend, 1 Bà Triệu
18.Café Ciao, 2 Hàng Bài
19.Opera café, 59 Lý Thái Tổ
20.69- 69 Mã Mây (bar+restaurant do 2 SV Pháp thiết kế nội thất, ăn ko ngon lắm)
21.Café Hà Nội phố, Trần Hưng Đạo (sịnh tố chanh muối duy nhất (?) có tại hà nội!)
22.Café Nhạc Tranh, ngõ 61 Thái Thịnh (nhạc Trịnh, Beatles, violon, guirtar)
23.Flagon, Lò Sũ (lâu ko lên ko biết bây giờ thế nào, hình như có cacao đánh đá ngon thì phải?!)
24.Café Thanh Thảo, Bát đàn (mùa hè uống nước ở đây tuyệt lắm, có máy lạnh, không gian ấm cúng(!) giá cả phải chăng, uống được!)
25.Café Lâm, 60 Nguyễn Hữu Huân
26.Café Mai, Lê Văn Hưu
27.Café Thọ, 117 Triệu Việt Vương
28.Và vô số café ở Hàng Hành, chẳng biết đưa cái nào vào bỏ cái nào ra nữa!!!
29.Danh Trà 55, Phan Chu Trinh,
30.Dilmah-Lipton, Các quán dọc đường Điện Biên Phủ, đoạn gần lăng Bác nói chung bình thường
31.Bảo Oanh, đầu dốc Thanh Niên, vị trí đẹp, rẻ.
32.City View, Tầng thượng nhà Hàm Cá Mập, vị trí đẹp, đắt.
33.Hale, Hồ Gươm Xanh và Fantasy, không dành cho giới hssv ít tiền, nói chung chưa nên vào.
34.Các quán café vườn, ở rất nhiều nơi, trong quán có nhiều ô nhỏ, các ô đều có mành, vào đó thì … có giời mới biết, thích.
35.Cà fê Cổ Ngư (8 Đường Thanh niên) Có nhiều tầng, mỗi tầng 1 cách bài trí. Ngồi uống trà , cà fê trên sập gụ, trong phòng khách bài trí kiểu cổ ờ miền Bắc (bàn thờ, câu đối, hoành phi...), không gian yên tĩnh...
36.Cafe - Âu Lạc, 57 Lý Thái Tổ
37.Cafe - Darling, 33 Hàng Quạt
38.cafe - Đồng Lợi, 65 Lê Duẩn
39.Cafe - Fantasy, 52 Tôn Đức Thắng
40.Cafe - Hotrock, 117 A1 Giảng Võ
41.Cafe - Kinh do, 252 Hang Bông
42.Cafe - Long viên, 42 Hàng Bún
43.Cafe - Phố, 15 Lý Thường Kiệt
44.Cafe - Xanh, 28 Hàng Hành
45.Cafe - Aladin, 15 Tôn Đức Thắng
46.Cafe - Bát đàn, 10 Bát đàn
47.Cafe - Billard cafe, Hàng Mành (?)
48.Cafe - Brother's, 26 Nguyễn Thái Học
49.Cafe - City view, 7 Đinh Tiên Hoàng
50.Cafe - Emotion, 52 Lý Thường Kiệt
51.Cafe - Hồ Gươm xanh, 32 Lê thái tổ
52.Cafe - Hoa sữa, 81 Thợ Nhuộm
53.Cafe - jazz club, 31 Lương Văn can
54.Cafe - Lâm, 60 Nguyễn hữu huân
55.Cafe - Met club, 56 Lý Thái tổ
56.Cafe - Moca cafe, 14/16 Nhà thờ
57.Cafe - Old darling cafe, 1 - 142 Hàng bạc
58.Cafe - Paradise cafe, 83 Lý Thường Kiệt
59.Cafe - Phố cổ, 15 Hàng Hành
60.Cafe - Roma, 87 Lý Thường Kiệt
61.Cafe - Z cafe, 17 Tông Đản
62.India - Tandoor, 24 Hàng Bè
63.International - Cafe Diva, 57 Lý Thái Tổ
64.International - Cafe moca, 14-16 Nhà Thờ
65.International - Church street, 13 Nhà thờ
66.International - R&R Hanoi Tavern, 47 Lò Sũ
67.Italia, 16 Tạ Hiền
68.Italia, 78 Thợ Nhuộm
69.Italia, Hoa Quynh cafe, 29 Lý Quốc Sư
70.Italia - Ily cafe, 97 Mã Mây