Ra đi là để thay đổi...

...và Trở về

Subscribe to RSS feed

Sticky post

I'm Dean ^_^

LUÔN ĐEO PHONE VÀ THƯỞNG THỨC NHẠC NỀN KHI VÀO BLOG DEAN NHÉ NHẠC NỀN : Ngày Vắng Anh SÁNG TÁC : Đang cập nhật TRÌNH BÀY: Mỹ Tâm
Welcome to Dean's world. Nếu một ngày đẹp trời bạn vô tình lơ thơ lẩn thẩn và lạc lối vào ngôi nhà vừa mới xây của cô nàng Dean, thì xin thông cáo báo chí là bạn sẽ đc đón tiếp bằng một nụ cười cực kì nồng hậu của nàng. bigsmile love . Mọi chi tiết xin liên hệ cái pic kế bên sẽ rõ p ----> Chuyện kể rằng nàng Dean làm blog đã đc hơn 2 năm, nhà nàng ở www.my.opera.com/dean_dean , nhưng vì một số lý do cá nhân và trục trặc kĩ thuật, nàng đành chia tay nơi đã nuôi dưỡng và huôn đúc tâm hồn nàng, để về một nơi khác, xa xôi,lạ lẫm. Nhưng rồi nàng vẫn chọn Opera làm nơi xây móng cho những tâm sự và ước mơ cuộc đời nàng. Hic, (sao giống kể chuyện cổ tích thế bây lol ). Ra đi là để thay đổi và.....trở về. Nàng ko muốn way đầu nhìn lại quá khứ, ko muốn để những rắc rối vụn vặt, đôi khi là giông bão hãi hùng ấy lại way về với nàng. Nàng muốn mình thật sự rũ bỏ khi đến với cafechieuthubay.... Nàng thix cafe, nhưng chưa bao giờ uống cafe đen đúng nghĩa coffee , vì nàng sợ nổi mụn bigsmile . Cafechieuthubay là cái tên nàng đã nát óc nghĩ ra để thay thế cho hai từ wen thuộc dean_dean trên blog cũ của nàng. Oái ăm thay là nàng chưa bao giờ đi cafe vào chiều thứ bảy (bật mí là thường vào sáng thứ 6 nhiều hơn yes ), nhưng thứ bảy máu chảy về tim, cho dù tim nàng giờ đây đã hết máu (ặc nghe rùng rợn quá cry )nhưng nàng vẫn mong rồi sẽ có ai đó mời nàng đi cafe vời chiều thứ bảy. Để khỏi phải ở nhà nhìn lũ bạn lần lượt kéo ra đường p Câu chuyện về nàng Dean còn dài lắm các bạn ạ, nhưng chuông reo vào học rùi và nàng ko mau tắt máy thì cái Lap thân yêu của nàng lại mang tội "lôi cuốn kì diệu" nàng nữa thì toi bigsmile . Chúc một ngày tốt lành và hẹn gặp lại vào những entry tiếp theo trong cuộc đời nàng Dean love

Những mùa thu qua

Tháng 10 năm 2007, mùa thu năm thứ nhất:

Thế giới là một đại dương bao la, và Sài Gòn là ước mơ của bao người trẻ, rất trẻ...như tôi. Mong muốn được bay cao, bay xa và hào hứng với những mộng tưởng chưa thành hình, có thể không quá to, nhưng ngày ấy tôi đã từng biết mình cần gì, muốn gì. Rồi mọi thứ trở nên mơ hồ và lạ lẫm hơn, một chút choáng ngợp của xa hoa đô thị, một chút bồng bột của tuổi trẻ, một chút hụt hẫng của tình trạng suy thoái kinh tế gia đình...Tất cả mở đầu cho một cuộc chơi mới. Ở quê nhà thầy dạy Vật Lý của tôi - người đã dạy tôi còn nhiều hơn một bài Vật Lý có thể dạy - từng bảo:"Đại học là một môi trường hoàn toàn trái ngược với phổ thông. Nếu không đủ kiên định, em sẽ dễ dàng sa chân và trượt dài. Ít nhất cũng phải mất từ nửa năm đến một năm để làm quen với cách học, cách sống...và cách kiềm hãm sự cám dỗ"... Và tôi mất hẳn một năm thật.

Tháng 10 năm thứ hai, một mùa thu dài:

Tôi không nhớ rõ lắm về mùa thu này, có thể vì trí nhớ của tôi không tốt, cũng có thể vì tôi đã trải qua quá nhiều điều không nên nhớ ở mùa thu này. Những gì còn động lại trong tôi là tôi đã quen, yêu và chia tay vài ba chàng trai. Hiện tại họ vẫn ổn, có tình yêu và cuộc sống mới, hoàn toàn tốt đẹp khi không có tôi. Và tôi mừng vì điều đó. Nếu tôi nhớ không lầm thì khoảng thời gian khủng hoảng nhất của tôi đã trôi qua rất nhọc nhằn trong mùa thu này. Dư âm của những cơn mưa mùa hè vẫn kéo dài đến tận đầu thu, và những ám ảnh cũng bị cuốn theo như thế. Không dễ dàng để vượt qua tuổi 19 khi ta chỉ một mình nhỉ? Tôi không phủ nhận mình đã từng chọn sai, nhưng tôi thấy vui vì mình đã từng lầm lỡ. Sếp hiện tại của tôi là một người đàn ông chững chạc, chín chắn và đã kinh qua nhiều chuyện ở đời. Ở tuổi 47, không thể nói là ông ấy quá già, nhưng cũng không hẳn còn trẻ. Ông ấy từng nhìn tôi và cười rồi bảo tôi trẻ con. Ông ấy nói đúng đấy chứ, tôi không phủ nhận điều đó, mà trái lại tôi rất cảm kích. Vì phải có những phút giây ngây dại này, mới có một tôi trưởng thành và đủ lớn của hai mươi mấy năm sau. Để rồi khi ở tuổi 47, tôi lại thầm cảm ơn cái thời 20 vụng dại, vui vì được sống, sai, thử lại và lại sai. Đời còn gì vui khi ta đánh mất tuổi thanh xuân và những sai lầm smile love ....Năm 2008, tôi đã trượt dài như thế...

Mùa hè năm thứ ba, lột xác:

"Dean không phải là người xấu, chỉ là Dean chưa đủ trưởng thành thôi". Tôi không thể nào quên được câu nói này từ cô bạn thân, người bạn Opera tôi đã quen suốt hơn 4 năm nay. Tôi không quên vì cô ấy nói đúng và câu nói đó sẽ luôn đi theo tôi cho đến mai sau này, để trước khi tôi quyết định một việc gì đó, tôi sẽ tự hỏi "Liệu mình đã quyết định nói một cách...."trưởng thành" nhất chưa?". Mùa hè này rất đáng nhớ, một mùa hè lột xác và vứt bỏ toàn bộ những sai lầm, nỗi sợ hãi, cám dỗ và thị phi vào một xó. Xỏ giày, vác ba lô, ưỡn ngực, ngẩng cao đầu và tôi đả nghênh chiến với cuộc đời. Mất 2 năm để shock, để trấn tĩnh, để sa đọa, để sai và đương nhiên, ko còn cho phép bản thân yếu mềm thêm một lần nào nữa. Tôi đã làm một vài điều đáng tự hào, nhận những công việc phù hợp và có tương lai, kiếm được số tiền đáng mơ ước đối với một sinh viên năm ba. Nhận ra người đàn ông của cuộc đời mình....người vẫn luôn ở đâu đó bên cạnh mình từ rất lâu rồi mà mình không hay biết. Dư âm ngọt ngào của thành công đã kéo dài qua tận mùa hè năm sau, khoảnh khắc yên bình kì lạ của cuộc đời. Nhưng trôi chảy quá cũng có cái bất lợi của nó, ta sẽ dễ dàng ngủ quên trên chiến thắng, tự hài lòng với bản thân, thỏa hiệp với sự lười biếng và mất cảnh giác. Nhưng dù sao, suốt bốn mùa cây thay lá năm ấy, vẫn là những thời khắc đẹp nhất cuộc đời tôi.

Mùa thu cuối cùng:

Lá vẫn vàng và rơi rụng trên phố, những cơn mưa cuối mùa vẫn bất giác đổ xuống Sài Gòn như một nỗi ám ảnh. Quần áo không kịp khô, giày luôn ướt sũng...và đó là khúc giao mùa vẫn thường thấy ở đất nước nhiệt đới nhỏ bé này. Và đương nhiên trong đất nước ấy cũng có những con người rất nhỏ bé, với một trái tim lớn...Cứ ngỡ hạnh phúc là mãi mãi, tình yêu là thứ vĩnh hằng, nào ngờ mọi thứ chợt vụt mất trong một đêm, một đêm bình thường như bao đêm khác. Đó là một đòn khá đau, đau hơn cả những cú shock đầu đời tôi đã từng phải trải quá ở tuổi 18 ngày nào. Ở tuổi 21, tôi quyết định đối mặt với nỗi đau theo một cách khác, một cách đau đớn hơn, nhọc nhằn hơn, nhưng hóa ra nó lại rất hiệu quả. Lao đầu vào công việc và học hành, đi đi về về trên từng nẻo đường Sài Gòn xa thẫm và vô định, đôi khi tôi thấy mình như một cái xác biết đi không hơn không kém. Cho đến khi tuyến lệ cạn khô, khi đã sống cùng nỗi đau ấy lâu dến nỗi quá quen với sự hiện diện của nó, khi chạm đến tận đáy cùng của nỗi đau...thì hóa ra tôi không còn đáy để rơi xuống nữa. Và đương nhiên, khi chạm đáy, ta sẽ lấy đà để bật lên. Và rồi hạnh phúc cũng tìm về, khi ta nhất quyết giữ mãi niềm tin và hi vọng. Khi ta không cho phép bản thân bỏ cuộc...thì đời lại nhẹ nhàng mỉm cười với ta...

Tháng 9 năm 2011, mùa thu mới:

"Một mùa về rất mới đón em vào trong xinh tươi, có em là thế gian thêm một ngày nắng...". Mùa thu đầu tiên khi tôi chính thức bước chân vào đời, từ giã khoảng đời sinh viên nhiều mơ mộng, va vấp và mộng mơ. Một tôi rất mới đang nghênh chiến với cuộc đời. Tôi hiện tại không hề hài lòng với những gì tôi đang làm, những gì tôi muốn gây dựng. Và đương nhiên tôi sẽ làm mọi cách để vươn đến điều khiến tôi hài lòng...bằng sức lực, tài năng, trái tim và khối óc của chính mình. Vì đó là tôi, cho dù có qua bao nhiêu mùa thu smile . Cách đây vài giây, có một kẻ to mồm, đầu thì rất nhiều chữ mà ngu không thể tả, đã comment vài dòng khiếm nhã trên blog của tôi. Có biết tôi đã làm gì ko? Cứ nhẹ nhàng mà nhấn Delete lol bigsmile . Người ta chế ra cái nút ấy mần chi mà ko chịu xài nhỉ wink . Tôi mừng vì mình đã cư xử như thế, ít ra là không nóng mặt lên, điên cuồng gõ lấy gõ để mà chửi lại bigsmile . Thế nên tôi mong trên đường đời còn lắm chông gai phía trước, tôi cũng đủ tỉnh táo và thông minh để đương đầu và tồn tại.

Tôi đang đứng trước ngã ba đường của những suy tính ngổn ngang, của những lựa chọn mang tính quyết định cho con đường mà tôi sẽ đi sau này. Tôi thật sự rất sợ hãi, hoang mang và một chút choáng váng. Tôi đã tự hỏi rồi con đường phía trước tôi cũng sẽ lại vấp ngã như những mùa thu trước, rồi lại đứng lên, và lại vấp ngã? Tôi nghĩ thế, có hơi lo sợ nhưng biết sao được nhỉ smile .

Đêm nay, một đêm thu rất dài...có một cô gái nhỏ thầm cầu nguyện, cô ấy cầu nguyện cho bản thân đủ tỉnh táo và can đảm, đủ nhiệt huyết và lòng đam mê, đủ khôn ngoan và liều lĩnh......đủ tình yêu để sống trọn với đời.

Tắt máy, cô gái ngủ, một giấc ngủ rất sâu smile


2:14am
09/09/2011
DEAN

Ra đi là để thay đổi và...trở về

“Nuôi dưỡng những ước mơ và hoài bão, nhẹ nhàng đặt chân xuống lòng đường, hãy cảm nhận con phố chạy qua trước mặt và mặt trời chói lọi trên cao….”

Chớp mắt mà đã 4 năm, khi tôi nói với giáo viên Tiếng Anh của mình trong buổi phỏng vấn rằng I’m a senior student, cả tôi và thầy ấy cùng giật mình. Ha ha, có thứ gì nhanh hơn dòng chảy của thời gian chứ nhỉ?

Kí ức như đoạn băng quay chậm, đang quay lại từng khoảnh khắc đáng giá trong cuộc đời tôi. Khi tôi sắp kết thúc cuộc đời sinh viên đầy mơ mộng, tôi biết đã đến lúc mang những ươc mơ ấy đi xây dựng ngoài kia, nơi ồn ào lắm thị phi và danh vọng. Và giờ trong tôi là một chuỗi những cảm xúc hỗn độn, thăng trầm theo từng tuyến hoocmon ^^ .



Vừa xem xong bộ phim Fame, tự nhiên tôi sực nhớ đến tác phẩm tôi sáng tác năm 17t, Not Comeback, một trong những tác phẩm tôi tự hào nhất trong những năm mài đũn quần trên ghế nhà trường. Cho dù đã viết nhiều hơn và cũng đoạt giải nhiều hơn, nhưng tôi vẫn chưa bao giờ vượt qua đc cái bóng của chính mình trong Not Comeback. Câu chuyện nói về 4 người trẻ được đào tạo trong một trường âm nhạc danh tiếng của thành phố, mỗi người là một tài năng khác nhau, họ hợp lại thành một ban nhạc chuyên trị thể loại dân gian hiện đại. Tôi thấy chính khát khao cháy bỏng của mình trong đấy, để rồi sau này thế giới cho ra đời những Fame, Step Up……càng làm tôi tin rằng Not Comeback đã đi đúng hướng. Tôi còn nhớ sau khi đưa bản nháp cho nhỏ bạn thân nhất đọc, nó đã bảo rằng “Tao muốn thấy chúng nó ra đĩa” ^^ . Đó là một lời động viên rất lớn cho tôi phát triển nó thành 1 truyện dài thay vì truyện ngắn, hay tham lam hơn, có thể là một kịch bản phim?

Bẵng cái đã hơn 5 năm, tôi vẫn chưa viết tiếp câu chuyện ấy, có lẽ tôi đã quá mải mê cho câu chuyện cuộc đời mình chăng? Đi, gặp, nhận biết, yêu, đau khổ, vấp ngã và rồi lớn lên theo năm tháng. Tôi đã bỏ quên ước mơ và khao khát trong mình quá lâu, tôi nhớ chính tôi năm 16t, cái tuổi mà chỉ cần người ta đặt hàng là tôi cứ thế viết liền tù tì 2,3 truyện ngắn. Nhưng tôi lúc đó ngây ngô và khờ dại lắm, đâu đã thấm và nhìn đời qua lăng kính không chỉ màu hồng…….



Tôi sắp tốt nghiệp rồi, bạn bè tôi cũng thế, chúng tôi đang bận bù đầu vào những kế hoạch thi cử, thực tập, luận văn…….Nhìn họ căng thẳng và háo hức, tôi thấy mình như bà lão già trước tuổi, có lẽ vì cuộc đời sinh viên của tôi đã chính thức kết thúc từ khi tôi quyết định “tự lực cánh sinh” như cô Dean trong Not Comeback rồi cũng nên. Có những thăng trầm và thay đổi, vâng, chắc chắn thế, ai có thể trách chúng tôi thay đổi khi trải qua 4 năm đại học ko bơi thì sẽ chết đuối bất cứ lúc nào? Chúng tôi trở về quê nhà, người thân, bạn bè bảo chúng tôi đổi khác…….uh thì cứ đổi khác đi, vì nếu ko thay đổi, cuộc đời vẫn sẽ mãi là con số 0 tròn trĩnh. Nhưng có 1 thứ tuyệt đối ko thể thay đổi, đó là Ước Mơ, lòng Đam Mê và Nhiệt Huyết. Tôi cứ nghĩ mình đã lãng quên hết những thứ xa xỉ đó từ lâu rồi chứ. May quá, tôi đã không quên, tôi giữ lại cho mình niềm tin cháy bỏng đó, để 1 ngày nào đó có thể nói với con cái tôi rằng “Đấy ! Đấy là mẹ của các con” ^^ . Vậy nếu bạn ko có ước mơ và băn khoăn cho con đường tương lai của mình thì sao? Làm gì có chuyện đó, làm gì có ai sống mà ko có ước mơ, chỉ là chúng ta chưa nhận ra mà thôi!

Đừng để tuổi trẻ bị vứt đi khi không có mục tiêu và ước mơ phía trước.

Dạo này tôi rất thích nghe bài Bad Girl Good Girl của Miss A, đơn giản vì tôi thấy mình giống thế “Outside I’m a Bad girl, Inside I’m a Good Girl….and You don’t know me…” ^^ . 4 năm Đại Học tôi không có quá nhiều bạn bè, vì những người tôi gọi là bạn phải thật sự hiểu tôi, tin tôi và yêu tôi nữa chứ. Như thế thì họ không thể dứt ra khỏi tôi, và ngược lại, tôi cũng không thể sống thiếu họ. Tôi hạnh phúc vì điều đó !

Hãy tập chấp nhận và đối đầu với những cú shock, lời thẳng thắn, tính trung thực và cả những thủ đoạn. Vì bạn và tôi sắp phải sống với nó đến hết quãng đời còn lại sau khi rời khỏi ghế nhà trường. Nhưng đổi lại ta có sự trưởng thành, sự tự tin, kinh nghiệm sống và tài năng thực sự. Hãy nói “Cảm ơn” khi ai đó khen bạn đẹp thay vì “Hì, tôi cũng bình thường mà” , vì bạn thật sự rất đẹp và đáng để tự hào vì điều đó.



Những phím hợp âm giờ tôi đã quên hết, cây đàn nơi quê nhà của tôi cũng đã bám đầy bụi. Tôi còn nhớ dây của nó đã đứt quá nửa mà không ai thay. Những bài hát đơn giản thuở ban đầu vẫn còn nằm trong bao đàn, những khoảnh khắc khi ba tôi và tôi cùng hòa tấu. Tôi nhớ, thật sự rất nhớ, giấc mơ có một đế chế của riêng tôi đã từ lâu bị chôn vùi cùng những lo toan bộn bề nơi thành thị, với những cơm áo gạo tiền. Mỗi lần có chút thời gian ít ỏi để về lại thành phố nhỏ bé nơi tôi sinh ra, tôi lại đòi anh trai đàn mãi D’ amour , bài hát tôi thích nhất. Những phím ngà chứ vang lên lảnh lót nơi giáo đường, lắm khi tôi trải mình vào từng cung bậc, lại thấy nhớ xót xa niềm đam mê cháy bỏng…….

Nếu hỏi tôi giữa việc làm một CEO và chạy theo nghệ thuật, tôi sẽ chọn thứ nào? Tôi sẽ trả lời, tôi sẽ là CEO của một công ty nghệ thuật. Phải, đó là ước mơ của tôi, thỏa mãn lòng đam mê và vận dụng tất cả kiến thức 4 năm qua tôi học vào cuộc chơi này. Canh bạc này có quá lớn không? Đúng vậy, lớn lắm, và thậm chí tôi chưa đủ tự tin để nghĩ rằng nó sẽ trở thành sự thật. Nhưng có sao đâu, tôi không sợ câu “nói trước bước không qua” , có nhiều kẻ đã từng cười vào mặt tôi vì những ước mơ đó. Tôi đã khóc nức nở như một cô bé con những lúc như thế, và giờ tôi thấy thật buồn cười cho bản thân mình và đáng thương cho họ. Vì họ KHÔNG CÓ, CŨNG KHÔNG DÁM ước mơ ^^



Hãy lăn xả vào đời đi để rồi lớn khôn.

Hãy yêu hết mình đi để rồi mai không phải hối tiếc.

Hãy trả thù bằng chính năng lực của mình nếu đó là kẻ đáng phải bị trả thù.

Hãy ước mơ và thực hiện nó.



Đời không bao giờ tốt với tôi, nhưng cũng chưa bao giờ ngược đãi tôi. Vì thế, tôi luôn yêu cuộc đời ^^


DEAN

12:56pm
14/01/2011

Exhausted ...

Thứ nhất :

Một ngày 24h là không đủ (ít nhất cho đến hiện nay)

Thứ hai:

Bản thân một đứa nặng 48kg như mình không thể kham nổi 3 công việc trong một ngày, 12/24h làm việc và chỉ ngủ 4 - 5h trong đêm. Nhưng mọi việc vẫn đang tiếp diễn ==> Điên sớm.

Thứ ba:

Rất muốn quẳng đời lại phía sau, chạy thẳng ra biển và ngủ vùi trong vòng tay ai đó.

Thế nên mai có nên cúp học không nhỉ? Có nên tiếp tục xin nghỉ dạy 2 đứa học trò vài tuần? Hay xin sếp cho nghỉ phép nửa tháng đây?

............Ôi đời !!! sad cry cry

12:09 AM, 11/10/2010

Khi ở bước chuyển giao của cuộc đời, tôi mới thấy biển người thật rộng lớn. Vậy là Sài Gòn đã trải qua 4 mùa cây thay lá, 4 mùa mưa rơi tầm tã, 4 mùa cái nắng chói chang làm bỏng rát cả da thịt....và 4 mùa đầy ấp những yêu thương. Người ta vẫn bảo, Sài Gòn đẹp khi chính ta sống trong nó, nếm trải nó, vật vã cùng nó. Ko mang vẻ đẹp cổ kính như Cố đô Huế thơ mộng, ko mang nét buồn êm dịu của Hà Thành lãng mạn. Cái đẹp của Sài Gòn nằm ẩn sâu bên trong vẻ ngoài hoa lệ, tấp nập, xô bồ và lạnh lùng đến tê dại của tình người bị đóng băng qua năm tháng. Để rồi ẩn sâu bên trong lòng Sài Gòn, cái buồn ảm đạm da diết đến tê tái lòng luôn thường trực hàng đêm, khi con số những người thức rất khuya bên Laptop tăng lên từng ngày.....Họ buồn, nỗi buồn của tuổi trẻ, nỗi buồn 8X, nỗi buồn khi phát hiện ra giữa thành phố gần 10tr dân này, hóa ra "chẳng có ai" cả. Nhưng buồn cười thay, Sài Gòn lại luôn có sức cuốn hút kì lạ. Để khi ta có cố trốn xa nó, thì ta vẫn nhớ về nó đến xé lòng, nó như thứ bùa mê khiến ta mụ mị, rồi lại quay về bên nó....vậy thôi.



Chớp mắt, tôi lại sắp tốt nghiệp, nhìn lại 4 năm qua, ko hiểu tôi đã trưởng thành chưa? Đã bớt ngây ngô chưa? Đã đau đủ chưa? Những biến cố xảy ra trong đời mỗi người, khiến họ lớn lên, nhưng cũng có thể khiến họ gục ngã và đi sai đường. Tôi ko thích nói từ "ước gì" bởi vì tôi ko mún chấp nhận rằng mình đã làm gì đó để phải hối hận. Nhưng hãy trải lòng ra nói thật với bản thân rằng, tôi cũng chỉ là con người, thế nên tôi lại "ước gì"......

Ước gì ngày ấy tôi đừng quá ngây thơ
Ước gì ngày ấy tôi đừng quá tham lam
Ước gì ngày ấy tôi đừng quá bồng bột
Và ước gì ngày ấy tôi đừng yêu ai...




Nhưng đứng trước ngưỡng cửa ấy, tôi ko bơ vơ lạc lõng, cũng ko mất phương hướng, càng ko sợ hãi. Vì tôi đã tập trải qua tất cả những cung bậc cảm xúc ấy trong suốt 4 năm qua. Tôi hôm nay sao mà già dặn và cằn cõi, sao mà hiểu đời, sao mà bình tĩnh đến lạ thường......Thế nhưng ẩn sâu trong tôi vẫn luôn là thứ gì đó ngây ngô và khờ dại, vẫn muốn làm nũng và được yêu thương. Thèm khát cái cảm giác mà người ta gọi là hạnh phúc. Tôi như kẻ đi hoang đang lang thang trong khu vườn "hạnh phúc", cố gắng góp nhặt từng mảnh yêu thương, ghép lại thành 1 bức tranh hoàn chỉnh. Ko ai biết trước chuyện gì sẽ đến trong cuộc đời mình, và khi nó xuất hiện, ta ko thể đổ lỗi cho hoàn cảnh hay số phận. Có lẽ vì ta là kẻ ko may mắn mà Thượng Đế đã chỉ định, để nếm trải tất cả những đau thương và tan vỡ, để trưởng thành và thành công. Những kẻ ko hiểu ta sẽ bảo rằng ta tự chuốc lấy, những người yêu thương ta sẽ dang rộng vòng tay ôm lấy ta......rồi cứ thế ta viết tiếp những trang kế của cuộc đời.

Mùa mưa ở Sài Gòn khiến áo ta luôn ko thể khô và thơm mát, giày ta luôn trong trang thái nghỉ ngơi vì ẩm ướt, mắt ta có thể nói dối rằng đó chỉ là "nước mưa".....và tim ta tan chảy khi cái lạnh thấm qua từng thớ thịt...... Tôi chỉ nguyện cầu cho trái tim tôi đủ mạnh mẽ, trí óc tôi đủ vững vàng, bàn tay tôi đủ ấm, để sống và cống hiến cho đời......Tôi là 1 cô gái nhỏ...rất nhỏ. Thế nên xin cho đêm nay tôi đc khóc, thật to, để những vụn vỡ trong lòng rửa trôi những kí ức, để sớm mai thức dậy thấy mặt trời vẫn soi rọi trái tim tôi. Xin cho tôi được sống bình yên, ko mộng mị hằng đêm, ko đau thương giằng xé, để tâm hồn tôi thanh thản, để tôi có thể tiếp tục mỉm cười smile



"Chợt nhận ra cuộc sống luôn là những buồn vui, sẽ có lúc muốn khóc trong đêm cho lòng bớt nỗi ưu tư đầy vơi, sẽ có lúc thấy sao quanh ta ko còn 1 ai. Đừng tiếc nuối, đừng khóc cho ngày đã vội qua. Hãy cố gắng bước quan đêm đen cho ngày nắng chói chang bên đời ta, và tôi biết sớm mai quanh tôi ko còn buồn đâu. Rồi hạnh phúc sẽ tìm về" ( Dòng đời - Nguyễn Hồng Thuận)

DEAN
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29