Skip navigation.

Ra đi là để thay đổi và.....

......TRỞ VỀ

STICKY POST

I'm Dean ^_^



LUÔN ĐEO PHONE VÀ THƯỞNG THỨC NHẠC NỀN KHI VÀO BLOG DEAN NHÉ :wink:

NHẠC NỀN : Dream
SÁNG TÁC : Piano
TRÌNH BÀY: Yiruma


Welcome to Dean's world. Nếu một ngày đẹp trời bạn vô tình lơ thơ lẩn thẩn và lạc lối vào ngôi nhà vừa mới xây của cô nàng Dean, thì xin thông cáo báo chí là bạn sẽ đc đón tiếp bằng một nụ cười cực kì nồng hậu của nàng. :D :love: . Mọi chi tiết xin liên hệ cái pic kế bên sẽ rõ p: ---->

Chuyện kể rằng nàng Dean làm blog đã đc hơn 2 năm, nhà nàng ở www.my.opera.com/dean_dean , nhưng vì một số lý do cá nhân và trục trặc kĩ thuật, nàng đành chia tay nơi đã nuôi dưỡng và huôn đúc tâm hồn nàng, để về một nơi khác, xa xôi,lạ lẫm. Nhưng rồi nàng vẫn chọn Opera làm nơi xây móng cho những tâm sự và ước mơ cuộc đời nàng. Hic, (sao giống kể chuyện cổ tích thế bây :lol: ). Ra đi là để thay đổi và.....trở về. Nàng ko muốn way đầu nhìn lại quá khứ, ko muốn để những rắc rối vụn vặt, đôi khi là giông bão hãi hùng ấy lại way về với nàng. Nàng muốn mình thật sự rũ bỏ khi đến với cafechieuthubay....

Nàng thix cafe, nhưng chưa bao giờ uống cafe đen đúng nghĩa :coffee: , vì nàng sợ nổi mụn :D . Cafechieuthubay là cái tên nàng đã nát óc nghĩ ra để thay thế cho hai từ wen thuộc dean_dean trên blog cũ của nàng. Oái ăm thay là nàng chưa bao giờ đi cafe vào chiều thứ bảy (bật mí là thường vào sáng thứ 6 nhiều hơn :yes: ), nhưng thứ bảy máu chảy về tim, cho dù tim nàng giờ đây đã hết máu (ặc nghe rùng rợn quá :cry: )nhưng nàng vẫn mong rồi sẽ có ai đó mời nàng đi cafe vời chiều thứ bảy. Để khỏi phải ở nhà nhìn lũ bạn lần lượt kéo ra đường p:

Câu chuyện về nàng Dean còn dài lắm các bạn ạ, nhưng chuông reo vào học rùi và nàng ko mau tắt máy thì cái Lap thân yêu của nàng lại mang tội "lôi cuốn kì diệu" nàng nữa thì toi :D .

Chúc một ngày tốt lành và hẹn gặp lại vào những entry tiếp theo trong cuộc đời nàng Dean :love:

Cho những người tôi yêu thương...

Đã 3 tháng kể từ entry cuối cùng đc mình post lên, quá bận rộn với công việc part-time mới, chương trình học cho năm 3 cũng nhiều hơn với những đề án khó nhằn, và 1 vài điều khiến trái tim lung lạc. Để ko đủ bình tĩnh và cảm xúc mà viết. Mình dự định sẽ viết như mọi khi, nói về những chuỗi ngày đã bao của mình, nhưng có lẽ lúc này đã ko cần thiết nữa. Chỉ còn vài ngày nữa là kết thúc năm 2009, cũng tức là vài ngày nữa tôi lại đi qua tuổi 20, cái tuổi tròn trĩnh mà tôi cảm thấy nếu qua đi sẽ rất tiếc. Để đón chào tuổi mới (tuổi con Thúy Kiều-như anh Bò Cạp nói :lol: ) . Tôi quyết định dành hẳn 1 entry cho những người tôi yêu thương.....nhìn lại, để thấy yêu hơn cuộc sống tuyệt vời này :smile:


CHỐNG CHỈ ĐỊNH VỚI NHỮNG NGƯỜI KO THÍCH ĐỌC NHỮNG THỨ CÓ LIÊN QUAN ĐẾN "CHỮ" :smile:

Con gửi ba mẹ và em gái:



Tết năm ngoái là thời điểm khó khăn nhất của gia đình ta, đó cũng là thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời con. Con đã rơi xuống tận bờ vực thẩm, mọi thứ đen tối bao trùm và cố nhấm chìm con. Nhưng con vẫn phải cố vùng vẫy, bình tĩnh để đứng lên, vì con biết, nếu con ko đủ mạnh mẽ, thì những gì ba mẹ bỏ ra là vô ích. Một mùa xuân ko mang nhiều niềm vui cho nhà mình...như cái mùa xuân mà con sinh ra đời ba mẹ nhỉ :smile: ...Con ko biết chúng ta đã làm thế nào để vượt qua tất cả những chuyện đó, nhưng cuối cùng chúng ta cũng đã vượt qua. Con tin là tết năm nay nhà mình sẽ vui hơn, nhất là hạnh phúc hơn...Ba mẹ biết ko, con chưa bao giờ cảm thấy con tim mình lại ấm áp như vậy khi nghĩ đến cảnh cả nhà 4 người chúng ta lại sum vầy bên nhau. Sau những sự cố nghiêm trọng thì con hầu như ko hề về nhà....con thèm đc về nhà lắm rùi đấy ạ :D !!! À, em gái con, tuy nó chưa trưởng thành, còn trẻ con và nông nỗi, nếu tết năm ngoái vì nó mà gia đình ta đã phải đau đớn thế nào, thì năm nay nó khác rùi ba mẹ ạ. Nó ngoan lắm, tận sâu trong tim nó, con biết nó yêu thương gia đình rất nhiều. Con sẽ cố, sẽ cố hơn nữa, để những điều tốt đẹp hơn sẽ đến với chúng ta, ba mẹ nhé!!!

CON YÊU BA MẸ :LOVE:

Cho những người bạn đặc biệt:

Mis Vickey: Tao thật sự ko biết nên nói gì với mày khi tuần nào cũng gặp mày...Chỉ là tao muốn nhìn thấy 1 thứ gì đó khác, thật khác với những gì mày đã sống trong suốt 6 năm qua. Đừng khiến tao thất vọng, khi gặp mày tao ko thể nói gì cả, vì tao ko mún nhìn thấy cảnh tao với mày tranh luận sau đó thì...đâu lại vào đấy. Lớn rùi đó nhóc à...

Ms Trang Ù: Tui đã nói là bà có cái duyên ngầm, tin đi cưng :D , và đừng bi quan nữa, ok?

Ms Dương mắm: 1 năm tui và bà gặp nhau đc mấy lần nhỉ? 3 lần ko? Cho tui xin lỗi vì đã ko quan tâm bà đủ, tui nghĩ nói nhiều giữa tui, bà và Trang Ù là thừa....Cố hiểu tui nhé!

Mr Trí Ròm: Nói thật, em ko định sẽ viết gì đó cho anh, cho tới khi em đọc bài viết mới nhất trên cái blog mới nhất của anh. Em đã hứa sẽ viết, vì sau 1 năm, em đã thay đổi, còn anh thì ko. Đương nhiên em ko hề hiểu gì về anh để biết anh có thay đổi nhiều hay ko. Chỉ là nếu ngày xưa chúng ta cùng bế tắc, thì hôm nay em đã có thể sống rất thoải mái và hạnh phúc...Em thật sự buồn cho những gì anh viết. Em ko biết anh và Ruby xảy ra chuyện gì, em cũng ko biết cuộc sống hiện tại với anh có chút ánh sáng nào mới ko,...em chả biết gì cả. Nhưng trên bất cứ phương diện nào, em cũng muốn anh hạnh phúc. Ngày xưa em đã từng phản đối ý nghĩ sẽ đi làm linh mục của anh, nhưng giờ em cảm thấy anh nên đi. Vì nếu đi có thể làm anh hạnh phúc, có thể dùng kiến thức thần học của anh để truyền giảng lại cho những ng cần chúng, hay có thể để con tim nhỏ bé của anh bớt dằn vặt vì những nỗi đau. Em ủng hộ anh làm điều đó...Bảo trọng!!!

Hội Opera, những người bạn đáng yêu:

(Vì trong hội có người lớn tuổi, có người nhỏ tuổi, nên thống nhất Dean sẽ xưng là Dean khi viết đoạn này nhé, mong anh chị thông cảm :D ) . Quen mọi người cũng lâu rồi, có những cuộc vui nào mà ko có mặt anh chị em mình, có những nỗi buồn nào mà ko đc chia sẻ, có những cuộc chia ly nào mà ko có chúng ta đưa tiễn. Và cho dù chúng ta sống trong cùng 1 thành phố, 1 năm đôi ba tháng mới gặp nhau 1 lần, nhưng trong chúng ta những kỉ niệm vẫn đong đầy và trọn vẹn. Trong hội có những người Dean cực kì yêu quý, cũng có những người đôi khi Dean ko muốn gặp, đừng trách Dean vì những lời này, đó là lời thật lòng. Nhưng xin hãy tin rằng Dean thật sự yêu mọi người lắm, tất cả mọi người. Mong rằng thêm 1 năm nữa, tình bạn của chúng ta lại thêm 1 tuổi :smile:

Những "ông anh" tuyệt vời của tôi:

Chắc chắn là chúng ta ko cùng 1 dòng máu rồi P: nhưng các anh đã dành hết tình yêu thương và tấm lòng của mình cho em, đứa em gái đôi khi nhỏ bé, lắm lúc lại bướng bỉnh đến cố chấp này :D .

Mr Sĩ: Chúng ta quen nhau đã 9 năm rồi đấy anh à, từ khi em còn là 1 cô nhóc lớp 7 còn anh thì học lớp 9, có lẽ duyên số là thứ khó có thể định nghĩa đc anh nhỉ? Để anh em mình gặp nhau, trải qua nhiều chuyện, và giờ tình cảm thuần khiết ấy ko còn nữa. Em đã từng nói rằng bên anh em thấy rất bình yên, và xin anh đừng tự tay giết chết thứ bình yên đó......Nhưng anh đã ko nghe em, để bây giờ, em ko còn cảm thấy đc sự bình yên đó nữa. Xin lỗi vì những mất mát em mang đến cho anh, nhưng em là 1 đứa rất cố chấp, nên vết nứt dù có dán cách mấy, thì vẫn là 1 vết nứt thôi anh......

Mr Hiển: Anh thật sự là 1 ông anh rất tuyệt vời, anh đã giữ đúng lời hứa của mình với em, và chưa bao giờ thất hứa. Nhớ lắm cái ngày cuối cùng trước khi em rời thị xã nhỏ bé lên Sài Gòn học, để rồi phải đương đầu với biết bao biến cố, anh đã kéo em vào thánh đường và đàn 2 lần bài D'amour . 3 năm sau, tức là hôm nay, em vẫn chưa có cơ hội nghe lại tiếng Piano của anh lần nữa. Cho dù những mất mát tình cảm có lớn như thế nào, em cũng biết anh sẽ có thể vượt qua. Chị ấy ko hẳn là bến đỗ cuối cùng của cuộc đời anh mà, đúng ko anh :smile:

Mr Dương + Mr Hạ: E hèm, dù 2 người đều lớn tuổi hơn tui nhưng 1 người tui xưng tên, 1 người tui xưng em, giờ kêu sao đây chài :D . Thôi xưng em đi cho dễ nha P: . Chúng ta quen nhau đc 1 năm chưa 2 anh nhỉ? Chắc cũng cỡ thời gian đó, tuy chưa hẳn đã lâu, nhưng cũng đủ khiến chúng ta trở thành 1 phần của cuộc sống của nhau, đúng ko? Em cảm nhận đc trái tim đơn giản của 2 người, lúc vui, lúc buồn cũng nhưng lúc thất bại nhất. Cái làm em buồn là vì sao khi em có chuyện thì em có thể tìm 2 người, nhưng khi 2 người có chuyện thì lại ko cho em biết. Chúng ta là 1 bộ 3 mà, có đúng ko, nếu như thế, xin đừng khiến em lo lắng, đừng để cứ hễ khi em gặp 2 người là phải quát tháo ầm ĩ, chỉ để nhận lại 1 nụ cười hề hề của 2 anh, ok? Có lẽ năm nay sẽ là 1 năm khó khăn với cả 2 người, em sẽ chờ, cho đến khi nào 3 chúng ta lại cùng đại náo Accoustic nhé, yêu 2 người :love:

Mr....Hắn: Dành vài dòng cho 1 người có 1 sợi dây vô hình cực kì lớn với tôi. Lần đầu tiên Dean viết gì đó cho Hắn, và có lẽ Hắn cũng hiểu :smile: . Nhìn những tấm ảnh chụp cảnh lễ đính hôn của Hắn giữa núi đồi Đà Lạt, một vài người bạn, 1 cái cổng nhỏ đầy bong bóng và hoa, số khách mời kể cả cô dâu chú rể chưa hơn chục người...Và...em đã khóc đấy Hắn à, vì quá hạnh phúc, vì ko thể đến dự lễ đính hôn của Hắn, cảm giác đó giống như ko thể đến dữ lễ đính hôn của chính mình vậy...Có lẽ người ta sẽ cho là em đang nói quá, nhưng Hắn chẳng khác gì 1 sợi dây vô hình nối với Dean từ rất xa, sợi dây của sự "ruột thịt". Cho đến tận giờ này em mới dám nhận rằng Hắn có 1 ý nghĩa đặc biệt trong cuộc sống của em như thế nào. Nếu chúng ta mà sinh ra từ 1 mẹ có lẽ sẽ thú vị lắm đấy Hắn ạ :D . Quyết định kết hôn là rất trọng đại và thiêng liêng, khi Hắn muốn gắn kết cuộc đời mình với chị ấy, em đã rất vui và mừng đến phát khóc....Hãy nhớ lời hứa của Hắn, sống tốt và khỏe cho tới khi nào có thể, để dạy em nên làm gì, sống thế nào cho những ngày tiếp theo, và những quyết định có tính trọng đại trong đời...nhé :smile:

VIẾT CHO TOM:

Em vẫn thích gọi anh là Tom hơn, em đã suy nghĩ khá nhiều để biết có nên viết cái gì đó cho anh hay ko. Và em thấy là em cần viết, trước khi bước sang 1 tuổi mới, 1 năm mới, ít ra em cũng phải cảm ơn những người đã yêu thương em và vứt bỏ thứ em cần vứt bỏ....Anh là người con trai duy nhất (ít nhất là cho đến bây giờ) khiến em biết cái gì gọi là "tương tư". Suốt 5 tháng xa anh, em giống như 1 con điên sống ko có mục đích, đi đi về về như 1 cái bóng. Có thể tự khóc và tự cười khi nhớ về anh. Mà những triệu chứng này em nghĩ bất cứ ai bị thất tình cũng phải trải qua...Và nó rất thật. Với 1 đứa sống thực dụng và vật chất như em, thì anh chính là điều khiến em thay đổi. Yêu anh tức là yêu 1 người ko hề nằm trong "chuẩn" của đứa kiêu ngạo như em. Đối diện với những mảng kí ức về anh là 1 điều vô cùng đau khổ....em cứ nghĩ mình sẽ chết đi mất với suốt 5 tháng ngủ và chỉ mơ thấy ác mộng. Giống cái cô nàng Bella trong New Moon anh nhỉ? Để rồi em tập cho mình tính onl thật khuya, đơn giản là vì hễ đặt lưng xuống là em lại thấy ác mộng, thức dậy với cơ thể mệt nhoài.....Và anh xuất hiện trở lại, bình thản như ko hề có chuyện gì xảy ra. Em cố gắng thay đổi mình, hạ thấp cái tôi, dồn nén những khó chịu, luôn cười và làm những thứ muốn anh vui. Vì em sợ anh sẽ ra đi lần nữa....Và anh biết ko, em thật sự cảm ơn vì anh đã ra đi rồi, yêu 1 người để khiến mình ko còn là mình nữa thì đó có phải là yêu ko anh? Anh biết em là đứa ghét sự ích kỉ và thất hứa, nhưng hình như nó đều có trong con người anh. Lần này em cảm thấy thật bàng hoàng khi ko có chút cảm giác gì khi anh đã ra đi, em cứ nghĩ nó sẽ còn kinh khủng hơn lần đầu....Em vẫn còn mơ thấy ác mộng, nhưng em tin rằng với 1 con người bình thường thì cái gì cũng phải có thời gian bình phục của nó. Em đã sai khi nghĩ vấn đề là ở em, ko, đơn giản là anh ko hề thuộc thế giới của em vậy thôi....Nếu ko có gì thay đổi có lẽ giờ này chúng ta đã ở Vinpearl anh nhỉ? Nhưng....thôi, chúc anh đi chơi vui vẻ, em ko còn hứng thú với nơi đó nữa rồi :smile: :smile:

CẢM ƠN TẤT CẢ VÌ ĐÃ CỐ ĐỌC CHO ĐẾN HẾT :D :D

HAPPY NEW YEAR :wink: :cheers: :wizard:

Wake me up when september end !!!

, ,

Tháng 9, tháng xảy ra nhiều chuyện liên tục, sau khi thực sự bình tĩnh để ngẫm lại tất cả. Đã đến lúc viết ra cho nhẹ lòng....

Chỗ ở:

Quyết định cuối cùng là chuyển chỗ ở mới, tới một nơi khác xa hơn, yên tĩnh hơn, vắng vẻ hơn để chứng minh cho những thay đổi chỉ trong suy nghĩ trước đó, giờ nó đã thành hành động. Nơi này rất tốt, nhưng mình ko nghĩ sẽ ở lại lâu, mình cần một khoảng lặng chùn xuống để hoàn thành tất cả kế hoạch học tập và kiếm cho đủ số tiền mình cần. Sau đó có lẽ sẽ là một nơi khác chỉ có thế giới của riêng mình :smile:



Việc làm:

Lại quay về với nghề cũ sau bao phen "lăn lộn giang hồ", gõ đầu trẻ, :smile: Lâu rùi ko đụng đến Văn chương, giờ xài lại, cứ sợ sẽ ko dạy nổi. Nhưng thằng nhóc rất ngoan, mình hoàn toàn có thể tùy hứng phát huy những kiến thức đã học ngày xưa. Để có đc công việc này mình đã phải cạnh tranh với 1 cô gái khác. Tuy chưa gặp lần nào nhưng chắc có lẽ thuộc tuýp ngoan hiền và dịu dàng (nghe đồn thế :frown: ) . Cuối cùng cũng chính thức nhận đc lớp sau bao công sức bỏ ra.....Mong là thằng nhỏ sẽ ngoan như thế cho tới ngày thi Đại Học :D

Bạn bè:

"HIỂU LẦM" , chỉ vì 2 chữ này mà tôi đã bị hết ng này đến ng kia cho mấy gáo nước lạnh vào mặt. Con gái với con gái mà hiểu lầm nhau thì có trời mà cứu :lol: :lol: , thôi thì "thanh dã tự thanh" . Cuộc sống này còn nhiều thứ mệt mỏi cần đc giải quyết hơn là đi giải thích mà biết rõ là ng ta ko tin. Còn bạn thân à? Bận đến mức lúc nào tôi cũng có cảm giác mình cô độc giữa phố phường này. Bạn đấy...

Cafe, tâm trạng:





Acoustic, Yoko, Factory (chưa có hình)........tháng này đã đc và lại đi qua. Nơi xả stress và đắm chìm với âm nhạc. Những lúc thần kinh căng thẳng lại mún tới những nơi này, tiếng ồn làm ta ko thể suy nghĩ nhiều, âm nhạc khiến ta hét theo, mang cả những nỗi buồn và bực dọc quẳng vào không khí....rồi ta lại cười :smile: . Chưa bao giờ tôi nhận mình là fan của Rock, vì tôi đến với nó chưa hoàn toàn bằng sự đam mê. Nhưng những Zombie, What I've done, Don't Speak, Beat it, thậm chí là Carless Whishper (chơi theo phong cách Rock) đã khiến tôi cười tít mắt, cười rất tươi để đi qua cái tháng 9 khủng khiếp này. Và tôi đã dần qua rồi thì phải?



Cukoo's Nest- Một quán mới với phong cách khá thú vị ở Tú Xương, tôi phát hiện nó trên trang thienduongcafe.com và quyết định cùng Thảo tới đó. Phong cách ấm áp như trong tổ chim Cu thật sự. Âm thanh mộc, nhạc mộc, ca sỹ ko cầm mic........Sự hòa quyện của gitar và violon, acmonica và tiếng hát trầm đục của ca sỹ làm cho những Riêng một góc trời, Tuổi đá buồn, Ướt mi hay Diễm xưa trở nên se sắt. trái ngược với Rock.....nơi này khiến tâm hồn tôi lắng đọng. Thầm cảm ơn Thảo, ng bạn thật sự đã kéo tôi khỏi vực thẫm trong suốt thời gian qua.....Cô ấy là 1 cô gái tuyệt vời, tôi mong rồi mọi thứ sẽ lại tốt đẹp với cô ấy hơn, ngọt ngào như chính cô ấy vậy. Vì cô ấy xứng đáng đc có hạnh phúc :love:



Gia đình:

Bà nội mất, bàng hoàng, sững sờ, lạc lõng. Tôi về ko kịp, lại là tôi, vẫn cứ là tôi, ng yêu thương tôi nhất trong cả gia đình, người một tay nuôi nấng tôi, và người quan trọng nhất của cuộc đời tôi đã ra đi như thế. Ng ta cứ nói ra rả vào tai tôi rằng nội tôi đã ko nhắm mắt đc, chỉ khép hờ thôi, như đang ngủ rất say vậy, vì chờ tôi về...........Và tôi đã ko khóc, ko tỏ ra đau khổ, bình tĩnh đến ngỡ ngàng.....Tôi câm thù mình lúc đó, chỉ mún tát thật mạnh vào mặt để nước mắt chảy ra......nhưng hình như tôi đón nhận nó còn bình tĩnh hơn cả những gì tôi tưởng tượng. Không khóc có phải là ko đau khổ ko? Tôi rời quê nhà sau đó 48h và tiếp tục việc học ở Sg.

Tình yêu:

"Em biết anh sẽ đọc đc........Sai lầm lớn nhất của em là ko nhanh tay bỏ đường và sữa vào cốc Espresso của chúng ta. Em cứ tưởng cuộc đời sẽ bước sang trang khác, sẽ lại thấy ánh sáng, nhưng khi anh hứa là sẽ ko để cốc Espresso của em đắng nữa, để rồi cầm lọ đường và cứ thế đi ngang lun qua ly cafe ấy, thì em biết rằng nên để anh ra đi. Em đã ko cam tâm khi để anh đi như thế. Nhưng em nghĩ, nếu anh đã "phân vân" tức là em chưa đủ để anh "ko phân vân" . Vậy thì sao em phải cố giữ thứ mún rời xa mình hả anh? :smile: Dù sao chúng ta cũng chưa từng bắt đầu mà. Đừng xin lỗi em, hãy xin lỗi và tự tha thứ cho chính bản thân anh, anh à.Hãy làm những gì anh cho là đúng, em vẫn là bạn của anh, đừng trốn tránh cuộc sống này anh nhé. Em sẽ chờ ly cafe khác :smile: "

Và.....Tôi:



Trung Thu là tết đoàn viên, và tôi nhớ nhà kinh khủng, chưa bao giờ tôi muốn ngồi bên cạnh chiếc bàn nhỏ của gia đình mình, ăn bánh trung thu, trò chuyện, hay đơn giản chỉ là ngắm gia đình tôi ăn, cười đùa như thế này. Thậm chí tôi ko dám ghé qua hàng bán bánh, chỉ vì tôi sợ phải đối diện với nỗi cô đơn của hiện tại. Của tháng 9 với tất cả những biến động ở trên.......của hết nỗi đau này đến nỗi đau khác. Nhưng tôi chợt nhận ra rằng "mùa thu rất đẹp", có thể tôi là đứa lun hút những rắc rối về cho bản thân, lun bị những cú shock thích đeo bám. Điều đó ko có nghĩa là tôi cứ phải bùn mãi, cứ phải khóc mãi. Tôi mún mình giống cô gái trong bài hát Cinderalla của Tata Young, tự đứng lên quyết định cuộc đời mình mà ko cần tới Bạch mã hoàng tử, ko cần có ai đó tới cứu tôi....Tôi phải tự cứu bản thân mình trước đã. Mỗi giai đoạn trong cuộc đời con ng sẽ có những nhận thức khác nhau, những quyết định khác nhau, tôi đã có thể đi qua tất cả những thứ đó, thì vì sao lại ko thể tiếp tục bước đi :D ?

Hạnh phúc là do tự mình tìm về, là cho mà ko hề muốn nhận. Sáng nay tôi cười với 1 ng giúp tôi đẩy xe máy vào bãi, tôi cười với chú bán bánh mì mà tôi hay mua, tôi cười với chính mình. Và họ cũng cười lại với tôi trong ánh mắt....ngạc nhiên. Vậy đấy, chỉ là 1 nụ cười thôi mà :smile: :love:

Tôi đang cân nhắc xem ngày mai nên mua bao nhiêu cái bánh trung thu đây :D .
Wake me up when september end, ok? :wink:

Khai Tâm ^_^

Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi....:smile: câu nói rất đơn giản và chúng ta đã nghe ra rã bên tai từ rất lâu....nhưng chúng ta ko thấy bị ảnh hưởng hay tác động. Đơn giản là vì chúng ta chưa thay đổi và mún thay đổi

Đây là thời điểm rất quan trọng trong cuộc đời tôi, đánh một dấu móc đặc biệt lớn, một sự thay đổi lớn lao trong tâm hồn và suy nghĩ......Vì...tôi đã trưởng thành :smile: , có lẽ sẽ có người cười khi nghe câu nói này. Trưởng thành ko phải là thứ dễ nhận thấy, cho dù chúng ta đã sống hết cả một đời người, chưa chắc gì chúng ta trưởng thành. Và tôi mừng vì tôi nhận ra được sự trưởng thành nhỏ bé trong tôi, có thể nó ko khiến tôi là người biết suy nghĩ và chín chắn nhất, nhưng ít ra hôm nay tôi đã ko còn nông nỗi như ngày nào.....



Sau khi tôi đi học quân sự về, trong tôi có những biến đổi mà chỉ mình tôi có thể nhận định đc, có lẽ do 3 tuần bị nhốt "trong tù" khiến tôi có đủ thời gian suy ngẫm và ko có cơ hội tiếp xúc với thế giới phồn hoa đô hội bên ngoài (mình có đang nói quá ko nhỉ :D ) , nên tôi nghiệm ra rằng suốt 2 năm qua tôi đã từng sống rất sai lầm. Quan niệm về cuộc sống, cách sống và nhất là tình yêu của tôi vốn dĩ rất hạn hẹp và tiêu cực. Tôi luôn nghĩ người ta đã nợ tôi nhiều lắm, luôn để vật chất lên trên tình cảm, luôn để lý trí lấn át con tim.....Và khi tôi nhận ra tất cả những thứ đó chỉ là phù du, chỉ là sa chân vào một cái hố sâu ko đáy thì mọi thứ đã bỏ tôi mà đi.....Tôi vẫn thường mở cửa sổ đón bình minh một cách uể oải và chán chường, tôi chưa từng thấy bình minh đẹp hơn hoàng hôn, tâm hồn tôi lãng mạn quá chăng? Hay tôi cứ hoài niệm quá khứ? Ha ha , :lol: thật buồn cười, mỗi người đều có cơ hội đón bình minh hằng ngày, và đó là món quà tạo hóa ban tặng cho con người. Chỉ là con người thức giấc với những mưu toan tính toán đời thường, sao cứ mỗi lần đi biển chơi là bạn bè và ng thân chúng ta đòi thức sớm để ngắm bình minh trên biển? Hãy mở cửa sổ ra và nhìn nó mỗi ngày đi :smile:



Những người bạn của tôi-bạn thật sự- đã rưng rưng nước mắt khi thấy tôi trường thành :love: , họ nói rằng hôm nay thấy tôi khác rất nhiều, rằng tôi đã đủ lớn để có thể tự quyết định tương lai cho mình, để tự đi 1 mình mà ko dựa dẫm vào ai như lúc trước. Anh trai tôi nói "Anh cảm thấy hè này về nhà trông em rất khác, có cái gì đó thanh thản và rất bình yên" . Tôi cười, vì ko ai trong gia đình biết đc những biến đổi trong tôi, từ ngây ngô của cô bé 18 đến thủ đoạn và bon chen, tính toán và ích kỉ của tuổi 19.....và khi tôi 20....tôi chợt nhận ra con đường tôi đã đi ko thuộc về tôi, vì bản chất tôi ko phải thế. Chính vì đi con đường này mà tôi đã đánh mất tình yêu lớn và đẹp nhất của cuộc đời mình, đã làm nhiều người rất đau vì tôi....Cho dù hôm nay tất cả đều ko trách tôi, nhưng tôi phải tự trách mình.....để nhìn lại và bước tiếp :smile: ....Tôi vừa cắt tóc, vừa đổi số điện thoại, thậm chí đổi luôn cả style ăn mặc, người ta tưởng tôi có chuyện gì, thật ra đơn giản là tôi đang và sẽ làm lại từ đầu. Bây giờ tôi ko còn gì cả, ngoài tình bạn rất tuyệt vời của những con ng luôn bên tôi, tha thứ và sẵn sàng dang tay bảo bọc tôi. Đó quả là 1 tài sản quý giá nhất mà ko phải ai cũng có :D



Đối với tôi, tình yêu trước kia phải là sự bảo đảm vật chất, phải đặt lợi ích lên hàng đầu, và tôi ghê sợ chính bản thân mình khi nghĩ đến việc làm sao tôi có thể sống như thế ngần ấy thời gian. Trong cuộc đời mình, cho dù mới 20 tuổi đầu, nhưng tôi đã trải qua rất nhiều cuộc tình, để tôi nhận ra, suốt thời gian qua tôi chỉ bon chen theo những thứ na ná như tình yêu mà mãi mãi ko phải là tình yêu......Tôi chưa bao giờ biết cái gì gọi là hi sinh, cái gì gọi là yêu bằng 100% con tim trong tình yêu.....và vì thế cho đến ngày hôm nay, tôi vẫn chưa thể tìm đc ng đàn ông của cuộc đời mình. Nhưng bây giờ, tình yêu đối với tôi là một ly Expresso sóng sánh, vị nguyên thủy của nó là rất đắng, nên rất cần thêm đường và một ít sữa nếu thích vào :smile: . Cũng như tình yêu cần có sự vun đắp và xây dựng từ con tim chân thành của cả 2 ng, để Expresso dù có đắng cách mấy cũng ko thể lấn át dư vị ngọt ngào của tình yêu. Có lẽ do tôi thích cafe và đang thi vị hóa nó lên chăng? :D :D ......Hừm....sao cũng đc :rolleyes: Tôi vẫn thích ví tình yêu như cafe hơn :D



Hình như tháng này là tháng tốt để yêu nhau hay sao ấy nhỉ? :D Những người bạn của tôi lần lược đều tìm đc một nửa đích thực của mình, dù nhanh hay chậm, dù ồn ào hay im lặng thì trong ánh mắt của họ vẫn rạng ngời niềm hạnh phúc. Và đây là lần đầu tiên tôi phải nói câu chúc mừng đến 3 lần trong 1 tuần với 3 ng bạn khác nhau, chúc mừng vì cuối cùng họ cũng tìm thấy hạnh phúc. Mắt tôi hơi ngấn nước, nhưng tin tôi đi, họ ko thể thấy những giọt nước mắt ngốc nghếch đó đâu :D , vì tôi thực sự vui, tôi cảm nhận đc từng góc trong tâm hồn họ đang rung lên khi kể cho tôi nghe về điều hạnh phúc đó, và tôi cũng hạnh phúc :smile: . Giờ thì đến lượt tôi trở về cuộc sống độc thân, đã đến lúc đi chậm lại để họ có thể bắt kịp và ko chừng họ lại sẽ vượt lên xa hơn tôi nhiều :smile: . Sắp tới có lẽ tôi ko có thời gian để viết blog, vì tôi đã lên kế hoạch cho mình trong thời gian tới, chỉ có công việc, kiếm tiền, và trả cho hết mấy môn còn nợ lại của học kì trước :D :o: ....xấu hổ quá nhỉ :D

Tôi yêu Opera, vì đây là nơi tôi có thể sống thật với lòng mình nhất, có thể ko giấu diếm cảm xúc cũng như những điều nhỏ nhất trong góc tâm hồn tôi. Nếu tình cờ bạn đọc đc entry này thì tôi rất cảm ơn bạn đã chịu khó....hiểu tôi thêm 1 chút. Cộng thêm 1 tràng pháo tay cho sự kiên nhẫn, mong là các bạn sẽ ko la ó vì sao nhỏ này viết dài thấy ớn :lol: :lol: À còn điều cuối cùng này nữa.....Tôi tin rằng tôi sẽ tìm ra "anh ấy", người chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời tôi, ít nhất là đến bây giờ. Vì nếu tìm thấy "anh ấy", tôi sẽ bắt "anh ấy" dạy tôi, làm thế nào để yêu thực sự và ko bao giờ để "anh ấy" chạy mất 1 lần nữa p:

Nắng và....rất nắng ^_^

, ,

E hèm, entry khai pháo vì vừa đc ra tù, ăn mừng thôi :jester: :cheers: :hat: :wizard:



Cái nắng đầu tiên:

Học quân sự ko đến nỗi ghê gớm như mình vẫn nghĩ, cũng nhàn lắm, lý thuyết thì học ở hội trường, có điều hội trường xây cái hướng gì mà hứng hết nắng vô phòng, hanh gần chết :frown: . Thực hành thì ngắm bắn súng và Điều lệnh đội ngũ ở ngoài sân. Chị em đã thủ sẵn kem chống nắng, áo thì kéo xuống hết cỡ để che và nón tai bèo rộng vành. Nhưng đen vẫn hoàn đen :D



Nắng chiều "rực rỡ" :D :

Cứ hôm nào học ra sớm khoảng 3h mấy là chơi bóng chuyền, còn bình thường 4h30 ra thì làm gì còn sân mà chơi. Hic, chị em nhà QT 207.4 tụi Dean là dân nghiệp dư, vô đánh với mấy đứa đội tuyển trường nó dập cho tơi tả. Thế là cứ mỗi lần vô đánh cứ phải đứng ngay phần sân có nắng, mà nắng ngay mặt mình mới ghê chứ. Ngước lên chỉ thấy ông mặt trời bự bành ki, ko thấy trái bóng đâu mà đỡ ==> Đen :lol:



Nắng biển :love: :

Vừa kéo valy ra khỏi trường quân sự là mình bắn thẳng ra Vũng Tàu, em Mio nhỏ xinh của mình chạy mòn đường Vũng Tàu rùi cũng nên :D . Vốn dĩ phong cách của Dean vẫn là thế mà, cứ hứng là vác ba lô đi ngay :devil: . Trở về đây lần thứ 3, khác với 2 lần trước, lần này mình đi mà ko có anh. Biển vẫn vậy, gió và nắng vẫn thế, chỉ có con người là thay đổi. Nếu ai chịu khó theo dõi mấy entry gần đây của mình sẽ nghĩ mình đang đau khổ vì tình ghê lắm :smile: , thật ra tất cả chỉ là một con người khác của mình mà thôi.Vì hằng ngày vẫn sống lạc quan, đi chọc phá mọi người, rùi cười sảng khoái, nên những khoảnh khắc lãng mạn cứ giữ mãi trong lòng. Ra đến biển thì tự động nó phọt ra ngay :lol:



Vì lần này đi mà ko có dự tính nên toàn bạn mới, ko có chụp ảnh đc. Vẫn thích đi dọc bãi biển hơn là tắm táp...Nơi này từng chứng kiến tình yêu của mình....cũng là nơi kết thúc nó...Sáng sớm ra ngắm biển, ngồi 1 mình trên bờ cát và đón bình minh....gió biển mang muối vào làm cay khóe mắt....hay vì mắt muốn tự cay?....

Cuộc sống giống như bộ phim Hàn Quốc nhiều tập khiến đôi khi mình cũng ko biết nên khóc hay nên cười. Trên đường từ Vũng Tàu về Sài Gòn....xe mình chạy ngang qua xe anh ấy....Cứ trưởng trời tối mình nhìn nhầm....ai ngờ anh ấy thật, đang chở cô bé nào đó. Ra tận đây mà vẫn gặp, ko biết có nên gọi là duyên số hay ko :smile: . 1 tháng qua mình ngộ ra đc rất nhiều điều, về quan niệm sống sai lầm trước đây của mình, về bạn bè, về tiền, và về tình yêu. Cho đi để có thể nhận lại, quan trọng là sự chân thành và cái gì cũng bắt đầu từ một con tim chân thật thì mọi thứ đều có thể tốt đẹp :love: . Nắng biển của 1 năm trước đây và bây giờ đều ấm áp, nồng nàn và rạng ngời như thế. Soi rõ tận tâm hồn mình...để biết rằng dù gió biển có mang vị nồng cay cho mắt, thì nắng biển vẫn sẽ xoa dịu những nổi đau



Ngày mai thức dậy mình còn rất nhiều việc để làm, những kế hoạch cho một mùa hè kiếm tiền, cho năm học mới, cho một cuộc sống mới ko còn những mưu toan tiền bạc và danh lợi vây quanh....và cho sự chờ đợi ngày tình yêu đích thực gõ cửa :love: . Tất cả mọi thứ sẽ đc viết lại từ đầu, refresh bản thân thật sự khiến ng ta cảm thấy dễ chịu, hạnh phúc tức là biết đc mình mún gì, mục đích sống ra sao và cháy hết mình cho mục đích ấy.....Tự nhiên nhớ nhà và yêu ba mẹ lạ lùng....cũng gần nửa năm rùi ko về. Nhỏ bạn dưới quê nt hỏi khi nào mình mới chịu về? Uhm, về ngay đây :D
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31