For KC
Sunday, June 17, 2012 9:03:58 AM
Gửi người đã tìm lại cho t cảm hứng viết blog 
Lần trước c đã hỏi t vì sao lại gọi c là Kem Cốm, t chẳng nghĩ ra một lí do nào hợp lý cả.
. Chẳng hiểu sao t lại gọi c như thế nhỉ? Có lẽ vì t có tâm hồn ăn uống, lại còn mê ăn kem nữa, dù t chưa bao giờ ăn kem cốm cả
.
Chỉ có những người đặc biệt và có ấn tượng với t lắm, t mới gọi bằng biệt danh thôi, nên c phải lấy làm vinh hạnh đấy ;
T nhớ những ngày đầu tiên vào TCM, còn bao nhiêu bỡ ngỡ. t biết c nhưng chẳng bao giờ hai đứa nói chuyện với nhau, đúng hơn là chẳng bao giờ nói với nhau một lời nào, dù chỉ là gọi tên nhau. Một phần vì t ngại, một phần vì nhìn c không được thân thiện và cởi mở cho lắm. T ghét c từ đó
)
Hồi ấy t hay nhầm c là Hưng và hay gọi Hưng là Tùng. Buồn cười nhỉ?
Mọi thứ đáng lẽ cứ qua đi như thế, cứ bình dị mà trôi đi như thế, cho đến khi lên Xuân Hòa đợt 1. Đó là quãng thời gian mà chúng ta đều không thể quên được phải không? T nhớ như in lần đầu tiên t hỏi c câu gì, nhớ như in lần đầu tiên c đã nói vs t câu gì, t cũng biết c dùng ASUS giống t nữa, từ hồi ấy cơ, nhưng chắc c chả nhớ vì sao t lại biết đâu
. Cũng có 1 cơ số lần "giao tiếp" ở trên ấy rồi đấy.
. Nhớ những lần tập hát, những lần biểu diễn rồi đứng sau cánh gà, rồi lần c cứ suốt ngày lấy laptop của Y Vân từ chỗ t nữa.
). Hôm ấy là hôm mình làm chương trình xong. 10h đêm, cả khu nhà tắt điện hết, tối đen như mực, c gọi điện cho t và xuống tận phòng t lấy máy (chả biết để làm gì nhưng chắc để xem phim ma =))). Mấy hôm sau Y Vân cứ bắt t lên phòng c lấy lại, và nhờ t nói vs c câu mà t chưa có dịp nói
): "Bảo t.Tùng trả máy cho t ngay, không thì nó chết vs t"
). Lần ấy laptop của t bị thầy Cường thu từ chỗ con trai lớp t, vì chúng nó dám đem lap t xuống vọng gác đằng sau nhà S3 để xem phim.
). T đau khổ lắm chứ, vì cứ phải chia sẻ lap của Y Vân vs c
). Chả lẽ hôm ấy lại lên tận phòng 4.7.
).Mà h mới nghĩ ra là phòng c ở ngay thẳng trên đầu phòng t.
). Tại sao mình không nhận ra con người đáng ghét này đang ở rất gần mình ngay từ khi ấy nhỉ?
Giờ nghĩ lại, cứ thấy thú vị làm sao. T tưởng tượng ra hồi ấy khi ta đang lặng lẽ ở bên cạnh nhau, thì c đã làm những gì? Sáng sớm cũng hay trốn thể dục như t chẳng hạn? :">. Cũng ngày ngày đứng ở cách t tầm chục hàng và chờ gõ bát đi ăn cơm giống t. Cũng hay đi mua bánh mì thịt nướng như t (Có lần ta đã gặp nhau ở chỗ hiệu thuốc và hàng bánh mì nhỉ:))). Có hay đi giặt quần áo ở bên ngoài giống t không? Có hay trèo lên tầng thượng của cái nhà "Chúng tôi cũng là chiến sĩ", vượt qua 1 đống dây điện chằng chịt để tha thẩn lãng xẹt giống t không?
À, nói về khoản lãng xẹt trên Xuân Hòa thì chẳng biết có ai như t không nữa. Hồi ấy t cứ hay đứng ở ô thoáng cầu thang để nhìn ra cây xoan đằng sau nhà S3 đang bung xòe những nụ hoa tím ngắt giữa làn mưa bụi cuối xuân. Lên Xuân Hòa, t mới biết thế nào là "Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay - Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy" đấy
.Giá mà lúc ấy có c ở đó nhỉ 
T đang nghe Giọt nắng bên thềm. Cứ mỗi lần nghe bài này là t lại nhớ c kinh khủng. Cũng như mỗi khi nhớ c t lại mở hàng loạt list bài chúng ta đều thích ra để nghe. Như thế không tốt lắm nhỉ
. Như thế chỉ làm t thêm nhớ c mà thôi. Nhớ đến nỗi t muốn c hiện ra ngày trước mặt t ngay lập tức. Muốn được c ôm vào lòng, muốn được nắm bàn tay ấm áp của c để thấy được an toàn và được chở che.
Chẳng biết từ bao giờ hình ảnh c đã hiện hữu trong tâm trí t rõ nét và lâu đến như thế. Trái tim t chưa bao giờ rung lên mạnh mẽ đến vậy. Đúng lúc nó yếu mềm nhất, và mong manh nhất, thì c đã giúp nó trở lại là chính nó. C có nhớ đoạn thơ của Xuân Quỳnh t đã post lên không:
Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn...
Stt ấy, t dành riêng cho mình c thôi
Nhiều lần t muốn nói vs c, rằng...c đặc biệt với t lắm, có biết không? Nhưng t lại sợ đó chỉ là thứ tình cảm đơn phương, nên t chọn sự im lặng. Nhiều lần t lại sợ c cho rằng t xem c là người thay thế, nên t cũng vẫn im lặng. Cho đến lúc c không liên lạc gì với t nữa, t mới hoảng hốt thực sự. T không thể chịu đựng được thứ cảm giác kinh khủng ấy. Chỉ nhìn đăm đăm vào nick xám xịt của c, nhìn đăm đăm vào FB của c. Chỉ đọc đi đọc lại những tin nhắn của c. Chỉ nghe đi nghe lại những bài hát c thích. Đó cũng là khoảng thời gian t mệt mỏi thật sự về tình yêu của t, tình yêu mà t đã từng tự hào và nâng niu. T nhận ra t cần sự hiện diện của ai đó hơn t tưởng. T nhận ra sự trống trải vô hình mà lạnh lẽo vô cùng từ khi c chọn quyết định rời xa t. T đã đắn đo và do dự lắm khi nhắn tin đòi gặp c, nhưng lúc ấy t chỉ có duy nhất 1 suy nghĩ, là mãi mãi t không thể để c tuột khỏi tay t được.
.
T xin lỗi thật nhiều, vì đã khiến c mệt mỏi vì t, trong khoảng thời gian vừa qua.
T chỉ mong c có thể ở bên t, vì bây giờ t thực sự cần c, Kem Cốm đáng ghét ạ
T muốn viết tiếp những bản tình ca bất tận, như những lần chúng ta nói chuyện bằng lyric liên tiếp trên stt ấy, nhớ không?
T muốn...được nghe c hát, được ngắm c vẽ tranh (cho dù có thể c sẽ cáu và bắt t ra chỗ khác nếu t đến gần c khi c đang vẽ 1 cô nào đấy
), có thể lắm chứ
) )
T muốn tựa vào vai c mỗi khi mệt mỏi, được c "bắt nạt" mỗi khi t buồn chán, được c nắm tay mỗi khi t thấy lạnh, muốn ngồi đối diện c để nhìn thật lâu và thật sâu vào mắt c, để nhìn thấy những tia sáng trong veo và thật thà. C có thể giấu được chuyện gì, nhưng với t thì không thể giấu được bằng đôi mắt c đâu
. Mắt c màu gì nhỉ, cái này phải kiểm chứng mới biết được 
À, t muốn được ăn 1 cây kem cốm và 1 cây kem socola cùng với c
).
Còn muốn uống cốc cà phê trộn 1 nửa đen, 1 nửa nâu đến lúc chẳng phân biệt được nữa

Lần trước c đã hỏi t vì sao lại gọi c là Kem Cốm, t chẳng nghĩ ra một lí do nào hợp lý cả.
. Chẳng hiểu sao t lại gọi c như thế nhỉ? Có lẽ vì t có tâm hồn ăn uống, lại còn mê ăn kem nữa, dù t chưa bao giờ ăn kem cốm cả
.Chỉ có những người đặc biệt và có ấn tượng với t lắm, t mới gọi bằng biệt danh thôi, nên c phải lấy làm vinh hạnh đấy ;

T nhớ những ngày đầu tiên vào TCM, còn bao nhiêu bỡ ngỡ. t biết c nhưng chẳng bao giờ hai đứa nói chuyện với nhau, đúng hơn là chẳng bao giờ nói với nhau một lời nào, dù chỉ là gọi tên nhau. Một phần vì t ngại, một phần vì nhìn c không được thân thiện và cởi mở cho lắm. T ghét c từ đó
)Hồi ấy t hay nhầm c là Hưng và hay gọi Hưng là Tùng. Buồn cười nhỉ?

Mọi thứ đáng lẽ cứ qua đi như thế, cứ bình dị mà trôi đi như thế, cho đến khi lên Xuân Hòa đợt 1. Đó là quãng thời gian mà chúng ta đều không thể quên được phải không? T nhớ như in lần đầu tiên t hỏi c câu gì, nhớ như in lần đầu tiên c đã nói vs t câu gì, t cũng biết c dùng ASUS giống t nữa, từ hồi ấy cơ, nhưng chắc c chả nhớ vì sao t lại biết đâu
. Cũng có 1 cơ số lần "giao tiếp" ở trên ấy rồi đấy.
. Nhớ những lần tập hát, những lần biểu diễn rồi đứng sau cánh gà, rồi lần c cứ suốt ngày lấy laptop của Y Vân từ chỗ t nữa.
). Hôm ấy là hôm mình làm chương trình xong. 10h đêm, cả khu nhà tắt điện hết, tối đen như mực, c gọi điện cho t và xuống tận phòng t lấy máy (chả biết để làm gì nhưng chắc để xem phim ma =))). Mấy hôm sau Y Vân cứ bắt t lên phòng c lấy lại, và nhờ t nói vs c câu mà t chưa có dịp nói
): "Bảo t.Tùng trả máy cho t ngay, không thì nó chết vs t"
). Lần ấy laptop của t bị thầy Cường thu từ chỗ con trai lớp t, vì chúng nó dám đem lap t xuống vọng gác đằng sau nhà S3 để xem phim.
). T đau khổ lắm chứ, vì cứ phải chia sẻ lap của Y Vân vs c
). Chả lẽ hôm ấy lại lên tận phòng 4.7.
).Mà h mới nghĩ ra là phòng c ở ngay thẳng trên đầu phòng t.
). Tại sao mình không nhận ra con người đáng ghét này đang ở rất gần mình ngay từ khi ấy nhỉ?
Giờ nghĩ lại, cứ thấy thú vị làm sao. T tưởng tượng ra hồi ấy khi ta đang lặng lẽ ở bên cạnh nhau, thì c đã làm những gì? Sáng sớm cũng hay trốn thể dục như t chẳng hạn? :">. Cũng ngày ngày đứng ở cách t tầm chục hàng và chờ gõ bát đi ăn cơm giống t. Cũng hay đi mua bánh mì thịt nướng như t (Có lần ta đã gặp nhau ở chỗ hiệu thuốc và hàng bánh mì nhỉ:))). Có hay đi giặt quần áo ở bên ngoài giống t không? Có hay trèo lên tầng thượng của cái nhà "Chúng tôi cũng là chiến sĩ", vượt qua 1 đống dây điện chằng chịt để tha thẩn lãng xẹt giống t không?
À, nói về khoản lãng xẹt trên Xuân Hòa thì chẳng biết có ai như t không nữa. Hồi ấy t cứ hay đứng ở ô thoáng cầu thang để nhìn ra cây xoan đằng sau nhà S3 đang bung xòe những nụ hoa tím ngắt giữa làn mưa bụi cuối xuân. Lên Xuân Hòa, t mới biết thế nào là "Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay - Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy" đấy
.Giá mà lúc ấy có c ở đó nhỉ 
T đang nghe Giọt nắng bên thềm. Cứ mỗi lần nghe bài này là t lại nhớ c kinh khủng. Cũng như mỗi khi nhớ c t lại mở hàng loạt list bài chúng ta đều thích ra để nghe. Như thế không tốt lắm nhỉ
. Như thế chỉ làm t thêm nhớ c mà thôi. Nhớ đến nỗi t muốn c hiện ra ngày trước mặt t ngay lập tức. Muốn được c ôm vào lòng, muốn được nắm bàn tay ấm áp của c để thấy được an toàn và được chở che.Chẳng biết từ bao giờ hình ảnh c đã hiện hữu trong tâm trí t rõ nét và lâu đến như thế. Trái tim t chưa bao giờ rung lên mạnh mẽ đến vậy. Đúng lúc nó yếu mềm nhất, và mong manh nhất, thì c đã giúp nó trở lại là chính nó. C có nhớ đoạn thơ của Xuân Quỳnh t đã post lên không:
Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn...
Stt ấy, t dành riêng cho mình c thôi

Nhiều lần t muốn nói vs c, rằng...c đặc biệt với t lắm, có biết không? Nhưng t lại sợ đó chỉ là thứ tình cảm đơn phương, nên t chọn sự im lặng. Nhiều lần t lại sợ c cho rằng t xem c là người thay thế, nên t cũng vẫn im lặng. Cho đến lúc c không liên lạc gì với t nữa, t mới hoảng hốt thực sự. T không thể chịu đựng được thứ cảm giác kinh khủng ấy. Chỉ nhìn đăm đăm vào nick xám xịt của c, nhìn đăm đăm vào FB của c. Chỉ đọc đi đọc lại những tin nhắn của c. Chỉ nghe đi nghe lại những bài hát c thích. Đó cũng là khoảng thời gian t mệt mỏi thật sự về tình yêu của t, tình yêu mà t đã từng tự hào và nâng niu. T nhận ra t cần sự hiện diện của ai đó hơn t tưởng. T nhận ra sự trống trải vô hình mà lạnh lẽo vô cùng từ khi c chọn quyết định rời xa t. T đã đắn đo và do dự lắm khi nhắn tin đòi gặp c, nhưng lúc ấy t chỉ có duy nhất 1 suy nghĩ, là mãi mãi t không thể để c tuột khỏi tay t được.
.T xin lỗi thật nhiều, vì đã khiến c mệt mỏi vì t, trong khoảng thời gian vừa qua.

T chỉ mong c có thể ở bên t, vì bây giờ t thực sự cần c, Kem Cốm đáng ghét ạ

T muốn viết tiếp những bản tình ca bất tận, như những lần chúng ta nói chuyện bằng lyric liên tiếp trên stt ấy, nhớ không?

T muốn...được nghe c hát, được ngắm c vẽ tranh (cho dù có thể c sẽ cáu và bắt t ra chỗ khác nếu t đến gần c khi c đang vẽ 1 cô nào đấy
), có thể lắm chứ
) )T muốn tựa vào vai c mỗi khi mệt mỏi, được c "bắt nạt" mỗi khi t buồn chán, được c nắm tay mỗi khi t thấy lạnh, muốn ngồi đối diện c để nhìn thật lâu và thật sâu vào mắt c, để nhìn thấy những tia sáng trong veo và thật thà. C có thể giấu được chuyện gì, nhưng với t thì không thể giấu được bằng đôi mắt c đâu
. Mắt c màu gì nhỉ, cái này phải kiểm chứng mới biết được 
À, t muốn được ăn 1 cây kem cốm và 1 cây kem socola cùng với c
).Còn muốn uống cốc cà phê trộn 1 nửa đen, 1 nửa nâu đến lúc chẳng phân biệt được nữa







