Uống một ngụm trà thức trắng một đêm Nếm một chút buồn lang thang một tối Tìm một khóe môi nữa đời chờ đợi Yêu một nụ cười chết vội vu vơ?
Chỉ một bàn tay mà hạnh phúc đơn sơ Chỉ một ánh nhìn mà thấy lòng ấm áp Chỉ một nụ hôn mà quanh đời bão táp Chỉ một thoáng thờ ơ mà lạnh giá đến vô cùng
Chỉ chút cợt đùa mà suy nghĩ mông lung Chỉ chút vô tư mà chợt lòng xao xuyến Chỉ mới cách xa đã như thuyền nhớ bến Chỉ mới hiểu lòng đã vội mến cùng thương
Chỉ một bước sẩy chân mà đi hết con đường Chỉ một thoáng lỡ lời mà viết thành tiểu thuyết Chỉ một chút giận hờn mà cả đời đoạn tuyệt Chỉ một chút mềm lòng mà hối hận ngàn năm
Chỉ một nụ hồng mà tim toạt gai đâm Chỉ một lỗi lầm mà tột cùng sám hối Chỉ lạc một lần mà cả đời tìm lối Chỉ một lần đi mà mãi mãi không về?
Khúc nhạc hồng êm ái Điệu kèn biếc quay cuồng Một trời phấn hương Đôi người gió sương Đầu xanh lận đận, cùng xót thương càng nhớ thương Hoa xưa tươi, trăng xưa ngọt, gối xưa kề, tình nay sao héo Hồn ngả lâu rồi nhưng chân còn dẻo, Lòng trót nghiêng mà bước vẫn du dương, Lòng nghiêng tràn hết yêu đương Bước chân còn nhịp. Nghê thường lẳng lơ.
Ánh đèn tha thướt Lưng mềm, não nuột dáng tơ Hàng chân lả lướt Đê mê hồn gửi cánh tay hờ. Âm ba gờn gợn nhỏ, Ánh sáng phai phai dần Bốn tường gương điên đảo bóng giai nhân Lui đôi vai, tiến đôi chân, Riết đôi tay, ngả đôi thân, Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió Không biết nữa màu xanh hay sắc đỏ, Hãy thêm say, còn đó rượu chờ ta ! Cổ chưa khô, đầu chưa nặng, mắt chưa hoa Tay mềm mại, bước còn chưa chuếnh choáng. Chưa cuối xứ Mê Ly, chưa cùng trời Phóng Đãng. Còn chưa say, hồn khát vẫn thèm men.
Say đi em! Say đi em! Say cho lơi lả ánh đèn Cho cung bực ngả nghiêng, điên rồ xác thịt. Rượu, rượu nữa, và quên, quên hết!
Ta quá say rồi Sắc ngả màu trôi Gian phòng không đứng vững Có ai ghì hư ảnh sát kề môi. Chân rã rời Quay cuồng chi được nữa Gối mỏi gần rơi Trong men cháy, giác quan vừa bén lửa Say không còn biết chi đời Nhưng em ơi, Đất trời nghiêng ngửa Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ; Đất trời nghiêng ngửa Thành Sầu không sụp đổ, em ơi!
Ngày xửa ngày xưa, vào thập kỷ cuối của thế kỷ 20, có 1 đôi uyên ương trai tài gái sắc yêu nhau, họ sinh ra dường như được dành cho nhau, thế gian có câu được vợ mất chồng nhưng câu nè không đúng đối với đôi uyên ương đó, Hai người mến mộ nhau và đến với nhau cùng với 1 tình yêu đầu đời, cái thứ tình yêu mà không 1 tình yêu nào khác có thể thay thế. Bên nhau họ có qúa nhiều điểm tương đồng, có quá nhiều thứ để có thể thông cảm, san sẻ, chàng chơi guitar bass thì nàng chạy Lead, chàng là cao thủ chess thì nàng nổi tiếng caro, nàng có bài thơ được bầu vào 100 bài thơ tình hay của thập kỷ 90 thì chàng là Nhóm trưởng một Nhóm bút có tiếng tăm, chàng cầm cọ thì nàng biết pha màu.. Chuyện tinh yêu của họ đẹp quá, các nhà văn đều không dám viết vì sợ gãy ngòi bút, và mọi người đều chúc phúc cho đôi uyên ương đó. Nhưng họ đến với nhau vì có quá nhiều cái hợp nhau và cũng ra đi chính bởi những cái làm họ đến với nhau.
Qua lại khách chờ sông lặng sóng Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười.
2. Đọc ngược bài gốc từ dưới lên, ta được bài 2: Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược Sóng lặng sông chờ khách lại qua
3. Bỏ hai chữ đầu mỗi câu trong bài gốc, ta được bài 3 (ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng): Cảnh xuân ánh sáng ngời Thơ rượu chén đầy vơi Giậu trúc cành xanh biếc Hương xuân sắc thắm tươi
Khách chờ sông lặng sóng Thuyền đợi bến đông người Tiếng hát đàn trầm bổng Bóng ai mắt mỉm cười.
4. Bỏ hai chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược từ dưới lên, ta được bài 4 (ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng): Mắt ai bóng thướt tha Đàn hát tiếng ngân xa Bến đợi thuyền xuôi ngược Sông chờ khách lại qua
Sắc xuân hương quyện lá Cành trúc giậu cài hoa Chén rượu thơ vui thú Ánh xuân cảnh mến ta.
5. Bỏ ba chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, ta được bài 5 (tám câu x bốn chữ) Ta mến cảnh xuân Thú vui thơ rượu Hoa cài giậu trúc Lá quyện hương xuân Qua lại khách chờ Ngược xuôi thuyền đợi Xa ngân tiếng hát Tha thướt bóng ai.
6. Bỏ ba chữ đầu mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược từ dưới lên, ta được bài 6 (tám câu x bốn chữ ) Cười mỉm mắt ai Bổng trầm đàn hát Người đông bến đợi Sóng lặng sông chờ Tươi thắm sắc xuân Biếc xanh cành trúc Vơi đầy chén rượu Ngời sáng ánh xuân.
7. Bỏ bốn chữ đầu mỗi câu trong bài gốc, ta được bài 7 (tám câu x ba chữ ) Ánh sáng ngời Chén đầy vơi Cành xanh biếc Sắc thắm tươi Sông lặng sóng Bến đông người Đàn trầm bổng Mắt mỉm cười.
8. Bỏ bốn chữ cuối mỗi câu trong bài gốc, đọc ngược từ dưới lên, ta được bài 8 (tám câu x ba chữ) Bóng thướt tha Tiếng ngân xa Thuyền xuôi ngược Khách lại qua Hương quyện lá Giậu cài hoa Thơ vui thú Cảnh mến ta
Жизнь - обман с чарующей тоскою Đời gian dối với nỗi buồn lộng lẫy (Người dịch: Thuỵ Anh)
Жизнь - обман с чарующей тоскою, Оттого так и сильна она, Что своею грубою рукою Роковые пишет письмена.
Я всегда, когда глаза закрою, Говорю: "Лишь сердце потревожь, Жизнь - обман, но и она порою Украшает радостями ложь.
Обратись лицом к седому небу, По луне гадая о судьбе, Успокойся, смертный, и не требуй Правды той, что не нужна тебе".
Хорошо в черемуховой вьюге Думать так, что эта жизнь - стезя Пусть обманут легкие подруги, Пусть изменят легкие друзья.
Пусть меня ласкают нежным словом, Пусть острее бритвы злой язык, - Я живу давно на все готовым, Ко всему безжалостно привык.
Холодят мне душу эти выси, Нет тепла от звездного огня. Те, кого любил я, отреклися, Кем я жил - забыли про меня.
Но и все ж, теснимый и гонимый, Я, смотря с улыбкой на зарю, На земле, мне близкой и любимой, Эту жизнь за все благодарю.
***
Đời gian dối với nỗi buồn lộng lẫy Bởi thế nên uy lực vô chừng Đời viết nên dòng tự sự khốn cùng Bằng bàn tay vụng về, thô bạo
Tôi thường nhủ, mỗi lần tôi lại Khép làn mi: “Hồn trăn trở làm chi Đời dối gian nhưng cũng đôi khi Đem vui sướng điểm tô tình gian dối
Hãy ngẩng mặt nhìn trời cao vời vợi Hãy nhìn trăng thầm bói số phận mình Hãy bình tâm, hỡi người của cõi trần Đừng đòi hỏi sự thật đâu cần đến!”
Dễ chịu thay trong tiếng reo cây đào dại Nghĩ rằng đời chỉ như một chặng đường Mặc cho đám bạn bè hời hợt Gái dối lừa và trai cứ quay lưng
Cứ ve vuốt lòng tôi bằng lời êm dịu Cứ nói đi miệng lưỡi sắc hơn dao Sống trên đời tôi chấp nhận từ lâu Với tất cả tôi đã quen, không thương xót
Tầng cao ấy làm hồn tôi lạnh buốt Chẳng có đâu hơi ấm lửa sao trời Người tôi yêu đã chối bỏ tôi rồi Những người là ý nghĩa đời tôi – đã quên tôi mãi mãi
Bị xua đuổi, cùng đường, tôi vẫn Ngắm vừng đông môi nở nụ cười Trên trái đất mến thương, gần gụi Vì mọi điều, với cuộc đời này xin được tri ân
Hỏi em rằng đã thành thật với anh Khi tình yêu em dành cho anh là khi em trống vắng Và khi đó nỗi buồn trong lòng anh sâu lắng Anh cũng thả mình rơi với tình em
Dù Biết rằng điều đó thật là sai Anh đã dừng , không đi quá xa để còn nhìn em như bạn Và cũng để hai ta thấy con tim mình nông cạn Anh buồn mình và thật cũng giận em