21 - Chào mi.
Wednesday, 25. November 2009, 16:38:55
Ngày 25. Tháng 11. Năm 2009
.
0h01: Bắt đầu với những tin nhắn từ Đà Nẵng, con bé đang lăn lộn trong chăn ấm nhưng chật chội, vật vã để ngủ. >_<
7h15: Đang thẫn thờ trên chiếc xe bus hiếm hoi vắng vẻ, nghe tin nhắn thoại, Bài hát Happy birthday quen thuộc thôi mà giọng hát dễ thương đến lạ kỳ. Cũng may là người quen, cũng may là chị... Nếu không thì con bé hi vọng cái gì, với ai chứ?
11h15: Vù vù xe máy, bạn mệt mỏi, cái gọi là tiền lương hay học bổng không hề rõ ràng. Con bé không thấy chán công việc lắm, dù chẳng thực sự hào hứng như lúc đầu tất cả mong đợi. Nhất là cái ngày 25, tháng 11, năm 2009 Thị trường chứng khoán VN lại ảm đạm kinh khủng đến thế.T_T Vẫn cố gắng và cố gắng.o:)
14h00: Giờ tiếng Anh, FTU. Nhóm ăn chơi đú đởn, hội gia đình họ Bỉ được dịp tung hê con bé, ngày thường đã quen với việc được các bạn ưu ái trêu chọc, hum nay lại thành tâm điểm của tâm điểm. Chỉ thiếu chút nữa là cả lũ xông nhau ra hành lang hát vài bài chúc mừng con bé rồi, kiểu như tỏ tình í. =)) Và thế là sau bao lời lẽ cố gắng có nhẹ nhàng có mạnh mẽ, con bé đã bất lực khi không thể bắt lũ bạn gọi đúng nickname của nó. Bi giờ nó chỉ biết cười méo miệng trước những cái mặt tai quái đó réo inh ỏi: "Cá mắt lòi!!"
17h00: Hì hục nấu cơm, cái kiểu nấu nướng quá kỹ lưỡng con bé học từ bác, mệt thật nhưng vui và hài lòng, dù ăn một mình. Ba má ăn cơm có nhớ con bé đã bước sang tuổi 21? Má thì không quên đâu nhưng ba đến cả sinh nhật của ba còn không nhớ thì con bé lắc đầu, mỉm cười.
18h45: Áo lớp xuất hiện. Ý tưởng hay ho là thế nhưng đã bị bọn thợ in không có chút tí xíu con mắt nghệ thuật nào làm méo mó đi hẳn. Cái số con bé là làm thành công thì ít mà sửa khiếm khuyết thì nhiều. Chỉ có điều sửa 40 cái áo thì hơi nản. >_<
20h00: Con bé phát hiện là nó bị ốm, chỉ mới là triệu chứng nhẹ thôi, không máu me như năm ngoái. Nằm ngẩn ngơ lảm nhảm đối đáp với con bé gần 5 tuổi. Sao mà đến khó ưa, cái lũ con nít ngoài Bắc này. Nói chiện với bọn nó thà con bé tự kỷ còn hơn. >
22h05: Tin nhắn vẫn nhấp nháy, bạn Rùa trước khi đi ngủ đã không quên chúc con bé một lần nữa, hí hửng "Tớ iu bạn Nhinh lắm!"... Đã bớt chóng mặt, đến lúc con bé phải thực hiện nghĩa vụ với bản thân rùi.
Dù là nó không thik, nó không quan tâm thì không thể phủ nhận. Hum nay nó 21 rồi.
21 già lắm lắm, nó không còn đủ tự tin nhí nhảnh, điên cuồng như ngày trước.
21 nó sắp ra trường, sắp đi làm (nếu được, hic). Dù muốn dù không nó cũng phải đóng bộ, quần tây, áo vest, hơi cứng, nhưng không phải không được.
21 không bánh kem, không nến sáng, không rầm rộ nhưng nó hài lòng. Nó đang tồn tại trong trái tim rất nhiều người.
21 nó muốn mãi tự do, mãi yên bình như bây giờ. Chỉ có điều chính nó cũng ghét lắm sự nhàm chán. Thật khó chiều.
21, nó mong mình mạnh mẽ hơn, tự tin hơn, để trưởng thành đúng nghĩa.
21, nó vẫn cầu chúc những điều tốt đẹp đến mọi người, hi vọng mọi người sẽ luôn bên cạnh và sẵn sàng mỉm cười với nó.
21, nó ước một điều không tưởng: nó sẽ vẫn chỉ là con bé, điên cuồng nhưng dễ thương.
Cảm ơn, cảm ơn rất nhiều.
Cảm ơn 20.
































































































