Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

21 - Chào mi.

, , ,


Ngày 25. Tháng 11. Năm 2009
.
0h01: Bắt đầu với những tin nhắn từ Đà Nẵng, con bé đang lăn lộn trong chăn ấm nhưng chật chội, vật vã để ngủ. >_<

7h15: Đang thẫn thờ trên chiếc xe bus hiếm hoi vắng vẻ, nghe tin nhắn thoại, Bài hát Happy birthday quen thuộc thôi mà giọng hát dễ thương đến lạ kỳ. Cũng may là người quen, cũng may là chị... Nếu không thì con bé hi vọng cái gì, với ai chứ?

11h15: Vù vù xe máy, bạn mệt mỏi, cái gọi là tiền lương hay học bổng không hề rõ ràng. Con bé không thấy chán công việc lắm, dù chẳng thực sự hào hứng như lúc đầu tất cả mong đợi. Nhất là cái ngày 25, tháng 11, năm 2009 Thị trường chứng khoán VN lại ảm đạm kinh khủng đến thế.T_T Vẫn cố gắng và cố gắng.o:)

14h00: Giờ tiếng Anh, FTU. Nhóm ăn chơi đú đởn, hội gia đình họ Bỉ được dịp tung hê con bé, ngày thường đã quen với việc được các bạn ưu ái trêu chọc, hum nay lại thành tâm điểm của tâm điểm. Chỉ thiếu chút nữa là cả lũ xông nhau ra hành lang hát vài bài chúc mừng con bé rồi, kiểu như tỏ tình í. =)) Và thế là sau bao lời lẽ cố gắng có nhẹ nhàng có mạnh mẽ, con bé đã bất lực khi không thể bắt lũ bạn gọi đúng nickname của nó. Bi giờ nó chỉ biết cười méo miệng trước những cái mặt tai quái đó réo inh ỏi: "Cá mắt lòi!!"

17h00: Hì hục nấu cơm, cái kiểu nấu nướng quá kỹ lưỡng con bé học từ bác, mệt thật nhưng vui và hài lòng, dù ăn một mình. Ba má ăn cơm có nhớ con bé đã bước sang tuổi 21? Má thì không quên đâu nhưng ba đến cả sinh nhật của ba còn không nhớ thì con bé lắc đầu, mỉm cười.

18h45: Áo lớp xuất hiện. Ý tưởng hay ho là thế nhưng đã bị bọn thợ in không có chút tí xíu con mắt nghệ thuật nào làm méo mó đi hẳn. Cái số con bé là làm thành công thì ít mà sửa khiếm khuyết thì nhiều. Chỉ có điều sửa 40 cái áo thì hơi nản. >_<

20h00: Con bé phát hiện là nó bị ốm, chỉ mới là triệu chứng nhẹ thôi, không máu me như năm ngoái. Nằm ngẩn ngơ lảm nhảm đối đáp với con bé gần 5 tuổi. Sao mà đến khó ưa, cái lũ con nít ngoài Bắc này. Nói chiện với bọn nó thà con bé tự kỷ còn hơn. >P:

22h05: Tin nhắn vẫn nhấp nháy, bạn Rùa trước khi đi ngủ đã không quên chúc con bé một lần nữa, hí hửng "Tớ iu bạn Nhinh lắm!"... Đã bớt chóng mặt, đến lúc con bé phải thực hiện nghĩa vụ với bản thân rùi.

Dù là nó không thik, nó không quan tâm thì không thể phủ nhận. Hum nay nó 21 rồi.
21 già lắm lắm, nó không còn đủ tự tin nhí nhảnh, điên cuồng như ngày trước.
21 nó sắp ra trường, sắp đi làm (nếu được, hic). Dù muốn dù không nó cũng phải đóng bộ, quần tây, áo vest, hơi cứng, nhưng không phải không được.
21 không bánh kem, không nến sáng, không rầm rộ nhưng nó hài lòng. Nó đang tồn tại trong trái tim rất nhiều người.
21 nó muốn mãi tự do, mãi yên bình như bây giờ. Chỉ có điều chính nó cũng ghét lắm sự nhàm chán. Thật khó chiều. P:
21, nó mong mình mạnh mẽ hơn, tự tin hơn, để trưởng thành đúng nghĩa.
21, nó vẫn cầu chúc những điều tốt đẹp đến mọi người, hi vọng mọi người sẽ luôn bên cạnh và sẵn sàng mỉm cười với nó.
21, nó ước một điều không tưởng: nó sẽ vẫn chỉ là con bé, điên cuồng nhưng dễ thương.

Cảm ơn, cảm ơn rất nhiều.
Cảm ơn 20.

Lớp mình, yêu quá >_<

, ,



Năm cuối có khác, rạo rực chuẩn bị may áo dài, lo chụp ảnh, thi tuyển đủ nơi, viết CV lia lịa...:faint:

Năm cuối nên cày như trâu bò, mở mắt ra là thấy một ngày bề bộn, vắt chân lên cổ chạy, chạy mãi mà ko thấy bờ bến...:cry:

Năm cuối đua đòi may áo đồng phục chia tay, chầy bừa suốt 2 tháng trời vẫn chưa thống nhất mẫu thiết kế =))

Năm cuối hình như gần nhau thêm nhiều nhiều chút, thấy mặt mũi đứa này đứa kia cũng ko đến nỗi tệ, tranh thủ đòi nợ những gì còn sót của năm 2, năm 3...:ninja:

Năm cuối bon chen thi Miss TCNHB - BQueen 2009, tầm vóc chưa sánh được với Beauty&Charm nhưng cũng đủ để làm nên một ngày 20/10 hạnh phúc và đáng nhớ. flirt

Năm cuối lắm người chọn trang phục chỉnh tề để quen dần với công sở, với ngân hàng... Nhưng cái nhí nhố đó, bỉ ổi đó vẫn nghiễm nhiên hiện trên khuôn mặt, trên nụ cười... đểu của mỗi đứa. :D

Năm cuối, nhiều cảm xúc lẫn lộn, khó tả, :whistle: nhưng không tiếc nuối điều gì cả, hạnh phúc vì được bên cạnh lớp mình, 4 năm trọn vẹn, hơn 1000 ngày lăn xả... Có muốn quên cũng khó lắm í. >_<



























































Stress!

,

Chẳng biết gọi là Stress có đúng ko nữa...

Thi cử dồn dập nhưng làm bài chẳng nên hồn, có cái j đó khó chịu và hụt hẫng, như thể chỉ 1 chút nữa là mình làm được, chắc chắn làm được, nhưng đột ngột dừng và... nản.

Chuyện nhà trọ không vui vẻ lắm, cảm giác cạn kiệt đến những giọt chịu đựng cuối cùng. Vậy mà mở mắt sang ngày mới, tất cả lại trôi tuột và âm thầm chuẩn bị cho những chịu đựng mới. Hơ Hơ, mệt thiệt. Cũng may là vẫn có Dung móm bên cạnh, không đến nỗi đơn độc.awww

Bị bắt thi Miss khối, lon ton chuẩn bị đủ thứ trong khi bản thân chẳng thik chút nào. Mình bít bọn nó mún cả khối có 1 kỷ niệm thật hay trong những ngày tháng cuối, nhưng thực sự là mình hết hứng thú với những trò thi thố rồi. Không như cấp 3, Bé Cò năm 2, nhiệt tình háo hức. Giờ chỉ mún yên thân lo cho tròn những công việc thường ngày.

Hơ hơ, gọi là công việc nhưng có gì khác ngoài đi học ăn ngủ cơ chứ? Có lẽ mình không quen với áp lực hay dồn dập kiểu này. Mình thừa nhận là mình không phải người nhiệt tình cho lắm, nhưng đã làm việc j thì làm sẽ cố gắng hết mình và cẩn thận. Song không phải lúc nào cũng cố chạy theo yêu cầu của người khác được. Mình biết giới hạn của bản thân, và đôi lúc, mình buông xuôi.

Mọi người nhìn vào cái vẻ hiền lành bề ngoài và ít nhiều cũng cho rằng mình sống nội tâm ghê gớm lắm. Lúc trước thì có thể đúng, nhưng mình chẳng hiểu cái nội tâm trong mình nó ra sao mà lý trí luôn lấn át tình cảm. Có những lúc tưởng như nghẹt thở vì những cảm xúc, vậy mà lý trí vẫn im lặng dẫn dắt bản thân vượt qua tất cả. Có thể là nỗi đau sẽ âm ỉ nhưng vẫn có thể toe toét cười và... quên sạch bách. Không thể lý giải bản thân là người mạnh mẽ hay là trí nhớ có hạn nên những hệ quả đó là tất nhiên. Bởi vậy nên dính dáng vào tình yêu thì rất mệt, không đủ tinh tế và ân cần để quan tâm người khác, và cũng thừa ngớ ngẩn + đãng trí đủ khiến họ bực mình. Thế đấy!

Lại nó yêu đương, mình chúa ghét cái kiểu tấn công thái quá của con trai, cứ như thể không có người yêu là cô gái đó thì họ không chịu được. Kiên trì và thật lòng cũng tốt thôi nhưng nhiều khi nó phản tác dụng lắm chứ. Chỉ tổ khiến con gái bực bội. Nhất là những người đang stress... Mình sợ bản thân khi bùng nổ, tức giận thực sự, bị dồn nén đến cùng cực... có cảm giác sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Như một quả bom nổ chậm, ai ngu dại chọc vào bị banh xác thì ráng chịu. :furious:

Quá nhiều dự kiến, dự định sắp sửa, gần sát chân hay thậm chí quá hạn... :cry: Có lẽ sau thời gian này mình sẽ thấy một con người khác trong mình. Không biết là tốt hơn hay xấu hơn nhưng chí ít thấy bản thân lớn lên, từng chút một... :smile:

Đi chơi Trung Thu 2009

, , ,


Gọi là đi chơi Trung Thu nhưng những hình ảnh trong cuộc đi chơi chẳng liên quan j đến Trung Thu hết. Hơi bùn 1 xí :frown: Trung thu Việt Nam bị biến chất rồi! Thủ đô Hà Nội j mà có thấy mấy ai đèn lồng, ông địa hay đầu lân đâu. Chỉ toàn xe đạp cào cào chưng diện mặt nạ đủ kiểu, các thể loại tóc nhiều màu, cosplay rừng rú. Chưa thấy cái nước nào có văn hóa "đa dạng" và dễ bị quốc tế hóa như Việt Nam.

Ngẫm sang nước Nhât khi họ du nhập ngày lễ Valentine vào nước mà xem. Ít nhiều đã biết biến tấu nó đi cho phù hợp với văn hóa nước mình. Nên hễ nói đến ngày Valentine ở Nhật, không thể ko biết thêm ngày 14/3 Valentine trắng.

Nước nào cũng vậy thôi, Tư Bản hay XHCN thì cũng có truyền thống văn hóa riêng. Không thể vin vào cớ toàn cầu hóa phải biết hòa nhập xu thế, giao lưu mà đánh mất đi bản sắc riêng có của dân tộc mình. Cái gì cũng có mức độ cả, không thể thích rồi làm thái quá lên được. Người Việt Nam có chăng đang cố gắng biến văn hóa thế giới thành văn hóa Việt hay là vô tình (cố ý) "đồng hóa" chính bản sắc Việt Nam vậy?

Hay là tại vì nước mình có ít ngày lễ hội chơi bời quá nên phải mượn ngày rằm tháng tám để phô diễn tất cả những văn hóa mới có thể? Mấy ai trong số những người đi chơi Trung thu biết được ý nghĩa của ngày tết dân tộc này? Hay cái cảnh cả gia đình sum vầy cùng thưởng thức trà bánh, trò chuyện ngày Trung thu chỉ còn là hoài niệm trong những quảng cáo của các hàng bánh đua nhau mỗi mùa thu về? (mà mấy bác ý chắc cũng biết những quảng cáo đó ko còn thực tế nữa nên năm nay cắt giảm chăng?)

Miền Trung vừa trải qua một cơn bão lũ ghê rợn vậy mà cũng cố gắng dành cho trẻ con ở đó những đoàn múa lân, những chiếc đèn lồng rực rỡ, ấm áp đúng nghĩa Trung thu. Đã từ rất lâu về trước vẫn luôn như vậy rồi. Nếu có đổi mới hay biến tấu gì thêm thì chính là trong những bước múa uyển chuyển của con lân, hay chính là nét mặt rạng ngời của từng lớp trẻ thơ qua những mùa Trung thu... chứ không phải là lễ hội hallowen kiểu Việt.

Dẫu biết rằng so sánh thì vẫn luôn khập khiễng nhưng khập khiễng đến mức gãy chân thì chỉ có thể có ỏ Việt nam thôi.
.
.
.
Trung thu năm nay của mình ngoại trừ việc phải ngủ 1 mình ra thì cũng không đến nỗi nào. Đi dự tiệc cưới buffet ăn no căng, xem các anh chị nhí nhảnh diễn trò bựa, lang thang chụp ảnh cho hai bạn, và ngắm mặt trăng to, tròn, đẹp, sáng hơn bất cứ thứ ánh sáng nào trong đêm.
.
.
.
Macro vài phát nào



Cô dâu nhí nhảnh tươi tắn


Bộ ảnh cưới đầu tư tận đảo Phú quốc











Gọi là tiệc thành hôn nhưng chỉ toàn bạn bè thân, không phải tiệc cưới chính thức. Cái tội đi ăn ké là mình chẳng biết để vào đâu cho hết xấu hổ. Giữa một rừng áo váy dự tiệc lòi ra 2 con bé lông bông quê mùa. Haizzz... :sst:



Sang phần trò chơi thì cũng là lúc tinh thần bựa của mọi người được phát huy. :devil:
Gắn dây có củ cà rốt vào thắt lưng, ko được cao hơn đầu gối. Lắc lư nó làm sao cho cây nến ở dưới đất tắt. Ai làm tắt trước thì thắng :eyes:


Những người ngồi trên ghế sẽ phối hợp cùng bạn cặp với mình chạy từ phía dưới lên cầm theo 1 quả bong bóng. Người đó sẽ để quả bóng lên đùi người đang ngồi và dùng lực... mông ngồi lên quả bóng làm sao cho nó nổ là được, miễn là cả 2 ko dùng tay. Cặp nào xong trước 3 quả là thắng. :lol:


Ngoài ra còn mí trò cho chú rể sờ 14 bàn tay để tìm ra tay cô dâu. (Thật tội nghiệp! :yuck: ) và trò mỗi cặp cùng nhau dùng chân gấp giấy báo sao cho gấp được nhỏ nhất mà chân ko chạm đất.awww


Các anh chị 8x nhí nhảnh là vậy nhưng sao cái không khí thượng lưu của buổi tiệc tại PressClub khiến mình thấy quá lạc lõng và sợ sệt. Hay đấy là cảm giác chung của những kẻ khách không mời nhỉ?

Sau đấy lê la gần Bờ Hồ, người đông nghìn nghịt, mình không hứng thú Trung thu thủ đô lắm. Ngắm nghía những bức ảnh về thiên tai Việt nam mà hai tên kia bảo rằng sợ, ko dám xem. Chẳng hiểu sao giữa đêm tối, đèn mờ thế nào mà những bức ảnh í vẫn sáng rực đến vậy.

Nạn phá rừng ở Gò Công Đông, Tiền Giang

Cháy rừng ở Bình Thuận, 2006

Mùa lũ Hội An 2007

Hà nội lũ 2008


Hờ hờ, tấm ảnh này thể hiện đúng tâm trạng mình đi dự tiệc ghê, ngểnh cổ lên nhìn các đại gia. :smurf:

Tháng 10

,

Chào tháng 10.
Tháng 10 năm 2009 duy nhất của thế giới.
Kết thúc mưa bão miền Trung, những nỗi lo lắng và đau thắt lòng.
Chỉ xin bình yên.
.
.
.
Lại nhớ Tháng 10 năm 2008 duy nhất, ngày cuối cùng cũng là mưa lũ Hà Nội, là chuyển nhà và bì bõm với ba má.
.
.
.
Xa hơn 3 năm trước, cũng miền Trung oằn mình với bão, con bé 18 đã nén lòng mà cầu nguyện.
.
.
.
Có những thời khắc khiến ta phải giữ chặt trong tâm hồn, nhắc nhở từng milimet não bộ ko được quên là vì vậy.
.
.
.
Tháng 10, không dự định, không chờ đợi. Chỉ là một mẩu thời gian trong guồng quay vũ trụ. Cảm giác mình vô định.
.
.
.
Đã đi qua 1/4, à không có thể là 1/3 cuộc đời. Mà vẫn ngô nghê và chậm chạp. Mặc kệ tham vọng, mặc kệ bon chen, chỉ thấy mình máy móc chạy theo một con đường không có đích đến.
.
Tết Trung Thu cuối của đời sinh viên, thèm miếng bánh quê nhà.

22/09/2009

,


Hum nay có điểm tổng kết chính thức năm 3, không ngoài dự đoán của mình. Nhưng ko hỉu sao vẫn thấy chộn rộn lạ kỳ, háo hức như một đứa trẻ. Dù luôn cho rằng điểm số ko nói lên được điều j, và có khi chẳng phản ánh đúng thực lực của mình. Nhưng những con số đẹp đẽ như có 1 sức hút quái gở, khiến cho kẻ lười biếng là mình lại có động lực hơn, hic.
Hum nay cả Rùa và Liên chip đều động viên mình cố gắng để đạt được cái bằng Giỏi lòe thiên hạ chơi. Mặc dù cái động cơ để mình cố gắng thì chẳng tốt đẹp j cho cam :frown: Rùa còn bảo rằng nó nghĩ mình xứng đáng với điểm số và kết quả tốt đó. Có chút ngỡ ngàng, nhưng ấm lòng :smile: Chẹp, tự nghĩ là thương lượng với má được bằng Giỏi để khỏi phải đi học Cao học chứ người lớn nào cũng lý lẽ cho mình đủ thứ, vẽ ra bao nhiu lợi ích từ cái bằng Thạc sĩ, thấy mệt. Mình chỉ mún ra trường, kiếm xiền, nhanh hay chậm thì cũng tích lũy cho mình một số vốn đủ, sửa nhà, mở quán. Hí hí. Tưởng tượng thì dễ nhưng hiện thực hóa còn phải gian nan. Ừ, nhưng cak nào thì cak miễn sao ko phải dính dáng Cao học là được :D
.
Mai đi đặt áo đồng phục lớp. Nghĩ cũng bùn cười, còn mấy tháng nữa là ra trường lại lọ mọ đua đòi với các em năm 1, năm 2. Nhưng cứ háo hức, như kiểu My chưởng bảo là sắp thấy đứa con tinh thần nên ko kìm nén được nỗi mong đợi... :">
.
Hai ngày cuối tuần lê lết với xe buýt, về nhà bác hưởng thụ những ấm cúng no nê, ngẫm nếu ko vì 10km xe buýt và những bất đồng khó tránh thì mình sẽ ở với nhà bác vui hơn nhìu.
Leo lên lại Thằn lằn đồi sau 2 năm, sức yếu đi thấy hẳn, lúc đầu còn cổ vũ lũ nhóc và lun miệng bảo còn 1 chút nữa thôi, chứ đoạn sau thì gần như hết sức, lầm lũi lết đến đỉnh đồi xưa cũ. Như mún vỡ òa. Cảnh vật vẫn vậy, mà con người nay đã đổi thay. Không còn thèm khát gió đồi, không còn nghịch ngợm ảnh chụp. Như đánh mất trẻ thơ ngày nào, dửng dưng mỉm cười...
Có chút bực mình và thất vọng vì lũ nhóc lun miệng kêu gào nhớ Hà Nội, mún về nhà. Cũng ko trak được bọn nó khi phải trải qua 1 tháng quân sự với dịch bệnh và nhàm chán. Nhưng khó khăn hay thiếu thốn là để ta thik nghi và vượt lên trên nó chứ ko phải chỉ tìm cak trốn chạy và lấp liếm bằng quá khứ sung sướng... Những ai trải qua 1 tháng đó mà ko hiểu được và chấp nhận điều đơn giản này thì đáng tiếc lắm thay.
.
Một bên sườn đồi, 2 năm trước 5 đứa đi lạc sang tận đây, hình như là một khu công nghiệp j đó.

Xuân Hòa

Bắn súng đá lông nheo =))

.

Pháo đài

Hình tượng nữ chiến sĩ Xuân Hòa

Màu xanh chuẩn! ^^

Đường đi học

.
Ôi, nói vậy chứ vẫn nhớ và yêu Xuân Hòa lắm, dù ko trọn vẹn như xưa, hic hic.

15/09/2009 Cá mắt lồi :X

, ,

Cũng tại dạo nì vài bạn nhắc nhở mình cái nick cũ bên 360, một cái tên... "tự sướng" ko thể tả. ^^"
Hai năm cứ nghĩ là ngắn nhưng lại khiến mình quên dần dần những ký ức. Nếu ko có ai nhắc lại chắc mình cũng chẳng nhớ ra mình đã từng sung sướng thế nào khi được gọi là "BÉ CÒ"
Cũng phải, lúc đấy còn... bé, tự cho tính cách của mình là "Điên loạn nhưng dễ thương". Tự tin về niềm tin và sự iu đời, ngạo nghễ của bản thân... Và trong tim lúc nào cũng tràn ngập những yêu thương.
BÉ CÒ, có chút xa lạ mà cũng nuối tiếc. Cứ như thể mình mất trí nhớ từ một cú shock nào đó, đánh mất cả chính bản thân. Hay cuộc sống bộn bề và guồng quay của nó đã cuốn mất quá khứ... huy hoàng đó? :D
.
Điểm mặt mũi các nickname trong cuộc đời mình cho đến thời điểm này, cũng sưu tập được kha khá những cái tên... quái và ngộ!

1. Cẩu Nhi - ý của ba là Cún con, chắc cũng tại hồi nhỏ mình dễ thương quá mừ.:"> Nhưng đặt tên vậy nhưng ba má cũng ít gọi. Lúc nào điện thoại nhớ con thì gọi Nhi ơi, nghe hơi lạ tai nhưng mắt lúc nào cũng cay cay... :frown:(

2. Oscar - nick yahoo của mình, cũng bắt nguồn từ Versaille Rose, đã một thời là thần tượng của mình dù được manga hoá và cũng đã quá lâu cho sự thik thú kéo dài nhưng chả hỉu sao thỉnh thoảng vẫn nhức nhối.

3. 12.9.14.8 - Nghe cứ như siêu đạo chích KID ý ^^". Học cách viết này từ cuốn lưu bút ngày đi học của má. Mọi người cứ thắc mắc mãi, đoán già đoán non là Sinh nhật của 2 người, hic. Thực ra chỉ là tên mình viết theo thứ tự của bảng chữ cái thôi mà. :smile: L=12. I=9. N=14. H=8

4. Cò (Đà Nẵng) - Tre (Việt Nam) - ko một ai trong 12A7 dám giành giật và phủ nhận cái nick mà cả lớp đồng lòng đặt cho mình.^"^ Cũng bởi mình quá gầy thui!!! :frown:( Gầy đến mức con mụ Vy đã viết trong sổ lớp về cuộc tái xuất giang hồ của Hồng Thuý lầu rằng: Sau một thời gian tẩm bổ đào tạo, dưới tay Má Ni các chị em Hồng Thuý Lầu đã thay da đổi thịt... Thuý Vân (tức Linh Cò) đã không còn là một cây tăm nữa mà đã thành... 2 cây tăm! >P: Moá nó!

5. Thuý Vân - Chị em với Thuý Kiều, tất nhiên! Và Thuý KIều cũng tên Linh, nhưng là Mỹ Linh, và 2 đứa đứng cạnh nhau ko khác gì số bù (10)! Hic! Thik nhứt là lúc Má Ni (Hồng Uyển Ni) gọi tên các con trong lầu: Vân con, Mỹ con, Nhi con... cảm giác như một đại gia đình thực sự. :X

6. Linh tinh - các bạn A5FTU đặt cho nhưng cũng ko hỉu vì sao mà vẫn thik cái tên này. Theo như Rùa bảo thì tại mình lúc nào cũng hay đặt những câu hỏi ngớ ngẩn linh tinh thôi. KHổ, người ta ra HN lạ nước lạ cái ko hỏi thì bít đường nào mà lần >_< Cũng sướng là sau này bọn nó toàn gọi từ Linh tinh sang... Linh xinh thôi, he he :">

7. L.Y.N - và giờ thì thành Lê Lyn rùi, hihi. Bạn Kiu` đã ưu ái đặt tên này cho mình hồi ở trên Xuân Hoà. Ấy vậy mà bọn nó cứ thik suy diễn rằng Linh iu 1 bạn nào đó tên N mới ghê chứ! >_< Mà thiệt ra hồi làm quiz trên FB bọn nó cũng bảo tên người iu mình có thể bắt đầu từ chứ N. :O (chỉ ko bit là người iu thứ mấy :D)

8. Cá Mắt Lồi - Nick hiện tại của mình, vì rất thik cá :X thik nhất trong các loài động vật. Và cũng hợp nước, mặc dù ko bít bơi nhưng chưa bao h sợ nước cả,^^" nên cũng mún tung tăng như cá, vẫy vùng trong nước mát, rất tuyệt, hihi. Còn mắt lồi thì... chẹp!T_T Mọi người xem ảnh sẽ rõ, ha ha. :D
.
Hum qua nhân dịp được... trượt cầu thang vỡ mông và trầy trụa, trong cơn bùn ngủ sau hơn 1 tuần lăn xả thi cử, đã cho phép bản thân tự sướng với Urgo, hihi :D







Ak, con nít tự sướng có khác :D
.
Tranh thủ khoe đống ảnh mới chụp ở FTU, một ngày hứng chí xách máy định chụp các bạn, ấy vậy mà chưa tạo dáng cho các bạn được tấm nào thì máy đã... hết pin, hé hé. Chỉ còn các nhân vật phụ thôi. :smile:

Chưa chi mà Tòa nhà mới đã thành chủ đề hot cho các FTUers mặc sức pose ảnh rùi, chậc chậc :smile:



Màu này là màu j có sẵn trong máy ảnh, nhìn hơi kinh ^^"



Cửa sổ nhà B chỉ được thế này thui >_<



Nhưng nhìn từ một góc độ khác, FTU đâu đến nỗi nào, hí hí



Khoe... giày cũ, đi sắm mới mau là vừa P:



Em hổ của Kiu` ưỡn ẹo quá >_<



Em Rùa thấy thế cũng đú đởn :D


.
Ôi, giờ học Kiểm toán là rứa đó, đến nẫu cả ruột!

Mà hình như dạo nì lạm dụng Macro quá, hức hức. P:

Mà hình như Opera cũng bị mình trưng dụng làm gallery mất rùi :D

Đã thế bonus lun 1 tấm "nghệ thuật", chụp từ góc ban công nhà trọ, mình cần thêm 1 cái bóng thì bức ảnh sẽ hoàn chỉnh hơn ^^

9/9/2009 Phát hiện mới ^^

Ồ, suýt quên mất một ngày đẹp như thế này. :D
Í mà ngày đẹp phát hiện được một điều thú vị cực, đã làm mình trằn trọc suốt mấy đêm xem phim, hức hức P:
Ai mà xem East of Eden chắc cũng có cùng nỗi "bứt rứt" với mình, cái kiểu gặp một ai đó trên đường, quen ơi là quen mà ko tài nào nhớ nổi í ^^
Giờ thì chắc chắn rùi, bao nhìu phần trăm ko rõ nhưng mờ Anh Song Seung Hun giống Bác Johnny Depp kinh khủng!!! :eek: :eek: :eek:




Giống nhỉ? Cái kiểu lạnh lành cũng giống nữa, mà giống nhất là cặp mắt í, hí hí.
Vui vui, cuối cùng cũng giải xong 1 bài toán về trí nhớ. :cool:

Mà cũng xí nữa quên, hum nay khánh thành tòa nhà đa năng cùa FTU, kiêm lun lễ Khai giảng cho K48. "Bố Khỉ" (ăn theo các bạn P:) gần 3 năm mình hưởng bụi bặm công trường giờ sắp tốt nghiệp nó mới chịu cho mình liếc cái dung nhan. Các bạn đang ngồi tiếc rẻ tòa nhà í chỉ để cho cả lũ trưng dụng chụp ảnh tốt nghiệp chứ chả làm ăn được j hết, đến chưng hửng. :whistle:




Lại một cái lẹo nữa, cả năm nay chắc gặp hạn về mắt. Ôi, Cá Mắt Lồi!

3 Sep 2009 - Photography

,

Mình thik chụp ảnh, chẳng bít tự bao giờ.



Nếu không vì ba từng có nghiệp ảnh là nghề tay trái kiếm thêm miếng ăn cho gia đình mỗi dịp lễ, đám thì liệu mình có thik chụp ảnh đến vậy...



Thik chụp mọi thứ, theo ngẫu hứng thôi. Không thể nhét vào đầu những kiến thức sơ đẳng về kỹ thuật máy, nhưng cứ bướng bỉnh chọn cho mình những góc cạnh, vô tình hay cố ý, cười khục khặc mãn nguyện.



Như đứa trẻ ngày nào chỉ cần được sờ vào chiếc máy cơ của ba bấm tách một cái đã thấy sướng. Xem đi xem hoài những album thuở nhỏ ko bít chán. Thấy lạ là sao chẳng mấy ai có nhiều ảnh lúc nhỏ như mình. Lớn mới biết không phải ai cũng có một người cha là thợ ảnh, không phải ai cũng cắn răng in ảnh màu cho con vào thời đó...



Không thực sự đam mê, không thực sự day dứt. Nó chỉ như một cái thú lạ lẫm và thỏa chí khi bắt kịp những khoảnh khắc, khi chọn cho bạn những góc đặc biệt, khi tự chụp những cảm xúc bản thân theo thời gian. Cứ nghĩ một ngày mình sẽ vác máy đi lang thang đây đó chôm chỉa cảnh đời mà thấy vui lạ. Không giống mình một tí nào hết, nhưng lại ngạo nghễ và tự do, bay cao, khao khát.



Ồ, mình sẽ vác máy chứ, nhưng với chiếc máy đơn giản thôi, những bức ảnh cũng đơn giản lắm. Không ống tele, tripod..., không photoshop, 3D, 5D... mình sẽ vẽ lại tất cả bằng mắt, bằng trái tim, bằng ngẫu hứng vô cùng tận.



Rồi sẽ đem khoe, tất nhiên, như một đứa trẻ hí hửng ngắm nghía chính mình trong cuốn album của một thợ ảnh nghiệp dư thời đen trắng nào đó..., cười sung sướng và dịu dàng.



Mình thik chụp ảnh.

31 Aug 2009 - Mắc cạn.

,

Ừ, một con cá mắc cạn.

Mắc cạn giữa những ngôn từ và câm nín. Cái cảm giác thèm thuồng nói chuyện, liến thoắng với những người yêu quý cứ dày vò. Vậy mà ta dửng dưng giữ chặt câu chữ, giữ chặt tâm hồn.

Mắc cạn trong những mâu thuẫn và đấu tranh, yêu thương hay thù ghét cũng chẳng có ích. Sống thẳng, sống thật là thứ mà ai cũng muốn, không cần thiết phải chôn mình vào thương hại hay khó chịu. Dứt khoát và thẳng thắn cho nhẹ nhõm cái đầu. Đã quá đủ thứ phải lo rồi.

Mắc cạn với trái tim khô cằn, chợt nghe bài hát "Hẹn gặp lại anh" mà thấy đau nhói. Có một thế giới khác để ta hẹn gặp lại tình yêu sao?

Mắc cạn trong từng nỗi nhớ, từng day dứt...

Mắc cạn trên con đường đang đi, những định hướng vẽ ra khiến ta thấy xấu hổ.

Mắc cạn vì ta đã quên mất lối về với biển, với nước nguồn yêu thương, với trái tim sống thật...

Không có lưới nào vớt vát, không có tay người ôm lấy, ta tự hiểu bản thân phải mạnh mẽ và tỉnh táo ra sao để thoát khỏi tình trạng này, vì mắc cạn một lần là quá đủ, với bất kỳ chú cá nào...

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31