Mười hai. 2010
Friday, December 31, 2010 4:26:57 PM
Lời xin lỗi
Xin lỗi tháng 12, tháng 11, tháng 10, tất cả những tháng nào của năm 2010 mình đã bỏ bê Opera... >_< Có hàng trăm lý do cho việc lỗi hẹn đấy, và quanh đi quẩn lại cũng là cái lý do bận rộn.
.
Bận rộn
Phải rồi, 2010, một năm rất bận bịu. Đến buồn cười cho con bé 22 tuổi đầu chưa người yêu, chưa chức vị, chẳng phải lo toan gì mấy cứ thế đâm đầu vào công việc, làm điên cuồng, làm vụng về, làm thụ động,... Vô vàn cách để ta lao tâm khổ sức cho công việc. Nhưng ta không mệt mỏi, không than vãn.
Đôi khi những vì tinh tú PSI lại có những niềm vui bất ngờ nho nhỏ, nhưng đủ để ta vững vàng, giúp ta tiếp tục gắn bó và yêu thương...
.
Yêu
Động từ này đã từng day dứt ta bao nhiêu lần trong quá khứ giờ lại hóa ra quá đơn giản. Sẽ còn rất lâu nữa ta mới tìm thấy một nửa còn lại kia, nhưng ta không ngại, không ngóng đợi. Cái gì đến sẽ đến. Ta mãn nguyện với cảm xúc bây giờ.
.
Idol
Dành một góc nhỏ trong tim đặc biệt cho Sukkie và Uyên Linh. Cảm ơn 2010 đã cho ta cơ hội gặp gỡ và yêu mến những con người này...
Những kẻ đã thần tượng hay gọi nôm na là fan ý, thường lắm cố tìm thấy điểm chung của mình với Idol, để rồi sướng âm ỉ đến bao giờ hết thần tượng mới thôi. Ta không dám nhận là fan, nhưng ta cũng âm ỉ... sướng. :">
Ít ra thì Sukkie cũng nhóm máu A với mình. :X
.
Nhà
Gia đình nhỏ ở thủ đô rộng hoác này lại sưởi ấm mùa đông của mình lần nữa. Muốn ôm chặt các tình yêu, muốn khóc cười như tri kỷ. Nhưng ta dừng lại, hãy chỉ là chị em của nhau thôi, yêu quý thế này thôi, ta sợ hãi một tình bạn thân thiết đã trở thành cơn ác mộng...
Hạnh phúc vì được các em yêu thương, chăm sóc một bà chị khó tính như mình.<3
Ba má cũng sẽ yên tâm vì con gái được yên bình những lúc xa nhà thế này...

.
.
.
Câu hỏi lớn của năm: Bao giờ sẽ về? Đà Nẵng.
Biết đâu đấy tháng 12/2011 ta lại đặt lại câu hỏi này lần nữa. Nếu thế thì Đà Nẵng có níu kéo được ta nữa không? Ta chai sạn, ta mất gốc, ta đã quên đi những xúc cảm ngày đầu tiên đặt chân xuống chuyến tàu Thống Nhất đáp ga Hà nội...
Không cần phải trả lời, đừng ép bản thân phải nghĩ. Đâu quan trọng là ta sống ở đâu mà là ta sống với những ai...
.
.
.
Mười hai, khép lại 2010, tạm biệt những 11, 10, 9... Ta không tiếc nuối điều gì. Vì ta biết còn vài chục cái Mười hai, Mười một... đang chờ ta phía trước để viết tiếp cuốn Nhật ký cuộc đời.
.
Mười hai, chuông đồng hồ đã điểm, kết thúc thời hạn của Lọ Lem, nhưng không qua được thời khắc Mười hai ấy, nàng Lọ Lem còn có cơ hội thử giày và cưới Hoàng tử không?
.
Mười hai, một vòng giáp quay. Ta luôn tự hỏi mình 12 năm trước ta như thế nào và 12 năm sau ta sẽ ra sao.
Nhưng ta khẽ cười...
Vì cả hai thời khắc đó ta cũng từng/cũng sẽ hỏi về thời khắc hiện tại này.
.
Thời khắc này đã là một điều tuyệt đẹp của cuộc sống rồi!
.
Chúc tất cả vui. :X


































