Ngày thứ 2...
Monday, August 10, 2009 4:22:07 PM
Hnay đã định không onl nữa, nhưng cuối cùng vẫn onl rùi này 
Hqua e nc vs Sasha
) Mua a về làm vườn mà e ý không cho, giành lấy bằng đc ý
) Cuối cùng là mượn mãi mới đc, nhưng lại đẩy giá a lên cao quá.=)) Qđịnh từ giờ không bao giờ mua về, cứ để cho e ý giữ.
) E ý bảo là không từ bỏ cái gì bao giờ. Câu này nghĩa là ...
) Biết rồi đấy. =)) Sasha xinh thật ý, e qtâm giành e này về làm e gái, rùi sau này bít đâu a lại thành e rể e thì sao nhỉ 8-> E ý giành a bằng đc mà
) Đùa thế thôi, chứ đâu để thế đc
)
Chắc e cần phải quyết đoán trong mọi việc hơn nữa. A biết không, mấy ng kia vẫn thường gọi điện, nt, rùi pm cho e, nhưng càng lúc e càng thấy khó chịu. Nhưng có lẽ vì e sợ, sợ một điều gì đó sẽ xảy ra vs họ mà e chưa dám nói thẳng cho họ biết. E không muốn thấy những ng bạn của e phải khóc, phải buồn. Và dù họ có như thế nào, thì vẫn là bạn của e. Nhưng e thấy mệt mỏi vs những lời nói ấy lắm rồi. E đâu có cần, e không muốn nghe, nhưng cứ phải căng mắt ra để đọc, căng tai ra để nghe. E thấy như là mình đang cho họ cơ hội vậy, trong khi dù là 1% cũng không có. E muốn một lúc nào đó sẽ có thể nói thẳng vs họ rằng ty không thể gượng ép, dù có cố thế nào thì cũng không thể. Giả sử là a không còn thích e đi chăng nữa, thì cũng không bao giờ e chọn một trong số những ng ấy, vì e và họ không bao giờ hợp nhau đc, chỉ cần nghe họ nói vài câu lquan đến chuyện này là e đã không muốn nghe nữa. E onl nhưng không bật đèn, vì không muốn bị làm fiền. Họ nt hay rủ đi chơi thì e đều kêu bận. E muốn đến nhà thầy cô chơi, cũng sợ sẽ phải giáp mặt những ng ấy. Bạn bè e thì có ng khuyên e nói thẳng ra, nhưng họ không phải ng trong cuộc, không thể biết đc những gì mâu thuẫn trong đầu e.E không múôn ng ta đau khổ, nhưng càng không múôn mình gặp rắc rối vs những chuyện như thế này. E không biết phải làm gì bgiờ a ạh.
Sắp tới sẽ là những ngày dài, dài lắm. Sẽ còn phải đối mặt vs nhiều thứ đáng sợ hơn, vs cs xa gia đình. Nhà e không phải là giàu, hay có địa vị gì hết, có thể nói, e là đại diện cho lớp ng đi trước, e đỗ đạt, e có tương lai. Và vì thế mà gánh nặng trên vai càng lớn hơn. Làm thế nào để vượt qua những chuyện này đây? Mệt mỏi khi phải nghĩ tới điều ấy a ạh.
Viết cho a mà toàn viết vớ vẩn thế này, sợ a đọc đc có khi lại lo. Nhưng không bít nói vs ai cả, không vít trên blog kia đc. Thông cảm cho e những lúc thế này, và đừng suy nghĩ gì nhé. E sẽ ổn thôi 
Hết ngày thứ 2. Nhớ a nhiều.

Hqua e nc vs Sasha
) Mua a về làm vườn mà e ý không cho, giành lấy bằng đc ý
) Cuối cùng là mượn mãi mới đc, nhưng lại đẩy giá a lên cao quá.=)) Qđịnh từ giờ không bao giờ mua về, cứ để cho e ý giữ.
) E ý bảo là không từ bỏ cái gì bao giờ. Câu này nghĩa là ...
) Biết rồi đấy. =)) Sasha xinh thật ý, e qtâm giành e này về làm e gái, rùi sau này bít đâu a lại thành e rể e thì sao nhỉ 8-> E ý giành a bằng đc mà
) Đùa thế thôi, chứ đâu để thế đc
) Chắc e cần phải quyết đoán trong mọi việc hơn nữa. A biết không, mấy ng kia vẫn thường gọi điện, nt, rùi pm cho e, nhưng càng lúc e càng thấy khó chịu. Nhưng có lẽ vì e sợ, sợ một điều gì đó sẽ xảy ra vs họ mà e chưa dám nói thẳng cho họ biết. E không muốn thấy những ng bạn của e phải khóc, phải buồn. Và dù họ có như thế nào, thì vẫn là bạn của e. Nhưng e thấy mệt mỏi vs những lời nói ấy lắm rồi. E đâu có cần, e không muốn nghe, nhưng cứ phải căng mắt ra để đọc, căng tai ra để nghe. E thấy như là mình đang cho họ cơ hội vậy, trong khi dù là 1% cũng không có. E muốn một lúc nào đó sẽ có thể nói thẳng vs họ rằng ty không thể gượng ép, dù có cố thế nào thì cũng không thể. Giả sử là a không còn thích e đi chăng nữa, thì cũng không bao giờ e chọn một trong số những ng ấy, vì e và họ không bao giờ hợp nhau đc, chỉ cần nghe họ nói vài câu lquan đến chuyện này là e đã không muốn nghe nữa. E onl nhưng không bật đèn, vì không muốn bị làm fiền. Họ nt hay rủ đi chơi thì e đều kêu bận. E muốn đến nhà thầy cô chơi, cũng sợ sẽ phải giáp mặt những ng ấy. Bạn bè e thì có ng khuyên e nói thẳng ra, nhưng họ không phải ng trong cuộc, không thể biết đc những gì mâu thuẫn trong đầu e.E không múôn ng ta đau khổ, nhưng càng không múôn mình gặp rắc rối vs những chuyện như thế này. E không biết phải làm gì bgiờ a ạh.
Sắp tới sẽ là những ngày dài, dài lắm. Sẽ còn phải đối mặt vs nhiều thứ đáng sợ hơn, vs cs xa gia đình. Nhà e không phải là giàu, hay có địa vị gì hết, có thể nói, e là đại diện cho lớp ng đi trước, e đỗ đạt, e có tương lai. Và vì thế mà gánh nặng trên vai càng lớn hơn. Làm thế nào để vượt qua những chuyện này đây? Mệt mỏi khi phải nghĩ tới điều ấy a ạh.
Viết cho a mà toàn viết vớ vẩn thế này, sợ a đọc đc có khi lại lo. Nhưng không bít nói vs ai cả, không vít trên blog kia đc. Thông cảm cho e những lúc thế này, và đừng suy nghĩ gì nhé. E sẽ ổn thôi 
Hết ngày thứ 2. Nhớ a nhiều.

