Something ...really is me (2)
Friday, January 28, 2011 1:07:53 PM
Con đường luôn có em...
Không có cảnh nóng, thậm chí là cảnh hôn nhau dù nội dung chính là về đề tài tình cảm.Nhưng, phim lại khuấy nhẹ vào tâm trí của người xem một khoảng không rộng, rồi nhỏ vào đó dư vị của đau đớn, tình thương và hận thù.
Đó là đau đớn của người vợ vừa có tin mình mang thai đứa con đầu lòng ban sáng thì đến đêm đã nhận tin chồng mình ra đi trong một tai nạn ; nỗi đau đớn của người tài xế trẻ vốn nhân hậu và cẩn thận lại vô tình gây ra cái chết cho người đàn ông đi xe đạp lỡ đi vào đường lớn, pháp luật không buộc tội, cảnh sát không bắt giam, người đời không oán trách, nhưng lương tâm anh vẫn ám ảnh khôn nguôi hình ảnh con diều chao đảo sắp đứt treo ở khúc quanh xe anh cán chết người, vẫn run rẩy mỗi đêm khi hình ảnh người đàn ông đầy máu van xin anh gọi về cho vợ anh ta phút cuối cùng.
Tình thương là thương cảm của người tài xế vừa mang mặc cảm gián tiếp gây ra cái chết cướp đi người chồng cướp cha của người vợ trẻ, nhưng lại vừa mang một tình yêu âm thầm và nồng ấm dành cho cô. Tình thương là thương cảm cho cô người yêu giàu tham vọng, thực dụng nhưng vẫn xót xa cho người mình yêu mỗi đêm, rồi ngậm ngùi cay đắng :" Anh thương cảm cho cô ấy, em thương cảm cho anh...Vậy ai sẽ thương cảm cho em". Chữ TÌNH - Đôi khi ở rất gần nhau, nhưng trái tim thì xa cách vạn trùng.
Tình thương là tha thứ, là chấp nhận, là vị tha. Là cả đấu tranh của tâm hồn người vợ - vừa day dứt giữa sự cảm động và ngã lòng trước tình cảm của người tài xế, lại vừa đau đớn với suy nghĩ không thể đến với chính kẻ đã giết chồng mình, giết cha của con mình. Tình thương là cả khi người tài xế bế đứa bé trên tay, ôm nó vào lòng rồi ray rứt :"Liệu sau này, con có tha thứ cho ta?".
Điểm nhấn của phim là vườn cải xanh mướt trải dài về phía chân núi trước quán ăn của cô vợ, chiếc kính xe tải của anh tài xế phản ra là cả một bầu trời xanh trong phía trước.Tất cả đều là màu xanh - màu của hi vọng. Những thước phim thanh bình, góc quay nhẹ nhàng, nhạc phim rất chậm và sâu thẳm, tình người được diễn tả rất rõ ràng và súc tích.
Cảnh nhấn của phim - là hình ảnh người vợ khóc òa gục ngã khi nhớ đến tai nạn của chồng, rồi lại đứng lên quệt nước mắt như một đứa trẻ :"Vì sắp thành mẹ, nên tôi phải mạnh mẽ hơn...". Cảnh người tài xế hàng ngày thích trồng hoa, nấu ăn, đến khi dù chỉ là vô tình gây ra tai nạn, nhưng lương tâm không bao giờ tự tha thứ cho mình, đến nỗi nó theo anh vào giấc ngủ mỗi đêm. Và cả cảnh cô người yêu dù nhiều tham vọng phù phiếm, nhưng vẫn kịp nhận ra rằng, mình không phù hợp với tình yêu quá nhân hậu của anh tài xế, và thấy mình bất lực trước sự vị tha bao dung của người vợ trẻ bất hạnh. Đến khi chia tay, cô mới nhận ra mình vô cùng đơn độc và thẫn thờ trước bầu trời xanh mà cô từng cùng anh đứng ...
Cốt truyện không phức tạp, cách chọn những cảnh quay thân thuộc nhưng lột tả tâm trạng nhân vật đắt, diễn viên khá gạo cội nên diễn xuất không phải bàn.
Phim kết bằng cảnh người vợ khi quyết tâm không gặp mặt anh tài xế nữa bỗng nghe một tai nạn phía sau lưng. Như một phép thử giữa tình yêu và hận thù, cô đã chọn cách quay lại, để xóa hận thù và để yêu thương không vụt mất khỏi tay mình một lần nữa...
Giữa nỗi đau,người ta vẫn phải sống, và hi vọng...Thế thôi.
Cane
28 - 1- 2011

















