Skip navigation.

cánh gà .....It's Me

sống...cho 1 tương lai tốt đẹp hon....

Văn Thánh - Nhà Thờ Đức Bà

Vừa chụp!

Du ngoạn Suối Tiên...

TRở lại sài gòn lần này sau hơn chục ngày xa cách, thấy Suin lớn lên rất nhiều, và nghé trong bụng chị anh thì cũng ngày một lớn hơn..Dì yêu 2 bé của dì nhiều lắm. vô sài gòn, gặp những người bạn đã lâu không liên lạc, Anh Nam nè, a nghĩa nè, cả Trinh nữa chứ, ai cũng vui vẻ đưa mình đi chơi hết chỗ này cho đến chỗ khác..nghĩ mà yêu nhiều lắm cơ:heart:

Ngày thứ 7, hum 19.9. mình, Trinh( bạn học hồi cấp 2) và thịnh nữa ( người bạn mà sau 7 năm liền không gặp nè)..đãcùng nhau đi du ngoạn suối tiên, chơi thì vui nổ trời luôn, nhưng mà cũng mệt muốn chết luôn đó///thôi thì cứ post ảnh cho mọi người cùng xem dạp này hà xinh gái ra sao nha::ninja: :ninja: :ninja: :ninja:




cái này là chụp ở hồ nuôi cá sấu nè...Hà còn cho cả cá sấu ăn nữa đó!!!


Sau đó thì Hà được xem cá heo và hải cẩu biểu diễn nữa nha...ước sao mình được nuôi 1 chú cá heo nữa !



đây thì là cá heo phi qua vòng lửa...


cái này là hải cẩu chơi bóng nè...


còn bây giờ thì đến những chỗ tiếp theo nè..












còn nhiều ảnh lắm..hẹn cả nhà hum khác up tiếp nha..giờ thì mình phải chuẩn bị đồ, chiều ra sân bay nữa chứ?

có những điều tưởng chừng như không có lời giải đáp....

trong cuộc sống, có những chuyện tưởng chừng như ko có lời giải đáp...nhưng lại là hoàn toàn ngược lại...
cũng trong cuộc sống, có những khi ta tưởng ta rơi vào bế tắc nhưng cuối cùng vẫn có lối thoát cho bản thân....

Cuộc đời con người cũng vậy thôi, có những khi hạnh phúc, tưởng chùng như mình là người duy nhất trên thế gian hưởng niềm hạnh phúc đó, nhưng cũng có khi lại rơi vào cùng cực, lo âu, trăn trở...âu đó cũng là cái số?

mùa hè năm 20t, đối diện với nhiều chuyện tưởng như quá sức chịu đựng....thế mà rồi cũng qua..
luôn bụng nghĩ răng, khó khăn mấy rồi cũng sẽ qua thôi...con người ta, ai mà khổ mãi được...nghĩ thế cho mọi chuyện nhẹ nhõm. Tuy nhiên, mọi chuyện liệu có qua thật không? hết chuyện này rồi đến chuyện khác, hết khó khăn này đến khó khăn khác, hết sự thật đau lòng này đến sự thật đau lòng khác...thế mà rồi sẽ phải bước qua hết, giống như đi qua một vũng nước mà tránh không để bị nước rây vào chân mà thôi...!:coffee:


Dạo này, thấy mình đôi khi cũng trầm tư, cũng thấy lạ quá...khác hẳn với hồi xưa...
tự nhiên thích đi dạo 1 mình, thích ngồi caphe ( cho dù biết cũng đắng lắm...chả ngọt như sữa gì cả)...thế mà vẫn thích uống! nghĩ thấy buồn cười không?

Hà nội vè thu, sao mà yêu đến thế, khí trời se lạnh, đi 1 mình cũng thích chứ sao có phải không? mấy tối hôm nay, cứ ăn cơm xong lại kiếm cớ đi ra khỏi nhà, âu cũng là cái cớ khi muốn thư giãn dù chỉ là 1 ít...đâu cứ phải có người yêu mới thấy vui , thấy hạnh phúc? người ta vẫn sống 1 mình đầy ra đấy đó thôi, thế mới bảo giờ sao người độc thân chiếm tỉ lệ dân cư đông trong xã hội! Mấy hôm nay, mấy con bạn cứ hỏi mình mãi 1 câu, " dạo này mày sao thế? suốt ngày cười, ăn thì lắm, ngủ thì nhiều, muồn thành con ỉn phải hem?"...mình chán cũng chả buồn trả lời...( tự nhiên muốn im lặng..thế thật thích...?)

mình thấy rằng, khi buồn, hay tâm trạng, nếu mình cười thì mọi chuyện không biết có nhẹ nhõm đi không> sao mình không đủ can đảm để đối diện với nó, với những chuyện mà mình biết rồi sẽ xảy ra nhưng không ngờ lại nhanh đến thế? Những lúc như vậy, chỉ ăn rồi lại ngủ, rồi lại đến trường, buôn chuyện, tán phét về những đề tài trẻ kon...ngô nghê đấy chứ?...:up:

Thằng bạn thân ốm đã mấy hôm, nằm viện, Vô thăm mà sao thấy thương nó, nhìn khác quá, mới cóa tháng không gặp mà trông nó gầy và đen đi...quyết tâm chăm cho nó khỏe lại..ai bảo mình là bạn thân của nó..hic hic...tan học, chạy vào viện, rồi lại về, mình trêu nó : " cứ đà này tao ốm thì mày ra viện mất thôi". hihih...mà có khi cũng đúng, mình thấy mình cũng bắt đầu xuất hiện triệu chứng còn gì? chết thật!!!... Chạy đi chạy lại, cố kiếm việc mà làm, mình muốn thời gian của mỗi ngày trôi qua thật nhanh, để mình không phải nghĩ về những chuyên đã xảy ra trong quá khứ? giờ mọi chuyện có thế nào và ra sao thì dẫu sao mình cũng không quan tâm...

Lòng người khó đoán...sao con người sống với nhau mà phải như vậy? không thể tốt hơn với nhau dù chỉ là 1 ngày hay sao? chẳng lẽ cứ phải nói thẳng và nói những lời như vậy mới làm cho con người ta thỏa mãn sự ik kỉ của mình...Những con người lạnh lùng và vô cảm. con người mà mình từng yêu thương, mình căm ghét con người đó, mình căm ghét khi ko muốn đứng chung dưới 1 bầu trời với con người đó, không muốn thỏ chung bầu không khí với con người đó...đúng thật là có ghét, có căm mới hiểu được...ai bảo bản thân mình phải như vậy làm chi? phải tự dằn vặt mình làm gì? có phải khổ hơn không? nhưng thôi, tất cả sẽ qua mà, mình có bạn bè đó thôi. sao phải thế? hãy cứ coi như đó là 1 bài học cho niềm tin...khi bạn sống và không nên quá tin vào người khác.......

Nothing..........nothings.....nothings......



Có lẽ đã lâu lắm rồi, tớ mới có thời gian ngồi để viết những dòng tâm sự của mình lên blog...và có lẽ, cũng lâu lắm rồi, khi tớ biết có 1 ai đó thi thoảng vẫn ghé qua blog của tớ để xem tớ sẽ viết những dòng tâm sự của tớ lên hay không? liệu có phải là cậu không thế?

Hà nội 1 đêm cuối tháng 8, khác với Sài gòn hoa lệ, không có mưa vào những buổi chiều tối, và thời tiết mùa thu cũng làm cho con người ta dễ chịu hơn! tớ thích được đi dạo trong cái tiết trời ấy, dù cho chỉ có mình tớ thôi! tớ vẫn hay thế mà phải không?

TRở về hà nội, tớ đã nghĩ về 1 viễn cảnh hoàn toàn khác, viễn cảnh tớ gặp cậu, gây bất ngờ cho cậu, rồi cậu sẽ cười như thế nào? chỉ điều đơn giản đó thôi, mà cuối cùng tớ vấn không làm được? tớ thấy mình nhỏ bé và lạc lõng lắm, cậu hiểu được tớ không? cậu đã làm gì khi tớ về Hn nhỉ? đâu có bên tớ, cũng đâu có conf coi tớ là người yêu. Cậu đã đến bên người đó, đến bên người ấy khi mà tớ ko bên cậu, đến bên họ khi cậu nói là cậu thấy day dứt và ko nỡ rời xa...? tớ chưa bao giờ nghĩ rằng tình yêu lại như thế đâu> và cũng chưa bao giờ nghĩ rằng khoảng cách lại là nguyên nhân chia tay của 2 đứa mình cả? chưa 1 phút nào, 1s nào tớ nghĩ như thế? vậy mà cậu lại làm vậy với tớ?

Tớ và cậu, giờ chúng ta thật sự đang đi trên 2 con đường khác nhau rồi phải không? 2 đường thẳng song song không bao giờ có điểm cuối. Tớ thực sự chưa bao giờ muốn như thế? không biết cậu có abo giờ nghĩ như tớ không nhỉ?

Thời gian gần đây, nhờ có cậu mà tớ biết được khi mình tức giận sẽ như thế nào đấy? nhờ có việc của cậu và người mà cậu đang cố gắng ra sức bảo vệ ấy, tớ đã biết tớ phải như thế nào? phải thay đổi và làm mọi chuyện ra sao? có lẽ tớ cũng cần cảm ơn cậu thì phải?

Cậu biết không, cậu thực sự là 1 con người sống rất ik kỉ, cậu không hề nghĩ tới suy nghĩ và cảm xúc của tớ, tất cả những gì cậu đang cố và sẽ làm là cố gắng bảo vệ cho người con gái kia trước mặt tớ phải không? Cậu muốn tớ không nói chuyện, ko liên lạc với bạn ấy, cậu không muốn kéo bạn ấy vào chuyện của chúng ta, và cậu muốn tớ im lặng....cậu nghĩ tớ sẽ làm thế ư?


Cậu bảo cậu yêu tớ, cậu bảo vệ, bênh vực tớ? cậu bảo cậu sẽ không rời xa tớ...Thế mà tớ thấy cậu chả làm được gì cả? cậu đâu có yêu tớ, cũng đâu có bảo vệ tớ....cậu toàn gây ra đau khổ và làm cho tớ mất niềm tin ở cậu thôi? Cậu nghĩ cậu chỉ cần xin lỗi tớ thôi ư?

cậu có nhớ cậu đã nói gì với tớ không?
cậu có nhớ cậu đã hứa gì với tớ không?
....Chắc không đâu đúng không?
Tớ không biết lúc này tớ nên nói gì, nên làm gì nữa? tớ cũng không biết tớ phải như thế nào để thoát ra khỏi mê cung này? tớ thực sự đang bế tắc đấy, cậu có biết cả điều đó nữa ko\>

Đối với tớ thời điểm này mà nói, đối diện với cậu, đứng trước mặt cậu, nhìn cậu là 1 điều rất khó khăn với tớ? tớ không ngại, cũng ko sợ cậu, mà tớ chỉ sợ cậu sẽ biết được suy nghĩ của tớ? đọc được những điêu tớ nghĩ mà thôi. Đó thôi cũng đủ làm tớ ko đủ can đảm gặp cậu!

Cậu biết không, đối diện với cậu, tớ cảm tưởng như đó ko còn là tớ nữa. Tớ thấy sao tớ lại như vậy? sao lại nói năng như thế? cậu nghĩ rằng nói ra những câu đó, tớ sẽ vui mừng lắm sao? sẽ nhẹ nhõm lắm sao?Nó không như thế đâu cậu à?

Mọi chuyện cũng đã xảy ra, tất cả đã diễn ra, quá muộn để thay đổi mọi thứ? tớ ko biết phải sao nữa? tốt nhất cứ để cho nó xảy ra được chứ? và cậu, tớ chỉ mong cậu hiểu được cho tớ dù chỉ 1 phần thôi. Tớ chưa bao giờ nghĩ rằng, niềm tin khi đã mất lại gây cho con người ta cảm giác khó chịu và đè nén như thế? cậu đã làm tớ thất vọng thật rồi dấy.....tớ thấy đáng lẽ tớ không nên gặp cậu, và ko nên yêu cậu? cũng không nên tin cậu nhiều như thế?

entry for.......


Sài gòn về đêm sao lại xa lạ đến thế, sao không có chút gì đó nồng nàn như ở ngoài hà nội, cũng đô thị, cũng xa hoa, cũng rộng lớn với những cao ốc, nhưng sao tớ thây chúng xa lạ với tớ đến thế? phải chăng là do không có cậu bên tớ đúng không?phải vậy không cậu nhỉ?

Xa hà nội, tớ vào sài gòn, mảnh đất rộng lớn với 3 chị e gái, cùng giúp đỡ, yêu thương, bao bọc, che chở cho nhau cũng lam tớ nguôi ngaoi đi phần nào nỗi buồn trong lòng, một chút quạnh hiu thôi cũng đủ để tớ phải thao thức, phải nghĩ về mảnh đất xa xôi cách nhau hơn 17ookm đến thế? Tớ nhớ Hà nội, nhớ Hải phòng, 2 mảnh đất thân thương và quen thuộc với tớ...tớ nhớ cả cậu nữa đấy!

Xa hà nội, tớ không có điều gì đáng lo ngoài cậu, tớ chỉ lo khi tớ không ở bên, cậu sẽ không đủ bản lĩnh rồi trở về bên người con gái khác, tớ chỉ lo điều đó thôi! Cậu biết không, tớ cũng là con gái, cũng có cảm xúc và những suy tư, cũng biết yêu, biết ghen, tớ đâu phải là trẻ con để rồi bằng lòng với những gì đã có, tớ phải biết nói lên tiếng nói của tớ, phải không cậu?

cậu này, chắc cậu không biết tớ thương và yêu cậu nhiều như thế nào đâu nhỉ? chắc cậu cũng không biết tình cảm của tớ dành cho cậu như thế nào đâu đúng không? thế nên cậu luôn nghi ngờ tình cảm của tớ, luôn muốn hỏi tớ những câu hỏi mà cậu biết câu trả lời. Chỉ những điều đó thôi, tớ đã nhân ra tớ không có vị trí trong cậu?,

Mỗi đêm về, tớ lại muốn được nghe giọng nói của cậu biết bao, lại muốn thấy cậu nói, cậu trêu tớ hay chỉ đơn giản là những câu : tùy, không biết...Mỗi ngày trôi qua, chúng ta đều gọi và phone cho nhau, dù cho chỉ nói những chuyện thường nhật của cuộc sống, xem hôm nay hai ta đã , đang và sẽ làm gì. Những điều đó thôi,cũng đủ để tớ thấy mình hạnh phúc!

cậu biết không, tớ ghát cậu nhiều lắm nên đã đặt tên cho cậu là "all is zero" trong điện thoại của tớ đấy, tớ chỉ muốn tất cả là con số không với cậu?cậu biết vì sao không? vì tớ muốn mình bắt đầu lại và cậu lại là tất cả trong lòng tớ, chỉ một mình tớ thôi! điều đó liệu có quá khó khăn với tớ không cậu?

tớ đã từng nói với cậu về tương lai, về ước mơ của tớ, mà đôi khi tớ không biết đó có là giấc mơ của cậu hay không? giấc mơ về 1 mái nhà nhỏ thôi có tớ và cậu, dù có khó khăn, vất vả nhưng tớ tin chỉ cần có cậu ở bên, ta sẽ vượt qua hết...cậu đồng ý với tớ chứ?

Những giấc mơ của tớ có hơi ngô nghê và xa với hiện tại, giấc mơ về 1 đứa trẻ tên HÀ Anh, tớ sẽ yêu thương nó vì nó giống cậu và giống cả tớ, tớ vui lắm khi biết rằng cậu cũng yêu Hà Anh của tớ!...

Hơn 1 tháng nữa thôi, Hà nội sẽ có những đợt gió chuyển mùa, tớ biết lúc đó cậu sẽ cô đơn lắm, nhưng cậu này, hãy ở đó và đợi tớ được chứ? hãy để cho vòng tay tớ có thể ôm cậu khi mùa đông về, để giúp trái tim cậu không còn cô đơn nữa, cậu có đồng ý không?

tớ bây giờ sống và chỉ mong sao cho mình không cần phải nghĩ nhiều nữa về chuyện của chúng ta, thế nên tớ sẽ để cậu lựa chọn, dù là tớ hay là ai khác, tớ cũng chỉ mong cậu hạnh phúc mà thôi. cậu bảo tớ rằng thời gian sé trả lời tất cả, nhưng liệu thời gian có nói với cậu rằng, thời gian cũng sẽ lấy đi của cậu tất cả không? cậu hãy trân trọng những gì cậu đang có cậu nhé? hãy tran trọng những điều trái tim cậu mách bảo....tớ tin cậu sẽ làm đúng?

lúc này đây, tớ không biết nói gì hơn để cho cậu hiểu, tớ chỉ mong rằng cậu sẽ luôn nhớ, và yêu thương tớ, sẽ luôn ở ngoài đó đợi tớ như khi cậu đã khuyên tớ nên đi vào đây...tớ chỉ mong có vậy mà thôi. cậu làm được điều đó chứ cậu?

tớ chỉ nói 1 câu nữa thôi, cho dù cậu tin tớ hay không thì tớ vẫn muốn nói cậu nghe là tớ nhớ và yêu cậu nhiều lắm!đơn giản thế thôi, Chúc cậu ngủ ngon.

Tớ với cậu..chúng ta lại là bạn..

cậu này, ko biết khi tớ đang viết những dòng entry này thì cậu đang làm gì nhỉ? Chắc cũng chỉ ngủ thôi đúng ko? Nhưng ko biết trong giấc mơ của cậu, có hình bóng tớ không nhỉ?



Ngồi nhìn trời mưa, tớ thấy lòng mình lạnh lắm...tớ lại nghĩ đến cảnh, ngày hôm nay cậu và bạn ấy quay lại bên nhau, chắc cả hai người sẽ thấy hạnh phúc lắm, sẽ cười nữa chứ..Chúc mừng cậu nhé!

Nghĩ cho cậu, Chúc cho cậu, liệu tớ có nên chúc cho tớ ko nhỉ?
...chúc cho tớ đã tự mình để tuột tay cậu để cậu về bên bạn ấy ư?
...hay chúc cho tớ đã tự làm mình buồn chỉ vì muốn hy sinh cho cậu được hạnh phúc?

ko biết nên nói gì, nên viết gì nữa, trong đầu tớ giờ toàn những thứ ngổn ngang, ko có trật tự thôi cậu à.
...Tớ muốn nói ra , nhưng ko biết nên bắt đầu từ đâu..
...Tớ cũng muốn lòng mình nhẹ nhõm, nhưng ko biết nên bắt đầu như thế nào..
...Tớ cũng muốn quay trở lại để tớ ko bảo cậu..hãy chia tay tớ để quay lại bên bạn ấy...
...Tớ muốn nhiều..nhiều lắm...nhưng sao tất cả giờ lại chỉ như con số 0...tròn trĩnh và đáng ghết bỏ...!

Cậu này. ko biết thời gian tới ko có tớ ở bên, cậu sẽ như thế nào nhỉ?
..ko biết cậu có nhớ tới tớ ko? có muốn nghe giọng nói của tớ ko nhỉ?
..ko biết buổi sáng, ai sẽ gọi cậu dậy và bắt cậu đi ăn sáng nhỉ?
..ko biết ai sẽ là người quan tâm tới cậu nhiều như tớ đã từng quan tâm tới câu nhỉ?
...Là bạn ấy có phải ko cậu...là người sẽ thay tớ ở bên cậu...Tớ thực sự không thích thế đâu nhé!

Cậu biết ko, tớ ghét cậu lắm đấy! ghét rất nhiều...nhưng cũng yêu cậu như thế?
..tớ ghét khi phải nhìn thấy cậu đi bên tớ mà luôn lo cho bạn ấy...
..tớ ghét khi nói chuyện với tớ, mà cậu luôn nghĩ về bạn ấy...
..tớ ghét khi cậu tốt với tớ như bạn ấy...
..và tớ cũng ghét khi cậu bảo cậu muốn có cả tớ lẫn bạn ấy..
=> Cậu tham lam lắm..lại ik kỉ nữa..thế có phải là người tốt ko cơ chứ?

Cậu nhớ ko? cách đây mấy năm thôi, khi chúng ta còn học với nhau tại lớp học thêm, lúc đó không có những chuyện như thế này, tớ và cậu lại vô tư biết mấy...
Chắc cậu không biết, là tớ đã thích cậu lâu rồi đâu nhỉ?
chắc cậu cũng ko biết là chia tay cậu tớ buồn như thế nào đâu nhỉ?
chắc cậu cũng ko biết là tớ phải khó khăn như thế nào khi nói cậu đừng gọi điện và xóa số điện thoại của tớ đi đâu nhỉ?
...thực sự là không dễ dàng 1 chút nào đâu...

Ngày hôm qua, cậu còn là Ba của Hà Anh...tớ là Mẹ của Hà Anh...
ngày hôm nay, cậu là cậu...tớ lại là tớ...Nghĩ có buồn ko chứ?

Tớ đã từng nghĩ rằng, cậu sẽ ở đó đợi tớ về kia đấy! lại còn tưởng tượng ra là cậu sẽ vui mưng như thế nào khi tớ về mà ko báo trước nữa cơ..( buồn cười cậu nhỉ?)
Tớ đã từng nghĩ rằng, tớ và cậu, chúng ta sẽ mãi hạnh phúc vè vui vẻ như thế...tớ cũng đã nghĩ tới nhiều chuyện tớ muốn làm cho cậu, để cậu vui và cười như thế nào bên tớ...Nhưng giờ thì tất cả đã ko còn nữa đúng ko?

Cậu này, sao cậu lại như thế với tớ?
...sao cậu lại để tớ đi mà ko kéo tớ lại..
...sao cậu lại để tớ sắp đặt mọi chuyện cho cậu, mà ko làm trái ý tớ..
...sao cậu lại để tớ phải nói ra rằng : cậu hãy quay lại với bạn ấy...cậu ko nghĩ tớ cũng là con gái sao? tớ cũng có cảm xúc mà phải ko?
...sao cậu lại như thế? thực sự những gì cậu muốn là nhìn thấy chúng ta như thế này ư?

Thời gian sắp tới, tớ sẽ tới 1 nơi xa, ko bên cậu...cậu hãy sống thật vui và hạnh phúc đấy nhé...
cậu hãy luôn cười nhớ chưa? và nhớ đừng có bao giờ nhấc máy lên gọi điện cho tớ đấy, nếu ko tớ sẽ ko cầm lòng mà quên được cậu đâu?

Tớ cũng muốn chúng ta lại như ngày hôm qua lắm chứ? cũng muốn được gọi cậu là " chồng ơi".."pa ơi"..nhưng ko được nữa rồi cậu ạ..
...tớ cũng muốn được bên cậu, nhìn thấy cậu mỗi ngày, nhưng giờ đó ko còn là vị trí của tớ nữa...
...tớ biết rằng, sẽ rất khó khăn, khi mỗi ngày trôi qua, chúng ta ko liên lạc với nhau...nhưng cậu hãy hiểu cho tớ nhé.
...tớ ko muốn mình sẽ lại là người phá vỡ hạnh phúc của cậu,
...tớ càng ko muốn mình là người thay thế bạn ấy trong cậu,
...tớ cũng càng ko muốn tớ sẽ làm cho cậu tổn thương vì tớ...

Cậu hứa với tớ rồi đấy nhé, đừng có mà quên...nhớ sống hạnh phúc vào đấy...
đừng để cho tớ phải hy sinh vô ik mà nhìn thấy cậu buồn..
đừng để cho tớ phải nhìn thấy cảnh đó..được chứ?

Cậu và tớ, chúng ta hãy quay trở lại điểm xuất phát đi.
..chúng ta hãy trở lại là bạn của nhau...được chứ?

Đừng nghĩ tớ ik kỉ khi chỉ nghĩ cho cậu...mà ko nghĩ cho tớ...thực sự tớ cũng ko muốn thế đâu? tớ cũng yêu cậu cơ mà...nhưng cậu biết ko? tớ ko muốn cậu luôn phải suy nghĩ về bạn ấy, thế nên tớ đã làm như thế đấy? ..đừng trách tớ..cậu nhé....đừng bao giờ trách tớ đấy...! Hãy để mình tớ trách tớ thôi..tớ sẽ ko sao đâu mà, cậu biết là tớ mạnh mẽ lắm phải ko? yên tâm cậu nhé...

Im lặng cho gió cuốn đi......!!


Cuối tuần, Hà nội mưa nhiều quá...lúc to, lúc nhỏ, lúc ào ạt, lúc lại xối xả...chạnh lòng nghĩ tới những tháng ngày sắp xa...!!
Đêm qua là đêm nặng nề, nằm trằn trọc, thao thức...nghĩ về nhiều chuyện quá..có những chuyện đáng lẽ ko có nhưng lại có...Cũng có những chuyện khiến cho mình thấy có nhều tâm sự.
Mọi người trên mái nhà opera nói đúng, những entry của mình là những entry viết với nhiều tâm sự, nhưng sao lại chỉ là những tâm sự buồn...những entry đôi khi có cả nước mắt, 1 chút thù..1 chút hận..1 chút lưu luyến..nhưng sao lại ít nụ cười..
...> có Lẽ đã từ lâu, mình tự tạo cho mình thói quen viết entry để cho lòng nhẹ nhõm hơn...

Ngày hôm nay khác ngày hôm qua, khác ngày hôm kia, và khác cả ngày mai...
ngày hôm nay trời mưa...ngày hôm nay chìm trong những suy nghĩ....
ngày của 1 chút hụt hẫng..cô đơn..1 chút nuối tiếc cho hạnh phúc mới tuột khỏi tầm tay...
Ngày hôm nay, đơn giản là mình buồn!


http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Co-Don-Trong-Giac-Mo.IW6IFCEE.html

chút gì đó thôi,..khiến mình thay đổi...

sau mọi chuyện, mình muốn một cái gì đó ở con người mình thay đổi..
một con người với những thứ tránh xa cái cũ..muốn một chút gì đó khác thôi nhưng cũng khiến cho mình nhận ra mình đã là người khác..
dạo này cuộc sống có nhiều cái đổi thay quá..đúng là mọi thứ ko như ta mong muốn phải ko? sao khó khăn và phức tạp tới thế...nhiều khi nằm nghĩ mà thấy nhớ mẹ, biết rằng thiếu mẹ, cuộc sống sao mà khó khăn....nhớ mẹ quá..hy vọng mẹ trên trời cao sẽ sống và nhìn con đang dần trở thành người lớn..
sau này hy vọng mọi thứ sẽ dễ dàng hơn,,,cuộc sống sẽ bớt khó khăn hơn..hy vọng cho những suy tư sẽ cuốn mình vào vòng xoáy, giúp cho mình quên đi được nỗi đau mất mát lớn này...hy vọng là thế đấy!!!!



cái này là chụp với e sinh đôi đó

entry cho Pa Hà Anh nhé...!


:D gửi pa hà anh!
mẹ ko biết pa có bao giờ vào những trang blog của mẹ hay ko?
mẹ cũng ko biết pa có bao giờ thử mở máy ra và xem ảnh của mẹ ko?
.....nhưng mẹ biết, Pa hà Anh luôn nhờ tới mẹ và thương mẹ nhiều lắm phải ko pa?

Mẹ chẳng biết nói gì cho đúng? nói gì cho pa hiểu được cảm giác của mẹ? nhưng có lẽ mẹ nghĩ sao thì sẽ viết vậy pa nhé, những câu văn hơi ngô nghê và ngộ nghĩnh chút thôi, nhưng khiến cho pa thấy đó đúng là mẹ phải ko?

biết pa đã gần 3 năm rồi đấy, nhưng sao con đường để pa và mẹ đến với nhau lại quanh co và mịt mùng đến thế, khoảng thời gian vừa qua,, pa đã ở bên những người con gái khác, mẹ cũng đã ở bên những người con trai khác, nhưng có vẻ như, họ đều sinh ra ko phải là để dành cho pa hay mẹ, pa nhỉ?
:ko: :ko: :ko:

thời gian vừa qua, bà ngoại mất, pa biết mẹ rất buồn đúng ko? thế nên pa luôn ở bên và động viên mẹ, pa luôn hỏi xem mẹ như thế nào, có khỏe ko? luôn bảo mẹ phải ăn, phải ngủ? phải lo giũ sức khỏe nữa chứ..? nhưng pa biết ko, pa cũng ngốc lắm! Pa cũng gầy đó thôi, chỉ được cái cao chứ có gì đâu? người thì gầy lắm đó, thế nên pa phải chăm chỉ giữ sức khỏe nha pa? Mẹ cảm ơn pa nhìu lắm, cảm ơn vì đã ở bên mẹ, giúp mẹ vượt qua được nỗi đau mất mát đó...có thể mẹ ko nói ra đâu, nhưng pa phải tự hiểu điều đó biết ko?

oh... thì đôi khi mẹ cũng khó tính đấy, đôi khi cũng khiến cho pa thấy bực mình, nhưng mẹ thấy pa lúc nào cũng nhường nhịn mẹ ghê lắm, ba luôn muốn mẹ vui phải ko? Có những lúc cả mẹ hay pa, chúng ta đều suy nghĩ những điều ngô nghê và ko có lời giải đáp? có những khi mẹ hay pa đều tự hỏi mình những câu hỏi chả đâu vào đâu? pa tin ko, nói vậy thôi, chứ mẹ cũng hiểu pa nhiều lắm đó, hiểu pa nghĩ gì? và biết rằng đôi khi pa ko tin mẹ...thế nên có những lúc mẹ cũng thấy buồn và chán pa lắm...

Mẹ biết rằng tương lai trước mắt mẹ và pa còn dài, khó khăn chắc chắn sẽ có, nhưng vì 1 cuộc sống tốt đẹp hơn dành cho Hà Anh, mẹ tin rằng chúng ta sẽ vượt qua cả thôi pa nhỉ? cả mẹ và pa đều cố gắng, đều phải nỗ lực hết mình, chúng ta đâu phải chỉ lo cho chúng ta đâu, chúng ta chẳng phải còn có Hà Anh đó thôi...hì hì:yes: :yes: :yes: :yes:

Chỉ cần Pa tin mẹ, mẹ tin pa thì dù có khó khăn gì, có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, thì chúng ta vần vượt qua hết pa nhỉ? đối với mẹ, hạnh phúc đơn giản lắm, chỉ cần biết nắm giữ trong tay là được...pa phải như mẹ ấy, cũng phải biết nắm giữ hạnh phúc trong tay, đừng để nó tuột mất, ko là lại mất nhiều năm sau mời tìm lại được đó, phải ko pa? mẹ thương pa, thương Hà Anh nhiều lắm...thương cả đại gia đình nhà mình...^^..(mẹ mệt rồi. đi ngủ đây!..pipi)

ảnh mới nè...

entry chp tâm sự..


vậy là sinh nhật năm nay đã qua...sinh nhật đầu tiên xa nhà, ko có bố mẹ bên cạnh..

sinh nhật đầu tiên tại nơi ko phải là nơi mà 18 năm qua đã sinh sống...

thoáng có chút cảm giác ngại ngần khi nhìn kim đồng hồ nhick dần sang ngày ấy...


sinh nhật đầu tiên của thời sinh viên là vậy ....

là món quà của con bạn thân làm tại làng gốm

là món quà con bạn thân tự làm đầy tình yêu thương..

là bánh gato của cậu bạn.

là những chú gấu bông xinh xắn...

là quần áo chị đã mất công lựa chọn cho cô e gái xtin..^^

là bộ đồ ngủ chị đã mất công tìm kiếm..

là những bông hoa được cắm để mọi người biết là sắp sinh nhật

là bữa ăn phá phách cùng cậu bạn hàng xóm...

là balo, là cặp sách, vòng đeo tay...

mình cũng nhiều quà chứ nhỉ>?


không chỉ có vậy, sinh nhật năm nay mình nhận được thật nhiều lời chúc và quà tặng , từ bạn bè cấp 3, từ bạn bè đại học, cho đến gia đình trên cộng đồng YUme, hay Opera hay 360, ai cũng chúc cho Cánh gà có một tuổi mới thêm thành công và sức khỏe...thêm đáng iu và nhìu nhìu nữa...Cảm ơn mọi người nha...


sinh nhật năm nay, bố mẹ cũng gửi sms chúc mừng, con bạn ở nước ngoài cũng alo, cậu bạn trong quy nhơn cũng chúc...những người bạn trên Yahoo: từ trong nước cho đến nước ngoài, ai cũng chúc cho mình một sinh nhật vui vẻ..mình thấy mjh thật là hạnh phúc khi nhân được nhiều lời chúc như thế?


buồn cười nhất là lúc 12hđêm ngày 13.4 sang ngày 14, mình nhận được cùng 1 lúc rất nhiều sms, cá trên yahoo lẫn phone, ai sau khi chúc xong cũng hỏi: anh/chị/tao/tớ/.. có phải là người chúc tiên chúc gà ko thế?


thật sụ thì lúc đó thấy vui và hạnh phúc thật nhiều...đối với mình dù lời chúc có đến sớm ( như mấy đứa bạn bên nước ngoài gọi về ấy) cho đến những lời chúc muộn ( do chênh lệch giờ giấc) thì mình đều cảm ơn tất cả vì đã nhớ đến ngày mà mình ra đời..nhớ đến mình..cảm giác thích lắm..^^


ngày sinh nhật năm nay nghĩ cũng có những cái buồn:

bạn thì đi sài gòn nha....( Chẹc đây mà)...:frown:(

bạn thì đi quân sự...

người thì ăn tết lào...

người thì ở Hải phòng..

người thì ở bên bển..chán dã man...

==> cái đó nó gọi là khoảng cách địa lí ấy..T_T



bên cạnh đó cảm ơn cả cái người đã đi ăn tết lào nữa nha : cảm ơn a nha, cảm ơn a vì đã tặng e con gấu bông ( dù hem phải là con Puca như a đã hứa..hjx..hjx)...cảm ơn vì a đã tổ chức bù cho 1 bữa sinh nhật tại KFc làm e ăn no dã man đóa...cảm ơn a nhìu lắm...thế mới biết dù có ăn hay chơi thì a vẫn hem quên Cánh Gà này đâu a nhở;:wink:


kết thúc cái entry này : Cánh Gà muốn nói lời cảm ơn tới mọi người nhiều lắm...cảm ơn nha...IU lắm cơ..

mừng sinh nhật Cánh gà đi nào


vậy là mình đã bước sang tuổi 20, chỉ còn chưa đầy 90p nữa thôi, Ôi thích thật ik?

lên đầu 2 rùi, vậy là đã là người lớn hơn 1 tý..:-x

điều đó có đồng nghĩa với việc suy nghĩ của mình chính chắn hơn ko?

hihi..^^

nhớ những sinh nhật đầu tiên..hồi còn bé xíu!

ngày mong đời để được thổi nến gato cùng e sinh đôi?

bóc những món quà nằm trong hộp giấy..

cảm giác hồi hộp chờ đời những điều ước thành hiện thực>?

năm nay khác thật nhiều ...

sinh nhật năm nay là sinh nhật đầu tiên xa Hải phòng

sinh nhật năm nay là sinh nhật đầu tiên ko có bố mẹ ở bên..

sinh nhật năm nay cũng là lần đầu tiên của đời sinh viên

sinh nhật năm nay cũng đánh dấu bước trưởng thành lớn của mình nữa....

vậy là....

chúc cho sinh nhật năm nay có thật nhiều hạnh phúc!

chúc cho sinh nhật năm nay có thật nhiều bạn bè vây quanh!

chúc cho sinh nhật này với những điều ước thật mới!

happy birthday to Nhok Chicken...^^



mời mọi người ghé nhà e ăn bánh gato..

ăn bánh kẹo nwua

hoa quả và thạch nè



pose ảnh nè.....(người ta nói gà ko ăn ảnh ...huhu)


mấy cái ảnh này là nhờ anh Duy dây, cảm ơn a duy nhé..e là e quý anh lắm...
9a duy iu a qíu, a ỗm nhớ tĩnh dưỡng nazz,,,còn làm ảnh cho gà nữa chứ..?

canh ga prooooooooooooooooooooo

có khi nào trên đường đời, e vô tình bắt gặp trái tim anh....nhưng chỉ vô tình thôi..e ko quan tâm đâu...^^



những cảm xúc thoáng đến, rùi thoáng qua...những thứ cảm xúc không tên, ko cách gọi, những thứ cảm xúc chỉ mình e biết, và chỉ mình e cảm nhận mà thôi....

đã 1 tháng rồi đúng không a? 1 tháng kể từ khi chúng ta chia tay nhau, kể từ đó a và e, chúng ta đã cùng nhau đi trên 2 con đường...đã không cùng nhau đồng hành, cùng nhau chia sẽ những niềm vui hay nỗi buồn, ko còn gọi tên nhau với những cách gọi âu yếm...đã ko còn đúng ko?

nhìn lại những gì đã qua, những khoảng thời gian đã trôi đi ko kịp nắm giữ, đôi khi e tự trách mình sao khi đó lại có những hành động ngô nghê và ngốc nghếch khi muốn níu kéo a, khi mà vẫn tự nhủ với bản thân mình rằng a vẫn yêu e và thương e nhiều lắm. Nhưng có lẽ tất cả đã qua đi, e đã nhầm, đã thật ngôc đúng không? nhưng e không thấy mình có lỗi, e nghĩ đó là bản năng của con người ta thôi. Bản năng mà chúa trời đã dạy cho con người,phải biết tiếc nuối những gì đã qua, và níu kéo những gì đã mất...thế nên e ko thấy hối hận dù chỉ 1s...a biết điều đó chứ?

không yêu a, e vẫn sống và mỉm cười hạnh phúc, vân vui tươi, vẫn vô tư và hồn nhiên như ngày nào ta mới gặp nhau, không có gì là thay đổi? có chăng là sau khi trải qua mối tình nhanh và chớp nhoáng như vậy, e đã rút ra cho mình thật nhiều bài học, bài học về những gì quá nhanh sẽ dễ đổ vỡ, bài học cho những ước mơ màu hồng không tồn tại giữa cuộc sống xa hoa. bài học rằng không nên yêu người ta hơn cả những gì mình có...thế đấy a?

đôi khi e tự dối lòng mình rằng, việc quên đi 1 ai đó đã đi ngang cuộc đời mình và nắm giữ trái tim mìnhm dù chỉ 1 thời gian ngắn thôi sẽ rất dễ thôi? sẽ nhanh như nó vốn có? nhưng không phải vậy? ....dẫu sao thì giờ đây e cũng đã quên a, quên đi hẳn mối tình ngày đó, quên đi cả những ngày e ngồi khóc một mình khi bên tai là bài Nhật kí của thủy tiên...quên đi những ngày e lang thang 1 mình trên phố..nhìn dòng người qua lại.. và e coi như đánh mất 1 phần kí ức của bản thân...

ngày hôm nay, e dành để quên đi những kỉ niệm đó, và chuẩn bị để có những kỉ niệm mới,

hết ngày hôm nay thôi... ...hết ngày hôm nay thôi...e sẽ lại tạm biệt hoàng hôn..để bắt đầu cho 1 bình minh mới...1 tháng để e nhìn nhận là đủ rồi đó a!

chúng ta sẽ mãi nhớ về nhau như những người bạn phải không? cảm ơn thật nhiều vì thời gian qua a đã quan tâm tới e. đã dành cho e những kỉ niệm...đừng nói e vô tình khi a đã tự mình cắt bỏ sợi dây giữa chúng ta...tạm biệt nhé.!
<embed src="http://www.nha

"lại nói về..." (P2)


Có thể mình đã có rất nhiều những entry để dành cho những con bạn thân, cho tụi nó nào là những kí ức, những photo, nhưng những tên bạn thì có vẻ như chưa thì phải? vì thế, hum nay, mình sẽ viết về những Tên Bạn Thân của mình nhé, những người tên bạn trai mà mình cho là luôn xuất hiện khi mình cần...khi mình cô đơn..hay đơn giản chỉ là có người để tâm sự....( chỉ bạn thôi ik? ko có ik gì linh tinh đâu nha)
Trước hết, thì mình phải tự cảm nhận rằng, tên bạn nao của mình cũng xinh zai, dễ thương, và pro nữa..chả hiểu sao ai cũng No.1 mà sao toàn thích cô đơn mới lạ..hihi...(hum nay e chưa pose ảnh. hum nào e pose sau nha!)...

1. Phúc ật : trước tiên là cái tên ật của Phúc là do mình có mà tạo thành, chơi với nó đến bi giờ cũng được gần 4 năm rùi, tuy nó to xác hơn mình (1m80, dang học ĐH BK ) nhưng nó vẫn trẻ con và ngố lắm. hihi. Nhớ lại cái hồi vào năm cấp 3, cô giáo xếp 2 đứa ngồi cạnh nhau, cuối cùng 2 đứa khăng khăng ko chịu ngồi cùng, chỉ vì cái nguyên nhân là : nó nói lắm hơn e cô ạ! :D ... Chơi rùi mới bít, thằng này công tử nhưng ngốc thôi rồi, trẻ kon thì khỏi phải nói, hồi cả lớp gán ghép 2 đữa với nhau, bố mẹ nó cũng tưởng chứ? sao mà hồi đó Tao là tao ghét máy lắm ik? nhưng đúng là ghét lắm thì giờ lại thân nhìu. hihi. cảm ơn mày nhé, hết ở Hp, rùi lên Hn, lúc nào mày cũng quan tâm tới tao như tao mới 3t ik. mấy chuyện kỏn kon tình cảm của tao đều được mày lí sự theo cái bản đò nguyên lí như hóa học của mày, tuy có nhìu lúc hay cãi nhau nhưng tao vẫn quý mày lắm đây biết k? Nhưng nói vậy thui chứ H vẫn ko bỏ qua cái chuyện mày và Hùng giới đi ăn cơm chay Hp bỏ rơi tao trên này đâu? hihi. Nói là làm, hè này nhất định tao phải về thăm mấy cái trang trại của gia đình nhà mày mới được...về cưỡi ngựa nữa chứ , phúc nhỉ? hihi ..( thằng này sướng lắm nha, được ba mẹ tậu hẳn cho 1 cái nhà 4 tầng trên Hn liền, hìhi, mà chị P cũng giỏi lắm, làm ở bộ Đầ tư ấy..)

2. Hùng giới : đây cũng là tên bạn thân cấp 3 của mình, hồi H còn làm lớp trưởng thì Hùng làm bí thư, rùi kieu gì cô lại xếp hùng cạnh hà, phúc ật đằng sau, tạo nên 1 tam giác chuyên đủ kiểu: chuyên ăn, chuyên ngủ, chuyên phá, và chuyên cả học nữa..hihi. Trong 3 đứa chơi với nhau, Hùng là đứa người lớn nhất ( cũng đưng mà , nó sinh năm 89, mình 90, phúc ật 91 :yikes: :yikes: ) hihi, thế nên suy nghĩ của H người nhớn lắm. Chơi với nó 4 năm rùi, nhưng chuaw bao giờ mình cái nhau với noa nổi 3p, nhớ hum sinh nhật năm ngoái, khóc lóc , nó đến rùi lôi di, 2 thằng lôi lang thang rùi thả mình về chứ? nhưng dẫu sao cũng thấy iu iu Hùng lắm. hihi. TRong 3 đứa , tên nì không cao nhát (1m71) , nhưng nó lại có chuyện tình yêu lằng nhằng nhất. Khổ thân nó, người iu iu mấy năm trời, đùng 1 cái đi định cư bên Thụy điển, khiến cho nó đến là điêu đứng, cũng may là có mình là con bạn thân nên..giờ nó uki như thế? Dẫu sao thì mày ui, mày cũng cố lên nhé...tao lúc nào cũng bên mày ik...hihih...hum nào tao về Hp lại tụ tập nha mày...::no:

3.Đức Anh :tên bạn nì được mình coi là có thâm niên chơi lâu nhất, từ khi học lớp 1 tới giờ, cũng đã được 13 năm, chơi thân với nhau ,từng ấy năm là từng ấy thời gian cãi nhau, giận dỗi đủ kiểu, rùi khuyên bảo tận tình, nhưng vẫn thân mới lạ chứ? đức anh là đứa bạn thân lâu năm nhất, nhưng cũng chuyên về thể thao nhất , nói về đức anh thì mình phải gọi là vận động viên mới đúng? là 1 trong những vận động viên Boxing của thành phố, nằm trong tuyển trẻ , thi đấu các giải mở rộng toàn quốc cú gọi là suốt ngay, hehehe..thế nên bộ sưu tập huy chương của đức anh cũng đáng nể lắm đó...nhờ những lần đức anh thi đấu , mà mình có đủ bộ sưu tập khăp nới chứ? quà và bánh kẹo thì cứ gọi là đủ cả? nhờ tập luyện chăm chỉ nên đức anh có chiều cao cũng ko khiêm tốn cho mấy (1m81), và 1 thân hình cũng ko còi nhom lăm..hihi..Thi thoảng bọn mình hay trêu nhau là tình yêu trong sáng. hay gọi đùa nhau là tình yêu ơi? tình yêu à? và baor : tớ là tớ iu tình iu lắm, sau này có chồng/ vợ vẫn iu? hihi, làm cho mọi người nhìu khi tưởng lầm mới sợ chứ? Tuy vậy nhưng Đ.A vân chưa iu ai đâu nhé ! vì bảo IU mỗi GÀ thui mà :lol: ...iu quá cơ...tên này cũng là tên lượn đường với mình nhìu nhứt nè...

4.Dương Pro: dương và mình biết nhau từ khi mới học lớp...1/? nhưng đến khi học ĐH năm 1 mới bắt đầu thân hơn, phần vì cùng xa nhà, học trên Hn ( tuy 2 trường xa nhau..), hai là do thấy hợp cạ nên chơi thân lắm. Dương được mệnh dnah là HOtboy nhé (hanhdsome, hát hay, đỉnh đỉnh...) ? có hàng tá các e theo sau, nhưng bao giờ với mình Dương cũng tốt tính lắm. Đối với dương, mình thấy dương hiền lành chứ ko kiêu như nhiều người vẫn bảo? mỗi khi đi với mình dương hay trêu chọc làm mình vui lắm. Hum mình buồn nhất, khóc nhiều, D là người đã xuất hiện, đưa mình đi khắp các nẻo đường Hn, nói cho mình biết tại sao mình không nên buồn nữa? rùi khi mình lạnh vì mặc phong phanh, D đã cho mình mượn áo khoác, kể cả khi mình ngã xe, d cũng hỏi thăm...từ những điều đó thôi, mình thấy D luôn ở đó, bên cạnh mình, khi mình cần..ở đó dù rất lặng lẽ..thế nên mình quý dương lắm, và tự nhủ sẽ không để mọi chuyện đi quá xa...

5.Thắng Ngố : tên bạn này có tiểu sử hơi bị bùn cười luôn nhỉ, ở gần nhà mình dưới hp nè, lên Hn cũng ở gần luôn chứ? nhưng giờ tên đấy đang học ở dưới Hp rùi, năm nay thi lại An ninh mà, Cái tên này lúc nào cũng cười được mới sợ chứ? cười suốt ngày, đợt trước chuyển nhà, mất tích khá lấu, phải 3 năm rùi, nay mới gặp lại : mình thấy dạo nì thay đổi nhỉu quá..cao 1m81 cơ mà. đẹp trai, handsome, ăn nói nhẹ nhàng, trông lại nam tính, nói chung là khác xa với trước kia nhỉu quá, hihi. tên bạn này mình cho vàod anh sách tên bạn chứa nhiều kỉ niệm ấu thơ của mình nhát, từ lúc mình cón ngốc xít cho đến bi giờ khi đã là người hơn nhớn 1 tí..hihi...đi với thắng thấy nhìu e nhìn lắm, nhưng lại thấy hay hay, nhất là khi 2 đứa chả ngại ngần gì cả(bạn thân mà, thế nên ăn uống cứ thoải mái luôn:up: ).

trên đây chỉ là 5 trong số rất nhiều những tên bạn thân của mình, do mệt quá rùi nên mai mốt có gì nói tiếp nha...đối với mình mà nói, tất cả những tên này đều là hot boy hết ik? đi với bọn nó mà mình lọt thỏm à, toàn những tên cao 1m81, 1m80 thôi, huhuhuh...nhưng đi cùng cũng thích lắm nhé, vì chỉ cần alo 1 cái là thể nào cũng bên mình à?? thế nên nói thế nào đi nữa, thì H vẫn iu và quý các cậu lắm, Hà ko quan tâm các cậu hot boy như thế nào? đẹp trai? công tử ? hát hay? Vip ? như thế nào đâu? nhưng với h mà nói, caác cậu cũng mãi chỉ là những cậu nhóc thôi..hihi..

mình còn nhìu mấy thằng bạn thân nữa nhé : Tuấn lìn né (nhảy hiphop đỉnh luôn..HIPHOP GREW ấy)
cả Tú ỉn nữa, (hát và sáng tác nhạc đỉnh của đỉnh, biểu diễn võ thuật thi cứ gọi là uki, hotboy khoa mình ik), rùi cá Hiệp NEO nữa,( 1 Pr rất Pro về mạng ...)...nghĩ mà thấy lạ khi mình không xinh nhưng quen toàn những HOTBOy mà thôi...:rolleyes: ( nói vậy chứ mình cũng pro lắm ik...tự khen mình mà lại) hi hi...

entry for........" LẠi nói về..."...(p1)


một ngày nữa của e lại trôi qua trong sự mệt mỏi và đầy những suy ngẫm của bản thân mình, e nghĩ về mọi thứ quanh e, từ những cử chỉ nhỏ nhất của 1 ai đó, cho đến những lời quan tâm, thăm hỏi hay câu trách móc vô tư từ những đứa bạn, và cũng có thể là sự vô tình khi số phận đã cho e tìm lại những gì e tưởng như đã đánh mất..

Dạo này e thấy mình mệt mỏi, và suy nghĩ nhiều quá a à, mọi thứ như quá nặng trên con người e, e cũng nhỏ bé mà phải không? nhưng e vẫn đang cố gắng rất nhiều để mọi thứ trở lại đúng quy trình tồn tại của nó, trong đó có cả a đấy biết không? Chuyện của chúng mình cũng đã kết thúc được gần 1 tháng rồi a nhỉ? thời gian trôi qua nhanh thật đó. A và e, 2 chúng ta dường như vẫn chưa tìm được cho mình 1 hạnh phúc mới, một vòng tay mới, một nụ cười mới của ai đó, để có thể sưởi ấm chúng ta phải không a?

Chẳng hiểu sao, nhiều khi e nghĩ rằng có những chuyện đều có thể thay đổi? e đã từng ước ao chuyện của mình lại được như xưa, e lại mỉm cười hạnh phúc bên a, nhưng dường như nó chỉ nằm trong giấc mơ, vẫn hằng đêm hiện về trong kí ức e mà thôi? a biết không? người ta nói gương vỡ không thể làm lành lại được, nhưng 1 người bạn của e có nói, gương làm từ thủy tinh, và thủy tinh lại làm từ cát...nên có thể gắn lại nếu nung cháy hỗn hợp đó..e đã thấy rất kì lạ đó a, nhưng e đã hiểu ra rằng, dù gương kia có liền lại hay không thì nó vẫn khác với chiếc ban đầu a nhỉ? giống như mọi chuyện, đã xảy ra thì ko bao giờ có thể quay lại được nữu..thế nên , a à! e sẽ không nghĩ nhiều nữa đâu, e sẽ để mọi chuyện diễn ra theo quy trình tự nhiên của nó...theo như sự sắp đặt của số phận mà thôi...

Lại nói về những chuyện khác, thời gian gần đây e cảm thấy mình có nhiều sự thay đổi đến lạ lùng....
trầm tĩnh hơn...ít nói hơn...ít cười hơn...và ăn nhiều hơn...:D . Đôi khi có chuyện buồn, e lại tìm đến thói quen ăn 1 cái gì đó thật cay, thật nóng để quên đi nỗi buồn đó, và đôi khi là ăn 1 que kem thật lạnh nữa...Trong suy nghĩ ngô nghê của 1 nhóc 19t như e, thì ăn 1 cái gì thật cay sẽ giúp ta cảm nhận được sự cay đắng, 1 cái gì đó thật nóng sẽ giúp ta trút bỏ ưu tư, và 1 que kem thật lạnh sẽ giúp ta Tê liệt nỗi đau ta vướng phải...Liệu có là buồn cười không? khi ngày 1 trở lại đây, nó lại như 1 thói quen trong sinh hoạt hằng ngày của e a nhỉ? Từ khi quen và yêu a, e đã thích ăn kem hơn, thích được cùng a ăn những que kem ngay cả khi khí trời Hà nội có lạnh đến mấy...Nó đã hình thành trong e như 1 thói quen đó a...

Lại nói về Số Phận : Liệu có là trùng hợp không, khi chỉ 1 thời gian ngắn thôi, tìm lại được những 3 người bạn đã từng rất lâu mới gặp nhau? liệu có là duyên phận không, khi 3 người bạn đó lần lượt xuất hiện khi mình thấy mệt mỏi và cần có người quan tâm nhất...Nói đến đây, lại thoáng nghĩ về bản thân mình...tự thấy mình nhiều khi chỉ gây gánh nặng cho người khác..thấy mình sao mà giống loại cây tầm gửi, không thấy dù 1 chút sức sống...nghĩ mà chán cho bản thân mình....Ước sao cuộc đời này sẽ cho mình nhiều những viên kẹo ngọt để hưởng được chút dư vị ngọt ngào của cuộc sống....

Lại nói vê những người chưa từng quen...có những người đôi khi chỉ là vô tình gặp giữa cuộc sống, cũng nhìn e mỉm cười, có những người chỉ quen qua bạn bè thôi mà cũng 1 lần ngồi cùng e làm tranh cát...
nghĩ sao thấy con người quê hương mình thân thiên và đáng yêu thế?

nhớ lắm câu nói của 1 e bé khi đi trong công viên : "chị ơi, tuột giây giày kìa?"
nhớ lắm nụ cười của 1 cậu nhóc Hàn quốc ở khu nhà cũ khi thấy mình đi học về..
nhớ cả câu tiếng hàn mà nhóc ấy chào mình, rủ mình đi bộ dù cho mình ko hiểu tiếng hàn gì hết..
nhớ cả hành động galang của 1 a thanh niên ko quen biết, sẵn sàng đứng lại giúp mình dựng cái xe khi bị va quệt..
nhớ cả cái cách mà chị e mình con gái nói chung hay mặc cả giá bán cho nhau? thấy ngô nghê mà hay đến thế...
rùi những chuyện bình thường nhưng cứ diễn ra xung quah làm cho mình đôi khi thấy nen đứng lại và suy nghĩ...để từ đó hình thành nên trong mình những ưu tư và chín chắn hơn...hihi


nhìn lại những gì đã qua...


hum nay, ngày chủ nhật như bao ngày khác, vẫn chỉ có mình e trong căn phòng với những thứ đồ đạc vô tri vô giác này thôi, a à? sao e lại buồn và thấy những cảm xúc trong mình lại ngổn ngang đến thế? những thứ cảm xúc đến rồi đi, mang theo niềm vui, nỗi buồn và 1 chút hy vọng, ước mơ trên con đường nó đi qua...

Dạo này e mệt mỏi quá a, mẹ ốm...mà bệnh tình ngày 1 không còn khả quan, sáng nay e nhận được tin từ gia đình, buồn lắm đó a. sao e muốn gọi cho a đến thế? muốn được khóc trong vòng tay a, nhưng e không thể? e thương mẹ quá, nhìn mẹ ngày 1 yếu đi, e càng mong muốn mình phải thi đõ vào trường Y để tìm ra nguyện nhân chữa căn bệnh ấy....giá như e có thể đánh đổi mạng sống của e chỉ đế dành nó cho mẹ thì e đã làm vậy?

mẹ đã vất vả 1 đời người cho chồng con, đã vất vả khi gia đình còn khó khăn cho đến bi giờ, khi hạnh phúc thì mẹ lại ốm như vậy? sao mà e buồn quá...e thương mẹ...

ước sao e có thể đánh đổi e để gia đình e vẫn hạnh phúc..để mẹ e khỏi bệnh thì e sẵ sàng làm thế..giá như..?

mọi chuyện dường nhu có 1 cái giá của nó phải không a? được này, mất kia là quy luật ư?...

Mẹ ơi! cố lên nhé. rồi mọi chuyện sẽ qua thôi. con luôn bên mẹ mà...

Có thể với đại gia đình nhà mình, con chỉ là 1 đứa lạnh nhạt, chỉ là 1 đứa biết nhìn và khôg biết nói...Nhưng mẹ hãy hiểu con nhé, nhìn mẹ, con không dám khóc trước mặt mọi người, con chỉ biết ngồi đó và cầu nguyện cho mọi chuyện mau chóng sẽ qua, chỉ biết ngồi đó nhìn mẹ ngày qua ngày điểu trị kháng sinh..nhìn mẹ gầy đi trông thấy...

con không muốn tỏ ra mình yếu đuối, không muốn mẹ thấy mủi lòng vì con..con muốn mình luôn cười thật tười trước mặt mẹ và mọi người để coi như mọi chuyện rồi sẽ qua thôi...hãy hiểu cho con là con đang cố gắng rất nhiều mẹ nhé......

có thể mọi người đang nghĩ rằng con trốn chạy sự thật, nhưng có lẽ là thế đó mẹ? con không tin đâu? không tin vào những điều không căn cứ? không tin vào nhưng điều gải tưởng..? con không tin đâu? vì thế hãy cứ để mọi người nhìn con với 1 đứa chỉ biết ngồi nhìn, với 1 đứa chỉ sống vô tâm, với 1 đứa không biết làm gì cho mẹ..hãy để thế đi? không sao đâu? con chịu được mà...hihi..cố lên mẹ iu nhé...

và A ah...!

Trong con người e giờ đây là những khoảng lặng, là những kí ức cho 1 khoảng thời gian vừa qua, kí ức đẹp và kí ức buồn cho một khoảng thời gian tuy ngắn nhưng lại vụt trôi qua khi e chưa kịp nắm giữ đó a? đó là khoảng thời gian cho tình yêu của chúng mình...

Sao hôm nay e lại thấy mình có nhiều cung bậc vạy kia chứ? thật buồn cười phải không a? Nhưng e sẽ không kìm nén nó trong lòng nữa đâu a ah? thời gian qua, e đã cố gắng để tỏ ra e không buồn, không hụt hẫng sau những chuỗi ngày khó khăn đi trên con đường không a? e đã nghĩ rằng mình có thể đi được, có thể làm được...nhưng hình như e đã nhầm rồi a à! e đã nhầm thật rồi. Có vẻ như nó quá sức để e có thể gánh trên đôi vai gầy của mình...quá sức để 24h của từng ngày trôi qua, lúc nào e cũng nghĩ đến a...thứ tình yêu tưởng như đã nguội lạnh trong e, giờ như đang ngày càng lớn lên a à? thật là lạ và khó hiểu a nhỉ?

E xin lỗi nhé..xin lỗi a vì đã nói với a rằng e thật sụ không sao...
e xin lỗi nhé. xin lỗi a vì đã nói với a rằng e thật sự vượt qua được..
e xin lỗi nhé.xin lỗi a vì đã nói e sẽ coi a chỉ như 1 người a trai mà thôi...1 người bạn..
.....e thật sự thấy khó khăn a ah....

cảm giác để vượt qua chuyện đó sao mà khó với e vậy? ...cps lẽ nó cần có thời gian phải không a? người ta nói rằng : yêu 1 người đã khó, nhưng để quên đi 1 người đã khó hơn? sao a biết việc đo với e là khó, vậy sao a vẫn muốn e làm chuyện đó, vẫn muốn e quên a đi kia chứ? a ích kỉ với e lắm biết không?

giá như sau khi chúng mình chia tay, a đừng liên lạc, đừng gặp e...
giá như sau khi chúng mình chia tay, a đừng xuất hiện bên e...
giá như a đừng làm như vậy..thì có lẽ e đã quên được a...có lẽ đã khác...và có lẽ thứ tình yêu trong e đã thực sự ngủ yên...

Nhưng giờ e biết sao đây? khi a vẫn quan tâm đến e...vẫn xuất hiện bên e ân cần như vậy..?vẫn như thể như mọi chuyện vừa qua chỉ là giấc mơ? sao a lại làm thế với e?

Nhớ..ngày xưa khi chúng ta yêu nhau, mỗi buổi sáng e đều nhắn tin chúc a 1 ngày mới tốt lành và " a ơi, cố lên!@"
Thì..giờ đây, mỗi buổi sáng, khi chúng ta đã và đang đi trên 2 con đường khác nhau, thì a lại là người đều đặn nhắn tin hỏi thăm e thế nào? ..
.....sao hồi xưa a không như vậy> sao khi xưa a không làm thế?

Nhớ ngày xưa..khi chúng ta yêu nhau, e vẫn bảo a " a ơi, nhớ nghỉ ngơi sớm nhé!"..
thì bây giờ...khi mình đã chia tay nhau, a lại là người bảo e phải giữ gìn sức khỏe?"

a à, e biết a quan tâm vì sợ e buồn đúng không? nhưng con gái lại có những thứ gọi là giác quan, e lại hay ngộ nhận đó a, ngộ nhận cho những cử chỉ của a...

Sau khi chúng ta chia tay, e cố gắng cười, cố gắng để tỏ ra mình thật sự dũng cảm...nhưng vì sao, trong giấc mơ của e , a luôn hiện lên vơi nụ cười, sa0 trong cuộc sống thường nhật của e, những nơi e yêu thích, những nơi e hay đến , a đều có hình ảnh ở đó..như thể chúng ta chưa chia tay nhau...Hôm nọ a nói rằng a buồn, và e có muốn gặp a không?

a biết không? lúc đó e thấy mình có những xúc cảm rất lạ, e muốn đến bên a ngay lập tức, nhưng lòng tự trọng của 1 đứa con gái bị nói lời chia tay từ người mình yêu thương đã không cho phép e làm như vậy? e đã không dám đến bên a, e sợ nhìn a ...e lại buồn...mà không phải đâu? a buồn, e cũng buồn đúng không?

khi chúng ta chia tay , e đã nói với a rằng : hạnh phúc của e đơn giản 1 điều thôi là nhìn a hạnh phúc? e sẽ giữ vững điều đó, không quên đâu a..e sẽ nhìn theo a từng bước chân a đi..vì vậy hãy cố lên a nhé...

Hôm qua, đi FESTIVal sinh viên, nhìn a...thấy a cười thật tươi giữa bạn bè, thấy a cổ vũ cho trường a, e thấy a vẫn trẻ kon lắm..vẫn ngốc như ngày nào bên e? tuy là phó chủ tịch hội sinh viên, nhưng e hiểu sâu thẳm trong a vẫn chỉ là 1 cậu nhóc thôi? một cậu nhóc cần sự yêu thương biết mấy? cũng vào ngày hôm qua, khi a đến ngồi bên e, cái áo a mặc là cái áo hum a về HP đón e đúng không? e nhớ mà ? hì hì. khi a đến bên e, ngồi đó, hỏi e đã đỡ chưa sau vụ tai nạn,, a biết không? khi a đi khỏi đó, mọi người hỏi e " có phải là người yêu không?". " đó là phó chủ tich HSV HVTC đúng không?". " Đó là người iu hà đúng không"? e đã chỉ biết im lặng mà thôi, im lặng và nghĩ....1 cảm xúc thoáng buồn cho tất cả những gì đã qua... tối qua, thấy a đi bên cạnh 1 bạn Sinh viên nhé, cười thật tưoi, e biết đó chỉ là đàn e của a thôi đúng không? vì ánh mắt của a khác lắm, e hiểu mà, hiểu hết tất cả..hì hì( hơi bị thông minh ik?)...

NHìn lại đi....và cảm nhận nhé! MÌnh cũng chỉ là đứa như thế mà thôi? sống nội tâm, và chịu đựng mọi chuyện..mình quen rồi đúng không?

entry cho lời cảm ơn.....

:D , hum nọ đi không cẩn thận, nên gà bị ngã xe:cry: :cry: ...cũng may là có các anh chị, và bạn bè trên Opera nhà mình quan tâm, nên Gà cảm động lắm...lúc đó mới biết xung quanh mình co biết bao người tốt đúng hem? ai cũng quan tâm xem mình bị thương ntn? đi đứng kiểu gì? và chân, tay mặt mũi có sao không? huhuhu..Gà cảm động quá...
Hum nay gà ngồi, viết entry này, để thay cho lời cảm ơn nha.! Cảm ơn các anh, các chị, các bạn, bạn bè và những con bạn thân đã quan tâm tới Gà nhé. Thế nên Gà dù có đau đến mấy, cũng vẫn Ổn cả thôi ik mà ...:D....Cảm ơn vì mọi người đã luôn dõi theo con đường Gà đi, tiếp sức cho GÀ, để gà biết là mình hem có lẻ loi và cô đơn trên Cuộc sống này...Thế nên, dù có hơi muộn, Nhưng gà vẫn muốn nói rằng :" GÀ iu mọi người nhìu lắm. Thanks nha. I love U!!!! ^0^
mấy hum nay, ở nhà, tranh thủ post ít ảnh lên cho bà con chiêm ngưỡng nha, Gà cho vào album nhiều lắm rùi ik!


( cái này là Gà chụp hum Chủ nhật ik...15.3)


(nghịch cùng E Hường Kún ...2 kon nghịch 1 xíu..)


(hum 14.3, đạp vịt trên Hồ tây giữa trưa nắng...oh my good!)


(hun kon Kún 1 cái nè.....cảm ơn vì mày đã bên tao nha)



(tuy bị tai nạn nhưng gà vẫn Pro lắm ik..hic hic.)

cuối cùng, Thì GÀ muốn nói rằng : có thể Gà không xinh, nhưng đối với mọi người thì GÀ luôn tặng cho họ nụ cười tươi nhất mà GÀ có...hehe...(lúc đó là Gà xinh lắm rùi ik? vì có răng khểnh mù..hì hi)

ai muốn xem ảnh thì vào photo nha..nhiu lăm ik..

entry cho hum nay : 14.3 : valentine trắng ...nhớ đến a - và nghĩ đến những con bạn thân..


hôm nay, khác với hôm qua, khác với ngày mai...hôm nay là 14.3 : 1 valentine trắng, không phải bên a,không phải bên tình yêu gà bông, mà là bên những con bạn thân..những con bạn bên e...

hôm qua, thứ 6 ngày 13...e nhận ra 1 điều trùng hợp, khi ngày 13.2 cũng là 1 ngày thứ 6 ngày 13 đó a., và hai ngày valentine đều rơi vào thứ 7.

Nhớ không a? ngày 13.2 : e hồi hộp, suy nghĩ và đắn đo khi nói với a tình cảm của mình..
vậy mà : ngày 13.3 , e nhìn ra xung quanh, tất cả chỉ là con số 0 tròn trĩnh.

vẫn nhớ : ngày 14.2 : e hạnh phúc bên a, trong 1 tình yêu gà bông ấm áp.
vậy mà : ngày 14.3 : e cũng hạnh phúc, nhưng không phải bên a, mà là bên những đứa bạn thân. Những con bạn thân luôn bên e, giúp e đi qua những ngày mưa gió, đưa e đến những ngày nắng ấm, giúp e tìm lại con người mình sau một nỗi đau bên a.

e biết tất cả đã qua đi, những con đường chúng ta đi qua giờ không quay trở lại, giống như ngôi sao băng, vụt lên rồi biến mất sao hàng ngàn vì tinh tú mang theo ước mơ a nhỉ? Ngôi sao băng vụt qua cuộc đời e là a đấy, a là ngôi sao băng đã đi qua cuộc đời e, rồi lại biến mất. A mang theo những ước mơ giản dị nhất của e, những ước mơ trẻ kon và cực kì ngộ nghĩnh, ước mơ của 1 thứ tình yêu gà bông ngây thơ đúng ko a?

Nhưng ngày hôm nay, nhìn lại chặng đường mình đi qua, e nhận ra bên e, bạn bè e luôn ở đó, giống như những gì bọn nó nói, bọn nó luôn bên e, bảo vệ, che chở, vỗ về e khi e vui, buồn hay vấp ngã. Khi e cười hay khóc những giọt nước mắt cho tình yêu thì bọn nó vẫn ở đo bên e...E thấy mình hạnh phúc lắm:D

Một ngày valentine trắng, không tình yêu của a , không tình yêu của e, không phải 1 valentine tình yêu đúng nghĩa? Valentine trắng của e là valentine cho tình bạn, cho những đứa luôn ở bên e, giúp e yêu cuộc sống, giống như valentine đỏ bên a, a cũng giúp e yêu cuộc sống và nhìn cuộc đời với những nụ cười của nắng sớm...

một tháng trôi qua, đáng lẽ hôm nay e sẽ là người hạnh phúc với t/y của mình, 1 tháng cho tình yêu gà bông đúng nghĩa, vậy mà nhìn lại xem? 1 tháng trôi qua, valentine không a? chúng ta đã đánh mất nó.

1 tháng thôi...có bao ngày đâu...cũng nhanh đúng không?
Nhưng sao mọi chuyện đều thay đổi? không tình yêu gà bông nữa..không còn nữa..

Dù sao..valentine trắng nhé, e cũng chúc cho a hạnh phúc bên bạn bè và người thân của a. Chúc a sớm tìm được 1 nửa của mình, giúp a sớm tìm được cái đồng hồ bào thức của a nhé? hãy lắp đầy pin cho nó, và giữ nó bên a. Đừng để phải tháo pin nó ra như e a nhé? Hãy để e nhìn ngôi sao băng mang theo ước mơ của e là a được đến dải ngân hà hạnh phúc...hãy để ngôi sao băng đó không bao giờ vụt tắt nhé?

Ngày hôm nay qua đi, mang theo đó là thời gian, là kỉ niệm...ngày hôm nay e thấy mình hạnh phúc và không hề cô đơn, hay cảm giác lạnh lẽo..vì bên e, đã có những con bạn thân..bọn nó đã mang cho e ánh nắng trong những ngày mưa, giúp e quên được a, quên di 1 phần quá khứ, để giúp e ru kỉ niệm vào những giấc mơ...

Hôm nay, Cảm ơn chúng mày nhé, cảm ơn 2 Cái Trang, Cảm ơn Cái Hường nhé:
- cảm ơn bọn mày đã đi rủ tao đi chơi, đã cho tao ăn những món ăn rất rất Học sinh, những món ău rất rất trái chiều nhau.
- cảm ơn bọn mày đã cho tao ăn kem hồ tây sau khi ăn xong 1 đống đô nóng...( dù tao sợ đau bụng nhưng vẫn bị bọn mày ép ăn ấy?:cry: )
- cảm ơn bọn mày đã cùng tao đi Đạp Vịt hồ tây, dù cho lúc đó có là 12h trưa đi nữa...
- cảm ơn bọn mày nhiều lắm....Nói chung là tao rất cảm ơn bọn mày..hì hì

Cảm ơn vì bọn mày : luôn bên tao, giúp tao quên đi hum nay là 14.3, ngày mà với tao kỉ niệm lại đến..
cảm ơn vì bọn mày : đã mang lại cho tao nụ cười của tao ngày xưa..
cảm ơn vì bọn mày : đã ăn món mì thập cẩm của tao nữa. và để tao làm tóc cho bọn mày..hì ( đẹp lắm ik. thật mà )

Tao biết...
... dù cho hôm nay có không là ngày 14.3 đi chăng nữa
===>thì bọn mày vẫn luôn ở bên tao đúng không?
....vẫn luôn ở đó, cùng tao đi hết chặng đường khó khăn trong cuộc sống, bên gia đình, bạn bè, người thân.
...vẫn luôn nâng tao dậy khi tao vấp ngã..
...vẫn luôn ôm tao vào lòng chúng mày khi tao khóc...
...vẫn luôn mắng tao : " sao mà con này ngốc thế"?

Vì vậy mà Đối với chúng ta thì không kể hum nào, tất cả đều là những ngày hạnh phúc , chúng mày nhỉ?

Chỉ đơn giản : khi chúng ta bên nhau, thì hạnh phúc lại tràn đến?

Tao yêu chúng mày lắm, chúc chúng mày luôn hạnh phúc nhé!

...1 tháng...4 tuần..28 ngày...1 tình yêu đến..1 tình yêu đi..1 chút vấp ngã...1 chút nố lực...
...vươn lên..nhìn tương lai...
...mỉm cười...tự tin..nhìn cuộc sống...
...không có tình yêu của a...e vẫn hạnh phúc nhiều lắm...:coffee:

...chào nhé...quá khứ đã quá..
...chào nhé...tươg lai đang đến...

đón nhận nhé cuộc sống, 1 chút vô tư của Gà Pro...
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31