Skip navigation.

Nguyễn Cao Hưng - Hey monkey !

caohungs3i

Chuyen ke dan khong chuyen !

Chuyen ke dan  khong chuyen ! magnify

Hà nội một chiều trở gió, hơi lạnh nhưng không khí có vẻ mát lành. Hôm đó chở nhóc dạo phố. Đường hà nội đông đúc thật. Xe cộ lườm lượp, chật kín những người nhưng cũng còn chỗ riêng cho hai đứa. Nhóc ho nhiều lắm, lạnh mà. Mình chẳng có khăn để quàng cho nhóc. Áo ư ? :D càng không thể , hôi lắm. Mình cố banh người ra để cản gió - hi - thật ngớ ngẩn - chẳng thể hiểu nổi. May mà nhóc không biết. Hai đứa nói linh tinh, nhiều, rất nhiều chủ đề. Lâu lắm rồi mới có người nge mình triết lý và triết lý cho mình nghe , thật giống như các ông cụ non vậy. Chà mũi mình cóng rồi, lâu nay luôn thế. Lại sụt sịt rồi, chẳng mạnh mẽ chút nào cả. A ha, nhóc cũng sụt sịt rồi kìa, nhóc xin lỗi ra ngoài - lịch sự ghê. Chút thôi, một vài câu chuyện, mình hiểu về nhóc chút chút, chắc nhóc cũng hiểu đôi chút về mình....

(còn tiếp >>)

The Sunday work !

The Sunday work ! magnify

(Note : Please forgive author about very bad him english skill !)

Yesterday,Today,... till end of this month my life is something

what people always talk "busy, tied up,..." or something else.

In my mind not enough space for my routine.

Alas ! what about "my alot milk coffee",

what about sometime for take a walk,

what about time for chat with friends,... what about ?

I haven't any thing. Only just say with myself "try you best", "do exert youself", ....

and ....."do it", stop gossipy now !

so goodbye my friends. I return my work now!

I wish you every success !!!

webservices - giac mo ve mot the gioi dich vu cua dich vu !

webservices - giac mo ve mot the gioi dich vu cua dich vu ! magnify

Waiting the it is cleating up !

Waiting the it is cleating up ! magnify

Chỉ mình tôi với chiếc màn hình máy tính vô cảm, Naughty Girl – của quick and slow nhẹ du bên tai, vậy nhưng trong lòng tôi vẫn như trống vắng, tôi thèm được trò chuyện với ai, bao công việc đang bề bộn vậy mà tôi vẫn sao không thể bỏ qua các sợi tình cảm lửng lơ như những sợi tóc đêm quanh tôi, hình bóng nhóc không rõ ràng, chỉ mơ hồ, chỉ như gợn sóng li ti trên mặt hồ chiều cuối thu vậy mà “như lá cỏ xót lòng” .

Con người đôi khi thật buồn cười, và tôi cũng chẳng phải là ngoại lệ có lẽ mình không phải mẫu người sắt đá dù công việc luôn là hàng đầu, bạn cũng biết công việc đảm bảo cuộc sống, cuộc sống đảm bảo là cơ sở vững chắc cho mọi hạnh phúc .

Có lẽ chỉ sau thoáng chốc này người mặt sắt sẽ trở lại, con người lạnh lùng cực kỳ nghiêm túc sẽ trở lại,

thôi tự cho tôi phút yếu mềm để cuộc sống là muôn màu chứ !

Trở lại công việc và chúc mọi người trong đó có nhóc ngủ ngon nha !

(chắc chắn chẳn có ai còn thức mà đọc những dòng này rồi )

Oi phu nu Viet nam diu dang !

Oi phu nu Viet nam diu dang ! magnify

Tôi, Hưng đẹp trai xin thề dưới mặt trời rực rỡ, trong gió mát lành mùa hạ, dưới những cụm mây trắng lãng đãng trên nền trời xanh thẳm rằng những điều tôi nói trước bàn dân thiên hạ, bạn bè bloger iu quí là sự...thật , có thể nói là sự thật xem nào tầm ...đơn giản thôi luôn có trong đầu tôi rồi, tầm ... bét ra cũng là gần 100% , các bạn biết đấy dù là 51% cũng là gần 100% mà đúng không, ồ có vẻ tôi đang thách đố sự kiên nhẫn quí vị, vậy kể lể time bắt đấu thôi :

Như các vị đã xem hình ảnh minh họa phía trên, do nhiều yếu tố mà quan trọng nhất là chi phí tàu và ăn uống trên tàu để về Hương khê gặp bà cố " o Lai " coi như khảo sát thực tế nên phóng viên thu thập của chúng tôi đã nằng nặc từ chối vụ khảo sát thực tế. Chính vì vậy cho tiện, rẻ và prồ chúng tôi đã nghiên cứu tâm lý, phân tích nhiều góc độ tâm lý qua các thời gian không gian ... vĩ mô lắm các bạn chưa biết thì tôi nói cũng không hiểu còn nếu biết rồi tôi nói cũng bằng thừa, tất nhiên tôi không có ý nghĩ là quí vị chậm hiểu , thật đấy!

Chuyên gia cho chúng ta thấy rằng dù nhỏ con nhưng o lai về độ gan rạ hoặc hung dữ thì chẳng có vè nhỏ tí nào, chú tây to như rứa mà cắm cúi khép lép đi sợ là ho he thì o cốc đầu chết tươi....

Đấy phụ nữ việt nam dịu dàng thế đấy !

My life and ROCK

My life and ROCK magnify
Nhân dịp design xong một quả logo rock rất nông dân post lên một bài coi như tạm mạn phép các bác các chú rocker già đời để thể hiện cái gọi là rock of hưng đẹp dai.

Có người bảo rock là điên điên, nghe thì...đau đầu ca sĩ thì đa phần là ăn mặc không được sạch sẽ cho lắm, nửa đêm mà bật rock thì hàng xóm chửi ổng sang là bên kia liệu có phải là man earless và họ sẽ nói là họ không hài lòng lắm và rất có thể chúng ta có thể nói chuyện bằng...gạch. Ấy, thế nên đôi khi nghe nhạc cũng phải suy nghĩ chứ chả chơi, ai bảo là nghe nhạc là thư giãn cơ chứ ?

Còn cháu nó ấy à ( chính tác giả bài viết) thì lại suy nghĩ khác, giản dị hơn, có phần hơi đơ đơ hơi mơ mộng và thậm chí có phần hơi điên điên ... nói chung rất hợp rock, có lẽ sinh ra để nghe rock và rock nghi là nếu sinh muộn cũng chỉ để cháu nó nghe câu này nghe mạnh mồm quá hì hì.

Cháu nó chỉ nghe nhạc theo đúng bằng cái tai, cái mind, và cái sound thôi, rất tự nhiên , tự nhiên theo kiểu ngứa thì ngoáy mũi tiện thì chùi vào... giấy vệ sinh(phải sạch sẽ chứ nhỡ đâu có em nhỏ nào đọc học theo thì chết) , rất đơn giản nghe những đoạn dạo đầu êm dịu, ru hồn , lan man trong những tình tiết câu truyện kể về những mảnh đời, về những số phận về một cơn gió, về một ngọn nến, thậm chí là một cơn mưa tháng 11 mùa đông u xám hay về một hạt bụi vẩn vơ theo gió, rồi lặng đi trước những kỷ niệm ngọt ngào của đôi bạn thân, của tình bằng hữu, trong ánh mắt cô bé hàng xóm xinh đẹp hay nụ cười khuất nơi cuối phố, nghe lời thì thầm yêu thương của chàng trai, lời bày tỏ ngượng ngùng của cô gái, lời xinh lỗi - anh cũng chỉ là một thằng đàn ông anh vẫn phạm sai lầm nhưng anh luôn yêu em, cũng có thể nói về những việc không thể tha thứ, hay xin người con gái đừng khóc nữa, lúc dịu dàng của những giấc mơ trẻ thơ, tất cả cứ mải miết mải miết đưa đến sự tĩnh lặng của biển trước cơn bão, của bầu trời vần vũ trước giông tố. Và rồi tất cả như òa vỡ khi leo cao lên đỉnh điểm của âm thanh điêu luyện, tiếng trống dồn dập như vó ngựa xa trường, tiếng ghi ta như sắt dẻo vừa sắc bén vừa bền bỉ vút cao như những ngọn cây hứng nắng nhưng đủ mạnh mẽ để nâng đỡ mọi cảm xúc như tuôn trào của người nghe, giống lữ khách lạc đường trên sa mạc òa khóc đón cơn mưa, khao khát khao khát để rồi òa vỡ trong niềm sung sướng, òa vỡ trong tiếng gi ta bat trầm ấm dồn dập hay tiếng điêu luyện réo rắt và hình ảnh những anh chàng ăn mặc sì tai cầm cây đàn uốn theo điệu nhạc một cách mê hồn điên rồ, điên cuồng và bùng nổ, tất cả như núi lửa phun trào cả cảm xúc cũng như tài năng âm nhạc của người chơi.

Dù đôi khi lâu lắm mới có dịp nghe lại những giai điệu yêu thích, cháu nó lại cảm nhận với tất cả niềm vui chọn vẹn ban đầu âm thanh, lời hát, ý nghĩ sâu sắc của một câu chuyện kể dù qua giọng kể khàn khàn, cao vút hay rè rè của tay nghiện hút. Cháu nó nhớ về cái ngày mà hai thằng bạn nhảy vừa gẩy gi ta thùng trên giường hát như điên bài người đàn bà hóa đá, hay đêm liên hoan mà 15 thằng giao thông nó gào muốn sập tường làm bác chủ nhà phải lùa cấp tập, là những lúc cháu nó cùng lũ bạn ngất ngây với câu hỏi tối qua em ngủ nhà ai where did you sleep last night hay.. hay....

Vậy đấy rock của cháu nó là thế đấy.

Và thật ra mà nói cũng chả biết cháu nó thích rock thật hay không.

Nếu có làm mất lòng các bác các chú rocker thì cũng bỏ qua cho vì đôi khi người ta vẫn phải chẻ củi trước cửa nhà Lỗ Ban. hì

Chúc mọi người vui vẻ và cảm ơn đọc được đến đoạn này, nếu mà là thầy bói cháu nó sẽ phán ngay là cô hay cậu là người kiên nhẫn. See you late.

ROBBER



Mải mê chơi với ô tô

Tí ta đâu biết bạn hiền xồ ra

Nụ hôn đầu… ôi chết cha!!!

Tưởng hiền ai ngỡ hóa ra "cướp tình".


Nụ hôn bị mất thình lình

Tí ta chưa biết định hình thế nao

Vậy mà tên cướp thở phào

Cười vang híp mắt làm chàng rưng rưng.


Thấy “chàng” nước mắt lưng tròng

Nàng kia chột dạ nịnh bằng candy

Cu Tí được nịnh cười khì

Candy ngọt ngọt chẳng chi đâu mà…



>>
>>>>

Con trai thật là dễ bị dụ quó đi mờ.......

A message

Tôi đã uống nỗi buồn để sống với niềm vui.

Tôi đã uống nỗi buồn để sống với niềm vui. Vergrößern

…Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi biết uống cafe, đó là trong buổi Seminar mà công ty gửi tôi tham dự vào những ngày giữa tháng 3. Từ trước đến nay, đã không biết có biết bao nhiêu người mời tôi uống cafe và tôi cũng không nhớ bao nhiêu lần tôi đi pha cafe cho người khác. Ấy vậy mà tôi chưa bao giờ uống một ngụm, bởi tôi sợ vị đắng của cafe. Tôi sợ mình sẽ tan ra trong từng giọt đắng ấy. Vậy mà hôm nay, chẳng hiểu vì lý do gì, tôi mân mê ly cafe trên tay và uống một ngụm. Nhưng lạ thay, cafe không đắng….và tôi chợt mỉm cười „ Uh nhỉ, cafe còn đắng làm sao được nữa khi mà mày đã bỏ 2 cục đường và mấy thìa sữa vào trong đó rồi“. Tôi chợt nghĩ, trong cuộc đời của mỗi con người cũng đều mang những hương vị khác nhau. Có đắng, có cay thì cũng sẽ có ngọt và bùi….và cuộc sống của mình mang hương vị nào là tự mình tạo ra. Cũng giống như ly cafe tôi pha hôm nay, nó ngọt bởi vì tôi làm cho nó ngọt, nó đắng là bởi vì tôi đã để cho nó đắng. Có thể có nhiều người sẽ cười và bảo tôi khờ „ Cafe mà cho nhiều đường và sữa như thế thì mất hết hương vị rồi còn đâu“. Nhưng tôi đâu có muốn chứng minh rằng mình là người uống cafe „sành điệu“ đâu, tôi chỉ muốn uống một ngậm, để xem cafe nó như thế nào mà thôi. Bờ môi tôi không đắng, tôi lấy lưỡi chạm khẽ vào môi, một chút gì ngọt ngọt còn đọng lại và tôi bỗng mỉm cười hạnh phúc vì điều đó.

Hơn 20 năm qua, tôi chưa bao giờ biết cái vị đắng của ly cafe nó như thế nào, nhưng tôi đã biết thế nào là đắng ở trong lòng. Đắng khi nhìn mẹ từng ngày chống chọi với căn bệnh tim quái ác, đắng khi nhìn cha trên giường bệnh mà vẫn mỉm cười, đắng khi nhìn những người thân yêu của mình ngập trong những nỗi buồn và cứ luẩn quẩn trong cái vòng quay không lối thoát và đắng khi tôi chia tay mối tình đầu…Những cái đắng ấy đều mang những cung bậc khác nhau, tôi không thể nói và khẳng định được rằng cái đắng nào là nhất, là nhì, là ba…Mà đã đắng trong lòng rồi thì làm sao có thể chia thành những cung bậc được nữa, nó đâu phải giống như trong hóa học, người ta có đủ mọi kiểu cách thử xem thứ nào là đắng nhất. Tôi nhận ra rằng trong trăm nghìn cái mà tôi gọi là đắng ấy, vẫn còn rất nhiều vị ngọt ẩn chứa phía sau. Bởi thế cho nên sau này, trong Nhật kí của mình tôi vẫn thường viết:„ Tôi đã uống những nỗi buồn để sống với niềm vui !“

Tôi yêu nhạc Trịnh, tôi tin vào qui luật Nhân- Quả và tôi cũng tin vào định mệnh. Không biết có phải cái đức tin vào định mệnh của một người con gái Việt Nam thật quá dễ dàng và giản dị hay bởi vì một lý do nào khác mà tôi chưa lý giải được, chỉ biết rằng tôi tin vào nó, vì trái tim và lý trí mách bảo tôi như thế. Định mệnh như chiếc cầu nối đưa những yêu thương, đưa con người đến và xích lại gần nhau. Nhưng ngược lại, khi chiếc cầu đó gãy, định mệnh sẽ chia đôi, và đâu đó còn lại chỉ còn là những giọt nước mắt vì chia ly. Một người bạn của tôi từng viết:“ Định mệnh là hạnh phúc, là đắng cay. Nhưng dù đắng cay hay hạnh phúc, có lẽ vẫn nên cảm ơn định mệnh. Bởi vì, tình yêu chính là món quà thiêng liêng nhất của đời người. Và bạn may mắn nếu bạn được ban tặng món quà vô giá đó. Cho dù sau cuối, tình yêu đó có thể không đi đến một ngày ngập nắng, dù hai người yêu nhau có thể không đi bên nhau suốt cuộc đời, dù đóa hồng ngày yêu xưa chỉ còn là một cành hoa nhỏ để khô...“.

Tôi không bao giờ hối tiếc những ngày đã trôi qua, đã nhiều lần khi lang thang trên những con phố nhỏ giữa xứ trời Âu tôi cũng thường tự đặt cho mình câu hỏi rằng nếu bây giờ được làm lại từ đầu, được quyết định lại mọi thứ, liệu tôi có làm khác đi hay vẫn sẽ chỉ là như thế ? Có lẽ một câu trả lời chung thì tôi sẽ chẳng thể nào tìm thấy, nhưng tôi tin chắc rằng nếu phải tìm cho mình câu trả lời thích hợp nhất thì tôi sẽ nói rằng tôi không hối tiếc vì những điều tôi đã làm, đã quyết định. Tôi không cho đó là may rủi khi tôi quyết định nó, mà tôi cho rằng nếu quyết định của tôi đi đến một kết quả tốt đẹp thì đó là phần thưởng xứng đáng cho sự nỗ lực của tôi, còn nếu như đó là một kết quả tồi tệ vì nó được quyết định từ những sai lầm, thì tôi cũng cảm ơn nó, vì nhờ có những vấp ngã ấy mà tôi trở nên vững chãi. Tôi đã sống cho những điều mình cần phải sống, dẫu nó không hoàn toàn là trọn vẹn nhưng tôi có thể tự hào vì những gì mà tôi đã trao đi. Trao yêu thương sẽ nhận được yêu thương, chắc chắn là như thế ! Những đớn đau trong lòng rồi cùng sẽ qua đi, một lúc nào đó khi nhìn lại quãng đường đời đã đi, tôi tin là mình sẽ mỉm cười. Có những điều trong cuộc sống tôi đã làm ngược với những mong muốn và khao khát của tôi, nhưng tôi biết lúc ấy tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Tôi dám làm và dám chịu cho những hành động của mình, bởi thế nên trái tim yếu đuối của tôi cũng đã nhiều lần phải trả giá bằng những giọt nước mắt. Tôi khóc, khóc cho những điều không thuộc về tôi nữa….nhưng tôi không khóc vì tiếc nuối. Kể cả cho đến khi tôi buông bàn tay bé nhỏ của mình ra khỏi bàn tay người đàn ông tôi yêu, tôi cũng không nuối tiếc,dù rằng tôi biết khi tôi cất bước quay đi, tôi đã không bao giờ nhìn lại. Tôi hiểu rằng nếu tôi quay trở lại, tôi sẽ gục ngã, tôi sẽ yếu mềm….và tôi cứ bước đi như thế, đâu ai có thể nhìn thấy những vết cắt đằng sau nụ cười kiêu hãnh ấy của tôi. Và đôi khi tôi cũng không biết có phải chính cái kiêu hãnh ấy hay vì cái gì thúc đẩy mà tôi lại có thể vững chân và mạnh mẽ được như thế. Những va chạm nơi xứ người đã làm cho tôi trở nên chai sạn, làm cho tôi mạnh mẽ hơn, làm cho tôi cứng cáp hơn, nhưng tôi cũng biết những điều đó chỉ có thể xảy ra khi mà tôi không đụng chạm đến một miền sâu thẳm đã ngủ yên trong kí ức nào đó mà thôi…

Tôi đã và đang bước qua cuộc sống bằng cái nhìn thanh thản, tôi chợt nhớ đến ly cafe đã uống hôm nào…Cafe đắng là vì tự tôi nghĩ nó đắng nên nó đắng, cũng giống như trong cuộc sống, khi người ta cho rằng cuộc đời của họ là một chuỗi dài của bất hạnh và đau khổ thì họ cũng phải sống như thế. Nhưng hôm nay tôi hiểu rằng cafe không đắng, chỉ là thời gian qua tôi muốn uống cafe mà không biết cách làm cho nó ngọt hơn để cho dễ uống mà thôi. Và người ta cũng có thể làm cho những ngày còn lại của họ trở nên tươi đẹp hơn. Khi buồn và khi đau khổ nhất, tôi vẫn tự xòe đôi bàn tay bé nhỏ của mình ra, đếm những đường gân chằng chịt rồi tự nhủ: „Bàn tay này cũng giống như trái tim ta thôi, trái tim mách bảo để bàn tay ta làm. Nó nhỏ bé nhưng nếu ta muốn, ta có thể làm được những việc lớn từ chính đôi bàn tay ấy. Và nếu một lúc nào đó ta cảm thấy mình như cạn kiệt sức lực, thì hãy đưa bàn tay cho người khác nắm….“. Tôi bây giờ cũng đâu còn là một đứa trẻ nữa, đã bước vào cái tuổi hai mươi mấy rồi và cũng khát khao nhiều lắm những yêu thương. Nhưng tôi không kiếm tìm, hay bởi tôi cổ hủ quá chăng khi vẫn tin vào câu nói người ấy đã nói với tôi hôm nào, rằng „ Em không chọn tình yêu nhưng tình yêu sẽ chọn em!“. Tôi sẽ bước tiếp, sẽ lại uống những nỗi buồn để sống với niềm vui….nhưng tôi biết, cafe sẽ không còn đắng nữa và tôi cũng sẽ tự tạo cho cuộc sống của mình bằng vị ngọt của tình thương.

Tg Hoàng Yến Anh

A poem

THƠ: Mối tình đầu
cảm ơn tác giả người tui kô quen

THƠ:  Mối tình đầu Vergrößern

Trong suốt như giọt sương

Hồn nhiên như lá cỏ

Mối tình đầu như gió

Đến rồi vội qua mau

Hết cái thời yêu nhau

Ừ! Thì ta bè bạn

Cứ nghĩ là đơn giản

Mà lòng nào đâu yên

Đã đi khắp bao miền

Dừng chân nhiều nơi chốn

Nhưng chưa hề lẫn lộn

Với nơi chạm đầu tiên

Gió cứ thổi triền miên

Lúc bình yên bão tố

Bốn mùa yêu mấy độ

Giờ bỗng thành nhạt phai

Ta đã đúng , người sai?

Hay tại ta nhầm lẫn

Ôi ngày xưa sao vẫn

Cứ hiện về quanh ta

Mối tình đầu đã xa

Đã lùi sâu trong trí

Nhưng sao ta đi mãi

Mà tình đầu….vẫn nguyên ?

( Viết cho tôi và cho những ai đã đi qua mối tình đầu )

Hu tieu

Hu tieu magnify
Tự nhiên thèm hủ tiếu nhỉ

Mình nhớ là có kế hoạch gì đó tháng 5-9 năm ngoái lởn vởn vào Nam à gọi là Nam tiến ...
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31